Tiểu sủng hậu dưỡng thành ký

Chương 119: Thực sự là quá thua thiệt mà



Thụy vương và Khang vương không còn, Văn Đế chỉ còn lại hai người con trai, càng đến gần thời điểm cuối năm lại càng cảm thấy quạnh quẽ, vì vậy hắn truyền cho Dự vương dẫn theo Diệp Thiên vào cung tham dự gia yến trừ tịch, thêm một người có thể thêm một phần náo nhiệt, lão tứ cũng không cần lẻ loi cô độc một mình như những năm trước nữa.

Yến hội trong cung Diệp Thiên cũng đã tham dự không ít, nhưng loại gia yến trừ tịch này vẫn là lần đầu tiên nàng tham dự, dù sao thì ha người bọn họ còn chưa chính thức đại hôn, đêm trừ tịch là thời gian quay quần cùng người nhà, chẳng qua là Hoàng Thượng đã đích thân mở miệng nói như thế, nàng cũng chỉ có thể theo Tiêu Ngôn Phong vào cung tham dự.

Tiêu Ngôn Phong ngồi cỗ xe ngựa xa hoa của mình đến Tế Bình Hầu phủ đón nàng, hôm nay Diệp Thiên cũng không dẫn theo Bạch Trân và Lục Phỉ, gia yến này là tiệc tối, cũng không biết khi nào mới kết thúc, nha hoàn lại không thể tự ý tiến cung, chỉ có thể ở bên ngoài cửa cung mà chờ chủ tử đi ra, đêm hôm trời đông giá rét, cho dù là ngồi chờ trong xe ngựa cũng không ấm áp hơn được bao nhiêu, vả lại đêm nay còn là đêm trừ tịch nữa, Diệp Thiên cũng không nỡ để cho hai người bọn họ phải chịu tội, dù sao thì đến lúc đó Ngôn ca ca cũng sẽ đưa nàng về nhà, nàng cũng không cần hai người họ phải hầu hạ.

Gia yến được bày ở Cung Càn Thanh, trên con đường đi tới ven hai bên đường hoa tươi thi nhau nở rộ, đủ mọi sắc màu, kiều diễm bắt mắt vô cùng. Diệp Thiên âm thầm cảm thấy kỳ quái, trời đông lạnh lẽo khắc nghiệt như thế, hoa trong phòng ấm có thể nở cũng không có gì là lạ cho lắm, nhưng vì sao hoa cỏ ven đường cũng có thể nở rộ đến thế này cơ chứ?

Tiêu Ngôn Phong phát hiện đôi mắt hạnh lúng liếng của nàng không ngừng liếc nhìn cây cối hai bên lối đi, thì cười nói: "Đó là hoa lụa do các cung nhân làm ra, tre lên cây cho thêm phần tươi mới, vui vẻ náo nhiệt mà thôi." Trong Hoàng cung này từ Đại Tổng quản cho tới các đại cung nữ đều hiểu được chút tâm tư của Hoàng Thượng, biết năm nay Hoàng Thượng đặc biệt hi vọng không khí náo nhiệt, đông vui cho nên đã đem toàn bộ Hoàng cung đều thu xếp trang hoàng cẩn thận kỹ lưỡng một phen, từ xa nhìn lại, không hề giống cảnh sắc hiu quạnh giữa trời đông, mà cứ như ngày xuân trăm hoa đua nở vậy.

Diệp Thiên nghe hiểu liền gật đầu, hai người nhìn vào mắt nhau, đều phát hiện trong mắt đối phương hiện lên chút trào phúng, chê cười. Văn Đế bị mất hai con trai sợ không khí buồn bã, quạnh quẽ, nhưng lại đối xử với Thái tử, kẻ đã tàn nhẫn ra tay sát hại huynh đệ ruột thịt bỏ qua không quan tâm, Thụy Vương và Khang vương đều đã không còn nữa, cho dù có chuẩn bị thêm thật nhiều hoa cỏ thì có ý nghĩa gì đâu chứ?

