Tiểu sủng hậu dưỡng thành ký

Chương 92: Từ chối tiếp nhận



Một trận cháy lớn, đem chính viện của tòa nhà Diệp phủ trên phố Tứ Minh thiêu cháy sạch không còn gì, may mắn là sau đó đã nhanh chóng được dập tắt, cho nên cũng không có đem toàn bộ tòa nhà đều thiếu sạch, cũng không lan sang nhà của hàng xóm xung quanh, chỉ là chính viện đã bị thiêu sạch sẽ.

Lúc Diệp Thiên nghe được tin tức này, khiếp sợ từ trên ghế đứng phắt lên, Bạch Trân đang chải tóc cho nàng không kịp phản ứng, lát sau nhìn trong tay đã có mấy cọng tóc đen nhánh đang bay phấp phơ.

"Nhanh, tùy tiện búi gọn lại là được rồi." Ngay cả đồ ăn sáng Diệp Thiên cũng không đụng đến, vội vã chạy đến Tư Viễn đường.

"Nương, đây là sự thật sao?" Mạnh thị đang canh chừng Diệp Thạc ăn cơm, nàng lo lắng con trai nhỏ lại ăn quá nhiều, mỗi lần dùng bữa đều phải để ý cẩn thận. Thấy nữ nhi chạy đến, thần sắc ảm đạm gật gật đầu.

"Đến cùng là đã xảy ra chuyện gì?" Diệp Thiên có chút nóng nảy, "Là có người phóng hỏa hay là do không cẩn thận..."

"Là Tam thẩm của con phóng hỏa." Mạnh thị thở dài, đêm khuya hôm qua đã có người tới báo tin, Hầu gia vừa nghe nói liền chạy tới đó xem xét tình hình, cho nên đã biết rõ ràng sự tình như thế nào.

"Tam thẩm nàng, nàng không đến mức phải làm thế đi? Cho dù hôm nay Mai đại nhân bị xử trảm, thì tam thẩm cũng không nên làm ra chuyện cực đoan như thế, còn đem cả Tam thúc cũng thiêu chết." Diệp Thiên thật sự không hiểu, nàng không còn phụ thân, nhưng không phải vẫn còn có Tam thúc sao, tam thẩm vì sao lại phải làm như thế?

Mạnh thị thấy Diệp Thạc đã ăn xong rồi, kêu người ôm hắn xuống dưới, Diệp Thạc rất tinh ý, hắn cũng biết trong nhà xảy ra chuyện lớn khó lường, cho nên ngoan ngoãn đi ra, chỉ là hắn ra tới ngoài phòng rồi, lại quay trở về, lặng lẽ đến cửa sổ nghe lén mẫu thân cùng tỷ tỷ nói chuyện.Các nha hoàn lớn nhỏ trong viện đều buồn cười nhìn hắn, hắn lại hướng các nàng xua xua tay, ra hiệu các nàng không lên tiếng.

Mạnh thị đem chuyện Diệp Thừa Xương lừa gạt đồ cưới của Mai thị, lại đứng ra làm chứng hãm hại Mai đại nhân nói cho Diệp Thiên biết, "Không chỉ có như thế, hắn còn âm thầm nuôi ngoại thất, con trai của nữ nhân kia đều sắp mười ba tuổi rồi, so với con còn lớn hơn một chút, Tam thẩm của con nàng phát hiện chuyện hắn nuôi ngoại thất này, đã cùng Tam thúc náo loạn một trận, Tam thúc trong cơn tức giận, nói muốn nâng nữ nhân kia lên làm bình thê. Tam thẩm con đã nói "chờ sau khi Mai đại nhân bị xử chém rồi mới xử lý việc này", mấy tháng nay hai người vẫn một mực duy trì mối quan hệ bình thường, an tĩnh ngoài mặt, không có tiếp tục náo loạn nữa, không nghĩ tới, Tam thẩm của con nàng... ai!" Nàng chỉ biết chuyện Diệp Thừa Xương đứng ra làm chứng chỉ tội Mai đại nhân, những chuyện sau đó đều là nghe Hầu gia trở về kể lại cho nàng, hơn nửa đêm qua Hầu gia đến đó, ngay trong đêm thẩm vấn hai đại nha hoàn của Mai thị mới biết được những chuyện này.

