Tiểu sủng hậu dưỡng thành ký

Chương 11: Hai vị ma ma



Thời điểm Dự vương điện hạ xuất cung, một tay cầm sợi roi hoa lệ của mình, một tay nắm lấy tay Diệp Thiên cùng đi song song với nhau, một cung nữ hai bưng giỏ anh đào, đi theo ngay phía sau bọn họ.

"Tứ đệ." Thái tử từ hướng đối diện bước tới, "Đây là đi gặp Ngọc phi nương nương sao?"

Dự vương gật gật đầu, "Giờ đang muốn xuất cung đâu."

Cặp mắt thái tử ở trên người Diệp Thiên dạo qua một vòng, chậc chậc, đây cũng còn quá nhỏ đi, bất quá, lão tứ vận khí thật không tệ, tiểu cô nương này là một tiểu mỹ nhân, nếu là lại qua thêm hai ba năm nữa, mới là thời điểm hoàn mỹ nhất, ngây ngô non nớt, tỉnh tỉnh mê mê, tình khiếu nửa mở, khi đó ngắt lấy, tư vị mới là tuyệt vời nhất.

Dự vương mắt phượng nhắm lại, bước chân khẽ động, đem Diệp Thiên ngăn ở sau lung mình, "Thái tử đây là muốn đi nơi nào?"

"Phụ hoàng gọi ta đi thương lượng vấn đề của Hộ bộ..." thái tử dừng một chút, khoát tay áo, "Dù sao ngươi cũng không có hứng thú, không cần quản, liền đi thôi."





"Thái tử đi thong thả." Dự vương nhìn chằm chằm bóng lưng thái tử, thấy hắn đi xa rồi, lúc này mới lôi kéo tay Diệp Thiên tiếp tục hướng cửa cung mà đi.

Đợi đến trước xe ngựa, Diệp Thiên vẫn theo thói quen giang hai cánh tay, Dự vương đem nàng ôm vào trong xe ngựa, lại tiếp nhận anh đào từ trong tay cung nữ, sau đó cũng lập tức bước lên xe.

Diệp Lệ trong lòng cảm thấy bất an, Dự vương là một hoàng tử không chỉ ngang ngược lại còn càn rỡ, Ngọc phi là một vị phi tần ưa thích xa hoa, hư vinh, bảo bối muội muội cùng hai người kia ở chung, cũng không biết phải chịu ủy khuất gì hay không. Mắt thấy đã tới giờ Thân, muội muội còn chưa có trở lại, hắn có chút nhấp nhổm đứng ngồi không yên.

Vừa tính toán muốn hay cửa cung tiếp người không đi, lại sợ trên đường bỏ lỡ nhau, đang lúc do dự chưa quyết định được, còn ở ngay đại môn đi qua đi lại, đã nhìn thấy xe ngựa lộng lẫy xa hoa của Dự vương từ từ tiến tới.

"Ca ca!" Diệp Thiên nhấc màn xe lên, lộ ra khuôn mặt nhỏ đang cười tủm tỉm.

Diệp Lệ trông thấy liền an tâm, đợi xe ngựa dừng lại, hắn liền đem đang chui ra ngoài -Diệp Thiên ôm xuống, Dự vương cũng không có xuống xe, chỉ đem giỏ anh đào đỏ tươi ướt át kia đưa ra.

Diệp Thiên vui vẻ tiếp nhận anh đào, "Điện hạ đi thong thả."

Diệp Lệ khóe miệng không khỏi giật một cái, mớ anh đào, không phải là muội muội từ chỗ Ngọc phi nơi đó đem về a? Hiện tại vẫn chưa tới mùa anh đào chín rộ, còn không bày bán ra, dù có tiền muốn mua cũng khó khăn.

Xe ngựa Dự vương đi rồi, Diệp Lệ lôi kéo Diệp Thiên tiến phủ, vừa đi vừa tinh tế hỏi những chuyện phát sinh trong cung.

"Ngọc phi nương nương rất là ưa nhìn, hòa nhã lại ôn nhu." Diệp Thiên không có kể ra việc miệng của mình bị chính mình cắn sưng, dù sao đợi đến bữa tối cũng đã ổn rồi, nói ra chỉ làm ca ca phí công lo lắng mà thôi. Lại nói, trong nội tâm nàng có loại cảm giác mơ hồ, không hi vọng ca ca cùng Dự vương quá mức đối chọi gay gắt, nếu là ca ca biết Dự vương bóp mặt mình làm hại chính mình cắn miệng, khẳng định sẽ tức giận.

