Tiểu sủng hậu dưỡng thành ký

Chương 102: Nàng không thích ngươi!



Qua vài ngày sau, Mạnh thị dẫn Diệp Thiên đến chùa Thiện Giác dâng hương, Yến Vân Hi cũng muốn đi theo. Mạnh thị là có hẹn trước với Bạch phu nhân, nghĩ đến tạo cơ hội cho Bạch Biên Sương và Diệp Lệ gặp mặt nhau một lần, Yến Vân Hi đi theo cũng không sao cả, dù sao thì Diệp Lệ cũng có thể thuận tiện bảo hộ an toàn của nàng.

Xe ngựa dừng ở dưới chân núi, cả nhóm người theo bậc thang đá xanh đi lên núi. Diệp Lệ và Yến Vân Hi không có cảm giác mệt mỏi gì, Diệp Thiên và Mạnh thị thì mới đi một nửa đã bắt đầu đổ mồ hôi rồi.

Mắt thấy sắp đến nơi rồi, Mạnh thị cũng không muốn đi thuê kiệu mềm, Diệp Lệ liền vịn tay mẫu thân, cho nàng trợ lực, Yến Vân Hi thì lôi kéo Diệp Thiên, thở dài lắc đầu, "Thiên Thiên muội muội, muội không thể tiếp tục thế này được nha, thân thể quá mảnh mai cũng không tốt lắm đâu."

Diệp Thiên im lặng, thật ra nàng cũng không tính là mảnh mai, rất nhiều người đều là trực tiếp ngồi kiệu mềm từ dưới chân núi đi lên, hơn nữa, nàng chỉ là ra chút mồ hôi thôi, cũng không phải rất mệt mỏi, hoàn toàn có thể đi một hơi lên đến chùa.

"Cưỡi ngựa, bắn cung, võ nghệ... những thứ này muội muốn học cũng đã muộn rồi." Yến Vân Hi nghĩ nghĩ, "Như vầy đi, mỗi ngày muội chịu khó đi dạo trong hoa viên một lúc, như vậy ít nhiều cũng có thể giúp thân thể khỏe mạnh."

Tay của hai người lôi kéo cùng một chỗ, Diệp Thiên có thể cảm giác được trên mấy vết chai mỏng trong lòng bàn tay nàng, có chút giống tay của ca ca, đương nhiên là mềm mại, tinh tế hơn tay ca ca nhiều rồi, " Điện hạ, kỹ thuật bắn cung của ngài cao siêu như vậy, là đã luyện tập từ thuở nhỏ sao?"

Yến Vân Hi gật gật đầu, "Mẫu Hoàng nói ta là Hoàng thái nữ không thể làm mất mặt mũi, thể diện của Hoàng gia được, cho nên bất cứ chuyện gì cũng đều phải làm sao cho tốt nhất, vô luận là cưỡi ngựa bắn cung hay là học tập văn thơ, cũng không thể thua kém người khác được."

"Như vậy chẳng phải là quá vất vả rồi hay sao." Diệp Thiên đồng tình nhìn nàng, "Làm Hoàng thái nữ cũng không dễ dàng chút nào."

Yến Vân Hi nhíu mày, "Còn không phải sao khi ta còn bé cũng từng khóc qua náo qua, đánh cả sự phụ dạy võ nghệ cho ta, đốt sạch một chồng sách vở lớn, thế nhưng qua ngày hôm sau hết thảy đều trở lại y như cũ, cái gì cũng sẽ không thay đổi, dần dần, ta cũng tiếp nhận thành quen rồi."

Diệp Thiên sờ sờ những vết chai trên tay nàng, thở dài, "Nữ Hoàng cũng là vì muốn tốt cho ngài, "thương cho roi cho vọt" mà, dù sao thì tương lai ngài sẽ trở thành Nữ hoàng của một nước, trên vai mang gánh nặng, học nhiều một chút đối với ngài cũng có chỗ tốt."