Diệp Thiên trợn mắt há hốc miệng, nàng vẫn luôn cho là Tam thúc vô cùng yêu thương Tam thẩm, hai người cực kỳ ân ái, không nghĩ tới hết thảy đều là giả, hơn nữa còn giả tận mười mấy năm, Tam thúc thật là biết diễn kịch.

Ánh mắt Diệp Thiên mê mang, chần chờ hỏi: " Nương, phụ thân hắn, có..." Có giống như Tam thúc, cũng là như vậy hay không?

Mạnh thị nghe thấy nàng ngập ngừng suýt nữa bật cười, "Không có, yên tâm, nương cũng không phải người hồ đồ."

Diệp Thiên chán nản rũ mắt, cũng không biết sau này Ngôn ca ca hắn sẽ thế nào?

Chút tâm tư của nữ nhi bảo bối, Mạnh thị liếc mắt liền có thể nhìn ra được, "Yên tâm, Dự vương cũng là người tốt, cha và nương đều đã giúp con xem qua rồi." Diệp Thừa Xương ngoài mặt cùng Mai thị ân ái, còn không phải là vì nịnh bợ Mai đại nhân, lại nói hai cha con Mai thị đều thật hồ đồ, vậy mà một chút cũng không lưu tâm những chuyện xung quanh, mười mấy năm cũng không phát hiện ra chuyện Diệp Thừa Xương nuôi ngoại thất.

Dự Vương và Diệp Thừa Xương cũng không giống nhau, kể từ khi Dự vương cùng nữ nhi bảo bối định thân rồi liền đối với nàng vô cùng tốt, khi đó Hầu phủ cũng không có gì đáng để hắn phải hạ mình muốn bám vào. Tính ra thì, người như Dự vương thật đúng là khó có được, một thân vương tôn quý, lại là hoàng tử cao quý, lại có tương mạo tuấn mỹ vô cùng, đã hơn mười tám tuổi rồi mà bên người cũng không có một nữ nhân nào, đừng nói thị thiếp, thông phòng, ngay cả một tiểu nha hoàn cũng không có, toàn bộ đêu là thái giám.

"Thiên Thiên mau đi thay y phục, lát nữa chúng ta đi qua Diệp phủ ở phố Tứ Minh." Diệp Thiên đang mặc bộ bộ váy áo màu cỏ xanh, màu sắc tươi mát như thế này không thích hợp cho lúc này.

Diệp Thiên trở về đổi một thân váy áo màu trắng, rồi cùng mẫu thân và đệ đệ đến tòa nhà của Diệp phủ trên phố Tứ Minh, từ tối hôm qua Tế Bình hầu đã đi qua đây, Diệp Lệ còn ở trong quân doanh, chưa trở về kịp.

Phu thê tam phòng đều bị lửa thiêu chết, không chỉ có Tế Bình hầu mà tộc trưởng cũng chạy tới, đang thấp giọng thương lượng xem tang sự phải xử lý như thế nào, phải biết một điều là, tam phòng không có con cái, đừng nói tang lễ, sau này ngay cả một người để bái tế, viếng mồ mả cũng không có.

Diệp Thiên yên lặng đứng ở một bên lắng nghe, đang muốn nói cái gì, lại nghe thấy ngoài cửa viện trở nên ầm ĩ.

"Xảy ra chuyện gì?" Mặt Tế Bình hầu trầm xuống, hắn đã đoán được người đến là ai.

Quả nhiên, một nữ tử áo trắng xông vào, tay trái nàng lôi kéo một thiến niên mười hai mười ba tuổi, tay phải kéo theo một tiêu cô nương bảy tám tuổi, nàng chính là ngoại thất của Diệp Thừa Xương - A Uyển.

