Tiểu nhân ngư liên hôn kí (Nhật ký liên hôn của tiểu nhân ngư)

Chương 1



Tiểu nhân ngư là tiểu vương tử của hoàng thất Hải Tinh, có một mái tóc đen thùi phát sáng mĩ lệ, da thịt tuyết trắng nhẵn nhụi, khuôn mặt tinh xảo sạch sẽ động lòng người, đôi mắt giống như biển sâu màu xanh thẳm hội tụ thành ngọc bích, môi cánh hoa giống như những đóa hoa kiều diễm, đuôi cá vàng hồng tỏa sáng rạng rỡ, giống như là từ chín tầng mây rơi xuống trong biển xanh.

Tiểu nhân ngư xinh đẹp rung động lòng người, được xưng là ánh sáng hải tinh, nhưng khi còn nhỏ đã được định hôn, cùng đại hoàng tử đế quốc chỉ phúc vi hôn, tiểu nhân ngư không muốn, bởi vì cung điện hoàng thật không có biển cả, hắn cảm thấy thân mình không được dễ chịu.

Đại hoàng tử A Đức Lý An cũng không muốn kết hôn, bởi vì hắn thích nam hài tử cường tráng mạnh mẽ, cởi quần áo có cơ bắp, mặc quần áo sẽ lộ vẻ gầy, nhưng mà tiểu nhân ngư vừa thấy liền biết là cái que củi yếu ớt, cho dù có biến hóa ra được hai chân thì cũng không đi đường được bao lâu.

Hắn thấy qua nhiều cấp dưới đưa nhân ngư ra ngoài đều là ôm, tưởng tượng tương lại chính mình cũng sẽ như vậy, hắn liền tuyệt vọng.

Chính là cuộc hôn nhân này liên quan đến lợi ích hợp tác của hải tinh cùng đế quốc, A Đức Lý An không tình nguyện cũng phải đồng ý, dù sao phía dưới hắn còn có mấy đệ đệ như hổ rình mồi theo dõi vị trí của hắn.

Trong tiệc cưới tiểu nhân ngư chỉ lộ mặt rồi quay trở về phòng tân hôn, nhưng mọi người vẫn bị kinh diễm đến mất hồn, đều chúc mừng đại hoàng tử có phúc, cưới được nhân ngư xinh đẹp nhất Hải Tinh.

Trên mặt đại hoàng tử thì cười hì hì, nhưng trong lòng thì mmp.

Đẹp nhất thì có ích lợi gì, lại không thể làm được cái gì, chỉ có thể như một bình hoa trưng ở trong nhà.

Đại hoàng tử say khước được người đỡ vào phòng, thấy tiểu nhân ngư trắng noãn nằm ở trên giường, đuôi cá màu vàng hồng buông xuống ở dưới đất, chốc chốc lại vỗ lên sàn nhà một cái.

Chóng mặt thật là chóng mặt.

Hắn xách đuôi cá lên: “Lấy xì dầu cùng mù tạc đến đây, ta phải ăn sashimi.”

Tiểu nhân ngư sợ tới mức vẫy đuôi hai cái, đánh vào trên mu bàn tay đại hoàng tử.

Đau quá!

Đại hoàng tử suýt nữa rơi lệ, tỉnh rượu hoàn toàn, nổi giận đùng đùng nhìn tiểu nhân ngư, “Cậu dám đánh tôi?”

Tiểu nhân ngư oan ức ôm lấy đuôi cá, “Anh không thể ăn đuôi của tôi.”

Không đánh chẳng lẽ nằm chờ cho ngươi ăn sao?

Đại hoàng tử xụ mặt thấy tiểu nhân ngư hai mắt đẫm lệ, đừng nói, nhìn khá tốt, chính là ngực rất bình tĩnh.

Đại hoàng tử nói: “Tôi không ăn cậu, cưới cậu để làm chi? Cậu không phải hải sản sao.”

“Mới không phải.” Tiểu nhân ngư bác bỏ, ôm chặt đuôi cá.

Mẫu thân lừa cá, người đế tinh thật đáng sợ, hắn muốn về nhà!

Tiểu nhân như càng kinh sợ, đại hoàng tử càng vừa lòng. Ngồi ở trên ghế nhấc chân lên, “Như vậy đi, tôi muốn ăn cá, cậu lại không để cho tôi ăn, sau này ít xuất hiện trước mặt tôi có biết hay không?”

Nước mắt tiểu nhân ngư sắp rơi, liều mạng gật đầu, vài tiếng bịch mấy viên trân châu rơi ở trên giường.

Đại hoàng tử hỏi: “Đó là cái gì?”

