Tiểu sủng hậu dưỡng thành ký

Chương 7: Ca ca phát hỏa, muội muội bị người trộm đi rồi!



Bách Hoa Yến kết thúc các vị tiểu thư quý nữ rời khỏi Ngự Hoa Viên, kết bạn tốp năm tốp ba cùng nhau xuất cung.

Diệp Phù mạnh mẽ lôi kéo Diệp Dung, đi theo Diệp Thiên cùng một nhóm, mặc kệ trong lòng ghen ghét phẫn hận cỡ nào, nàng cũng muốn bày ra dáng vẻ tỷ muội tình thâm, hòa thuận yêu thương nhau trước mặt các ngoại nhân.

“Chúc mừng Tứ muội muội, trở thành Dự Vương phi.” Diệp Phù tận lực nặn ra một gương mặt tươi cười.

Diệp Thiên nhìn nhìn nụ cười cơ chút vặn vẹo của Diệp Phù, lại nhìn xem Diệp Dung bên cạnh đang phồng mang, trợn mắtphẫn nộ, nhàn nhạt “Ân” một tiếng. Nàng tuổi còn nhỏ, tâm tư lại mẫn cảm, đối với thiện ý cùng ác ý của người ta đều có thể cảm thụ được, hai vị tỷ tỷ này không thích nàng, nàng đã sớm biết.

“Đại tỷ tỷ ngươi nhìn nàng xem, vị trí Dự Vương phi kia vốn dĩ là của ta, lại bị nàng vô sỉ đoạt đi rồi, còn dám càn rỡ như vậy!” Diệp Dung tức giận đến đôi mắt đều sung huyết, hận không thể xông lên vào mấy đường trên khuôn mặt nho nhỏ trắng nõn của Diệp Thiên.

“Câm miệng!” Diệp Phù hung hăng nhéo tay Diệp Dung, trừng mắt cảnh cáo nàng. Nàng biết rõ đạo lý có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, phía trước phía sau các nàng đều là các vị quý nữ xuất cung, lúc này tuyệt đối không thể ầm ĩ lên, làm cho người ta chê cười Hầu phủ, như vậy, đến thời điểm nghị thân của nàng cũng sẽ bị người có tâm lấy ra so đo, bắt bẻ ghét bỏ.

Diệp Dung đau đến thiếu chút nữa phát khóc, nhìn nhìn sắc mặt đại tỷ tỷ, chung quy cũng không dám nói bậy bạ gì nữa, chỉ âm thầm trừng mắt liếc xéo Diệp Thiên vài lần.





Vị trí Dự Vương phi vốn là của nàng? Diệp Thiên mím môi, không để ý đến, vị Tam tỷ tỷ này xưa nay đều như vậy, gặp được thứ gì tốt đều cảm thấy nên là của nàng.

Ba người ra đến vị trí xe ngựa Hầu phủ đang đợi ở cổng Hoàng cung, Diệp Dung nhìn trái liếc phải đều không có người, nghiến răng nghiến lợi mà nói: “Diệp Thiên, ngươi cũng đừng đắc ý quá sớm, ngươi chờ đó cho ta!” Nói xong, nàng liền bị Diệp Phù túm lên xe ngựa.

Bạch Trân kinh ngạc đỡ Diệp Thiên lên chiếc xe ngựa còn lại, thấp giọng hỏi: “Cô nương, có chuyện gì phát sinh sao?” Diệp Dung ngày thường cũng thật ngang ngược, nhưng là rất ít khi giống như vừa rồi không thèm che giấu chút nào.

Tham gia xong Bách Hoa Yến, lại phải đi bộ xa như vậy, Diệp Thiên cũng mệt mỏi, thân hình nho nhỏ của nàng ngã nằm vào trên giường nhỏ trong xe ngựa, nhìn Bạch Trân cười tủm tỉm, đôi mắt hạnh to tròn chớp chớp hai cái, “Trân a, Hoàng Thượng tứ hôn cho ta, ta đã định thân nga.”

“Cái gì?!” Bạch Trân sợ hãi kêu một tiếng, thanh âm đều tăng mấy bậc, nàng đột nhiên đứng bật dậy, lại quên đây là ở trong xe ngựa, đầu “Đông” một tiếng va vào đỉnh xe.