"Lão gia! Lão gia chàng cứ như vậy mà đi, bỏ lại ba người chúng ta mẹ quá con côi biết sống thế nào đây?" A Uyển vừa tiến đến liền gào khóc, Diệp Nghiễn và Diệp Như cũng khóc lớn tiếng hô hào "Cha, cha!".

Lần này, lập tức hấp dẫn toàn bộ sự chú ý của mọi người đang ở đây, tất cả đều ngừng lại, nhìn chăm chăm ba mẹ con này.

"Đây là có chuyện gì?" Lão tộc trưởng chống gậy dùng sức gõ gõ trên mặt đất mấy lần.

A Uyển ngừng kêu khóc, chớp chớp mắt, nhìn thấy Tế Bình hầu đang đứng một bên, liền nhào tới, quỳ gối dưới chân hắn, tay níu thật chặt vạt áo của hắn.

Diệp Thiên nhíu mày, chán ghét nhìn xem đôi tay trăng nõn kia của nàng ta.

Tế Bình hầu lui lại hai bước, A Uyển lại một mực lôi kéo vạt áo hắn không buông, nàng nức nở, "Xin Hầu gia làm chủ cho chúng ta, tiểu nữ vốn là người của Tam gia, hai đứa nhỏ này cũng là con của Tam gia, Tam gia vốn đã đáp ứng hôm nay sẽ nâng ta lên làm bình thê, không nghĩ tới hắn..." Nàng ô ô nghẹn ngào khóc lên, lê hoa đái vũ, rất động lòng người.

Diệp Thiên cảnh giác nhìn sắc mặt của phụ thân, thấy hắn chau mày, hiển nhiên cũng là đang cố nhẫn nhịn chịu đựng, lúc này mới yên lòng, cười lạnh một tiếng, "Đây thật là chuyện buồn cười, Tam thúc vừa mới đi, liền có người tới cửa nói là nữ nhân của hắn, có phải là lát nữa sẽ lại có Trương đại tẩu, Vương đại thẩm gì đó đều tục tục đến đây, mỗi người đều mang đứa bé, nói đó là con của Tam thúc ta, muốn tới phân chia gia sản của tam phòng hay không?"

Tiếng khóc của A Uyển dừng lại, nhịn không được muốn cãi lại, nhưng nàng biết Tế Bình hầu có một nữ nhi, đã cùng Dự vương định thân, nàng nhìn thấy Diệp Thiên khoảng chừng mười hai mười ba tuổi, nhất thời không dám khẳng định nàng là con gái của đại phòng hay nhị phòng, cho nên cũng không dám tùy tiện chống đối, chỉ bi ai, thàm thiết nói: "Thiếp thân đã ở bên Tam gia mười mấy năm rồi, làm sao có thể là giả mạo cho được?"

Diệp Thiên quét mắt thấy trên đầu tiểu cô nương đứng bên cạnh nàng ta cắm một cây trâm, cây trâm kia nàng nhận ra, chính là đồ cưới của tam thẩm. Đó là một cây trâm cài tóc được làm từ bạch ngọc, ngọc chất ôn nhuận thông thấu, nhưng không có khắc thành hình hoa cỏ gì, mà ngược lại khắc thành một con thỏ ngọc cực kỳ đáng yêu. Cây trâm kia vốn dĩ là có một đôi, lúc nàng còn bé chơi đùa ở chỗ tam thẩm vô tình nhìn thấy qua, cầm lên thưởng thức, lại không cẩn thận làm rơi, hỏng mất một cây. Nàng từ bé chưa từng làm hư đồ của người khác, lúc ấy cực kì áy náy, tam thẩm lại nói không sao cả, không những không trách cứ nàng, còn đưa cho nàng một đôi ngọc trâm khác, cũng rất giống đôi này, có điều là bên trên khắc thành hình con cừu nhỏ.