Mạnh thị nghe hai người nói chuyện thì khe khẽ thở dài, nàng cũng dạy dỗ nữ nhi, không nguyện ý để cho nàng lớn lên lại trở thành một nữ tử quá hồn nhiên, ngây thơ, cái gì cũng không hiểu, nhưng còn lâu mới có thể so được với Yến Vân Hi, như thế thật sự quá gian nan, quá vất vả, dù sao nàng cũng chỉ là một tiểu cô nương mà thôi, nhất định từ nhỏ đã phải chịu không ít khổ sở rồi.

Diệp Lệ cũng nhìn sang Yến Vân Hi, muội muội là do một tay hắn nuôi lớn, có bao nhiêu yếu ớt hắn đều rõ hơn ai hết, té một cái đều muốn khóc, rất khó tưởng tượng nổi một nữ tử lại cũng giống như mình học tập cưỡi ngựa bắn cung, luyện võ, không đúng, nàng so với mình còn cực khổ hơn nhiều, chí ít mình cũng không cần phải bỏ công bỏ sức trên vấn đề văn chương học vấn để có thể cao siêu, tài giỏi hơn người khác.

Chùa Thiện Giác ở ngay giữa sườn núi, bốn người bọn họ vừa vặn "tình cờ" gặp phải Bạch phu nhân cũng tới đây dâng hương, đương nhiên còn có cả Bạch Biên Sương đi theo bên người nàng.

Diệp Lệ tất nhiên cũng biết rõ mục đích của lần đi dâng hương này, ánh mắt cực nhanh nhìn lướt qua Bạch Biên Sương, rồi tranh thủ thời gian dời mắt đi chỗ khác, hai bên tai có chút đỏ ửng lên. So sánh ra, Bạch Biên Sương lại bình thản hơn nhiều, chỉ lạnh nhạt nhìn Diệp Lệ vài lần.

Chào hỏi trò chuyện qua một lát, Mạnh thị và Bạch phu nhân cùng nhau đi dâng hương, Diệp Lệ thì tránh sang một bên, ba người Diệp Thiên, Yến Vân Hi cùng Bạch Biên Sương thì tụ lại một chỗ nói chuyện phiếm.

Diệp Thiên và Yến Vân Hi có thể bị Vắn Đế người đã duyệt qua vô số mỹ nhân đánh giá là cực phẩm, dung mạo dĩ nhiên vô cùng xuất chúng, Bạch Biên Sương cũng không thua kém hai người bao nhiêu, trán cao mày ngài, nhã nhặn thanh nhã, cả người phát ra một loại khí chất ưu nhã, cao quý của tiểu thư khuê các, ba người đứng cùng một chỗ, tự nhiên hấp dẫn đông đảo ánh mắt của khách hành hương. Có điều không phải ai cũng mù lòa, cả ba người xiêm áo quý khí, lộng lẫy, bên người còn có thị nữ theo hầu, nhìn qua liền không biết là không phải người nhà bình thường, cũng không ai dám tiến lên quấy rối.

Đương nhiên, người bình thường không dám tới quấy rối, nhưng trên đời vẫn luôn có một loại người cho là mình là không tầm thường.

Một nam tử trực tiếp đi đến chỗ ba người bọn họ, "Soạt" một tiếng mở ra quạt xếp trong tay, tự cho là tiêu sái phe phẩy quạt vài cái, "Ba vị cô nương vì sao lại đứng ở chỗ này, có mệt mỏi lắm hay không, tại hạ mời các vị cô nương đến sương phòng nghỉ ngơi đi."

Diệp Thiên nhíu mày nhìn quạt xếp trong tay hắn, người này không phải có bệnh chứ, hiện tại đang là giữa mùa đông, hắn cũng không sợ sẽ đem mình quạt đông thành cục băng sao.

