Tiểu thanh mai

Chương 25

Editor: Thùy Linh

Lý An Nhiên tắm xong sấy tóc được một nửa thì gấp gáp đi xuống, Niệm Thanh thấy anh xuống thì yên tâm về nhà tiếp tục viết báo cáo, Niệm Sơ đưa mặt qua ngửi mùi hương trên người anh

“Thơm quá đi…” Cô ngưỡng mặt cười

Tâm tình trở nên tốt hơn, Lý An Nhiên cười trên khóe miệng: “Lại đây, để anh xem em học như thế nào rồi.”

“A”, Niệm Sơ nhăn mặt lại, lẩm bẩm: “Chưa có học được gì hết, vừa đặt chân lên bàn đạp là ngã”

“Không sao, anh ở phía sau đỡ em.”

“Được ạ.” Niệm Sơ bắt đầu đạp xe, còn chưa đi được vài bước thì xe nghiêng lệch

“Á…”, cô kêu nho nhỏ một tiếng, duỗi thẳng chân chống xuống đất

“Lòng bàn tay phải dùng lực, khống chế phương hướng”, Lý An Nhiên thấy thế từ phía sau lại giúp cô làm mẫu. Anh nắm chặt đôi tay cô: “Dùng sức như thế này, nắm chặt tay lại”

“Thân mình hơi hướng về phía trước, chân trực tiếp dẫm lên bàn đạp. Không phải sợ, anh ở phía sau đỡ không để em ngã đâu”

Những lời này làm cho tinh thần Niệm Sơ an ổn trở lại. Thử lại vài lần, cô đều ra sức không dùng chân chống đất, xe xiêu vẹo đi tới. Bỗng nhiên Niệm Sơ đi được một đoạn đường dài

“Anh An Nhiên!” cô hưng phấn kêu to, quay đầu lại định chia sẻ niềm vui trong lòng với anh. Nhưng lại phát hiện anh đứng ở mấy mét xa đang lẳng lặng nhìn cô mỉm cười

Niệm Sơ vội vàng ổn định tinh thần, cố đạp tới gần anh. Lúc tới trước mặt anh thì siết chặt phanh lại, chân chống đỡ mà vẻ mặt hoảng sợ

“Sao anh lại buông ra, em sợ muốn chết…” Niệm Sơ như muốn khóc, có thể thấy được là cô rất sợ

“Đừng sợ, không phải lúc nãy em tự đạp xe được đó sao?” Lý An Nhiên cười giải thích, nhìn gương mặt kia lại nhịn không được mà nhéo nhéo, “Đi, lại đạp một vòng nữa.”

Tới buổi trưa, Niệm Sơ đã có thể thuần thục đạp xe. Chiều tà, Lý An Nhiên cũng lấy xe đạp của mình ra mà cùng cô đi bên ngoài con đường quen thuộc

Hai người đạp chầm chậm đến trường học, hoàng hôn phủ lên tòa nhà một cách mỹ lệ. Ở dưới ánh mặt trời màu cam hồng, vừa dịu dàng lại yên ắng, Niệm Sơ đột nhiên có chút xúc động

“Anh An Nhiên, vậy là từ nay về sau anh sẽ không đến nơi này nữa.”

“Ừ, sẽ rất luyến tiếc”

“Về sau em cũng không được gặp anh mỗi ngày”, Niệm Sơ nghiêng đầu lẳng lặng nhìn anh, trong mặt khổ sở

Lý An Nhiên cười, nhẹ nhàng nói: “Anh học ở thành phố B, được nghỉ thì anh về liền.”

Niệm Sơ nghe vậy mà thở dài nặng nề

Lý An Nhiên cho rằng cô vẫn còn đang buồn, vội vàng đưa đầu lại gần lo lắng hỏi: “Làm sao vậy?”

“Về sau em phải tự đạp xe đến trường, mệt mỏi quá”

“……..”

