Tiểu nương tử nhà đồ tể

Chương 27


Mấy ngày gần đây Hồ Kiều cảm thấy ánh mắt Hứa Thanh Gia nhìn mình rất kỳ lạ. hắn rượu cũng không đi uống, xã giao cũng từ chối, đến giờ tan tầm sẽ trở về nhà, còn thường hay đánh giá nàng, tuy rằng sau khi uống rượu hai người bọn họ bất hạnh lại lăn đến trên mộtcái giường, nhưng hôm sau Hồ Kiều lại quay về sương phòng của mình, kiên quyết thực hành chính sách ở riêng.

Huyện lệnh đại nhân nhìn cửa thở dài.

Hồ Kiều đứng trước gương thật lâu, nàng còn hoài nghi có phải mộtđoạn thời gian trước mình phơi nắng lâu quá mà nổi ban hay không, thế nên mới làm cho Huyện lệnh đại nhân một ngày nhìn ba lần không. Tiếc là mặt kính gương đồng quá mức mơ hồ, soi vào mang theo cảm giác đẹp đẽ mông lung, Hồ Kiều liền tạm thời cho rằng mình cũng đẹp giống như người trong gương vậy.

Như vậy ánh mắt Hứa Thanh Gia lộ vẻ kỳ quái từ đâu mà ra?

Chẳng lẽ hắn cho rằng mình là một phụ nhân tam tòng tứ không ra khỏi cửa lớn, kết quả mình lại chưa được hắn cho phép mà chạy đi say rượu?

Hồ Kiều hối lỗi một chút, cảm thấy thói quen say rượu này không tốt lắm, liền thành tâm thành ý hướng Hứa Thanh Gia nhận sai.

“Hứa đại ca, kỳ thật...... Ta cảm thấy say rượu sẽ lây lan, nhà chúng ta đột nhiên xuất hiện hai con ma men, mấu chốt cũng là do chàngkhông làm tấm gương tốt.” Giống như trước thật tốt, chàng đọc sách ta luyện chữ, mọi người đều hướng tới con đường làm học sinh ngoan, nay cho dù không như vậy đi nữa, nhưng lại lấy con ma men làm chuẩn, gia phong tựa hồ có điểm, khụ, bất chính!

Nàng cảm thấy lần này mình đã nhận sai vô cùng thành khẩn, tìm ra được căn nguyên để hắn nhận ra được sai lầm của mình, tạo ảnh hưởng xấu đến nàng. Thế nhưng nhận lỗi xong rồi lại phát hiện sắc mặt Hứa Thanh Gia càng kỳ quái hơn.

Chẳng lẽ hắn đã phát hiện ra sai lầm của mình, vì thế quyết định lãng tử hồi đầu?

Hồ Kiều suy đoán tâm lý của Hứa Thanh Gia, đang nghĩ hắn ở trong lòng thì nhận sai với nàng, nhưng do sĩ diện không mở miệng được, vì thế chỉ có thể mỗi ngày lấy hành động thực tế cam đoan, không chạy đến chỗ phong hoa tuyết nguyệt nữa. Còn suy đoán tiêu cực thì đây làhắn đang cho nàng ăn miếng ngon miếng ngọt trước, làm ra vẻ mình là nam nhân tốt, sau đó chờ tìm cơ hội mở miệng, đón Trịnh Uyển Nương về nhà.

Đáng nói là, tuy rằng nàng nhận giáo dục chế độ một vợ một chồng độ lớn lên, nhưng đối với hoàn cảnh ba vợ bốn nàng hầu lại không có biện pháp đúng lý hợp tình nói không được. Nếu nàng là một nam tử, có thể sẽ thực hiện một chồng một vợ. Nhưng là, làm nữ tử, tại xã hội mà đối với hình thái hôn nhân không có biện pháp lựa chọn, đều là bị động thừa nhận, đây mới là điều bi ai nhất.

Nhưng nếu muốn nàng nhẫn nhục chịu đựng nhận hết thảy, nhất địnhkhông có khả năng!