Trên cây không chỉ có những đóa hoa tiên diễm sặc sỡ, mà còn treo đầy các loại đèn lồng đỏ lớn nhỏ khác nhau, bên trong Cung Càn Thanh, càng thêm rực rỡ, đèn hoa óng ánh, ánh mắt Diệp Thiên lúc này lại không tiếp tục nhìn loạn nữa, mà quy củ ngồi vào vị trí của mình chuẩn bị chờ khai tiệc. Bởi vì đây là gia yến, cho nên nàng và Tiêu Ngôn Phong có thể ngồi cùng một chỗ, đối diện với hai người bọn họ là Thái tử và Thái Tử Phi, ngồi ở vị trí cao nhất là Văn Đế cùng Hoàng Hậu, Thục phi thì đã phát điên, còn Ngọc phi từ trước đến nay không tham gia yến hội, phía sau lưng Văn Đế còn có hai hai vị cung tần phẩm cấp thấp dung mạo cực kỳ xinh đẹp, nhìn qua còn rất trẻ tuổi, hẳn là hai trong số các mỹ nhân hắn mới nhập vào hậu cung của mình.

Diệp Thiên lặng lẽ dùng ánh mắt dò xét Thái Tử Phi đang ngồi đối diện, nàng so với lần trước gặp cũng không có gì khác biệt, trong lòng Diệp Thiên thầm thở dài, nàng chỉ sợ còn chưa biết bản thân mình đã không thể có con được nữa rồi đi, nhìn bộ dáng thân mật tự nhiên như thế giữa nàng và Bình quận vương phi, nhất định không có chút phòng bị đem hộp điểm tâm kia ăn sạch cả rồi, về phần phương thuốc sau đó Bình quận vương phi đưa cho nàng, tất nhiên là sẽ không viết thêm hai vị thuốc kia vào rồi.

Gia yến của Hoàng cung so với gia yến của nhà bình thường cũng có rất nhiều điểm khác biệt, tiệc tối đêm trừ tịch của Tế Bình Hầu phủ là người một nhà cùng ngồi quây quần quanh một cái bàn, còn ở đây thì khác, Hoàng Thượng, Thái tử, Dự vương lại phân biệt ngồi ở bàn tiệc nhỏ riêng phần mình, cách xa xa nhau, ở loại trường hợp như thế này, Diệp Thiên cũng không tiện to nhỏ thì thầm trò chuyện với Tiêu Ngôn Phong, nàng có chút nhàm chán, nghĩ đến nếu như lúc này đang ở nhà mình thì tốt biết bao nhiêu, đáng tiếc năm nay trong nhà vắng mặt ca ca, cũng không biết hiện tại ca ca trôi qua có tốt hay không?

Cũng may trong bữa tiệc này còn có thêm mấy tiết mục ca múa trợ hứng, Diệp Thiên ngồi ngay thẳng thưởng thức một hồi, nghiêng người sang bên cạnh thấp giọng nói: "Ngôn ca ca, muội muốn đi rửa tay một lát."

Tiêu Ngôn Phong cười nói: "Vậy muội đi vào Thiên Điện đi." Hắn vẫy một cung nữ dẫn nàng đi, chỗ nàng muốn đi chính là tịnh phòng, hắn cũng không tiện đi cùng nàng đến đó, cũng may khắp các nơi trong Hoàng cung đều đã có người của hắn sắp xếp vào, cho dù nàng đi đến chỗ nào cũng sẽ không gặp nguy hiểm.

Diệp Thiên lặng lẽ đứng dậy, cung nữ muốn dẫn nàng đến tịnh phòng của Thiên Điện, nhưng Diệp Thiên lại không muốn đến đó, Cung Càn Thanh này là tẩm cung của Hoàng Thượng, Văn Đế thường xuyên ngủ ở chỗ này, tiếp kiến quân thần cũng ở đây, tịnh phòng chỗ này nàng một chút cũng không muốn dùng, nghĩ ngợi một lát nàng liền nhớ ra, Ngưng Ngọc cung của Ngọc phi cách nơi này không xa, nàng đi thêm mấy bước là được rồi, còn có thể thuận tiện đến thăm và chúc Ngọc phi nương nương năm mới tốt lành nữa.

Không để cho cung nữ kia đi theo, Diệp Thiên một mình đi đến Ngưng Ngọc cung, hôm nay là đêm trừ tịch, dọc lối đi đều đèn đuốc sáng choang, khắp nơi đều là cung nữ thái giám đang qua lại, Ngưng Ngọc cung lại là chỗ nàng vẫn thường xuyên đến, cho nên nàng cũng không cảm thấy sợ hãi gì cả.

...