Tam thúc lừa gạt chiếm đoạt đồ cưới của tam thẩm, sẽ không phải là đưa đến hết cho nữ tử này đi? Lửa giận trong lòng Diệp Thiên bùng cháy lên, "Ngươi vậy mà dám lừa gạt ta nói ở bên Tam thúc mười mấy năm, hiện tại Tam thúc ta đã qua đời, ngươi lại muốn cho hai đứa nhỏ không rõ lai lịch này đến giả mạo làm con cái của Tam thúc, người đâu tới đây, đem ba kẻ giả mạo, lừa gạt này đều nhốt lại cho ta, ta muốn đích thân thẩm vấn!" Đồ cưới của Tam thẩm, nàng muốn bắt bọn họ nôn ra, trả lại toàn bộ, một món cũng không được thiếu.

Người người đều biết nàng là nữ nhi được Tế Bình hầu sủng ái nhất, lại thấy Tế Bình hầu chỉ đứng ở một bên, không có chút ý tứ ngăn cản, một bộ hoàn toàn mặc cho nữ nhi xử lý việc này, lập tức liền có mấy bà tử ủng đi lên, bắt lấy ba mẹ con kia.

"Ngươi tính là cái gì... ngươi, ngươi không có có quyền làm như vậy!" A Uyển dùng sức giãy giụa, hai đứa bé cũng khóc gào lớn tiếng.

"Ai nói nàng không có quyền?!" Diệp Lệ phong trần mệt mỏi tiến vào, sải bước đi đến bên cạnh Diệp Thiên, "Lời nàng nói chính là ý của ta, nàng nói cái gì chính là thế tử Tế Bình hầu nói cái đó."

Diệp Thừa Nguyên mỉm cười, "Nàng là nữ nhi của ta, lời nàng nói tự nhiên cũng là ý của ta, nàng nói cái gì chính là Tế Bình hầu nói cái đó."

Diệp Thạc cũng đi đến bên người nàng, ưỡn ngực nhỏ lớn tiếng nói: "Lời tỷ tỷ chính là ý của ta, nàng nói cái gì chính là Diệp Thạc ta nói cái đó."

A Uyển trợn tròn mắt, nàng không nghĩ tới Diệp Thiên sẽ có địch ý đối với mình, càng không có nghĩ tới người của Diệp gia lại sủng nàng như thế, cha con Tế Bình hầu đều để nàng tùy tiện hồ nháo, theo lý thuyết, Diệp Thừa Xương không có con cái, tang lễ này đều không dễ làm, hiện tại vừa vặn có nhi tử đưa tới cửa, bọn hắn không phải là nên vô cùng vui mừng mà tiếp nhận mình và hai đứa bé này sao?

Tế Bình hầu và Thế tử đều đã lên tiếng, còn có cái gì để nói nữa, mấy bà tử tráng kiện đều cùng nhau tiến lên, đem ba người dẫn đi.

Lão tộc trưởng đã thấy rõ, nữ tử này chỉ sợ thật đúng là người Tam lão gia lén nuôi bên ngoài, hai đứa bé này chỉ sợ cũng thật sự là con cái của Tam lão gia, chỉ là đã có Hầu gia ở đây, cho dù hắn là tộc trưởng, cũng vẫn phải nhìn sắc mặt của Hầu gia.

Diệp Thừa Nguyên đã sớm từ mấy năm trước biết được sự tồn tại của nữ tử này, hắn vốn dự định để Diệp Nghiễn trở về nhận tổ quy tông, dù sao đó cũng là cốt nhục của Diệp Thừa Xương, thật không nghĩ đến tiểu nữ nhi lại không nguyện ý, thôi, vẫn là nữ nhi nhà mình quan trọng hơn, không thấy khuôn mặt nhỏ của Thiên Thiên đều đã đỏ bừng lên rồi sao, hiển nhiên là tức giận không nhẹ.

Nhị thái thái Tề thị cũng tới, thấp giọng ngập ngừng nói: "Nếu như đứa bé kia thật sự là con trai của tam đệ, kia vì sao không vừa vặn để hắn giúp tam đệ..."