Vì thế Hồ Kiều cảm thấy, nàng vẫn nên yên lặng theo dõi biến này, nhìn xem trong hồ lô Hứa Thanh Gia bán thuốc gì? Dù sao thời gian lâu tổng có thể nhìn ra chút gì đó.

Hứa Thanh Gia nhưng lại không cho nàng thời gian bình tĩnh xem biến,không quá hai ngày, Cao nương tử liền hướng nàng mật báo, nói là nghe được Cao Chính nhắc tới, mấy phú thân kia đã định ngày tốt rồi, muốn chuộc Trịnh Uyển Nương ra, ngay cả yến hội cũng chuẩn bị tốt lắm, ngay tại tửu lâu tốt nhất huyện.

Hồ Kiều nhẩm tính ngày, cũng chỉ có một ít thời gian. Gần đây Hứa Thanh Gia lại vội vàng, chờ chuyện này hoàn thành thì cũng đến thu hoạch vụ thu. Đến lúc đó vừa thu thuế má toàn huyện, lại có Hồng Tụ thêm hương, đúng là chuyện tốt.

Nàng lấy sổ tính toán trong nhà ra xem, đơn giản chia làm hai, mìnhmột phần, Hứa Thanh Gia một phần. Về phần bạc Hồ Hậu Phúc cho nàng áp đáy hòm, thôi cứ đem nguyên về. Trong lòng xin lỗi Hồ Hậu Phúc ngàn vạn lần, ca ca nhà nàng dùng đầu mình dập đến sứt mẻ mới bức nàng thành thân được, không nghĩ tới mới qua một năm nàng liền muốn ly hôn, thật sự là xin lỗi một mảnh tâm ý của ca ca.

Bởi vì đối với Hồ Hậu Phúc áy náy, ngược lại làm nhạt bớt vẻ u sầu khôn kể trong lòng nàng khi sắp phải rời khỏi Hứa Thanh Gia.

Quần áo mùa đông cùng quần áo mùa hè trong rương đều bị nàng lục ra, toàn bộ thử hết một lần, có thể mặc được đều mang đi, mặc khôngđược thì nghĩ biện pháp xử lý.

Hứa Thanh Gia tan việc trở về liền nhìn thấy cửa sương phòng mở rộng, hắn thăm dò nhìn vào trong, trên giường trên bàn nhưng toàn quần áo, loạn thất bát tao, mà trên người Hồ Kiều chính áo bông mặc mùa đông năm ngoái, “A Kiều nàng đang làm gì vậy?”

Hồ Kiều đang nói thầm một mình, không đề phòng bị Hứa Thanh Gia dọa nhảy dựng, lập tức duỗi cánh tay ra cho hắn xem, có chút hởn hở: “Hứa đại ca chàng xem, ta cư nhiên cao lên rồi! Đây là áo năm trước, tay áo đã ngắn một đoạn.” Xuân hạ giao mùa, Hứa Thanh Gia mang nàng đi đến tiệm may mua mấy bộ đồ mới, đồ cũ đã sớm gác xó, nàng cũng chưa chú ý là mình đã cao hơn.

Hứa Thanh Gia đi vào, đứng ở trước mặt nàng đánh giá, trước kia chỉ tới đầu vai hắn, bây giờ đến cằm hắn rồi này, tức là đã trưởng thành, có thể viên phòng!

Hồ Kiều không biết suy nghĩ trong lòng hắn, hãy còn vui vẻ ríu rít: “Nếu ca ca biết ta cao như vậy, chắc chắn sẽ rất cao hứng!” nói xong mới nhớ tới mình nói lộ hết, lập tức đi nhìn thần sắc Hứa Thanh Gia.

Hứa Thanh Gia cũng không để ở trong lòng, chỉ an ủi nàng: “khôngbằng đêm nay nàng liền viết thư cho đại ca, nói cho huynh ấy việc này?!”