Lúc này Ngưng Ngọc cung rất yên tĩnh, mỗi một thân cây trong viện và mái hiên đều được treo đèn đỏ lồng. Đại cung nữ thiếp thân của Ngọc phi nhìn thấy Diệp Thiên đến bất ngờ, rất kinh ngạc lên tiếng, "Vì sao Diệp cô nương lại đến đây vào giờ này, hiện tại nương nương của chúng ta không có ở trong phòng."

Diệp Thiên sửng sốt hỏi lại, "Ngọc phi nương nương đi đâu rồi?"

Đại cung nữ đáp: "Nương nương đến hậu hoa viên, nếu không thì Diệp cô nương ngồi chờ một lát?" Hoa viên kia bình thường không cho phép người khác tùy tiện đi vào, nhóm cung nữ thái giám hầu hạ trong cung này như các nàng cũng không thể đến, nàng không thể đi vào bẩm báo cho nương nương được, có điều Diệp cô nương thì khác, nàng đã đến hậu hoa viên rất nhiều lần.

Diệp Thiên cười lắc đầu, "Không cần đâu, ta chỉ muốn mượn tịnh phòng rửa tay một chút mà thôi, lập tức sẽ đi ngay, bên chỗ Cung Càn Thanh còn có gia yến, ta cũng phải nhanh trở về."

Diệp Thiên rất nhanh liền rời khỏi Ngưng Ngọc cung, nàng đi tới cửa, quay đầu nhìn thoáng qua tòa cung điện an tĩnh này, trong lòng có chút khổ sở, Ngọc phi nương nương nhất định là đã đến hậu hoa viên để gặp Ngụy gia, hai người bọn họ cũng thật khổ sở, vừa mới thành thân có mấy ngày đã bị ép nược phải tách ra, nghe Ngôn ca ca nói Ngụy gia là ở thời điểm hắn sinh ra mà vào cung, Ngụy gia có thể vào cung, cũng không biết đã hao tốn bao nhiêu tâm sức, cứ như vậy yên lặng ẩn mình nơi bóng tối trông coi người yêu của hắn, kéo dài suốt hai mươi năm không đổi.

Vốn dĩ nàng đối với chuyện Ngôn ca ca có thể ngồi lên hoàng vị hay không cũng không để ý cho lắm, hiện tại nàng lại vô cùng hi vọng hắn có thể trèo lên được vị trí ấy, có lẽ đến ngày đó, hắn sẽ để cho Ngọc phi cùng Ngụy gia rời khỏi đây, để cho hai người bọn họ có thể chân chính ở cùng một chỗ, hoặc là, cho dù ở lại trong cung, cũng có thể nghĩ ra biện pháp để hai người bọn họ sống dễ chịu hơn một chút.

Tâm tình của Diệp Thiên có chút phiền muộn, trầm trọng trở lại Cung Càn Thanh, Tiêu Ngôn Phong nhìn đến sắc mặt của nàng liền quan tâm hỏi, "Thiên Thiên gặp ai sao?"Thời gian nàng ra ngoài hơi lâu, người cung nữ kia cũng không có cùng nàng trở về.

Diệp Thiên cười cười, "Ai cũng không có gặp được, muội không muốn dùng tịnh phòng ở chỗ này cho nên chạy tới Ngưng Ngọc cung, thời tiết bên ngoài thực sự có chút lạnh nha."

Tiêu Ngôn Phong mở tay nàng ra kiểm tra một hồi, sờ đến tay của nàng, quả nhiên có chút lạnh, hắn liền âm thầm không chút tiếng động nắm chặt lấy tay của nàng, giúp nàng sưởi ấm.

Loại gia yến Hoàng cung này đối với Diệp Thiên thật sự là không có ý nghĩa gì, cũng may Hoàng Thượng cũng chịu không được, thân thể của hắn bên trong đã sớm suy sụp, mục nát cả rồi, đã thế hắn lại còn ham thích mỹ nhân, một đêm không có người hầu hạ đều không được, còn đặc biệt yêu cầu Thanh Hư Đạo Trưởng chuẩn bị cho hắn thật nhiều đan dược ở phương diện này, Thanh Hư đã sớm được Dự Vương và Thái tử căn dặn qua rồi, tất nhiên không hề từ chối, hoàn toàn không quan tâm đến việc tiếp tục như vậy thân thể sẽ không chịu nổi, chỉ cần làm sao hiệu quả đan dược thật mạnh mẽ là được rồi, sau khi Hoàng Thượng sử dụng cảm thấy rất là hài lòng.

