Tiểu thanh mai

Chương 34


Editor: Thùy Linh

Còn một ngày nữa là kết thúc kỳ nghỉ đông, không biết Tôn Lị có được số điện thoại của Niệm Sơ từ đâu, hẹn cô gặp mặt ở dưới lầu. Niệm Sơ nhớ rõ, lúc ấy trời trong vắt, hoàng hôn nơi chân trời phát ra nhu nhược lại ấm áp

“Mình và cậu ấy có xích mích.”

Tôn Lị cúi đầu dựa vào tường, đôi tay để trong túi quần, trong mắt không có một tia sáng

Tôn Lị cũng không tin lời Niệm Sơ nói, nhưng sau mấy ngày Hứa Tường lại đột nhiên hẹn gặp mặt, Tôn Lị nhớ rõ kể từ khi thôi học thì Hứa Tường cũng không liên lạc nhiều với cô nữa

Không, phải nói là kể từ lúc xảy ra chuyện đó thì Hứa Tường bắt đầu xa cách cô

Tôn Lị vẫn luôn cảm thấy mình rất ngốc, nếu không thì tại sao lại đến đường cùng như thế này, thật ra cô chỉ cho rằng chỉ là bạn bè đi chơi cùng nhau, kết quả là bị người ta chuốc thuốc, còn liên lụy đến Hứa Tường

Ngu ngốc hơn nữa là bị người ta cưỡng hiếp còn quên uống thuốc tránh thai, Tôn Lị không quên biểu tình của Hứa Tường lúc ấy, trào phúng, thương hại, và có vẻ vui sướng khi cô gặp họa…

Bị cảm xúc khống chế quá nhiều, Tôn Lị còn chưa kịp ổn định tinh thần thì Hứa Tường lại bất ngờ tỏ ra bình thường, giúp cô tìm cách giải quyết, tìm bệnh viện đáng tin cậy, đúng là chị em tốt

Lúc ấy Tôn Lị chỉ có thể dựa vào Hứa Tường

Nhưng không nhận ra rằng hai người dần xa cách

“Lily, chuyện này cậu định giải quyết như thế nào?”

“Giải quyết chuyện gì cơ?”

“Nếu lúc ấy chuyện này không bị tung ra thì cậu cũng không phải bị thôi học…” Hứa Tường vẻ mặt lo lắng sốt ruột: “Chẳng lẽ cậu định như vậy sao?”

“Chứ còn thế nào nữa?”

“Lily, chuyện này chỉ có cậu ấy biết.”

Khuôn mặt Hứa Tường vô cùng bình tĩnh, đồng tử đen nhánh thâm thúy, bên trong lại là một tia tàn nhẫn. Tôn Lị đột nhiên cảm thấy người trước mặt có chút xa lạ, cô nhẹ nhàng cười cười, quay đầu lại, thanh âm vô cùng bình tĩnh

“Không phải còn có cậu à?”

“Cậu nghi ngờ mình?” Hứa Tường khó tin hỏi lại: “Cậu là chị em tốt của mình, sao mình có thể nói ra chuyện này?”

“Phải không?” Tôn Lị lấy điện thoại ra, nhấn mở. Một giọng nữ phát ra, chỉ có hai câu đối thoại đơn giản

“Sao cậu biết chuyện của tôi?”

“A, tại lần đó vô tình nghe Hứa Tường nói chuyện điện thoại ở ký túc xá, xin lỗi nhé, Tôn…”, cuộc ghi âm ở chỗ này đột nhiên im bặt

“Ha”, Tôn Lị cười lạnh một tiếng, giương mắt nhìn người trước mặt, giọng nói bình tĩnh: “Hứa Tường, cậu chưa bao giờ gọi điện thoại ở ký túc xá”

“Chyện này coi như chúng ta huề nhau, cắt đứt quan hệ từ đây.”

