Tiểu thanh mai

Chương 22


Editor: Thùy Linh

Hoa quế trước dãy phòng học đã nở rồi, mùi hương nồng đậm tỏa ra khắp sân vườn trường, gió theo mát lạnh thổi qua từ ngoài cửa sổ, mang theo nhẹ nhàng ôn nhu

Niệm Sơ nhìn Lý An Nhiên đang ăn cơm trước mặt mà có chút sững sờ. Ngày xưa quen thuộc bây giờ lại trở nên xa lạ biết bao nhiêu

Cảm giác kỳ quái

“Niệm Niệm, dùng bữa đi.” thấy cô phát ngốc, Lý An Nhiên gắp một miếng sườn vào trong chén cô

Niệm Sơ cúi đầu, nhai một cách chậm rì. Một hồi lâu nói: “Về sau em sẽ gọi anh là anh An Nhiên đi.”

Lý An nhiên dừng đũa, ngước mắt nhìn cô,: “Sao vậy?”

“Em cũng lớn rồi, không thể tùy tiện gọi một cách thân thiết mãi được”, Niệm Sơ nhỏ giọng trả lời, nhớ tới những lời Tô Lê nói lúc sáng

“Như vậy cũng được thôi.” Lý An Nhiên gật đầu, ánh mắt bình tĩnh

Một lúc sau, Niệm Sơ lại thấy Lạc Già

Lần gặp thứ hai, Niệm Sơ đêm qua vẽ tranh mà không để ý thời gian nên ngủ quên mất. Báo thức kêu cũng không tỉnh, Lý An Nhiên đứng ở dưới lầu đợi cô một hồi lâu mới thấy cô vội vàng chạy ra

Rõ ràng hôm nay tốc độ đạp xe có chút nhanh. Niệm Sơ ở phía sau nắm chặt góc áo anh, sợi tóc hơi ướt trên trán bị gió thổi chẻ hai ra, khuôn mặt ảo não

“Về sau không dám ngủ quên nữa!”

“Em khong ăn sáng à?”

“Vâng. Dì Thư hôm nay có cho em sữa bò không?”

“Có, anh mang theo.”

“Vậy tốt quá, lát nữa em sẽ uống.”

Cô nói xong liền dựa vào lưng Lý An Nhiên nhắm hai mắt lại mơ màng. Cảm giác tốc độ xe chậm lại, Niệm Sơ nghĩ là sắp tới trường rồi. Mở mắt ra, liền thấy Lạc Già cùng mấy người đứng cách đó không xa

Niệm Sơ sợ tới mức lập tức ngồi thẳng dậy, buông góc áo Lý An Nhiên ra

Mặc dù xe đi về phía trước, khoảng cách được cách xa nhưng Niệm Sơ vẫn thấy rõ gương mặt kia tức giận cỡ nào

Đặc biệt là đôi mắt, đen kịt mà nhìn chằm chằm cô

“Làm sao vậy?” Nhận thấy được sự khác thường, Lý An Nhiên nghiêng đầu hỏi

“Không có việc gì.”’ Niệm Sơ lắc đầu

Buổi chiều tan học, Tôn Lị đột nhiên tới tìm cô nói là có chuyện quan trọng muốn nói, có thể đi ra ngoài hay không. Niệm Sơ lúc này đang thu dọn cặp sách chuẩn bị về nhà, nghe vậy sửng sốt nhưng ngữ khí vẫn ôn hòa

“Ở đây nói không được sao?”

“Nơi này..hơi nhiều người…”

Tôn Lị khó xử ra mặt, Niệm Sơ nghĩ xong quyết định vẫn đi ra ngoài. Tô Lê ở một bên lo lắng cho cô, Niệm Sơ chỉ nhẹ nhàng vỗ vai trấn an bạn mình

“Chúng ta đi đâu?” Ra khỏi phòng học, cô nhìn bóng dáng Tôn Lị phía trước, không nhịn được mà hỏi

“Ở phía trước, nơi đó không có ai.” Tôn Lị nghiêng đầu trả lời, còn cười nhạt một cái

Niệm Sơ lần đầu thấy cô bạn cười với mình, hơi có chút sợ hãi. Mặc dù từ trước đến nay hai người chưa có xung đột gì nhưng có cảm giác được là Tôn Lị không ưa mình.