Hồ Kiều vội gật đầu.

Nàng qua loa sửa sang lại một chút quần áo tán loạn trên giường để che dấu mình đang bất an, “Tối nay chàng muốn ăn gì? Ta đi làm!”

Tới gần ngày Trịnh Uyển Nương chuộc thân, Hứa Thanh Gia thật ra lại khí định thần nhàn, nhưng Hồ Kiều đã có vài phần nôn nóng, ngược lại giống như treo bả đao trên đầu, không biết khi nào thì rơi xuống. Quảthật nàng không phải tiểu nương tử gặp chuyện thì sẽ khóc sướt mướt, nhưng phải tự cứu thế nào để mình không phải rơi vào hoàn cảnh khó chịu đựng thì cũng rất cần suy nghĩ một chút.

Hứa Thanh Gia rất nhanh phát hiện ra, A Kiều nhà hắn gần đây tựa hồ là thích đi dạo phố, hay ra ngoài đi dạo, nhưng lại không thấy nàng mua cái gì trở về. Trong lòng hắn cười thầm, sợ nàng vạn nhất ngốc nghếch tìm đến Hoa Nguyệt các gặp Trịnh Uyển Nương, ngư long hỗn tạp không an toàn, liền phái một sai dịch lặng lẽ đi theo bảo hộ nàng. Lại nhớ đến sức mạnh của nàng, hơn nữa gần đây lại chăm chỉ rèn luyện thân thể thì, đặc biệt uyển chuyển nhắc nhở sai dịch: “Phu nhân... Khí lực hơi lớn, ngươi vẫn là chớ chọc nàng nổi giận.”

Sai dịch kia là một trong ba gã sai dịch người Hán hiếm hoi, người coi như thành thật, nhận được nhiệm vụ này thì mấy ngày đều suy nghĩ có phải Huyện lệnh đại nhân nảy sinh nghi ngờ với phu nhân hay không? Gần đây lại nghe nói đại nhân thích đến Hoa Nguyệt các tìm đầu bài Trịnh Uyển Nương, mỗi lần có yến ẩm tất triệu Trịnh Uyển Nương tiếp khách, chẳng lẽ là sợ phu nhân luẩn quẩn trong lòng?

Tuy rằng hắn không có cơ hội chứng kiến sự dũng mãnh của phu nhân, nhưng nghe được mấy người lúc trước giả quỷ bị bắt kể lại thìquyết định chủ ý không thể đắc tội Huyện lệnh phu nhân, chỉ có thể cẩn thận càng cẩn thận, hoàn toàn không nghĩ tới muốn chạm trán phải Hồ Kiều.

một ngày kia sai dịch trở về, hướng hắn báo một sự kiện: “Đại nhân, hôm nay phu nhân đi tiêu cục, hỏi tiêu sư có thương đội đi Hỗ Châukhông.”

Chén trà trong tay Hứa Thanh Gia xoạch một tiếng rớt xuống bàn, trà bên trong đổ ra loang đến công văn, hắn mới hồi phục tinh thần lại.

Nàng đây là...... đã có ý trở về?!

Hứa Thanh Gia cơ hồ là nhìn nàng lớn lên, lúc mới vào cửa Hồ gia, chỉ thấy tính tình của nàng quá dữ dằn, lúc ấy bị hoảng sợ, trong lòng có vài phần không vui. Nhưng là chung sống mấy năm, lại không biết bất giác đã bị nàng hấp dẫn. Lúc chưa tham gia kỳ thi xuân đã thầm nghĩ nếu như mình có thể thi đậu, nhất định sẽ lấy nàng vào cửa, đến lúc đó vợ chồng tốt đẹp, chẳng sợ nàng là là người tính tình cương liệt, nhưng thực ra một người ngay thẳng rõ ràng, là một nữ tử chân chính có khí khái.

