Tiểu sủng hậu dưỡng thành ký

Chương 2: Ba vị tỷ tỷ



Bởi vì muốn đi tham gia Bách hoa yến, đây chính là hoàng hậu nương nương tổ chức, mời đều là nhân gia huân quý, nhị thái thái Tề thị vì để cho đại cô nương Diệp Phù lộ mặt trên yến hội, muốn vì nàng đặt mua xiêm y, đồ trang sức, cũng có phần của Diệp Thiên. Diệp Thiên tuổi còn nhỏ, cũng không thể mang trâm vàng trâm ngọc cài đầu, cài tóc các kiểu, đơn giản chỉ cần chút kim hoa, dây lụa, tốn không bao nhiêu bạc, Tề thị tự nhiên mừng rỡ đem nàng kêu đến, bạc dạng này đều tính vào bạc công của hầu phủ danh chính ngôn thuận.

Thời điểm Diệp Thiên mang theo đại nha hoàn Bạch Trân đến khách phòng, nữ chưởng quầy của Trân Bảo các cùng Nghê Thường các đều đã đến, trên bàn lớn bày không ít xiêm y, trang sức.

"Thiên tỷ nhi mau tới đây." Nhị thái thái Tề thị trông thấy Diệp Thiên đến, khuôn mặt tròn trịa trên mặt lộ ra nụ cười từ ái, vẫy tay, "Đến, Thiên tỷ nhi thích cái gì, cứ việc chọn, qua mấy ngày nữa đi tham dự Bách hoa yến thời điểm lại dùng."

Hai vị nữ chưởng quỹ liếc nhau, bên ngoài đều truyền rằng nhị thái thái Tế Bình hầu phủ nhân từ thiện tâm, hầu phu nhân bị bệnh, nàng đứng ra quản lý việc nội trợ, nhưng chưa từng đối xử hà khắc với hai hài tử của đại phòng, thế tử cùng tứ cô nương đãi ngộ một chút đều không có giảm xuống. Bây giờ xem ra, quả là thế, ba vị cô nương nhị phòng còn chưa tới, chưa gì đã để cho tứ cô nương đại phòng đến chọn trước.

Diệp Thiên nhìn cửa phòng khách, "Đại tỷ tỷ, nhị tỷ tỷ, tam tỷ tỷ còn chưa tới, đợi các nàng tới lại cùng nhau chọn."





Luận thứ tự, bốn vị cô nương trong phủ nàng là nhỏ tuổi nhất, theo lý hẳn là đợi cuối cùng lại chọn, lại nói trong phủ xiêm y mỗi quý, nhị thẩm đều để nàng chọn trước vải vóc, nói là các tỷ tỷ muốn để muội muội chọn rồi lại đến họ. Thế nhưng là chờ quần áo làm xong, nàng từ trên người đại tỷ tỷ Diệp Phù cùng tam tỷ tỷ Diệp Dung, luôn có thể nhìn thấy các loại vải vóc chưa từng xuất hiện lúc chọn lựa, đại nha hoàn Lục Phỉ của nàng tính tình vội vàng, hấp tấp, mỗi lần đều bất mãn nói vài câu, nhiều lần, trong lòng nàng cũng minh bạch là có chuyện gì.

Kỳ thật hai vị thân sinh nữ nhi của nhị thẩm đã chọn qua, nàng bạch gánh cái hư danh chọn trước, truyền đi vẫn là người ta tốt, nhường nhịn nàng, cần gì chứ. Sau khi suy nghĩ minh bạch, nàng cũng không chịu chọn trước, lại nói, ca ca cũng dạy nàng, ở trước mặt người ngoài, muốn làm một bộ khiêm nhường lễ phép, tỷ muội hòa thuận.

Quả nhiên, hai vị chưởng quỹ tán dương một trận, "Ai u, tứ cô nương quý phủ tuổi còn nhỏ như thế này đã hiểu chuyện, chọn xiêm y, trang sức còn nhớ đến các tỷ tỷ, không hổ là đích nữ của hầu phủ."

