Tiểu thanh mai

Chương 57



Editor: Thùy Linh

Niệm Sơ đọc tin tức mà phát run

Loại cảm giác này như một chậu nước lạnh từ trên trời giáng xuống, toàn thân bị dội nước lạnh đến thấu tim

Cô không biết biết tại sao hai tác phẩm lại giống nhau như vậy, càng không biết tại sao cô lại trở thành kẻ đạo nhái

Sự việc xảy ra ngày hôm đó, buổi chiều ban tổ chức gọi điện cho cô, tạm giữ lại kết quả sau này điều tra xử lý sau

Niệm Sơ được thông báo là tác phẩm của cô sẽ bị thu hồi. Nhạc Minh bên kia lại nộp tác phẩm của mình lên để báo cáo cô

Nhạc Minh công khai tag Niệm Sơ trên weibo tuyên bố

[ Tôi có nghe đồn về việc đạo nhái, tác phẩm của tôi và cô Niệm Sơ không có liên quan gì với nhau, xin cô vui lòng giải thích. Cảm ơn. ]

Rõ ràng là ý đồ tố cô đạo nhái

Niệm Sơ vừa hoảng sợ cùng hoảng loạn, nhưng có mơ hồ phát hiện ra chính mình cũng không có bằng chứng trong sạch

Nghìn người sở chỉ, hết đường chối cãi





Quá trình chỉnh sửa hoàn thành chỉ một thân cô, cô không có thói quen lưu trữ lại tác phải nên không có chứng cứ

Trước kia thấy Kỷ Vân làm như vậy cô chỉ cảm thấy tiểu quái nhưng đến khi gặp chuyện mới hối tiếc không kịp

Cô nhớ lúc đi học Thành Giai luôn nhắc đến chuyện này, lúc hoàn thành tác phẩm phải lưu lại ký lục

Lúc ấy cô không cho là cần thiết nhưng hiện tại nghĩ đến mới tiếc nuối

Thành Giai gọi điện tới, Niệm Sơ bắt máy. Câu đầu tiên chính là mắng cô một tràng

“Ngày thường không phải tôi đã nhắc các em biết bao nhiêu lần rồi sao! Lưu trữ lưu trữ! Ký lục ký lục! Chứng cứ quan trọng bao nhiêu chẳng lẽ em không biết rõ?”

“Chuyện này mà trôi qua không biết em có thể sinh tồn tại như thế nào trong ngành này! Một họa sĩ đầy tài năng hứa hẹn như vậy mà bị hủy hoại!”

“Hai đứa sao mà giống nhau như đúc!”

Ông nói xong gần như nghẹn ngào. Niệm Sơ nước mắt rơi như mưa, một là vì chính sơ sẩy của mình, một là vì hổ thẹn cô đã phụ lòng ông

Làm cô khổ sở hơn chính là lời nói của Thành Giai

Chuyện này trôi qua không biết cô có thể tiếp tục vẽ tranh được hay không, sự nghiệp của cô như thế bị hủy hoại

Kỷ Vân bọn họ trong nháy mắt liền lập tức hỏi cô cụ thể sự tình. Niệm Sơ nói thẳng ra, bên kia im lặng thật lâu

Mọi người bàn luận với nhau rất lâu, nghĩ mọi cách cũng không có biện pháp giải quyết. Thành Giai khổ sở không thôi

“Giáo sư…Em xin lỗi.” Niệm Sơ nghẹn ngào, chỉ nghe đầu bên kia thở dài. Thành Giai mỏi mệt lên tiếng

“Để mọi người tìm cách giải quyết. Đợi lát nữa tôi nói chuyện với mọi người xem có thể chuyển biến tình hình hay không.”

Niệm Sơ cảm ơn xong cúp máy, cô liền gọi cho Tề Minh

“Chuyện trên mạng thầy biết rồi.”

“Thầy Tề, em không có…”Niệm Sơ nôn nóng, mới vừa giải thích được nửa câu đã bị cắt ngang

“Thầy biết, Niệm Sơ. Bởi vì chuyện của em thầy đã từng trải qua trước đây.”

Tề Minh bình tĩnh nói. Niệm Sơ sửng sốt, bỗng nhiên nhớ tới lời Thành Giai nói

“Hai đứa sao mà giống nhau như đúc!”

Khi đó cô đang tự trách mình nên không chú ý những lời này. Thì ra là ý đó

Khó trách Thành Giai từ trước đến nay nho nhã lại tức giận như vậy

“Thầy Tề…” Niệm Sơ lẩm bẩm không biết nói cái gì

“Triển lãm năm ấy thầy cũng tham gia, lúc ấy Nhạc Minh cũng là người tố thầy đạo nhái ông ấy.”

“Cơ hồ là giống nhau như đúc.”

“Sau đó ông ta nộp toàn bộ video quá trình hoàn thành nhưng thầy lại không. Vì vậy mà bị phán là đạo nhái. Tức giận quá nên thầy về quê mở một lớp vẽ.”

Tề Minh cười nhẹ một tiếng, lời nói mang đầy đau thương

“Hy vọng em sẽ không giẫm vào vết xe đổ của thầy. Nếu em cần thì thầy sẽ nói chuyện này trên mạng có thể giúp em vớt vát lại được phần nào.”

“Không cần thầy ạ, thầy cứ bình yên an ổn như vậy đi, chuyện này để em tự tìm cách giải quyết, thầy đừng lo lắng” Niệm Sơ hít hít cái mũi, vội vàng cự tuyệt

Tề Minh vất vả lắm mới thoát khỏi việc này mà sinh hoạt bình thường, Niệm Sơ không dám làm thầy lại nhọc lòng vì mình

Cô lặp lại đảm bảo, như là đang an ủi người khác nhưng cũng đang an ủi chính mình





“Em có thể tự giải quyết, không sao đâu ạ, không sao đâu..”

