Tiêu dao tiểu thư sinh

Chương 74: Vị công tử này không phải người ngoài



Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

Nhóm dịch: Vạn Yên Chi Sào

Tô Văn Thiên tiếp nhận tờ giấy hắn đưa tới, nhìn biểu hiện trên mặt hắn, trong lòng bỗng nhiên có một loại cảm giác không ổn.

Ánh mắt đảo qua tờ giấy, không bao lâu, trên mặt Tô Văn Thiên hiện ra kinh hãi, nhưng sau đó dần âm trầm.

- Cái này... Bài thơ này do ai sáng tác?

Hắn quay đầu nhìn nam tử họ Từ, trên mặt không chút biểu lộ.

- Chữ viết nhỏ nhắn, xinh đẹp linh động, nhất định do tài nữ Vân Anh Thi Xã viết, bài thơ này, sợ rằng do các nàng làm ra.

Thanh niên họ Từ chỉ chữ viết trên giấy nói.

Vươn tay vỗ vỗ bả vai Tô Văn Thiên, thở dài nói:

- Tô huynh, thời gian lưu cho huynh không nhiều...

Tô Văn Thiên biết ý hắn, nếu không thể trong khoảng thời gian ngắn làm ra bài thơ vượt qua trình độ thi từ này, bọn họ tất thua tỷ thí hôm nay không thể nghi ngờ, cũng sẽ mất tư cách tham gia hội thơ ngày mai.

Nhưng lời thanh niên họ Từ nói vẫn để hắn có một loại xúc động muốn chửi thề.

Cái gì mà thời gian của hắn không nhiều, dù cho hắn một ngày, một tháng, một năm... Thậm chí cả một đời, hắn cũng không nhất định có thể làm ra tuyệt tác như thế này.

Nếu hắn có bản sự như thế, Đệ Nhất Tài Tử Khánh An phủ như thế nào để Dương Ngạn Châu, Trầm Chiếu nhận chứ.

- Nâng chén mời trăng sáng, Mình với bóng là ba...

Câu này thơ tựa như một tòa đại sơn cao không thể chạm vắt ngang trước mắt Tô Văn Thiên, hắn chỉ nhìn một chút, trong lòng đã sinh ra cảm giác bất lực.

Không thể siêu việt!

- Không có khả năng, điều đó không có khả năng, trong hội Vân Anh, không ai có khả năng làm ra tuyệt tác dạng này, dù Uyển Nhược Khanh cũng không có khả năng!

Sắc mặt Tô Văn Thiên khó coi nói:

- Bài thơ này không giống như nữ tử sáng tác, "Có rượu không có bạn, Một mình chuốc dưới hoa", không có người quen, vẻn vẹn điểm này các nàng đã không thể thỏa mãn, huống chi, " Gắn bó cuộc vong tình, Hẹn nhau tít Ngân Hà." Một giới nữ lưu sao có thể có lòng dạ như vậy?

Tô Văn Thiên có tài hoa, nhìn qua mấy câu thơ, trong lòng đã có ý tưởng, mở miệng nói:

- Đi, xuống xem một chút, ta không tin bài thơ này do Vân Anh Thi Xã sáng tác.

Thanh niên họ Từ vốn có ý xuống lầu, nghe vậy gật đầu, theo sau đi xuống lầu.

Mà lúc này, chỗ ngồi Vân Anh Thi Xã dưới lầu đã rất chen chúc.

Bài thơ truyền đi không bao lâu đã có người lần lượt đi tới bên này, biểu lộ phức tạp, lại ẩn ẩn có chút kính nể.

Nơi này rất nhiều tài tử thế mà kém với giới nữ lưu, không khỏi để những nam nhân như bọn hắn hổ thẹn, nhưng bài thơ... Thật tuyệt a!

Lúc này, tên Tô Văn Thiên sớm đã không ai nhấc đến, hắn vừa rồi làm ra một bài Trung Thu Từ thượng giai đã bị mọi người quên sau đầu.

- Cô nương thật tài, để cho chúng ta xấu hổ muốn chết.

- Sau ngày hôm nay, danh xưng đệ nhất tài nữ Khánh An phủ sợ rằng sẽ rơi vào người Uyển cô nương.

- Há chỉ có danh xưng đệ nhất tài nữ, nếu bài thơ này xuất hiện trong hội thơ ngày mai, bảo đảm Dương Ngạn Châu và Trầm Chiếu cũng phải cam bái hạ phong, chúng ta hôm nay có hạnh, có thể chứng kiến danh tác truyền thế, quả thật không uổng kiếp này...

Chúng nữ đều nghe mọi người tán dương, vượt xa Phương Văn Thiên, thậm chí có người nói hai tài tử nổi danh nhất Khánh An phủ cũng kém xa tít.

Hết thảy đơn giản là trình độ của bài Nguyệt Hạ Độc Chước thật cao đến tận trời a...

Mấy vị tài nữ Vân Anh Thi Xã bị mọi người chen chúc, trên gương mặt xinh đẹp tràn đầy kích động, bên cạnh Uyển Nhược Khanh tự nhiên cũng có không ít người, nghe bọn hắn khen, trên gương mặt xinh đẹp hơi có chút xấu hổ, không quên liếc Lý Dịch một cái, thấy hắn mỉm cười nhìn mình, đỏ ửng trên mặt càng tăng.