Bỗng nhiên đối phương trở nên tốt với cô, tâm tình có chút nhảy nhót

“À, được.” Niệm Sơ ngoan ngoãn gật đầu

Hai người vẫn đi dọc theo hành lang, khu dạy học này rất lớn, ở giữa là hoa viên nhỏ có rất nhiều loại cây cối

Hành lang bên ngoài cũng có ban công dài hẹp, mặt trên dưỡng cây xanh hoa hồng, trên tường còn có mấy dây leo đan chéo, dây đằng quấn quanh, cành lá tươi tốt, cây lá sum suê như một khu rừng nhỏ

Bên hai góc khu dạy học có một cái cầu thang, một bên là phòng học, một bên là phòng thí nghiệm, nhà vệ sinh cũng phân bố hai nơi, ngày thường mọi người đều đi ở bên này

Tôn Lị dẫn Niệm Sơ đi qua phòng thí nghiệm, tới bên cửa nhà vệ sinh

Thực ra nơi này rất ít người, hiện tại đã là tan học nên không có mọt bóng dáng. Hành lang an tĩnh chỉ nghe được tiếng bước chân

Hiện tại, tiếng bước chân dừng lại

“Có thể nói chưa?” Niệm Sơ mắt hơi mở to, tò mò hỏi

Tôn Lị ánh mắt lại thẳng tắp nhìn phía sau cô, trên mặt lộ ra vẻ phức tạp, Tôn Lị nhìn Niệm Sơ, thấp giọng nhanh chóng nói: “Tôi cũng là bị người khác ép buộc, đừng trách tôi.”

Tôn Lị nói xong, lập tức xoay người rời đi, Niệm Sơ còn chưa kịp phản ứng lại đã bị người phía sau đẩy mạnh một phen vào nhà vệ sinh, tiếp theo cánh cửa được đóng lại, loảng xoảng một tiếng khóa từ bên ngoài

Niệm Sơ hoảng loạn tiến lên cố mở cửa, nhưng không động đậy gì. Cô vội vàng sờ vào túi đồng phục lại phát hiện di động đã bỏ ở trong cặp

Không gian yên tĩnh trước đây giờ có chút lành lạnh, hoàng hôn theo chân trời buông xuống trở nên vô cùng u ám. Từ cửa sổ trông ra, chỉ nhìn thấy cây xanh từ bên ngoài

Niệm Sơ dùng sức đập cửa, nhưng cũng vô dụng

Không biết qua bao lâu, bàn tay đã sưng đỏ lên. Cô tuyệt vọng ngồi xổm xuống, dựa vào cạnh cửa ôm lấy đầu gối, chôn mặt vào sâu bên trong

Sắc tối chậm rãi bao trùm, Niệm Sơ vươn tay bật điện lên, gương mặt trong gương lộ ra nhợt nhạt, ở dưới ánh đèn có chút quỷ dị

Niệm Sơ dời mắt đi, trong đầu không ngừng tưởng tưởng những cảnh tượng xấu có thể xảy ra

Cô từ nhỏ đã sợ ma, năm sáu tuổi còn ngủ cùng lý An Nhiên, cho tới bây giờ cũng còn nghi thần nghi quỷ, buổi tối tắt đèn xong là chạy như bay lên giường

Trước kia cô có xem vài bộ phim kinh dị, trong đó có một bộ chính là xảy ra ở nhà vệ sinh. Nghe nói nhà vệ sinh nữ âm khí cực nặng, rất dễ xuất hiện ma quỷ

Niệm Sơ nhìn trên cửa sổ, bên ngoài trời đã tối om, không biết tiếng giọt nước bắt đầu từ đâu mà rơi tí tách. Từng giọt từng giọt, không gian yên tĩnh như bị phá vỡ

Đói khát, mệt mỏi, sợ hãi, đó là những gì Niệm Sơ phải chịu đựng lúc này. Trong đầu vẫn luôn căng chặt, Niệm Sơ hốc mắt đau xót, nước mắt liền rơi xuống

“Hức…hức…hức…” Nhà vệ sinh nữ trống trải, truyền đến từng đợt tiếng khóc, cô gái ôm đầu gối ngồi cạnh cửa khóc đến ruột gan đứt từng khúc, bả vai nho nhỏ run lên, rất đáng thương

Lý An Nhiên kết thúc tiết tự học buổi tối mới phát hiện ra Niệm Sơ còn chưa trở về nhà. Buổi chiều anh nhận được tin nhắn cô bảo muốn cùng Tô Lê đi mua đồ nên kêu anh về trước

Lý An Nhiên không có hoài nghi nhưng vừa rồi nhận được điện thoại của Đàm Nhã hỏi Niệm Sơ có bên anh hay không, tan học đến bây giờ còn chưa về nhà, gọi điện cũng không bắt máy

Anh lúc này mới nhận thấy không đúng, lập tức gọi điện Tô Lê

“Không thấy Niệm Sơ sao? Cậu ấy lúc tan học bị Tôn Lị kêu ra ngoài có chuyện muốn nói!”

“Có cách nào liên hệ với Tôn Lị không?”

“Để em hỏi, anh chờ một chút.”

Vài phút trôi qua, Lý An Nhiên cầm điện thoại không ngừng đi qua đi lại. Hoắc Cảnh thấy thế mở miệng an ủi: “Mấy nữ sinh ấy mà, không có chuyện gì đâu, đừng nóng vội”

Vừa lúc Nguyễn Thư cùng Cung Uyển lại đây, vài giây lên tiếng: “Để bọn mình qua phòng học em ấy xem thử, nếu cặp sách còn ở đó thì nhất định sẽ không đi xa, rất có khả năng còn ở trong trường.”