Cả một buổi sáng Niệm Sơ đều trong trạng thái lo lắng thấp thỏm, như con kiến đang bò trên chảo nóng

Có một số việc luôn làm cho người ta lo lắng không thôi, Niệm Sơ lúc ấy cũng tự hoài nghi chính mình

Tại sao lại trùng hợp như vậy, cô không phải nghĩ mình đạo tác phẩm của Nhạc Minh nhưng ý nghĩ này đã bị cô bóp chết

Tuy rằng không có tiếp xúc gần gũi quá nhưng Niệm Sơ có thể nói lớn, một người như ông sao lại muốn đạo nhái của cô

Sự việc ngày càng nóng hổi, làm cô cảm thấy quái dị nhưng cô kiên định

Cô không sai, người có lỗi không phải cô

Đáng sợ nhất không phải là người ngoài nghi ngờ chửi bới mình mà là cả bản thân không tin chính mình

Hiện tại xác định Nhạc Minh đạo nhái Niệm Sơ ngược lại không sợ hãi

Cùng lắm thì chết cùng nhau

Lý An Nhiên vừa đọc tin tức thì lập tức về nhà. Niệm Sơ đang ngồi gõ máy tính

Trên màn hình, nền trắng chữ đen, lời lẽ chính đáng

Niệm Sơ nhụt chí uể oải ngồi thẳng dậy

Lý An Nhiên vẫn luôn ở bên cạnh nhìn cô. Lúc sau ôm cô vào lòng, duỗi tay xoa đầu cô muốn nói lại thôi

“Thật ra…”

“Thật ra anh có bằng chứng em tự vẽ bức tranh này.”

“Hả? Anh nói gì?” Niệm Sơ đột nhiên ngẩng đầu, hai mắt trợn tròn nhìn chằm chằm anh

Lý An Nhiên không được tự nhiên sờ sờ cái mũi. Mở miệng

“Anh theo dõi phòng vẽ tranh của em.”

Niệm Sơ chỉnh sửa video rồi đăng lên weibo tag Nhạc Minh, đồng thời cũng gửi cho ban tổ chức. Sau đó tra hỏi Lý An Nhiên

“Anh theo dõi em khi nào?”

“Lúc vừa mới xây phòng vẽ..” Lý An Nhiên cẩn thận nói, một bên đánh giá sắc mặt cô

“Ồ, đã sớm như vậy, âm mưu anh cũng lâu đấy!” Niệm Sơ khoa trương kinh ngạc cảm thán, có thể nói là vô cùng tức giận

Tưởng tượng những việc cô làm đều bị theo dõi, Niệm Sơ lại muốn đập bàn

Nhìn thấy cô như vậy, Lý An Nhiên luống cuống, vội vàng ôm cô dỗ dành: “Không phải, không phải vậy. Anh là vì lo lắng khi em cứ mãi nhốt mình trong phòng vẽ tranh nên…”

“Tránh ra!” Niệm Sơ hất tay anh, nhíu mày giận mắng: “Lo lắng nên muốn làm gì thì làm, không tôn trọng quyền riêng tư của người khác hả?”

“Niệm Niệm…” Lý An Nhiên hận không thể quỳ xuống dưới chân cô

Nếu không phải!

Nếu không phải Nhạc minh kia thì có chết anh cũng không nói ra bí mật này

Là anh tự làm tự chịu

“Em giải quyết xong chuyện này tính sổ với anh sau.” Niệm Sơ hung tợn nói

Vừa mới mấy phút đăng weibo, nhiều người đã quan tâm lại đây. Cùng lúc đó Thành Giai liên hợp với Kỷ Vân và mọi  người ở phòng vẽ tranh nói rõ





Trong lời nói đảm bảo nhân phẩm của Niệm Sơ, hơn nữa tin chắc cô sẽ không đạo nhái chuyện này

Tề Minh cũng lên tiếng, tự mình nói ra mọi chuyện năm xưa

Tuy có ít người biết Tề Minh nhưng đúng lúc này tác phẩm của thầy được lục lại, xác định là một người có tên tuổi đã lâu

Trong lúc nhất thời, dư luận lại xoay phương đổi hướng

Nhưng mà chưa đầy một giờ, Nhạc Minh bên kia cũng mau chóng đáp trả. Lần này bọn họ cũng đưa ra video bằng chứng nhưng video lại từ lúc đã phác thảo xong bức tranh mới bắt đầu quay video

Bên kia khôn giải thích chuyện này nhưng ai trong ngành cũng biết thực hư ra sao

Bên tổ chức cũng chưa có động tĩnh, phỏng chừng là đang xem tình hình dư luận

Nếu thủ phạm chính là Nhạc Minh, là lão đại của giới họa sĩ

Thân thế của ban tổ chức đương nhiên không dám đắc tội với hắn

So với một người mới có tiền đồ thì tương lai của phòng triển lãm mới quan trọng hơn

Mọi việc lại đi đến ngõ cụt
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 3 lượt.

Quản trị tài chính giúp tối đa hóa lợi nhuận của doanh nghiệp từ việc quản trị nguồn vốn có hiệu quả, là một trong những chức năng cơ bản nhưng rất quan trọng với sự phát triển của doanh nghiệp trong tương lai. Nếu bạn đang quản trị doanh nghiệp hay đơn thuần là nhân viên kế toán, tài chính trong công ty thì cũng không thể bỏ qua những kinh nghiệm quản trị trên trang dan tai chinh ví dụ như thanh tra thuế kiểm tra thuế, su nghiep chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status