“Huề nhau?” Sắc mặt Hứa Tường lập tức thay đổi, giọng nói lạnh băng, biểu tình có chút vặn vẹo, lớp ngụy trang như bị xé rách: “Tôn Lị, không phải do cậu mà tôi trở nên đê tiện như vậy à? Hiện tại còn dám nói huề nhau?”

“So với cậu thì tôi mất mát nhiều hơn!” Tôn Lị mất kiểm soát rống lên

“Đó là do cậu ngu ngốc!”

Đúng vậy, là rất ngu ngốc, ở thời niên thiếu không có việc gì phải lo, lại trở nên phản nghịch, kết nhiều bạn cho rằng mình rất có thế lực, chỉ để thỏa mãn thói xấu hư vinh.

Tôn Lị kể lại mọi việc, Niệm Sơ nghe xong hoàn toàn trầm mặc. Mặc dù hai người họ không bị tổn thương về thể xác, nhưng lại rất đau về mặt tinh thần

Niệm Sơ mười mấy năm qua đây là lần đầu gặp chuyện này

“Đúng rồi, chắc cậu khong biết chuyện này…” Tôn Lị cười khẽ một tiếng bổ sung

“Lúc trước Hứa Tường xa cách cậu, kỳ thật là bởi vì cậu ấy thích Lý An Nhiên mà thôi, cậu ấy tiếp cận cậu chính là muốn nói chuyện với anh ấy, nhưng một câu anh ấy cũng không đáp lại cho nên Hứa Tường không muốn lãng phí thời gian bên cậu nữa”

“Lý An Nhiên bảo vệ cậu thật tốt, người ngoài nhìn vào đều thấy anh ấy rất cưng chiều cậu”

“Chỉ có người thật lòng yêu cậu mới như thế.”

Niệm Sơ trước kia mẫn cảm, tự ti, không dám vượt qua ranh giới của hai người, không dám thay đổi hiện trạng

Gặp được người ưu tú hơn, cô liền lùi về một bước, đáy lòng chua xót quay cuồng, hoài nghi

Nhưng thật ra, từ trước cho đến nay người bên cạnh cô từ nhỏ đến lớn, từ hồi trẻ con ngây thơ cho đến lúc trưởng thành, vẫn luôn là anh ấy

Chỉ cần thích thì sẽ không còn sợ hãi

Niệm Sơ ngày đó đến trường nhận thông báo trúng tuyển gặp Hứa Tường

Ngày mùa hè ánh mặt trời sáng chói, hai người như lần đầu gặp nhau, Hứa Tường vẫn xinh đẹp như thế, tươi cười sáng lạn

Hai người gật đầu rồi đi ngang qua nhau, bên tai Niệm Sơ vang lên giọng nói của Hứa Tường, nhu mềm êm tai, dư âm lượn lờ

“Cậu khôn ngoan hơn tôi tưởng”

Niệm Sơ mỉm cười đáp lại

“Còn cậu thì ngu ngốc hơn tôi tưởng”

Cô nói xong, không thèm xem biểu cảm Hứa Tường ra sao, vội bước về phía trước

Cách đó không xa, Lý An Nhiên đang đậu xe chờ cô

Lên xe, Lý An Nhiên chuyên tâm chú ý tình hình giao thông ở phía trước, lúc chờ đèn xanh thì anh lơ đãng mở miệng: “Đúng rồi, lúc nãy em có nhận ra mấy bạn cùng lớp không?”

“Có, rất nhiều luôn.”, Niệm Sơ một bên cúi đầu chơi di động một bên trả lời, lại không nghe anh nói tiếp nên ngẩng hai mắt nghi hoặc lên nhìn anh

Lý An Nhiên không được tự nhiên nghiêng mặt đi, ho nhẹ một tiếng: “Cái kia, có Âu Thông không?”