Không quá mấy ngày sau, kết quả kỳ thi Đại học cũng đã có. Lý An Nhiên vượt qua điểm chuẩn của trường Đại học A 20 điểm vì thế mà Lý Khâm cố ý làm một bữa tiệc

Đại học A là trường tốt nhất. Lý An Nhiên như có ánh hào quang, ai gặp cũng sẽ đều khen ngợi. Lý Khâm cũng tự hào mà mời tất cả đồng nghiệp một bữa

Cùng ngày đó, Niệm Sơ giúp Thư Giai ở ngoài cửa tiếp khách. Lý Khâm tổ chức ở nhà hàng khách sạn năm sao, toàn bộ bữa tiệc đều phô trương

Niệm Sơ chỉ đơn giản mặc một chiếc áo thun quần đùi. Lại đây bị Thư Giai dẫn đi mua cái váy mới, còn đi uốn tóc, biến cô từ một cô bé nghịch ngợm thành một cô công chúa nhỏ

Xinh đẹp động lòng người, giống như một đóa tường vi dính sương sáng sớm. Khách tới lui đều sôi nổi dò hỏi đây là con gái của ai vì Lý tống chỉ có một đứa con trai mà thôi

Trong bữa tiệc, Lý An Nhiên bị lý Khâm mang theo khắp nơi xã giao, mọi người đều nhận ra anh. Đậu trường Đại học A, tốt nghiệp xong sẽ kế thừa công ty của Lý Khâm, ra mắt mọi người cũng là tạo quan hệ tốt trăm lợi mà không một hại

Niệm Sơ ngồi ở trước bàn chống cằm, nhìn mọi người xung quanh mà khéo léo cười xã giao. Chớp mắt, cảm giác như Lý An Nhiên không giống như ngày thường

Là Lý An Nhiên mà cô chưa từng thấy

Không đợi Niệm Sơ phát hiện ra anh khác thường ở điểm nào thì Lý An Nhiên đã từ đám người mà bước ra, mang theo nhàn nhạt cảm giác say ngồi xuống bên cạnh cô

Niệm Sơ nghiêng đầu qua thấy anh đang nhắm mắt lại, ngón tay nhẹ xoa chỗ ấn đường

“Anh đau đầu hả?” Cô lại gần nhẹ giọng hỏi. Lý An Nhiên thong thả mở mắt ra nhìn cô một cái sau đó lại mệt mỏi khép lại. Đầu anh khẽ cục cựa, dựa vào cổ Niệm Sơ

Hơi thở nóng hổi phả trên da thịt làm Niệm Sơ nổi da gà. Đầu anh có chút nặng làm cô đứng ngồi không yên

“Anh uống say rồi?” Niệm Sơ nhỏ giọng kêu lên

“Ừ, có hơi say”, Lý An Nhiên như là từ quanh hơi thở hừ ra mấy chữ, vẫn không chịu buông ra, Niệm Sơ thấy anh khó chịu như thế này mà đau lòng, cô vươn tay giúp anh xoa thái dương

Lý An Nhiên thoải mái than thở một tiếng, sau đó thấp giọng nói: “Ngoan quá…”

Niệm Sơ nghe vậy mà lập tức mỉm cười, động tác càng thêm ra sức

Kỳ nghỉ hè lại đến, sau đó trong chớp mắt, Lý An Nhiên phải đến trường nhập học, mấy ngày sau Niệm Sơ cũng khai giảng, trở thành học sinh cuối cấp Trung học

Hoắc Cảnh, Nguyễn Thư cùng Cung Uyển cũng thi đậu trường Đại học A, đột nhiên trong trường học không thấy bóng dáng mọi người nữa làm Niệm Sơ cảm thấy trống vắng

Tan học cũng không có ai chờ cô, trước cổng trường cũng không có tiếng xe máy đua, còn không có Hoắc Cảnh mỗi ngày tươi cười, Nguyễn Thư đáng yêu như A Li

Niệm Sơ thở dài, đem cằm để ở trên bàn, mặt đầy mất mát

“Đừng thở dài nữa, cậu như vậy cả buổi sáng rồi.”, Tô Lê thấy thế bất mãn vỗ sách vở, hận sắt không thành thép quở trách: “Không phải còn có tụi mình ở đây sao, lại còn thở dài!”