Tiểu nhân ngư dùng tay nhỏ bé nâng lên trân châu, “Nước mắt.”

Nhân ngư có năng lực rơi nước  mắt biến thành trân châu, nhưng bởi vì nguyên nhân gen biến dị, hầu như không ai có loại năng lực này, đại hoàng tử không nghĩ tới chính mình cưới một bình hoa thế nhưng lại có năng lực này.

Chậc, nhặt được bảo bối nha.

Gần đây vì mượn sức quân bộ mà chi tiêu quá nhiều, đại hoàng tử đang căng thẳng, hiện tại thấy chân châu đều sáng mắt, cẩn thận nhìn trên mặt đất.

Từng viên từng viên mượt mà no đủ, tính chất nhẵn nhụi, đại hoàng tử hơi động tâm, nói: “Cậu xem cậu không để cho tôi ăn, nhưng ở nơi này còn ăn của tôi mặc của tôi, tiêu dùng cũng rất lớn!”

Tiểu nhân ngư đem trân châu một viên một viên nhét vào trong lòng bàn tay hắn, “Cho anh, cho anh, rất đáng giá.”

Động tác thành thạo khiến kẻ khác đau lòng.

Đại hoàng tử cực kỳ vừa lòng, “sau này mỗi  ngày đều cho tôi một viên, nếu không…. Liền ăn cậu.”

Tiểu nhân ngư ủy ủy khuất khuất gật đầu.

Thời gian nghỉ kết hôn cuộc sống hài hòa yên bình, mỗi ngày đại hoàng tử ra ngoài bàn bạc chuyện tình, trở về sẽ thu trân châu, buổi tối còn có thể ôm tiểu nhân ngư mềm nhũn ngủ, ngày qua thật thoải mái.

Tiểu nhân ngư ở bể bơi trong phòng chơi, chơi mệt mỏi liền lên bờ muốn khóc, thật sự khóc không được liền nhéo chính mình một phen, sau đó trân châu sẽ rớt xuống.

Thế nhưng hắn khống chế lực đạo không tốt, đem chính mình véo đến đỏ, ở trên da thịt trắng nõn nổi lên rất rõ ràng.

Đại hoàng tử nhìn thấy không vui, “Cậu tự làm bị thương chính mình, là muốn đi cáo trạng với người khác tôi bắt nạt cậu?”

Tiểu nhân ngư tủi thân đến đuôi cá cũng rũ xuống, “Tôi…. Tôi không khóc được thôi.”

Đại hoàng tử: “Cậu không phải là sống ở trong biển sao, rớt vài giọt nước còn khó như vậy?”

Tiểu nhân ngư gật gật đầu, “Khó!”

Hắn đúng là sống ở trong biển, nhưng cũng không đại diện hắn tùy thời tùy chỗ có thể rớt ra nước mắt.

Đại hoàng tử cau mày, cảm thấy tiểu nhân ngư này thật khờ, nhìn trên người hắn đều có vết đỏ, trong lòng vừa ngứa vừa ghét bỏ.

Kể từ khi kết hôn hắn cùng tiểu nhân ngư cũng không có làm gì, đầu tiên là hắn đối với bộ dạng yếu đuối của tiểu nhân ngư hứng thú không dậy nổi, thứ hai tiểu nhân ngư vẫn là ở trạng thái đuôi cá, hắn đối với nửa người nửa cá hứng thú thật sự không dậy nổi.

Nhưng mà hiện tại nhìn lâu, thế nhưng cảm thấy tiểu nhân ngư cũng thuận mặt, khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn, eo nhỏ tinh tế, một đường đến mông còn uốn éo uốn éo.

Nếu trên thân mình trắng nõn này mà là hồng ngân do mình tạo ra, khẳng định càng đẹp mắt.

Tiểu nhân ngư hoàn toàn không biết tâm tư người trước mắt, lông mày tinh tế nhanh chóng sầu lo nhăn lại, đuôi cá màu vàng hồng lặng lẽ phe phẩy qua mắt cá chân đại hoàng tử, biểu đạt hữu nghị, “Lão công không có ức hiếp tôi.”

Đại hoàng tử nhíu mày, ngay cả phía dưới cũng muốn thức dậy.

Hắn đi đến vỗ vỗ mông tiểu nhân ngư, sờ sờ đuôi cá, rất là trơn trượt, cũng trắng noãn giống như tiểu thân thể.

Đuôi tiểu nhân ngư run run đem đuôi rút về một chút, hắn sợ bị làm thành sashimi.

Đại hoàng tử càng sờ càng thoải mái, tiếng nói khàn khàn dỗ hắn, “biến thành hai chân đi.”