“Đúng.” Hoắc cảnh vỗ tay một cái, kích động nói: “Dù sao cũng còn hơn là ở nơi này đứng trơ ra, đi, đi xem.”

Như là tỉnh mộng, Lý An Nhiên lập tức cất bước chạy như bay ra ngoài, mấy người vội vàng đuổi kịp. Vừa đến khu dạy học, Lý An Nhiên nhận được tin nhắn của Tô Lê, anh bấm số gọi, đầu bên kia rốt cuộc cũng nhận máy

“Alo, ai vậy?”

“Là Tôn Lị đúng không?”

Nhận được câu trả lời anh mới đi thẳng vào vấn đề: “Tôi là Lý An Nhiên, lúc tan học nghe nói cậu cùng Niệm Sơ ra ngoài, vậy tôi muốn hỏi, Niệm Sơ bây giờ đang ở đâu?”

Nói xong, anh tạm dừng vài giây rồi trầm giọng nói: “Yêu cầu suy nghĩ kỹ rồi trả lời, nếu có chuyện gì xảy ra, cậu sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm.”

Lý An Nhiên cúp điện thoại lúc sau, sắc mặt âm trầm đáng sợ. Anh bước nhanh lên lầu, ba người phía sau nhìn nhau lập tức đuổi kịp. Hoắc Cảnh hỏi: “Làm sao vậy? Có tin gì sao?”

Lý An Nhiên không khống chế được cảm xúc của mình, anh im lặng một lúc lâu sau mới trả lời, giọng nói trầm thấp dọa người: “Bị Lạc Già nhốt ở phòng vệ sinh nữ bên kia phòng thí nghiệm.”

Hoắc Cảnh như hít phải một ngụm khí lạnh, anh tưởng tượng ra cô gái nhỏ kia một mình ngồi ở trong phòng tối tăm, khong biết như thế nào mà sợ hãi

Lý An Nhiên chạy lên lầu ba, hướng nhà vệ sinh chạy tới. Cánh cửa ngày càng gần, mọi người cũng nghe được tiếng khóc

Ai nấy cũng đều căng thẳng

“Niệm Niệm.” Lý An Nhiên thở phì phò, khom lưng chống tay ở đầu gối kêu lên: “Niệm Niệm…”

Thanh âm thực trầm lại vừa ôn nhu rõ ràng. Niệm Sơ sửng sốt, động tác khó tin ngẩng đầu lên

Giọng nói kia lại lần nữa vang lên: “Niệm Niệm, em ở đâu?”

“Em ở đây!” Niệm Sơ mừng rỡ kêu lên, bởi vì ngồi xổm trên mặt đất đã lâu mà chân trở nên tê liệt, cô lảo đảo, duỗi tay dựa vào cửa, dùng sức đập đập

“Anh..” Giọng nói như còn nức nở, Lý An Nhiên ánh mắt tối sầm lại, khóe mắt hiện lên một tia tàn nhẫn: “Em tránh ra xa đi.”

Niệm Sơ nghe lời anh lui về phía sau, Lý An Nhiên thấy cửa bên ngoài bị khóa, trực tiếp dùng chân đạp, loảng xoảng, khóa bị vỡ, cửa cũng theo tiếng mà mở ra

Niệm Sơ mắt sưng đỏ đứng đó, quần áo nhăn nhúm, đầu tóc hỗn loạn, trên gương mặt trắng nõn còn có vài vết đỏ do gục mặt đã lâu. Lý An Nhiên vội vàng tiến tới, ôm bả vai cô xem xét

“có bị thương hay không?”

“Không có”, Niệm Sơ lắc đầu, uể oải nói: “Em đói lắm, rất sợ, sợ không ai tìm ra em, phải ở chỗ này cả một buổi tối.”

“Nơi này ghê lắm.”

Cô còn chưa ổn định tinh thần, trong mắt đều là sợ hãi. Lý An Nhiên đau lòng muốn chết, anh ôm lấy Niệm Sơ vào trong ngực, vỗ đầu cô nhẹ giọng trấn an

“Niệm Niệm đừng sợ…”

“Đừng sợ, dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì đều có anh ở đây.”

“Anh nhất định sẽ tìm được em.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 3 lượt.

Bạn đang muốn cải thiện kỹ năng giao tiếp bằng tiếng Anh hay bạn hay bạn muốn nâng cao kiến thức của mình qua nguồn tài liệu và sách báo tiếng Anh? Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động trên trang findzon chẳng hạn như cleavage la gi nghia cua tu cleavage la su che su bo ra nghia bong s, beeswax la gi nghia cua tu beeswax la sap ong cung wax ngoai dong tu và còn rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn giỏi tiếng Anh nhanh chóng, học ngữ pháp và từ vựng tiếng Anh chưa bao giờ dễ dàng hơn với findzon.com.

loading...
DMCA.com Protection Status