“Nhưng mà…” Niệm Sơ ngốc ngốc nhìn phía trước, vẻ mặt phiền muộn: “Bốn năm sau mình sẽ không được cùng mấy anh ấy chơi với nhau nữa”

“……” Tô Lê không để ý tới cô, tự mở sách ra học bài

Trẻ con cảm xúc nhanh tới cũng nhanh đi mau, bất quá một thời gian sau, Niệm Sơ lại hoạt động sôi nổi, mỗi ngày cũng Tô Lê cãi nhau ầm ĩ, cùng Âu thông đấu võ mồm, một tháng trôi qua trong chớp mắt

Lý An Nhiên mỗi lần về nhà đều là vào cuối tuần. Niệm Sơ ban ngày đến lớp học vẽ, chạng vạng tới nhà anh ăn cơm chiều, sau đó trò chuyện tình hình gần đây

Niệm Sơ cái gì cũng kể cho anh nghe, Lý An Nhiên thường phụ họa hai câu, cùng cô nói về cuộc sống đại học

Niệm Sơ nghe anh kể mà hâm mộ, hận mình không thể lớn nhanh để đi đến trường Đại học cùng anh

Thư Giai ngồi ở trên sô pha xem tivi, nghe một lớn một nhỏ nói chuyện. Bà liền nghĩ, một đứa sinh viên đại học, một đứa học sinh trung học làm thế nào có nhiều chuyện để nói như thế!

Xuân đi thu tới, Niệm Sơ còn một khoảng thời gian nữa là lên cấp ba. Ở trường cô, chỉ cần thành tích không phải quá kém thì đều có thể tuyển thẳng

Mấy năm nay giáo dục sửa đổi, vì muốn công bằng nên cấp ba sẽ được sắp xếp theo thành tích ở dưới cấp hai

Ngày khai giảng, Niệm Sơ nhìn quanh phòng học một vòng, đều là những người quen thuộc, ngoại trừ những người phải chuyển trường, hay vì thành tích kém, vì nguyên nhân gia đình mà phải chuyển đi

Hơn nữa, quan trọng là chủ nhiệm lớp không phải là Đàm Nhã

Không bị giám sát bởi mẹ của mình nữa, Niệm Sơ hưng phấn đến muốn nhảy cẫng lên, càng ngày càng nghịch hơn trước

Những tiết học cô thích thì sẽ chăm chú nghe giảng, còn đến tiết toán, vật lý thì sẽ cúi đầu xuống vẽ vời, vẽ chân dung nhân vật, vẽ truyện, phong cảnh tĩnh vật

Mọi người trong lớp đều được cô tặng ít nhất là một bức mà sôi nổi hưng phấn không thôi. Trong đó khoa trương nhất là Âu Thông

“Lớp trưởng, mình thật sự rất cảm động. Lần đầu tiên trong cuộc đời mình thấy một bức tranh đẹp như thật!”, Âu Thông nắm lấy ống tay áo cô, cảm động nước mắt lưng tròng. Niệm Sơ không chút để ý

“Mình chỉ tùy tay vẽ thôi, nếu cậu muốn thì lần sau sẽ vẽ tặng cậu một bức chân dung.”

“Thật không?” Còn chưa chờ Âu Thông mở miệng, Triệu Vũ bên cạnh đã kích động mà vọt lại đây: “Lớp trưởng, mình không cần chân dung, cậu vẽ cho mình Hanamichi Sakuragi được không?”

“A! Mình muốn Rukawa Kaede!”

“Mình muốn Châu Kiệt Luân”

“Mình nữa, mình muốn Tsukino Usagi!”

“Cút hết đi!” Âu Thông rống giận, nhìn đám người náo nhiệt kia mà tức đến mức nổi trận lôi đình. “Nghĩ lớp trưởng rảnh rỗi không có gì để làm à mà vẽ cho các cậu cái này cái kia. Thật ra là cũng được thôi, nhưng mà…”

Cậu dừng một chút, mặt đầy nghiêm túc: “50 nghìn một bức!”

“Thôi đi” một đám người giận dữ hét lên: “Đừng có mà ăn cướp giữa ban ngày!”