Hai người đi trước Tư Viễn đường, Diệp Thiên kiên trì đem anh đào lưu lại cho mẫu thân phân nửa, đến lúc ra khỏi viện của mẫu thân, lại muốn đem số còn lại chia một nửa cho ca ca.

Diệp Lệ vừa buồn cười vừa vui vẻ, muội muội thích ăn ngon, thế nhưng là xưa nay không bao giờ ăn một mình, có gì tốt đều sẽ chia sẻ cùng mẫu thân và mình. Không nói hắn không ưa thích điểm tâm, anh đào gì đó, thế nhưng là, tâm ý của muội muội biết đem thứ mình yêu thích chia sẻ với hắn hắn vẫn là phi thường vui vẻ đón nhận.

Hắn lấy một quả anh đào, "Ca ca một quả này là đủ rồi, còn lại đều là của Thiên Thiên."

*

Bởi vì Dự vương đích thân đến một chuyến, phòng bếp nhỏ trong viện của Diệp Thiên rất nhanh được xây dựng, mà ngày hôm sau, Phùng ma ma cũng bắt đầu khóa dạy bảo lễ nghi cung đình.

Phùng ma ma cùng Diệp Thiên ở một viện, hai người cũng liền cùng đi đến Tiểu Hoa sảnh, vừa vào trong, liền nhìn thấy Diệp Phù, Diệp Chi, Diệp Dung đã đến rồi.





Phùng ma ma cũng không giật mình, nàng đã sớm đoán được, huống chi, Diệp Thiên cũng sớm nói qua với nàng, đây là lão thái thái an bài, nếu nàng không nguyện ý, cứ việc từ chối là được, dù sao, nàng cũng là người của Dự vương, không phải là người của hầu phủ, không cần nghe lệnh lão thái thái, chỉ cần đưa danh tự Dự vương điện hạ ra, ai lại dám nói cái gì.

Phùng ma ma không có ý định thoái thác, đối với nàng mà nói, chỉ cần đem tiểu vương phi dạy tốt là được, người khác nguyện ý ở một bên đi theo học, cũng không ảnh hưởng gì. Lại nói, nàng còn muốn nhìn xem tình huống trong hầu phủ đến cùng là như thế nào.

Nhị phòng ba tỷ muội đồng loạt đứng lên, cho Phùng ma ma nửa lễ.

Phùng ma ma đáp lễ lại, "Lão thân là phụng mệnh Dự vương điện hạ, đến đây dạy dỗ cô nương lễ nghi, ba vị cô nương nếu như cảm thấy hứng thú, liền mời ở một bên nghe, chỉ cần không quấy rầy lão thân giảng bài cho cô nương là được."

Nàng ý tứ rất rõ ràng, chỉ dạy Diệp Thiên, những người khác muốn dự thính có thể, nhưng là không thể mở miệng đặt câu hỏi, nàng cũng sẽ không chuyên môn dạy bảo.

Diệp Phù tinh tế lông mày nhíu lại, có chút không quá hài lòng, nàng nhưng là muốn hảo hảo học thật tốt, nếu là Phùng ma ma không chuyên môn chỉ đạo chính mình, ai biết động tác của mình đến cùng có đạt tiêu chuẩn hay không đâu?

Diệp Chi ngược lại không quan tâm, dù sao nàng có rất ít cơ hội đi tham gia các loại yến hội gì đó, đến cấp bậc cung đình hoàng gia, càng là nghĩ cùng đừng nghĩ, Diệp Dung dám vụng trộm đi theo dự Bách hoa yến, trở về cũng không bị bất kỳ trách phạt gì, nàng cũng không dám nữa, nhưng là, nàng liền muốn trộm đi theo, cũng không ai chịu vụng trộm mang nàng.

Diệp Dung thì mừng rỡ, nàng vốn là không muốn học lễ nghi lễ tiết cái gì, trước kia các nàng đều đã học qua, tư thế đứng, đi đường, hành lễ cái gì, đều đã có người dạy qua, rất vất vả rồi, nếu là học cái gì cung đình lễ nghi, khẳng định càng phải chịu tội.

Phùng ma ma chỉ nhìn lướt qua phản ứng của từng người các nàng, trong lòng đã đại khái nắm chắc, nàng cũng không nói thêm khác, trực tiếp bắt đầu giảng bài. Lo lắng Diệp Thiên ngay từ đầu không thích ứng, nàng trước tiên nói về tư thế thoải mái nhất tư thế ngồi, dạng này, tiểu vương phi sẽ không bởi vì quá cực khổ mà không muốn học.