Nhìn Bạch Trân luôn luôn trầm ổn hào phóng hoảng loạn như thế, Diệp Thiên cười đến run rẩy co rúm thành một đoàn, lại đau lòng nàng đụng phải đầu, quan tâm hỏi: “Đụng... ha ha... đụng đau... ha ha... hay không... ha ha ha...” nàng cười đến nước mắt đều chảy ra, hai chiếc má lúm đồng tiền nhỏ xinh trên khuôn mặt bụ bẫm đều xông ra tới.

Bạch Trân trấn định xuống, câm nín mà nhìn cô nương nhà mình cười đến không thể ngừng được, người nếu như đem mấy đoạn “Ha ha ha” trong câu xóa bỏ đi, thật ra có thể càng chân thành hơn một chút. Nàng chỉ đem lời Diệp Thiên nói về việc tứ hôn định thân trở thành vui đùa thôi, bởi vì cô nương mỗi khi gọi mình là “Trân”, đa số đều là đùa giỡn bướng bỉnh. Cũng như nàng nếu kêu Lục Phỉ là “Phỉ”, cũng là dùng đùa giỡn trêu chọc.

Bạch Trân xoa xoa đầu, rót một ly trà cho Diệp Thiên, “Cô nương ở trong yến hội có phải đã dùng qua điểm tâm không, mau uống chén trà?” Cô nương nàng thường xuyên như thế, nàng đều đã quen.

Nàng vừa nói như vậy, Diệp Thiên lại thật sự cảm thấy khát nước, ngồi thẳng dậy, nâng tay uống hơn nửa ly.

Hai chiếc xe ngựa cùng nhau ngừng ở cổng Tế Bình Hầu phủ, Diệp Thiên vừa từ trên xe ngựa xuống, đã bị Diệp Dung nặng nề đẩy một phen, may mắn Bạch Trân ôm chặt nàng, mới không có ngã sấp đến mặt sau xe ngựa.

“Làm cái gì đó?!” Diệp Lệ từ trong phủ ra tới, liền thấy được bảo bối muội muội thiếu chút nữa bị đẩy ngã, không khỏi gầm lên một tiếng.

Diệp Phù ôn nhu khuyên nhủ: “Bọn muội muội đùa giỡn thôi, đại ca không cần để ý.”

Diệp Dung co rúm lại một chút, nàng có chút sợ hãi vị đại ca này, không dám cùng hắn tranh luận, trong lòng lại thực sự khí (tức giận) không nhịn được, ở Bách Hoa Yến đại tỷ tỷ không cho nàng ầm ĩ, ngồi xe ngựa lại phải nhịn một đường, hiện tại khó khăn về tới phủ rồi, nàng thật sự là nhịn không được nữa, căm giận mà nói: “Tứ muội muội đoạt vị trí Vương phi của ta, ta bất quá là đẩy nàng một chút, lại cũng không có bị thương!”

“Cái gì?” Diệp Lệ sửng sốt, trong lòng hắn mơ hồ có chút bất an, “Cái gì kêu đoạt vị trí Vương phi của ngươi?”

Diệp Dung vừa nghe hắn hỏi, trong lòng càng thêm ủy khuất, “Tiểu kim cung của Dự Vương vốn là muốn bắn ta, hắn còn sợ ta bị người khác chặn phía sau, đặc biệt ra lệnh làm cho ta đứng lên phía trước, kết quả, hắn bịt kín đôi mắt nhìn không thấy, mũi tên kia liền bắn trúng Tứ muội muội!”

Nghe thấy Diệp Dung nói “Mũi tên kia liền bắn trúng Tứ muội muội”, Diệp Lệ đầu “Ong” một tiếng, nhào lên đem Diệp Thiên ôm vào trong ngực, cũng không màng là đang ở cổng lớn, lập tức ở trên người nàng nhìn trước nhìn sau, thấy không có vết máu, lại kéo tay áo, trông thấy cánh tay trắng nõn sạch sẽ, không tỳ vết như củ sen, một chút miệng vết thương cũng không có, lại xem sắc mặt của Diệp Thiên, trắng trẻo hồng hào, không phải bộ dáng bị thương, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, hỏi: “Thiên Thiên, có bị thương không?”