Văn Đế nâng chén rượu che nửa mặt ngáp dài ngáp ngắn mấy cái, gia yến rất nhanh liền kết thúc.

Tiêu Ngôn Phong đích thân đưa Diệp Thiên về Hầu phủ, về đến nhà đã là giờ Hợi rồi, Tế Bình hầu trên người choàng áo khoác thật dày, đứng sẵn ở cửa lớn chờ đợi hồi lâu.

"Cha!" Diệp Thiên trông thấy hắn lập tức bước tới, quan tâm hỏi, "Trời lạnh như thế, cha ở ngoài này làm gì?"

"Cha không lạnh, trở về là tốt rồi." Tế Bình hầu cẩn thận quan sát đánh giá con gái bảo báo từ trên xuống dưới, thấy nàng hết thảy đều bình thường, lúc này mới hướng về phía Dự vương chắp tay lên tiếng mời, "Vương gia có muốn vào phủ ngồi một lát không?"

"Cũng tốt." Tiêu Ngôn Phong cũng không khách khí từ chối mà đưa tay về trước làm động tác mời, "Nhạc phụ mời đi trước."

Tế Bình hầu nghe thấy hắn không chút khách sáo đảo khách thành chủ như thế thì nghẹn một bụng, hắn chỉ là khách khí một chút thôi mà, đêm trừ tịch là lúc cả nhà người ta quây quần cùng một chỗ náo nhiệt vui vẻ, hắn cũng theo vào giúp vui làm gì, Hoàng Thượng đem nữ nhi bảo bối gọi vào cung tham dự gia yến của Tiêu gia nhà bọn hắn thì cũng thôi đi, hiện tại Dự vương lại còn chạy tới muốn tham gia gia yến của hầu phủ bọn họ nữa chức, thật sự là không coi mình là người ngoài mà.

Diệp Thiên suýt nữa cười thành tiếng, da mặt Ngôn ca ca càng ngày càng dày hơn rồi, có điều, nàng cũng muốn giữ hắn lại, bây giờ trở lại vương phủ, chỉ có một mình hắn là chủ tử, thật sự quá cô đơn. Nàng lặng lẽ nắm chặt tay Tiêu Ngôn Phong nói nhỏ, "Ngôn ca ca dứt khoát ở lại cùng chúng ta gác đêm đi, khuya rồi thì tạm nghỉ ngơi ở khách phòng ngoại viện."

"Rất tốt." Tiêu Ngôn Phong vui vẻ gật đầu, tiểu nha đầu thật sự là hiểu chuyện, biết đau lòng hắn mà, biết hắn cũng muốn ở lại.

Tế Bình hầu im lặng muốn ngửa mặt nhìn trời, lúc này còn chưa có gả đi đâu, đã bắt đầu che chở ròi đấy. Hắn thầm thở dài một hơi. Ai, con gái...

Mặc dù lúc này đã khuya rồi, nhưng người một nhà đều chưa đi ngủ, mà tập trung quay quần cùng nhau ngồi ở Tư Viễn đường, trông thấy ba người bọn họ đi vào, Diệp Thạc đứng dậy hô: " Tỷ tỷ đã trở về, đêm nay đề muốn cùng tỷ tỷ thức gác đêm, thức đến hừng đông luôn mới được."

Diệp Thiên sờ sờ đầu hắn, "Đẹ vẫn còn nhỏ, sức chịu đựng không cao, thức thêm một lát thì đi ngủ đi." Từ lúc nàng bằng tuổi đệ đệ cho tới bây giờ cũng chưa từng gác đến hừng đông.

"Không muốn." Diệp Thạc kiên định lắc đầu, "Đây là đêm trừ tịch cuối cùng tỷ tỷ còn ở nhà, đệ nhất định phải cùng tỷ tỷ gác đến sáng."

Diệp Thiên hơi sửng sốt, lúc này mới nghĩ tới qua năm nàng đã mười lăm, đợi đến tháng chín sẽ gả đến Dự vương phủ, đêm trừ tịch năm sau nàng sẽ vượt qua ở Dự vương phủ. Chả trách hôm nay mọi người đều cùng nhau chờ nàng về, phụ thân còn không yên tâm chạy tới cửa đợi nữa.

Người một nhà đều có chút không bỏ được, yên lặng mà liếc nhìn Dự vương cũng theo đi vào, mặc dù không có ai nói gì, nhưng ánh mắt dường như đều đang khiển trách hắn dám lập mưu bắt cóc mất bảo bối của nhà họ.