Yến Vân Hi nhẹ nhàng cười một tiếng, "Chúng ta đã định sẵn sương phòng rồi, cũng không làm phiền vị công tử này. Động tác dùng quạt xếp của công tử vừa rồi thật khiến cho ta cảm thấy... vô cùng phóng khoáng, phiêu dật nha."

"Có đúng không?" Nam tử ngạc nhiên hỏi, quạt xếp trong tay cũng không ngừng lại liên tục phe phẩy, thấy Yến Vân Hi mắt ngọc mày ngài, đang mỉm cười nhìn mình, càng thêm không thể dừng lại, chỉ là không được bao lâu, hắn liền hắt xì một cái thật mạnh.

Diệp Thiên và Bạch Biên Sương liếc nhìn nhau, đều vụng trộm nín cười, cảm thấy Yến Vân Hi thật là người có ý tứ, rất thú vị nha.

Nam tử kia ngừng quạt, Yến Vân Hi liền lộ ra biểu cảm như rất tiếc nuối, thế là hắn lại phe phẩy quạt lần nữa, "Các vị cô nương... hắt xì... là tiểu thư của phủ... hắt xì... nào?"

"Ca ca!" An Hữu Trân từ xa chạy tới, tức hổn hển kéo lấy nam tử kia, "Huynh chạy đến chỗ này làm cái gì?"

... Thì ra là ca ca của An Hữu Trân, trách không được là dạng đức hạnh này, Diệp Thiên và Bạch Biên Sương đều có loại cảm giác "khó trách lại như thế".

"Đừng kéo ta." An Hữu Bảo vung tay, "Ta đang cùng mấy vị cô nương này trò chuyện mà." Mắt thấy đã hỏi đến thuộc phủ nào rồi, tiếp theo liền có thể hỏi tới khuê danh rồi.

An Hữu Trân khinh bỉ liếc nhìn Diệp Thiên một cái, "Mấy vị cô nương cái gì chứ, đây là Diệp cô nương, đã cùng Dự vương biểu ca định thân, đây là Vinh An bá phủ Bạch cô nương." Nàng chưa từng gặp qua Yến Vân Hi, nên cũng không biết nàng ta là ai.

An Hữu Bảo hít một hơi, cô nương xinh đẹp nhất này thì ra đã cùng Dự vương đính hôn, như vậy thì không thể chọc vào, hai cô nương còn lại một người là tiểu thư nhà bá phủ, người còn lại có lẽ không có danh tiếng gì, bá phủ cũng không thể tùy tiện gây chuyện, có điều vị cô nương không có danh phận cao quý này cũng rất xinh đẹp, có lẽ có thể xuống tay được đây.

"Thế còn vị cô nương này thì sao, là tiểu thư của phủ nào?" An Hữu Bảo vừa nói chuyện, tay lại muốn vươn tới đụng vào tay Yến Vân Hi.

Đôi mắt sáng trong của Yến Vân Hi nhắm lại, ngón tay nhúc nhích, đang muốn ra tay thu thập hắn, liền thấy một bàn tay lớn chắn ngang trước mặt, gắt gao nắm chặt cánh tay của An Hữu Bảo.

"Ai u, mau buông ra, đau chết ta rồi!" An Hữu Bảo kêu rên thành tiếng.

Diệp Lệ buông tay hắn ra, thuận thế đem cổ tay hắn đẩy hướng ra phía ngoài, An Hữu Bảo lùi lại mấy bước, lập tức trừng mắt quát: "Ta đây là Thế tử gia của Xa Dũng Hầu phủ, ngươi là ai?"

"Thế tử Tế bình Hầu phủ Diệp Lệ." Diệp Lệ nhíu mày lạnh lùng đáp.

Đó không phải là đại cữu ca của Dự vương sao? Cái này cũng không thể đụng vào, An Hữu Bảo lập tức ỉu xìu. An Hữu Trân thấy thế la lên: "Ngươi làm gì lại đẩy ca ca ta? Các ngươi không được ỷ đông người liền khi dễ người khác!"