Khóe miệng nhị thái thái giật một cái, vừa muốn nói chuyện, liền thấy đại cô nương Diệp Phù cùng tam cô nương Diệp Dung lôi kéo tay nhau tiến đến, nhị cô nương Diệp Chi cúi đầu, chân tay co cóng đi tại phía sau hai người.

"Nương!" Diệp Dung hai mắt tỏa sáng, bổ nhào vào bên cạnh bàn, "Vừa vặn ta cũng nghĩ thêm hai kiện xiêm y mới, quá tốt rồi!"

Nhị thái thái lặng lẽ trừng nàng một chút, cảnh cáo nàng ở trước mặt người ngoài chú ý một chút, "Hôm nay là cho đại tỷ tỷ cùng tứ muội muội ngươi chọn, hai người bọn họ qua mấy ngày nữa muốn đi Bách hoa yến, cần ăn mặc xinh đẹp chút mới được, không có phần của ngươi. Đến, Phù tỷ nhi, Thiên tỷ nhi, mỗi người các ngươi chọn hai bộ xiêm y, hai kiện trang sức."

Tam cô nương Diệp Dung bất mãn mân mê miệng, hung tợn trừng Diệp Thiên một chút, lại không chịu rời khỏi bên cạnh bàn.

Nhị cô nương Diệp Chi xa xa đứng ở một bên, len lén nhìn lướt qua trên bàn y phục hoa mỹ, sợ ánh mắt đầy hâm mộ của mình bị người phát hiện, vội vã cúi đầu xuống, ngay đến Diệp Dung đều không có phần, một thứ nữ như nàng càng là không cần suy nghĩ nhiều.

Diệp Phù cười cười, nàng năm nay mười hai tuổi, ngày thường cùng nhị thái thái Tề thị rất giống nhau, lông mi cong cong, khuôn mặt tròn trịa, nói chuyện thanh âm rất ôn nhu, "Nương, y phục của nữ nhi vẫn còn tốt đâu, dứt khoát đem hai kiện xiêm y kia tặng cho nhị muội muội cùng tam muội muội đi, các nàng còn nhỏ, không có cái mới quần áo sẽ khổ sở."

Diệp Dung tràn đầy mong đợi nhìn mẫu thân của mình, Diệp Chi thì ánh mắt phức tạp nhìn Diệp Phù, lại cúi đầu, coi như đại tỷ tỷ chịu nhường, nàng cũng thật không dám muốn a.

Nhị thái thái rất hài lòng, nữ nhi của mình ở trước mặt người ngoài cũng rất biết cách nói chuyện nha, dạng này thanh danh mới có thể càng truyền ra thật tốt.

Hai vị chưởng quỹ đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy, chưởng quỹ Trân Bảo các cười nói: "Ai u, hầu phủ giáo dưỡng thật sự là rất tốt, chúng tỷ muội như thế hữu ái khiêm nhường, phu nhân, ngài thật đúng là biết cách dạy hài tử a, trách không được bên ngoài đều truyền ngài là mặt từ tâm thiện đâu."

Nghê Thường các cũng cười thành một đóa hoa, "Đúng nha đúng nha, các vị cô nương hầu phủ không chỉ có ngày thường xinh đẹp, thủy linh, còn từng vị đều có tri thức hiểu lễ nghĩa, thật sự là khó được đâu."

Nhị thái thái trong lòng cao hứng, "Tốt, đều là hài tử tốt cả, vậy mỗi người đều chọn tới hai bộ đi, cũng không cần phải nhường tới nhường lui."





Thiên tỷ nhi lúc đầu cũng có phần, lại đem Dung tỷ nhi cũng tăng thêm, ai bảo nàng là nữ nhi bảo bối của mình đâu, chỉ là, bạch tiện nghi cho Chi tỷ nhi kia. Thừa dịp không ai chú ý, nàng nhàn nhạt lườm Diệp Chi một chút, bên trong cảnh cáo ý vị rất là rõ ràng, đồ của Trân Bảo các cùng Nghê Thường các đều không hề rẻ, nàng cũng không nên không có mắt mà lựa chọn thứ quá quý giá. Mặc dù nói là dùng bạc công, thế nhưng là từ khi nàng trông coi việc bếp núc, thời gian dần qua đã đem bạc công của hầu phủ coi là vật trong túi của mình.