- Bài thơ kia rõ ràng do cô gia viết...

Tiểu nha hoàn ở một bên dùng tay miết miệng, nhỏ giọng lẩm bẩm, trong lòng bất bình thay cô gia...

Thời điểm Tô Văn Thiên và thanh niên họ Từ đi đến chỗ này đã bị ngăn ở phía ngoài, chen cũng không chen vào được.

- Chư vị nhường một chút, nhường một chút...

- Chớ đẩy... Người nào giẫm lên ta chân rồi...

- Mẫu thân nó, tên vô sỉ nào sờ mông ta!

Hai người thật vất vả chen vào để mọi người bất mãn, lúc quay đầu nhìn thấy là Tô Văn Thiên, thần sắc đều trở nên cổ quái, nhường đường cho hắn.

Dù sao, nếu không phải bỗng nhiên có một đầu Hắc Mã siêu cấp xuất hiện, hôm nay người cười đến cuối cùng là Tô Văn Thiên, bây giờ chắc trong lòng rất khó chịu, mọi người cũng muốn nhìn phản ứng của hắn một chút, tốt nhất là phát biểu cảm nghĩ của mình khi sắp đoạt được phần thưởng như thế nào.

Trong cái nhìn soi mói của mọi người, Tô Văn Thiên đi đến nhóm nữ tử Vân Anh Thi Xã, đầu tiên chắp tay thi lễ, sau đó nói:

- Bài Nguyệt Hạ Độc Chước quả thật là tác phẩm đỉnh phong cỉa Trung Thu Thi (*), Tô mỗ cực kỳ bội phục...

*: Thơ Trung Thu

Nói đến đây, chuyện đột nhiên chuyển lời.

- Không biết bài thơ này do vị tài nữ Vân Anh Thi Xã nào làm ra?

Bên trong mấy vị nữ tử, khuôn mặt thiếu nữ tuổi nhỏ nhất hơi đổi, tuy rất nhanh đã khôi phục như bình thường nhưng vẫn bị Tô Văn Thiên bắt được.

Miệng hắn nhếch thành một đường cong, bên trong quả nhiên có chuyện ẩn!

- Là Uyển cô nương?

Tô Văn Thiên giống như cười mà không phải cười nhìn Uyển Nhược Khanh hỏi.

- Không phải.

Uyển Nhược Khanh lắc đầu.

Cho dù muốn thắng tỷ thí hôm nay, nhưng nàng cũng không thể nói dối.

- Không phải Túy Mặc cô nương đó chứ?

Tô Văn Thiên quay đầu nhìn Tằng Túy Mặc hỏi.

- Ta không tài văn chương thế đâu.

Tằng Túy Mặc lắc đầu.

- Cái đó...

- Không cần hỏi, bài thơ này do vị công tử này làm ra.

Nhìn ra Tô Văn Thiên cố ý muốn để cho các nàng khó coi, không chờ hắn nói xong, Uyển Nhược Khanh đã chỉ Lý Dịch bên cạnh nói.

Lý Dịch có chút bất đắc dĩ liếc Uyển Nhược Khanh một cái, trong lòng không khỏi thán một câu.

- Cô nương này quá thành thật...

Uyển Nhược Khanh vừa mới nói xong, xung quanh nhất thời xôn xao.

- Cái gì!

- Bài thơ này không phải do Uyển cô nương làm ra?

- Thư sinh kia có thể làm ra kiệt tác như thế!

- Như thế, bài thơ này không thể tính do Vân Anh Thi Xã xuất ra rồi?

- Đáng tiếc, nếu không như thế, bài thơ này xuất hiện trong hội thơ ngày mai cũng chắc chắn ép đám tài tử nổi danh kia a!

Nhìn thấy biểu lộ kinh ngạc trên mặt mọi người, trên mặt Tô Văn Thiên lúc này lộ ra nụ cười, nhìn Uyển Nhược Khanh nói:

- Nếu Tô mỗ không có nhớ lầm, tỷ thí lần này trừ các Thi Xã ra, người ngoài không thể tham dự, nhỉ?

Mấy vị nữ tử Vân Anh Thi Xã nghe vậy, khuôn mặt hơi đổi, tỷ thí hôm nay thật quy củ này, nhưng thực ra, mỗi Thi Xã đều sẽ mời một vài tài tử mình quen biết, nếu bọn họ cũng có thể làm ra Thơ Từ hay, cũng coi như phe mình xuất ra, đây vốn là chuyện ngầm hiểu lẫn nhau giữa tất cả mọi người, nhưng quy củ là quy củ, nếu ngoại nhân làm thơ, tự nhiên không thể tính cho Thi Xã.

Nghĩ tới đây, nội tâm các nàng chìm xuống.

- Nếu như... Vị công tử này không người ngoài?

Ngay vào lúc này, một thanh âm đột nhiên truyền tới từ bên cạnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như doc kinh vo luong tho ht thich minh canh dich dien doc thay thich nhuan duc to dinh ho phap, 37 pham tro dao ngu luc hay lam thay thich tri hue những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.