Yến Vân Hi quay đầu hỏi Diệp Thiên, "Người kia là ai vậy?"

"Xa Dũng Hầu phủ An Hữu Trân."

Yến Vân Hi hừ một tiếng, "An Hữu Trân? Ta thấy nàng là An Hữu Bệnh thì có?" Rõ ràng là ca ca của nàng muốn động tay động chân trước, ai rảnh khi dễ ca ca của nàng ta chứ?

Nàng nói chuyện mang theo chút khẩu âm của người Nữ La quốc, nghe có điểm không giống khẩu âm của người kinh đô cho lắm, "An Hữu Bệnh" nàng nói ra lại nghe giống như "Ta có bệnh" vậy.

"Phốc — haha" Diệp Thiên nhịn không được bật cười.

"Xùy — —" Bạch Biên Sương cũng cười thành tiếng, mỗi lần trông thấy An Hữu Trân liền làm nàng nhớ tới "Không biết liêm sỉ" Hầu gia, hiện tại lại có thêm một cái danh xưng "Ta có bệnh", nàng cảm thấy sau này có khả năng mỗi lần nhìn thấy An Hữu Trân liền sẽ muốn cười, không nhịn nổi.

"Ngươi, các ngươi lại khi dễ người!" An Hữu Trân dậm chân, nước mắt rưng rung, xoay người bỏ chạy, An Hữu Bảo nhìn đến tình hình này, vội vã đuổi theo muội muội.

Yến Vân Hi vô tội nhìn hai người Diệp Thiên và Bạch Biên Sương đang cố nén cười, nàng không cảm thấy mình đang khi dễ người nha, những người bị nàng khi dễ qua, làm sao còn có thể khỏe như rồng như hổ nơi nơi chạy loạn như vậy?

Diệp Lệ thấy không có việc gì, lại lui ra một khoảng cách nhất định.

Diệp Thiên nhìn thân ảnh ca ca, cười híp mắt nói với Bạch Biên Sương: "Ca ca ta so với ca ca của An Hữu Trân tốt hơn rất nhiều nha."

"Không sai." Bạch Biên Sương tán đồng gật đầu.

Đôi mắt hạnh to tròn của Diệp Thiên lóe lên một tia mờ mịt, nàng nói như vậy là muốn nhìn xem Bạch Biên Sương xấu hổ, e thẹn, vì sao hình như nàng nhắc đến ca ca mình một chút cũng không cảm thấy thẹn thùng, giống như là một người không có quan hệ gì với mình vậy?

Nàng nghĩ nghĩ, lại thử thăm dò thêm một câu, "Ca ca ta từ nhỏ đã tập võ, rất là chịu khó."

"Như vậy cho thấy hắn có lòng cầu tiến." Bạch Biên Sương thản nhiên bình luận.

Diệp Thiên càng thêm mờ mịt,"Nữ tử bình thường không phải nên thẹn thùng đỏ mặt hay sao, liền xem như một người hào phóng, cũng không có khả năng giống như nàng thế này, bộ dáng của nàng giống như đang bình luận, đánh giá một người qua đường không chút quan hệ vậy.

Yến Vân Hi cũng kinh ngạc nhìn thoáng qua Bạch Biên Sương.

Mạnh thị và Bạch phu nhân dâng hương xong trở ra, các nàng đã cố ý ở lại trong đại điện lâu thêm một chút, đủ thời gian để hai người trẻ tuổi nhìn nhau rõ ràng.

Bạch phu nhân mang theo Bạch Biên Sương rời đi, Diệp Thiên nhanh nhẹn chạy đến bên người Diệp Lệ, "Ca ca, huynh cảm thấy thế nào?"

"Cái gì thế nào?" Diệp Lệ giả bộ hồ đồ, lỗ tai lại bắt đầu đỏ lên.