Thân thể Diệp Chi có chút run rẩy, đầu vùi xuống càng thấp hơn.

Bàn tay Diệp Dung lập tức hướng đôi khuyên tai hồng ngọc nàng đã sớm xem trọng, Diệp Phù kéo lại nàng, trên tay nàng nhẹ nhàng bóp một cái cười nói: "Tứ muội muội nhỏ nhất, chọn trước đi."

"Trưởng ấu có thứ tự, vẫn là đại tỷ tỷ chọn trước đi." Diệp Thiên lắc đầu, mặc dù là cười, trên gương mặt mũm mĩm không hề lộ ra hai lúm đồng tiền, đại nha hoàn Bạch Trân của nàng âm thầm gật đầu, cái trò xiếc khiêm nhường này cũng không cao minh, cô nương tuy còn nhỏ, cũng đã minh bạch, nhìn bộ dáng tươi cười của cô nương liền biết, phàm những lúc nàng không phải thật tâm muốn cười, khóe miệng cong lên độ cong cũng không đủ lớn, trên mặt tiểu lúm đồng tiền là sẽ không hiện ra.

Diệp Phù muốn để Diệp Thiên chọn trước, Diệp Thiên lại kiên trì khiêm nhường, Diệp Dung âm thầm gấp gáp, nàng ngược lại là nghĩ tới chọn trước, người khác lại không ai thèm đề cập tới nàng.

Không nghĩ tới Diệp Thiên mắt to vừa chuyển, liền chuyển đến trên người nàng, "Nếu không, tam tỷ tỷ tới chọn trước đi?"

"Tốt tốt." Diệp Dung lập tức bắt lấy đôi khuyên tai hồng ngọc kia, Diệp Phù tức giận ở trên cánh tay nàng bấm một cái, Diệp Dung bị đau, hét lên một tiếng, "Đại tỷ tỷ ngươi véo ta làm gì?!"

Bầu không khí lập tức trở nên lúng túng, trên mặt nhị thái thái có chút không nhịn được, chưởng quỹ Trân Bảo các cười nói: "Chúng tỷ muội của quý phủ thật sự là quá lễ nhượng, kỳ thật cùng nhau chọn cũng tốt, dù sao mỗi người mỗi sở thích khác nhau, mọi người thích cũng chưa chắc là giống nhau, nếu thật đụng phải, lại lễ nhượng cũng không muộn, thái thái ý ngài thế nào?"

Nhị thái thái miễn cưỡng bài trừ cái tươi cười tới, gật gật đầu, "Nói chính là đâu, hảo, các ngươi cũng đừng làm cho tới làm đi, cùng đi chọn đi." (lễ nhượng = lễ phép, nhường nhịn lẫn nhau)

Diệp Dung cùng Diệp Phù vốn là đứng ở bên cạnh bàn, Diệp Thiên cũng đã bước tới, Diệp Chi chậm chạp mà đi lại cuối cùng.

Diệp Thiên tuy rằng còn nhỏ, nhưng là cũng có sở thích riêng của chính mình, thực nhanh liền chọn tốt hai bộ, đứng ở một bên nhìn Diệp Phù cùng Diệp Dung lẩm nhẩm, lầm nhầm chọn lựa, còn Diệp Chi thật cẩn thận mà nhìn trộm quan sát sắc mặt của nhị thái thái, chọn ra hai bộ thoạt nhìn liền biết không quý trọng.

Chờ cho mọi người đều chọn tốt rồi, trùng hợp là không có món nào đụng phải nhau, hai vị chưởng quầy cảm thấy mỹ mãn rời đi rồi, Diệp Dung ôm lấy cánh tay nhị thái thái, "Nương, ta cũng muốn đi Bách hoa yến, vừa rồi ta chọn áo váy, trang sức cũng vừa lúc dùng tới." Bách hoa yến kia chính là do đích thân Hoàng Hậu nương nương tổ chức, đến lúc đó vào đến Hoàng cung ngắm hoa, tham gia đều là nhóm quý tộc kinh đô huân quý, có khả năng còn được nhìn thấy các vị hoàng tử, nếu như nàng cũng có thể đi, vậy sau này liền có thể cùng nhóm khuê mật khoe khoang thật tốt một phen rồi.