"Nhị thẩm." Diệp Thiên ngăn cản nàng nói tiếp, "Cho dù Tam thúc không có con cái, cũng không thể để một người lai lịch không rõ ràng đến làm con trai hắn, trong tộc của chúng ta có nhiều đứa bé như vậy, liền chọn một người nhận làm con thừa tự cho tam phòng, ít nhất cũng là người trong sạch của Diệp gia."

Tề thị không dám nói thêm cái gì, từ khi Diệp Thừa Hồng bị xử trảm, nàng được thả ra khỏi tiểu viện tử kia, liền không còn ý định đối nghịch với đại phòng nữa, sau khi phân gia rồi cũng là an phận thủ thường, lúc này thấy thái độ của Diệp Thiên thật cứng rắn, cường ngạnh, lập tức liền ngậm miệng.

Ánh mắt Diệp Phù nhìn Diệp Thiên đầy phức tạp, Tứ muội muội là muội muội nhỏ nhất trong Diệp gia, lúc này lại một bộ dáng thông minh tháo vát, lời nói ra ai cũng không dám bác bỏ, Tế Bình hầu và Thế tử thì một trái một phải đứng bên cạnh nàng, làm chỗ dựa cho nàng, huống chi còn có một Dự vương chưa hề lộ diện đâu.

Diệp chi hơi cúi đầu, trộm đưa mắt nhìn Diệp Thiên, trong lòng tràn ngập ao ước, mà Diệp Dung luôn luôn kiêu ngạo thì lại cúi đầu, trầm mặc không nói tiếng nào.

Diệp Sở tỏ vẻ chuyện không liên quan, đứng ngoài nhìn, chuyện của tam phòng không có quan hệ gì với hắn.

Lúc này không có náo nhiệt gì để nhìn nữa, tất cả mọi người nên làm gì làm cái đó, Mạnh thị đứng ra làm chủ sự thu xếp trong nội viện, Tế Bình hầu thì ở ngoài ngoại viện, bắt đầu xử lý tang sự.

Diệp Thiên để cho tộc trưởng đem những đứa trẻ trong tộc phù hợp nhận làm con thừa tự đều chọn lựa ra, nàng tự mình đến khố phòng của Mai thị xem xét, mới phát hiện đồ cưới của nàng đều bị chuyển không toàn bộ, thứ đáng giá đều không còn gì cả, chỉ còn lại mấy thứ đồ dùng kích thước to lớn dùng trong nhà. Không cần phải nói, chắc chắn là đều chạy đến kho của nữ tử đáng ghét kia rồi. Nàng cau mày đứng trong khố phòng trống rỗng đi lại hai vòng, trực tiếp đến chỗ ở của ngoại thất kia đoạt lại, nàng tất nhiên cũng dám, chính là không đủ danh chính ngôn thuận, hơn nữa, nàng cũng nói không rõ được những thứ kia đều là của Tam thẩm hay không, trong đó hẳn là cũng có thứ mà Tam thúc tự đưa cho nữ tử kia, nàng chỉ muốn đem đồ cưới của Tam thẩm cầm trở về, dùng để xử lý tang sự và an táng Mai đại nhân, cũng lưu cho đứa trẻ sẽ được nhận làm con thừa tự, về phần của Tam thúc, liền để cho nữ tử kia đi, nàng không cần, cũng không muốn đụng đến.

Diệp Thiên âm thầm thở dài, cả khố phòng đều đã trống rỗng mấy tháng rồi, mô hình nhà nhỏ bằng gỗ trên kệ đều đã phủ đầy tro bụi, đột nhiên, nàng nhìn thấy cái gì ở ngay khe hở của giá đỡ, Diệp Thiên trong lòng khẽ động, không để ý tới tro bụi, đưa tay lấy vật kia ra, đó là một quyển sổ thật dày, mở ra xem, thì ra chính là sổ ghi chép đồ cưới của Tam thẩm.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như so do tu duy bai song ngan gon de hieu, giao an cho soi va cuutrong tho ngu ngon cua la phong ten sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.