Diệp Thiên nhớ tới dáng vẻ bình tĩnh, không chút rung động của Bạch Biên Sương kia, chẳng biết tại sao, trong lòng lại có chút bất an, đợi đến sương phòng rồi, liền lặng lẽ nói chuyện với Mạnh thị, "Nương, chúng ta cũng đừng quá nôn nóng, gấp gáp, lại quan sát kỹ thêm một chút đi, con luôn cảm thấy có chút không yên tâm." Đây chính là chuyện hôn nhân đại sự của ca ca, là người sẽ cùng ca ca sống đến cuối đời, một chút cũng không thể qua loa được.

"Quả thật là có chút không thích hợp." Mạnh thị cũng đã gặp những nữ tử tự nhiên, phóng khoáng, nhưng cũng không có hào phóng đến trình độ này, dáng vẻ của Bạch Biên Sương càng giống như là không quan tâm đến. "Cũng may một mối hôn sự muốn định xuống tới cũng không có nhanh như vậy, lại thêm một hai năm cũng được, chúng ta không nóng vội đi cầu hôn là được rồi, trở về ta lại để cho phụ thân con tra một chút, xem thử Vinh An bá phủ có chỗ nào không thích hợp hay không."

Lúc trở về, Diệp Thiên cùng Mạnh thị ngồi xe ngựa, Diệp Lệ và Yến Vân Hi cưỡi ngựa.

Yến Vân Hi điều khiển ngựa đi đến bên cạnh Diệp Lệ, "Chuyện tên công tử có vấn đề kia cám ơn ngươi, chẳng qua là ta cũng có thể tự mình giải quyết được." Một tên vô dụng, phóng túng mà thôi, nàng tùy tiện động động tay liền có thể phế đi hắn, không cần người khác phải ra tay tương trợ.

"Ngài là nữ tử, không cần phải quá hiếu thắng." Diệp Lệ không tán thành nhìn nàng nói, cho dù nàng biết chút võ nghệ, cũng không cần thiết mọi chuyện đều ôm đến tự mình giải quyết.

Yến Vân Hi chớp chớp mắt mấy cái, đây còn là lần đầu tiên có người nói mình không cần quá hiếu thắng, trong quá khứ điều nàng nghe nhiều nhất chính là: "Con là Hoàng thái nữ, là trữ quân một nước, mọi thứ đều phải nghĩ biện pháp tự mình giải quyết, tương lai con làm quốc quân, chẳng lẽ còn muốn đợi người khác đến giúp con hay sao?"

Yến Vân Hi trầm mặc một hồi, đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn Diệp Lệ, "Bạch Biên Sương không thích ngươi."

"Ngài, ngài đang nói cái gì?! " Khuôn mặt tuấn tú của Diệp Lệ trầm xuống, ánh mắt cũng trở nên lạnh lùng.

"Bạch Biên Sương không thích ngươi." Yến Vân Hi lặp lại một lần nữa, "Ta cảm thấy chuyện này đối với ngươi rất quan trọng, giống như Tế Bình hầu cưới mẹ ngươi, Dự vương muốn cưới Thiên Thiên muội muội, bọn hắn đều là thật tâm thích đối phương, ta cho rằng nếu ngươi muốn thành thân, cả hai cũng nên thật sự có tình cảm với nhau mới phải."

"Ngươi biết cái gì?" Diệp Lệ có chút bực bội, "Một người có thích người khác hay không, cũng không có viết lên trên mặt."

"Không có viết lên trên mặt, lại thường viết ở trong ánh mắt."Đôi mắt sáng ngời của Yến Vân Hi nghiêm túc nhìn Diệp Lệ, "Ngươi xuất sắc như thế, hẳn phải có một thê tử thực tâm yêu thương, ái mộ ngươi mới đúng."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm kế toán trên trang mạng kế toán ví dụ như lap ke hoach mua hang, nhung rui ro thuong gap trong kiem toan phan hanh xay dung co ban do dang chắc chắn những kiến thức bổ ích và thực tế này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc kế toán của bạn.