“Thông Thông…” Niệm Sơ tắt điện thoại, thần sắc phiền muộn nhìn về phía trước, sau đó thở dài: “Haiz, em từ chối cậu ấy rồi”

Niệm Sơ hôm đó nhắn tin cho Âu Thông, chỉ đơn giản ba chữ

[ Thật xin lỗi ]

Cậu ấy cũng không hồi đáp lại

Hôm nay cũng không thấy

Đỉnh đầu bị xoa một cách mạnh mẽ, Niệm Sơ vội vàng che đầu, tức giận nhìn qua

“Còn nhớ thương người cũ đúng không!” Lý An Nhiên bất mãn nhíu mày

“Em không có mà!”

“Hừ”, anh hừ nhẹ, giẫm chân ga tăng tốc, vài phút sau dừng ở ven đường, cởi bỏ dây đai an toàn đè ép người xuống phía dưới

Niệm Sơ bị ấn trên chỗ ngồi, bị bắt ngửa đầu lên nhận lấy nụ hôn của anh. Nức nở hai tiếng cuối cùng cũng nhẹ nhàng ôm lấy anh

“Thật ngoan”, Lý An Nhiên cảm thấy hài lòng khen ngợi

Niệm Sơ mặt đỏ lên

Việc hai người ở bên nhau là do Thư Giai phát hiện đầu tiên, mọi người chỉ cảm thấy gần đây hai đứa có vẻ thân với nhau rất nhiều, giống như trước đây, đến chỗ nào cũng dính lấy nhau

Lần này Thư Giai làm món giò heo hầm Niệm Sơ thích ăn, sau đó Lý An Nhiên cùng Niệm Sơ ở phòng khách, một đứa ăn đến miệng dính mỡ, một đứa dịu dàng cầm khăn giấy lau cho

Thư Giai vào bếp bưng thức ăn mà suy nghĩ, tại sao qua nhiều năm như vậy mà hai người vẫn chưa có biến hóa gì. Ai ngờ vừa bưng mâm đi ra liền nhìn thấy Lý An Nhiên khom lưng hôn chụt một cái trên môi Niệm Sơ

“…..”

Chuyện này đúng là sét đánh giữa trời quang, nhưng thần kỳ là Thư Giai nhanh trấn định tinh thần, để đồ ăn trên bàn, bà nói: “Hai đứa bên nhau từ khi nào?”

Động tác hai người đồng thời dừng lại, Niệm Sơ đánh nhẹ vào tay của Lý An Nhiên, trộm trừng mắt nhìn anh, ý là: [ Thấy chưa, em đã bảo dì Thư ở phòng bếp kia mà, bị bắt gặp mất rồi! ]

Lý An Nhiên cười nhìn lại cô: [ Dù sao bị bắt gặp cùng là chuyện sớm muộn ]

“Mẹ, là mấy ngày trước”, anh cực kỳ tự nhiên trả lời, Thư Giai ồ một tiếng, cúi đầu sửa sang lại thần sắc: “Chú Niệm có biết hay không?”

“Còn chưa kịp nói”

“Đợi lát nữa cơm nước xong gọi ba con về nhà, cùng nhau qua bên kia nói chuyện”

Thư Giai dường như không có việc gì nói, thần sắc bình tĩnh. Niệm Sơ cùng Lý An Nhiên yên lặng nhìn nhau, trầm mặc không có tiếng động, cuối cùng vẫn là Lý An Nhiên mở miệng trước: “Dạ được”

Bữa cơm hôm nay có chút kỳ lạ, không khí không khác gì trước kia, chỉ là Thư Giai để Niệm Sơ ăn xong bất ngờ hỏi vài câu

Hai đứa thích nhau khi nào?

Là đứa nào tỏ tình trước?

Nghĩ kỹ chưa?

Hai người trả lời xong chỉ thấy Thư Giai vẻ mặt suy tư gật đầu, “Cũng tốt, trừ việc tuổi kém nhau hơi nhiều thì mặt khác rất hợp nhau, đến lúc Niệm Niệm tốt nghiệp đại học là có thể kết hôn.”