"Ngươi đi làm cái gì, ngươi còn nhỏ, chờ lớn chút nữa lại tham gia loại yến hội này." Nhị thái thái không chút do dự cự tuyệt nàng, yến hội này là Hoàng Hậu nương nương vì Khang Vương điện hạ tuyển trắc phi, mẫu phi Khang Vương mất sớm, Hoàng Hậu chiếu cố qua một đoạn thời gian, Khang Vương từ đây liền trở thành tùy tùng của Thái Tử. Hoàng Hậu vì Khang Vương tuyển trắc phi, tất nhiên muốn chọn lựa có trong số những nhà có thực quyền, như vậy, cũng có thể làm gia tăng thế lực của Thái Tử. Đương nhiên, vì làm mục đích của mình không bị lộ trắng ra bên ngoài, Hoàng Hậu liền cho mời rất nhiều người, giống như Tế Bình hầu phủ, không có Hầu gia, không có thực quyền cũng nhận được thiệp. Diệp Thiên đi là chuyện vô cùng hiển nhiên, mang theo Diệp Phù cũng sẽ không có ai nói cái gì, nhưng nếu đi người quá nhiều, tiểu hài tử tám chín tuổi đi những hai người, liền có chút không thể nào nói được.

Không phải nàng tự coi nhẹ mình, đại nữ nhi Phù tỷ nhi nếu muốn làm trắc phi của Khang Vương, căn bản là không đủ tư cách, nàng cũng không trông cậy vào nữ nhi có thể có gặp được tạo hóa tốt như vậy, chỉ cần lần này có thể trông thấy sự đời, kết giao nhóm nhân gia nhà cao cửa rộng hiển quý, ở trong vòng huân quý hỗn đến quen mặt, vậy đủ rồi. Dù sao Phù tỷ nhi cũng mới mười hai tuổi, việc hôn nhân cũng không phải vội, mấy năm nay còn có thể cẩn thận mà chọn lựa dần.





Diệp Dung không dám cùng mẫu thân già mồm cãi láo, lại oán hận mà liếc mắt trừng Diệp Thiên một cái. Rõ ràng nàng so với chính mình còn nhỏ một tuổi, chính là mỗi lần nàng đều có thể đi tham dự yến hội, nói đến cùng, còn không phải bởi vì nàng là nữ nhi của Hầu gia sao, chính là đại bá phụ cũng đều đã chết bảy năm, Diệp Thiên dựa vào cái gì còn muốn sống ung dung phong cảnh như vậy?! Rõ ràng ở bên ngoài ứng phó môn viện chính là phụ thân của mình, ở bên trong chưởng quản nội trợ cũng là mẫu thân của mình, chính mình lại dường như khắp nơi có so cỡ nào đều không bằng Diệp Thiên, thật là quá không công bằng!

Diệp Dung cắn môi, Diệp Thiên có thể đi dự Bách hoa yến, nàng cũng không thể không đi!

Tác giả có lời muốn nói:

Tế Bình hầu phủ:

Đại phòng có đại ca Diệp Lệ, tứ cô nương Diệp Thiên, đều là con vợ cả.

Nhị phòng có nhị ca Diệp Sở, đại cô nương Diệp Phù, nhị cô nương Diệp Chi, tam cô nương Diệp Dung, trong đó Diệp Chi là con của di nương.

Tam phòng tạm thời không có con cái.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 3 lượt.

Are you looking for some help with planning a trip to Vietnam? Look no further! The following travel guide will help you to plan your perfect trip to Vietnam. All are available in the website vietnam visits such as vietnam national day, french quarter hanoi and many many information about destination, food, culture...you can find out in www.vietnamvisits.com.

loading...
DMCA.com Protection Status