Diệp Thiên ngồi trên ghế, Phùng ma ma kiên nhẫn truyền đạt cho nàng, ở trước mặt người với mình cấp bậc thấp hơn thì ngồi nên ngồi dễ chịu đẹp mắt thế nào, lại ở trước mặt người với mình cấp bậc cao hơn làm sao ngồi cho kính cẩn mà không phí sức.

Thanh âm của nàng không cao không thấp, người trong phòng đều có thể nghe rõ ràng, Diệp Phù vểnh tai nghiêm cẩn lắng nghe, ngồi trên ghế, cố gắng dựa theo lời Phùng ma ma nói mà tự điều chỉnh tư thế ngồi, Diệp Dung thì lộ ra nhàn nhã hơn nhiều, dù sao Phùng ma ma cũng sẽ không quản nàng.

Tay Phùng ma ma vịn lấy eo nhỏ tròn của Diệp Thiên, giúp nàng tìm góc độ thích hợp. Với thân phận Dự vương, tương lai Diệp Thiên tránh không được muốn cùng các phu nhân quý nữ của kinh đô giao tế, cũng tránh không được vào cung cùng hoàng hậu các vị quý nhân gặp mặt, ở trước mặt những người này nên là dáng vẻ gì, đều là nàng cần phải nắm giữ.

Bất quá, Phùng ma ma cũng nhớ kỹ lời nhắn nhủ của Dự vương điện hạ, cũng không yêu cầu hà khắc đối với nàng, dù sao, lấy thân phận Dự vương, cũng sẽ không ai bắt bẻ nàng lễ nghi, chỉ cần nhìn từ bề ngoài có dáng có hình là được.

Không đến nửa canh giờ, Phùng ma ma liền tuyên bố kết thúc, ngày mai lại tiếp tục.

Diệp Phù âm thầm nhẹ nhàng thở ra, nàng còn sợ Phùng ma ma giảng dạy quá nhiều, chính mình sẽ không nhớ hết được, hiện tại vừa vặn, thừa dịp ấn tượng còn rõ ràng, nàng còn có thể trở lại viện tử của mình tự ôn luyện một phen.

Diệp Thiên cùng Phùng ma ma trở về viện tử, Phùng ma ma không có trở về sương phòng của mình, mà đi theo Diệp Thiên tiến vào chính phòng.





Nàng không dấu vết trong phòng quan sát một phen, nhìn không ra có cái gì không ổn, mới yên lòng. Tại trước khi nàng đến đây, Dự vương đã cùng với nàng nói qua tình huống hầu phủ, lão thái thái hiện tại cũng không phải là nguyên phối của lão hầu gia, mà là tục huyền. Mà hầu phủ ba huynh đệ, vị hầu gia mất tích là do nguyên phối sinh, nhị lão gia cùng tam lão gia mới là nhi tử thân sinh của lão thái thái.

Vì lợi ích, thân huynh đệ náo loạn, hãm hại nhau nàng còn thấy nhiều rồi, huống chi đây lại không phải ruột thịt. Nàng nghe xong tình huống này liền hiểu nỗi lo lắng chủ tử, phụ thân mất tích không nguyên cớ, mẫu thân ốm đau không dậy nổi, chỉ có một người ca ca, lại không thể thời khắc ở bên cạnh, tình cảnh của tiểu vương phi cũng không tốt đẹp gì.

Bạch Trân cùng Lục Phỉ đối với Phùng ma ma đều có một loại kính sợ không lý giải được, sống lưng ưỡn đến mức đều so bình thường đều thẳng hơn mấy lần.

Triệu ma ma không có ở chính phòng, mà ở trong sương phòng, nàng là ma ma quản sự trong viện, đến cái tuổi này, cũng không cần thời thời khắc khắc ở bên người Diệp Thiên bưng trà rót nước phục thị, chỉ cần quản lý tốt nhân sự trong viện là được.

Phùng ma ma là do Dự vương đưa tới, lại càng có bản lĩnh hơn so với nàng, nàng có chút bận tâm địa vị của mình sẽ nhận lấy uy hiếp. Hôm qua Phùng ma ma không có ở bên người cô nương, nàng hơi yên tâm chút, không nghĩ tới lúc này từ cửa sổ nhìn ra ngoài, lại phát hiện Phùng ma ma vậy mà đi theo cô nương vào chính phòng.

Nàng trong lòng xiết chặt, liền vội vàng đứng lên, cũng đến phòng chính.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 3 lượt.

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như thần chú, kho dau Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status