“Sinh con cũng có mẹ đây hỗ trợ chăm sóc, hai nhà cũng gần nhau nha, thật tốt!”

Bà lúc này có chút cảm động, đột nhiên buôn chiếc đũa, hoan hô: “Đúng là không thể tốt hơn!”

“…….” Niệm Sơ nghiêng đầu nhìn Lý An Nhiên, không biết phải làm sao

Sau khi ăn xong, tại phòng khách người lớn bên hai nhà ngồi cùng nhau, trông như một cuộc họp quan trọng. Niệm Sơ đứng ngồi không yên, Lý An Nhiên trấn an cô

Bốn người, ngươi hỏi một câu, ta trả lời một câu, từ từ tiếp nhận sự thật rồi mới ra vẻ vui mừng

Trước kia luôn là cảm thấy hai người tuổi cách nhau quá lớn, hơn nữa là lúc ở chung càng giống anh em ruột, trước nay không hề nghĩ tới chuyện này, hiện tại đột nhiên nói là đang hẹn hò với nhau, cũng không phải là sự lựa chọn tồi

Hai cặp vợ chồng nhìn nhau, hai bên đều vui sướng, vừa lòng

Kỳ nghỉ hè trôi qua, trường Đại học Mỹ Thuật A cũng khai giảng. Lý An Nhiên lái xe đưa cô tới trường, làm thủ tục xong còn dẫn cô đến siêu thị mua đồ dùng sinh hoạt, sau đó đưa cô về ký túc xá

Cầm theo bao lớn bao nhỏ đi lên lầu, ký túc xá không đông lắm, theo tiêu chuẩn là bốn người một phòng. Niệm Sơ tới sớm, nhanh chiếm lấy vị trí bên cạnh cửa sổ

Chào hỏi nhau lúc sau, Niệm Sơ bắt đầu sắp xếp đồ vật, trải nệm Lý An Nhiên mới mua cho, sau đó xếp bốn bộ đồ ngủ ở nhà ra

Đây là đồ ngủ của Niệm Sơ mấy năm qua, cô thích ô vuông đầy màu sắc và hoa văn. Đây là lần đầu Niệm Sơ ở ký túc xá, Đàm Nhã sợ cô ngủ không quen nên cố ý giặt sạch rồi cất vào hành lý cho cô mang đi

Tháng chín nơi thành phố B có hơi lạnh, vừa rồi nệm Lý An Nhiên mua có hơi mỏng, anh vừa trải ra trên giường xong lúc sau động tác lưu loát lấy chăn ra

Lúc anh làm chuyện này vô cùng nghiêm túc lại tinh tế, sắc mặt kiên nhẫn lại ôn hòa, ba người trong ký túc xá nhìn thấy mà trợn mắt há hốc mồm

Bộ dáng cưng chiều bạn gái như thế này cũng đẹp trai quá đi!

Bốn năm trong tương lai sau này phải xem cẩu lương hằng ngày, quả thực là làm người ta phải tuyệt vọng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 3 lượt.

Hội hoạ giúp chúng ta cân bằng và tạo ra những khoảng lặng để giảm bớt stress và ghi nhớ tốt hơn. Muốn giải quyết mọi thứ nhanh chóng, hãy đi học vẽ. Hàng ngàn bài hướng dẫn cách vẽ được chia sẻ từ trang cách vẽ chẳng hạn như cach ve vay, ve bac ho chan dung chu tich ho chi minh Khi trẻ đã có những khuôn mẫu về sự vật hiện tượng thì trong quá trình vẽ trẻ sẽ phát huy trí tưởng tượng của mình và phá vỡ những khuôn mẫu đó và sáng tạo ra những cái mới. Như vậy, vẽ là một môn nghệ thuật có lợi cho sự phát triển trí tuệ của trẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status