Diệp Thiên nghe thấy giọng nói của ca ca đầy khẩn trương bất an, cười lắc đầu, “Không bị thương, mũi tên kia chỉ bắn trúng búi tóc của muội.” Nàng chỉ chỉ búi tóc trên đầu mình, “Đem đầu tóc muội bắn tới rối loạn, sau đó Dự Vương điện hạ lại búi lại cho muội một búi tóc khác a.”

Diệp Lệ càng nghe càng bất an, lôi kéo tay nhỏ của Diệp Thiên, hướng trong phủ mà đi, “Rốt cuộc chuyện là như thế nào, Thiên Thiên nói rõ ràng với ca ca một câu.”

“Chính là hôm nay Khang Vương điện hạ tuyển trắc phi, sau đó, Dự Vương điện hạ cũng tới……” Diệp Thiên vừa đi, một bên cấp ca ca kể lại những gì phát sinh hôm nay, đợi đi tới Tư Viễn đường của mẫu thân, đã kể xong, “…… Bệ hạ liền ban hôn, nói là thánh chỉ theo sau liền sẽ phát ra.”





“Không được! Ta không đồng ý!” Diệp Lệ gầm lên giận dữ, đem chén thuốc La thị đang cầm trong tay đều suýt bị dọa rớt, “Sao lại thế này? Lệ ca nhi mau tiến vào.”

Diệp Lệ lôi kéo Diệp Thiên vào phòng, tức sùi bọt mép, giống như muốn đi tìm ai đó liều mạng.

“Ngươi làm sao vậy? Phát sinh chuyện gì?” La thị rất ít khi thấy nhi tử của mình có bộ dáng này, hắn là thế tử, còn tuổi nhỏ liền không có phụ thân, lại phải chiếu cố muội muội, dưỡng thành bản tính trầm ổn, già dặn trước tuổi, nàng nghĩ nghĩ, sắc mặt đột nhiên thay đổi, “Có phải Thiên Thiên bị người ta khi dễ hay không?” Trong yến hội tất cả đều là cao môn quý nữ, nữ nhi còn nhỏ tuổi, chẳng lẽ là bị ủy khuất gì to lớn rồi?

Diệp Lệ tức giận đến hành lễ cũng đều đã quên, đem những gì Diệp Thiên nói lặp lại một lần, “Dự Vương kia là người nào chứ, nổi danh hoàn khố hoàng tử, kiêu ngạo ương ngạnh, không học vấn không bản sự gì, trừ bỏ lớn lên đẹp mắt, một cái ưu điểm đều không có! Không đúng, lớn lên đẹp mắt cũng không tính là ưu điểm!”

La thị thật không có kích động như hắn vậy, vẫy tay, đem Diệp Thiên gọi đến bên người, cầm tay nhỏ của nàng, biểu tình phức tạp, “Thiên Thiên còn nhỏ như vậy……”

“Nương, Dự Vương điện hạ nói sau định thân ta cũng không cần dọn đến phủ của hắn, vẫn tiếp tục ở nhà chúng ta, không cần rời khỏi mẫu thân và ca ca.” Diệp Thiên phồng má lên, nghiêm trang an ủi nói.

Diệp Lệ nổi giận đùng đùng ở trong phòng bước hai bước, “Mẫu thân, thừa dịp thánh chỉ còn chưa hạ xuống, ta hiện tại liền tiến cung, thỉnh Hoàng Thượng không cần hạ chỉ tứ hôn!”

“Hồ nháo!” La thị trầm mặt, “Liền tính thánh chỉ còn chưa có chính thức ban xuống, Hoàng Thượng cũng đã tứ hôn, quân vô hí ngôn, lời đã nói trước mặt nhiều người như vậy, sao có thể thu hồi?”

“Chính là, chính là Thiên Thiên như thế nào có thể gả cho Dự Vương chứ?” Diệp Lệ buồn rầu mà chuyển tới chuyển lui.

“Được rồi, con đừng xoay nữa, xoay đến đầu óc ta đều muốn hôn mê.” La thị vỗ vỗ tay Diệp Thiên, “Thiên Thiên, con nói một chút xem, con có nguyện ý gả cho Dự Vương điện hạ hay không?” Nữ nhi tuy còn nhỏ, nhưng rất là mẫn cảm, Dự Vương kia nếu thật là một ác nhân, cũng khó có thể lừa gạt nàng đi.

“Ta nguyện ý.” Diệp Thiên nghiêm túc gật gật đầu.