“Hắc! Vậy các cậu đi bên ngoài tìm đi” Âu Thông theo lý cố gắng, tư thế không chịu bỏ qua. Niệm Sơ đau đầu liên tục xua tay

“Được được, mọi người muốn thì lại đây đăng kí, rảnh thì mình vẽ cho. Nhưng mà không được thúc giục, ai thúc giục thì sẽ hủy đơn!”

Niệm Sơ nghĩ dù sao cũng luyện tập cho lên tay một tí, vì thế mà tan học rảnh rỗi sẽ liền vùi đầu khổ họa. Sau đó, kỳ thi giữa kì điểm thấp đến khiếp sợ

Đàm Nhã rất giận dữ. Sau một hồi răn dạy, Niệm Sơ bị mắng đến vành mắt đỏ bừng mà không hề phản kháng. Buổi tối, cơm cũng không ăn, đem chính mình nhốt ở trong phòng, Đàm Nhã lúc này có chút hối hận, lại không muốn mất mặt. Vừa lúc cuối tuần, Lý An Nhiên ở nhà vì thế liền đành phải qua nhờ sự giúp đỡ

Trời tối, trong phòng một màu đen nhánh, Niệm Sơ trùm chăn kín mít nhỏ giọng nức nở, trong lòng vừa hối hận vừa có chút không cam lòng, đắm chìm trong cảm xúc của mình

Đột nhiên cửa truyền đến một tiếng nhỏ răng rắc, sau đó chốt được mở ra, ánh đèn bật sáng choang, tiếng bước chân vang lên dần dần đến gần mép giường. Niệm Sơ nắm chặt chăn trong tay, đem chính mình bọc thêm chặt

“Niệm Niệm…” Đỉnh đầu vang lên tiếng nói quen thuộc, tiếp theo chăn bị xốc nhẹ lên, ánh sáng nho nhỏ tiến vào. Niệm Sơ hít hít cái mũi, càng thêm yếu đuối

Lý An Nhiên nhìn gương mặt nhỏ kia đang khóc mà đau lòng, anh rút ra khăn giấy từ đầu giường, duỗi tay nâng cằm cô lên, một chút nhẹ nhàng lau khô nước mắt cùng mồ hôi trên mặt cô

“Khóc cái gì, ai bảo em đi học không ngoan, sao lại hư như vậy hả?” Lý An Nhiên một bên dịu dàng nói

Lúc nghe Đàm Nhã kể lại, bởi vì thành tích của Niệm Sơ tụt không phanh nên bà đã gọi điện cho thầy chủ nhiệm một hồi mới biết khoảng thời gian này Niệm Sơ không hề tập trung ở trên lớp

Lý An Nhiên lúc ấy rất muốn mắng cô một trận, nhưng vừa thấy Niệm Sơ trưng ra khuôn mặt đáng thương lại phải đi dỗ dành, giọng nói cũng mềm mại hơn vì sợ làm cô khóc

“Em…” Niệm Sơ có chút nghẹn ngào, vừa nói vừa khóc, cô hít hít cái mũi thút tha thút thít nói: “Em thấy phiền, không muốn nghe những công thức toán, vật lý đó…Phiền muốn chết!”

Cô giống như một đứa con nít vô cớ gây rối mà trút giận lên anh. Mặt mày gắt gao, đầy tức giận, Lý An Nhiên không nhịn được mà khẽ cười một tiếng, mắt nhìn cô đều là sự dịu dàng

“Anh biết rồi…” Lý An Nhiên gật đầu, vẻ mặt thâm cao khó đoán. Niệm Sơ ngừng nức nở, ngẩng đầu nhìn anh, mắt đỏ đỏ cùng với nước mắt như một con mèo nhỏ

“Niệm Niệm thời kỳ phản nghịch thanh xuân đã tới rồi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 3 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít thời gian để thư giãn với những truyện cười, thơ vui, đố vui, hình ảnh vui và cập nhật tin tức từ trang hay nhat chẳng hạn như dich can kinh bi cap, su huynh keo su muoi keo rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.

loading...
DMCA.com Protection Status