hắn một lòng một dạ muốn thi đậu công danh, khi mẫu thân còn sốngthì chưa từng nghĩ tới, sau này khi phải đến nhà nhạc phụ tìm nơi nương tựa, thấy được Hồ Hậu Phúc đối với Hồ Kiều luôn cẩn thận chở che, nói nâng niu trong lòng bàn tay cũng không đủ. Hồ gia có của cải, Hồ Hậu Phúc ở phương diện ăn mặc chưa bao giờ ủy khuất hắn. nóikhó nghe thì hắn ở cữu gia nhiều năm, chi phí ăn mặc còn không bằngmột nửa Hồ gia, quanh năm không thấy thức ăn mặn. Còn ở Hồ gia, mỗi lần hắn trở về từ thư viện, tất sẽ có giò heo trên bàn, Hồ Hậu Phúc còn vỗ vai hắn ngại đơn bạc: “Đọc sách vất vả, ăn nhiều mộtchút.”

Cùng trường có tú tài thi mười mấy năm cũng không đậu, bần hàn nghèo túng, gia kế hoàn toàn dựa vào tức phụ giặt hồ may vá cho người ta, hoặc là làm chút châm tuyến cầm cố để duy trì cuộc sống. Hứa Thanh Gia từng gặp qua nương tử ấy, gầy yếu tái nhợt, quần áotrên người chắp đầy mụn vá, nghe nói thường đi hái rau dại ăn đỡ đói. Khi đó hắn đã nghĩ, nếu hắn mất một năm mà vẫn không thể thi đậu, có phải cũng sẽ liên luỵ A Kiều chịu khổ như vậy hay không?

không nói Hồ Hậu Phúc có nhẫn tâm hay không, chính bản thân hắncũng sẽ không nguyện ý.

Cho dù hắn vô sỉ một hồi, sống nhờ Hồ gia để thực hiện lý tưởng của mình, nếu thi đậu, hắn nhất định sẽ lấy A Kiều vào cửa, nếu như năm năm không thi đậu, phí thời gian bỏ qua thời cuộc, càng không thể lỡ làng tuổi hoa của nàng. Đến lúc đó mình sẽ từ hôn, rời khỏi Hồ gia ra ngoài tự lập. Là sướng hay khổ chỉ còn dựa vào số mệnh.

Khi đó hắn đã nghĩ, nhất định không thể làm ra chuyện càng vô sỉ hơn nữa, không thể trêu đùa làm nàng động tình, đến lúc đó nàng sẽ phải chịu khổ.

Trước đó đã không có năng lực phụ trách cuộc sống cho nàng, hắn chỉ có thể càng thêm ra sức khắc khổ học hành, để cho nàng có mộttương lai tốt đẹp.

hắn nhưng thật ra đã cực kỳ gò ép mình, tuổi tương đương cùng trường với hắn thỉnh thoảng sẽ trao gửi cho vị hôn thê của mình phong thư hay lễ vật gì đó, hắn thì vẫn luôn vùi đầu đọc sách, cực lực giữ khoảng cách với A Kiều. Theo sự xa cách của hắn mà A Kiều cũng chưa từng biểu hiện ra thái độ thân cận.

Chưa từng có ai biết, khi hắn ở khách điếm Trường An, biết được chính mình thi đỗ đã vui sướng biết bao, ban đêm uống say, nửa đêm mông lung cúi đầu gọi một tiếng: “A Kiều…”

Khắp nơi yên tĩnh, hắn bị chính giọng nói của mình làm bừng tỉnh.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 2 lượt.

Hoa lan là một loài hoa đẹp được nhiều người yêu thích, hoa lan mang vẻ đẹp quý phái quý tộc sự cao sang, lộng lẫy mà không loài hoa nào có thể sánh bằng. Cùng đọc và nghiên cứu các trồng hoa lan đẹp và ý nghĩa ở trang này nhé: Vườn Lan Huyền Vinh chẳng hạn như bảng giá lan đột biến, thong tin lien he rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích giúp bạn có một vườn lan tuyệt đẹp.

loading...
DMCA.com Protection Status