"Khụ khụ." Tiêu Ngôn Phong ho nhẹ một tiếng, "Dự vương phủ cùng Hầu phủ cách nhau gần như thế, Thiên Thiên đều có thể tùy thời trở về, nhạc phụ, nhạc mẫu, Thạc ca nhi và Tuân ca nhi cũng có thể tùy thời qua đó chơi."

Nói đến Dự vương phủ, Diệp Thạc liền cao hứng trở lại, "Vương phủ thật là lớn, cho đến bây giờ đệ còn chưa có đi thăm thú hết các nơi đâu, chờ tỷ tỷ gả đi rồi, đệ muốn mỗi ngày chạy qua đó tìm tỷ tỷ chơi."

Dự vương hào phóng đáp ứng, "Được, đệ muốn đến lúc nào cũng đều được."

Mạnh thị cười nói: "Đừng chỉ lo nói chuyện, mau tới đây ăn vài thứ đi, Thiên Thiên nhất định là đã đói bụng rồi." Nàng biết tính tiểu nữ nhi cẩn thận, đi ra bên ngoài sẽ không tùy tiện ăn cái gì, tuy trước khi vào cung tham dự tiệc tối đã ở nhà ăn một chút rồi, nhưng dù sao cũng đã qua lâu như vậy rồi, bụng tất nhiên cũng đã xẹp lép lại rồi.

Diệp Thiên ngồi lại đây, múc cho Tế Bình hầu một chén canh cá vẫn còn ấm, "Cha uống chén canh cho ấm bụng đã rồi hãy ăn, miễn cho khí lạnh xâm nhập vào người không thoải mái." Cũng không biết phụ thân đã đứng chờ ở bên ngoài bao lâu rồi, bình thường nàng nghỉ lại ở Dự vương phủ phụ thân cũng không lo lắng đến mức độ này, nhưng còn hôm nay là vào Hoàng cung, lại còn là đêm trừ tịch, cho nên phụ thân mới đặc biệt lo lắng hơn ngày thường.

Tế Bình hầu múc một muỗng canh cá đưa lên miệng không quên khen ngợi, "Canh Thiên Thiên mức thật là dễ uống."

Diệp Thiên lại quay sang múc cho Tiêu Ngôn Phong một chén canh, Tiêu Ngôn Phong cũng không chút e dè, gượng ép, hắn và Diệp Thiên đã đính hôn sáu năm rồi, ngồi cùng nhau đều đã rất quen thuộc, cũng thường cùng nhau dùng bữa, ngay từ đầu hắn đã không đem mình trở thành người ngoài rồi.

Dùng bữa xong, Tiêu Ngôn Phong trò chuyện với Tế Bình hầu và Mạnh thị một lát, sau đó dẫn Diệp Thạc và Diệp Tuân đến sân viện phóng pháo hoa, Diệp Thiên khoác thêm áo choàng, đứng ở dưới hiên nhà nhìn bọn họ chơi đùa náo nhiệt.

"Tỷ tỷ mau nhìn này!" Diệp Thạc châm lửa một thanh pháo hoa màu bạc lớn, quay về phía Diệp Thiên vui vẻ hô, Diệp Thiên cười vẫy tay với hắn, "Nhìn rất đẹp, Thạc ca nhi cẩn thận một chút."

Diệp Thiên đứng dưới hàng hiên khoác áo choàng lông hồ ly trắng như tuyết, ánh đèn ấm áp chiếu vào trên gương mặt nàng, giống như một tiểu tiên nữ trên thiên đình, Diệp Thạc và Diệp Tuân nhìn thấy đều ngây ngốc nhìn nàng. Diệp Thạc lẩm bẩm: "Thật sự là lỗ nặng rồi." Lúc trước hắn còn nghĩ đến đợi tỷ tỷ gả chồng rồi, ca ca còn có thể cưới một tẩu tử vào cửa, kết quả, tẩu tử không có, ngược lại còn đem ca ca chạy mất, lần này ca ca, tỷ tỷ đều trở thành của nhà người khác rồi, quả thực là quá thua thiệt mà.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với gần 20 năm làm việc trong lĩnh vực tài chính, kế toán, mình tổng hợp rất nhiều kiến thức và kinh nghiệm làm việc thực tế tại các công ty và chia sẻ lên trên trang dân tài chính chẳng hạn như vay tiền trực tuyến, đăng ký người phụ thuộc chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.