Hai mắt tiểu nhân ngư sáng ngời, đúng vậy, hắn có thể biến ra chân, như vậy sẽ không sợ bị làm thành sashimi.

Nói làm liền làm, tâm tiểu nhân ngư vừa động, đuôi cá màu vàng hồng dần dần biến mất, hiện ra chính là hai chân thon dài vừa trắng vừa mềm.

Tiểu nhân ngư giống như tranh công đem chân đến trước mặt đại hoàng tử, ngoan ngoãn nói: “Anh xem, chân đã mọc ra.”

Tay đại hoàng tử còn đặt lên cẳng chân hắn, mềm mại nhẵn nhụi, cúi đầu liền nhìn thấy chỗ bí ẩn giữa hai chân tiểu nhân ngư.

Nháy mắt màu mắt ám trầm.

Tiểu nhân ngư hậu tri hậu giác theo ánh mắt hắn nhìn qua, khi phản ứng lại mới nhớ ra khi biến ra hai chân đều là không có mặc quần.

Hắn mặt đỏ tai hồng, muốn đem chân thu hồi. Đại hoàng tử cầm mắt cá chân hắn không cho hắn động, đem chân nâng cao lên.

“A…..” tiểu nhân ngư không chịu, giãy dụa, con ngươi đại hoàng tử liếc qua, tiểu nhân ngư liền dừng lại, ngoan ngoãn để cho hắn nâng chân lên.

Thân hình tiểu nhân ngư mềm mại, thịt ở trên đùi cũng mềm, đại hoàng tử dùng bụng ngón tay thô ráp chà xát lên làn da mềm mại, nâng đùi phải tinh tế thon dài lên, ngón chân mượt mà, móng tay sáng bóng.

Hắn cảm thấy có chút ngứa, nhịn không được di chuyển.

Mắt đại hoàng tử rơi vào một mảnh da thịt trắng nõn, mê mệt đến tìm không ra phương hướng.

Cởi quần áo có thịt quả nhiên không tồi, nhưng trắng noãn non mềm hình như càng thoải mái nha.

Đại hoàng tử bị ma sui quỷ khiến mà cúi đầu, đem dấu hôn in lên cẳng chân tiểu nhân ngư, dọc theo đùi trong mềm mại một đường hôn cắn lên trên.

Vừa ngứa vừa nóng.

Làm cho tiểu nhân ngư vù vù ra tiếng, nước mắt như muốn tuôn rơi.

Đại hoàng tử càng ngày càng dùng sức, nước mắt của tiểu nhân ngư theo khóe mắt rơi xuống, hóa thành chân châu mượt mà rơi xuống giường, lăn lộn ở chung quanh.

Đại hoàng tử cắn vành tai hắn cười khẽ, “Thiệt nhiều chi tiêu rơi xuống.”

Tiểu nhân ngư ở bên dưới khóc hu hu.

Đại hoàng tử tiếp tục nói: “Chờ dùng xong rồi, lão công sẽ giúp em khóc, không được nhéo chính mình, có biết hay không?”

Tiểu nhân ngư khóc lắc đầu.

Đại hoàng tử dùng sức đẩy, “Có biết hay không?”

Tiểu nhân ngư vừa khóc vừa gật đầu.

Ngày hôm sau, đại hoàng tử thần thanh khí sảng ra cửa, tiểu nhân ngư ở trên giường nằm một ngày, mông đau đau.

Hai chân như nhũn ra không thể đi đường, đuôi cá lại càng không tốt, tiểu nhân ngư bất lực tủi thân, đã đói bụng, nhưng mà hắn không thể đi xuống lầu. Người hầu trong phòng thấy tiểu nhân ngư không đi xuống dưới cũng không để ý tới, bởi vì bọn họ biết đại hoàng tử không cần tiểu nhân ngư, ngay cả nước trong bể bơi cũng ba ngày không thay.

Chờ đại hoàng tử trở về, trên bàn cơm không tìm thấy cá, trong phòng khách không tìm thấy cá, trong bể bơi cũng không tìm thấy cá.

Hắn lên lầu thấy tiểu nhân ngư vẫn còn nằm trên giường, quấn chăn thật dày, tóc đen dài tán loạn ở trên gối.

Đại hoàng tử nhíu mày, nghĩ thầm quả nhiên là bình hoa yếu ớt, đóng cửa lại xuống lầu.

Tiểu nhân ngư trong ổ chăn bụng khô quắt, hai mắt hồng hồng, thút tha thút thít chảy xuống chi tiêu hai ngày.