“Cái gì?! Muội muội, muội nói... nguyện ý?” Diệp Lệ không thể tin nổi, mới chưa đến một ngày, bảo bối muội muội của mình đã bị người quải chạy, “Dự Vương kia có gì tốt, khiến cho muội nguyện ý?”

“Hắn đáp ứng...” Diệp Thiên nhớ tới lời Dự Vương điện hạ nói, với ai cũng không thể nói ra, cũng không thể nói cho mẫu thân cùng ca ca.

Diệp Lệ nheo mắt nhíu mày, Dự Vương kia hứa hẹn hữu danh vô thực cái gì, lừa gạt muội muội nhà mình? “Thiên Thiên, hắn đáp ứng cái gì? Ân?”

Hắn nói chuyện đều mang theo hơi thở nguy hiểm, Diệp Thiên có chút khẩn trương, cố tình còn không thể nói thật cho hắn biết ước hẹn kia, ấp úng nửa ngày, khuôn mặt nhỏ đỏ lên, “Hắn đáp ứng... đáp ứng đưa cho ta một vị đầu bếp nữ, có thể làm các loại điểm tâm.”

Diệp Lệ đỡ trán, không biết nói gì nhìn trời, không, nhìn nóc nhà, Dự Vương đáng chết kia, bắt được nhược điểm của muội muội là ham thích các loại điểm tâm, thế nhưng dùng đầu bếp nữ tới lừa gạt nàng, “Thiên Thiên, không cần đầu bếp nữ kia, ca ca lại đưa một đầu bếp nữ khác cho muội, được không? Không, đưa hai người, một người làm điểm tâm, một cái làm đồ ăn ngon.”

Diệp Thiên chần chừ lắc đầu, đầu bếp nữ nàng muốn, nhưng mấu chốt nhất không phải là đầu bếp nữ a.

La thị so với Diệp Lệ cẩn thận hơn, phát hiện nữ nhi muốn nói lại thôi, ôn nhu nói: “Thiên Thiên, Dự Vương có phải hay không còn nói cái gì khác?”

Diệp Thiên gật gật đầu, “Là một việc tốt, rất rất tốt, vô cùng tốt, chính là Dự Vương điện hạ không cho ta nói với mẫu thân cùng ca ca, điện hạ nói đây là bí mật, nói ra liền không linh.”





Diệp Lệ ngây ngẩn cả người, cái gì kêu là việc tốt vô cùng tốt?

La thị không có bức nữ nhi nói ra, tiểu nha đầu có chính kiến riêng, không phải dạng bức bách lừa gạt liền sẽ nói hết, nàng nhìn nhìn nhi tử, “Mẫu phi của Dự Vương là một người vô cùng hồn nhiên, thiện lương, ta nghĩ người như vậy dạy nhi tử, hẳn là sẽ không đến mức quá tệ.”

“Vị kia đệ nhất mỹ nhân Đại Tề sao?” Diệp Lệ có chút không tin, nghe nói Ngọc phi tính cách yêu thích xa hoa, người như vậy sẽ hồn nhiên thiện lương?

Nói bảo bối muội muội của mình hồn nhiên thiện lương thì nghe được chứ vị kia...kém nhiều lắm.

“Nàng cũng là một nữ nhân đáng thương nữ.” La thị thở dài, “Thiên Thiên về sau khẳng định sẽ có cơ hội nhìn thấy nàng, phải cùng nàng thật tốt ở chung, biết không?”

Diệp Thiên gật gật đầu, Dự Vương điện hạ nếu thật sự làm được việc đã đáp ứng với mình, nàng sẽ đối đãi với hắn cùng mẫu phi hắn thật tốt.

- ----+++------

Hữu danh vô thực: giống như câu có tiếng mà không có miếng vậy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 3 lượt.

Bạn đang muốn tìm hiểu về nông nghiệp hay kỹ thuật trồng cây và rau cũ quả? Chúng tôi sẽ cung cấp cho bạn các kiến thức nông nghiệp hiện đại vô cùng hữu ích từ trang Hạt giống gia đình chẳng hạn như cay chuong vang, cay chum ngay những kiến thức này sẽ cải thiện đáng kể chất lượng cây trồng cũng như hiệu suất làm nông nghiệp của bạn

loading...
DMCA.com Protection Status