Ban đêm bụng tiểu nhân ngư đói kêu ọc ọc, thật sự không ngủ được, liền kéo hai chân mềm nhũn xuống lầu tìm ăn, hắn đi đường lắc lư lắc lư, giống như là con vịt chết, từng bước một xuống cầu thang.

Vừa vặn gặp đại hoàng tử xử lý xong công vụ trở về phòng ngủ, “Đi đâu vậy?”

Nghe thấy thanh âm chân tiểu nhân ngư theo bản năng mềm nhũn, thân mình đổ về phía trước, bị đại hoàng tử vừa vặn tiếp được.

Đại hoàng tử ghét bỏ lên tiếng, “Đi đâu vậy tiểu hải sản, đi đường cũng không đi được.”

Trên giường còn kêu tiểu bảo bối, dưới giường liền biến thành tiểu hải sản.

Tên cặn bã!

Tiểu nhân ngư khó có được nóng tính, thở phì phì quay đầu đi không để ý đến hắn.

Đại hoàng tử muốn mang người trở về phòng, tiểu nhân ngư nâng tay phủi đi vài lần, “Không cần….. không quay về.”

Đại hoàng tử: “Cá béo thật can đảm, mặc như vậy muốn đi nơi nào!”

Ngày hôm qua mới biến hóa ra hai chân, bởi vậy còn không kịp chuẩn bị quần áo, tiểu nhân ngư tùy ý mặc chiếc quần trên giường của đại hoàng tử, đi vài bước liền tụt xuống, đi một đoạn đường như vậy liền lộ ra nửa mông, đại hoàng tử nhìn tâm đều ngứa.

Tiếu nhân ngư bị rống đến đáng thương, nâng lên nắm tay đánh hắn một chút.

Còn rất đau.

Đại hoàng tử giận: “Muốn làm sashimi có phải hay không?”

Tuy rằng là đồng loại, lớn nhỏ gì cũng là ăn được, bụng tiểu nhân ngư hợp thời kêu ọc ọc.

Đại hoàng tử chăm chú nhìn người trước mắt, “Mới có mấy tiếng mà đã đói bụng, làm sao có khả năng như vậy, phải tăng tiêu dùng.”

Cho nên phải vận động thật nhiều, để có nhiều tiểu trân châu rớt ra.

Tiểu nhân ngư vừa nghe phải tăng tiêu dùng, chớp chớp ánh mắt muốn khóc, “Tôi…. Tôi ăn rất ít.”

Đại hoàng tử không tin, “Vậy sao bây giờ lại muốn ăn.”

Tiểu nhân ngư: “Buổi tối không ăn cơm.”

Đại hoàng tử: “Hử?”

Tiểu nhân ngư: “giữa trưa cũng không ăn cơm.”

Đại hoàng tử nhăn mi lại.

Tâm đau buồn của tiểu nhân ngư từ từ dâng lên, oa oa khóc ra, “Buổi sáng cũng không có ăn cái gì.”

Đại hoàng tử mắng câu thô tục: “…..”

Trên bàn cơm, tiểu nhân ngư một tay cầm đũa một tay cầm chân gà, ăn đến miệng đầy mỡ, đại hoàng tử đứng ở trước mặt mắng người hầu, ngay cả một con cá cũng không cho ăn no, nuôi các ngươi có lợi ích gì.

Nhóm người hầu đều đồng loạt cúi đầu, cũng không dám thở mạnh, tiểu nhân ngư ở phía sau vui vẻ lầm bầm.

Cho các ngươi không cho ta ăn cơm.

Mắng xong, đại hoàng tử quay đầu nhìn tiểu nhân ngư ăn đến hai má phình to miệng đầy mỡ, ra sức lột vỏ con cua.

Có chút đáng yêu.

Đại hoàng tử lấy cái đĩa đặt trước mặt hắn, “Ăn no chưa.”

“Dạ!” Tiểu nhân ngư cười vui vẻ như kẻ trộm, theo thói quen muốn vẩy đuôi cá, phản ứng lại đã biến thành đôi chân, liền dậm chân một cái để thể hiện tâm tình vui sướng.

Phần lớn nhân ngư đều mảnh mai, phải duy trì hai chân rất là tiêu tốn thể lực, đại hoàng tử thấy bộ dáng hai chân của hắn, còn cho rằng mới biến hóa ra không lâu.

Tiểu nhân ngư ợ một cái ăn no, ánh mắt đại hoàng tử chuyển qua cái bụng hơi hơi gồ lên của hắn.

Ăn no, bụng tròn tròn mềm mềm, sờ khẳng định thực thoải mái.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như khi hong hac bay ve, bao hieu theo tinh than kinh dia tang Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.