Tìm thấy bắc

Chương 32



113.

Ký Tiểu Bắc tắm xong nằm sấp trên giường, bên mông phải có một nốt đỏ nhàn nhạt, Trần Trác thấy được, hai tay bắt lấy mắt cá chân cậu kéo người tới trước mặt, lau nước thơm Bảo Bảo lên mông cho cậu.

Bôi trọn ba ngày, nốt muỗi đốt kia vẫn còn chưa xẹp xuống. Trần Trác nghĩ này không phải muỗi đốt? Chẳng lẽ mấy ngày trước mình tự tay bóp ra?

Vì chứng minh suy đoán của mình, hắn duỗi ra bàn tay tội lỗi, ngón cái đè xuống nửa mông trái vừa trắng vừa mềm của Ký Tiểu Bắc…

Ký Tiểu Bắc tắm xong nóng hầm hập, bị ngón tay lạnh căm căm của hắn ấn, sợ tới mức cuốn chăn lăn nửa vòng: Làm gì nha!

Trần Trác kéo cậu ra khỏi chăn, lật ngược ra sau, nhìn thấy quả nhiên bên trái nhiều hơn một dấu tay nhỏ màu hồng phấn, hiện tại trái phải đối xứng rồi.

Trần Trác nói: Mông má hồng.

Ký Tiểu Bắc: Cút!

Lại qua ba ngày, màu đỏ bên trái đều sắp tan, vậy mà bên phải vẫn còn, Trần Trác lại nắm mắt cá chân cậu kéo tới trước mặt nghiên cứu.

Ký Tiểu Bắc đạp hắn: Anh bóp bớt của em làm gì a!

114.

Mọi người đều biết, tay của một người to hay nhỏ không hề liên quan tới người kia béo hay gầy.

Lúc Ký Tiểu Bắc gầy nhất ngón tay cũng là mum múp, bàn tay không lớn, ngón tay cũng không dài, giống như trẻ con. Cũng bởi vì khung xương nhỏ, vừa sờ lên tất cả đều là thịt mềm.

Khi còn bé, mẹ Ký cầm tay cậu nói là bánh sữa Vượng Tử (*旺仔小馒头), năm cây củ cải trắng, thịt viên.

Hiện tại Trần Trác nắm tay cậu, một chốc nói là vuốt vuốt cẩu, một chốc là vuốt vuốt mèo, một chốc là vuốt vuốt gấu, một chốc là cánh gà không xương… Sau đó cánh gà không xương liền phất lên mặt hắn.

Giây phút sỉ nhục trong đời Ký Tiểu Bắc:

Một là khi còn bé có khoảng thời gian đi học Piano ở nhà thiếu nhi, mấy bạn nhỏ học chung đều có thể đánh nốt dài*, chỉ có cậu không thể. Mẹ Ký nắm tay nhỏ trăng trắng mum múp của cậu: Tay Bắc Bắc của chúng ta sao còn nhỏ hơn cả bé gái nha.

(*Nguyên văn 跨八度 khóa bát độ; tại mị k am hiểu về piano nên mị nhìn hình đoán chữ à; chắc đại loại là 1 tay đánh hợp âm í.)

Hai là hiện tại, Trần Trác nắm tay cậu đặt lên tiểu Trần Trác, sau đó ghé vào tai cậu nói nhỏ: Tay của Bảo Bối quá nhỏ rồi, như thế nào cũng không vòng hết được.

115.

Hôm nay là đêm Halloween. Khi Ký Tiểu Bắc còn đi học chỉ được nghe qua trên sách tiếng Anh, không nghĩ tới trẻ nhỏ bây giờ đều trải qua ngày này.

Chung cư của bọn họ có một nhà trẻ quốc tế, mấy cậu bạn nhỏ đều ăn mặc theo ngày lễ Halloween, trời vừa tối mấy bạn nhỏ đi qua gõ cửa Trick or treat.

Ký Tiểu Bắc rất phiền muộn, ôm chăn nằm trên giường lăn qua lăn lại.

Trần Trác nhào tới đè cậu, hai ngón tay bóp thịt mềm ở má cậu, tạo thành mỏ gà con: Làm gì?

Mỏ gà con bĩu bĩu: Em không vui!

Trần Trác: Sao lại không vui?

Ký Tiểu Bắc bắt đầu tính toán tổn thất thê thảm ngày hôm nay: Kẹo vị đào kia em còn chưa ăn a, bịch còn chưa cắt! Còn có kẹo sữa kia, mới mua hôm qua! Ngày hôm qua! Kẹo cocacola em cũng không muốn chia cho người khác ăn a a a a!

Trần Trác liền cười: Không muốn cho liền không cho nha, không có việc gì, ngày mai sẽ đi mua cái mới.

Ký Tiểu Bắc: Nhưng đó là bạn nhỏ a, không thể không cho! Lúc em còn là bạn nhỏ sao lại không có loại hoạt động này, em quá thua thiệt rồi!

Một lúc sau Ký Tiểu Bắc dùng nắm tay gõ gõ ngực Trần Trác: Không cho hôn liền bị ghẹo.

Trần Trác nhìn cậu: Vậy ghẹo đi.

Ký Tiểu Bắc đấm một cái vào ngực hắn: Thích thì hôn không thì thôi!

116.

Trần Trác đi ra khỏi Offices, liếc mắt thấy Ký Tiểu Bắc cầm ô hoa đứng ở đường cái đối diện. Kỳ thật Trần Trác có cầm ô, nhưng Ký Tiểu Bắc muốn đến đây đón hắn tan tầm.

Trần Trác đứng trên vỉa hè chờ đèn đỏ, mắt thấy Ký Tiểu Bắc đứng ở đầu đường bên kia chơi đạp nước. Bước đầu tiên là không cẩn thận đạp phải, sau đó mới phát hiện chỗ ấy có một vũng nước, còn ở bên kia dùng sức giẫm bõm bõm, bọt nước văng tung tóe.

Chờ Trần Trác đi qua, ống quần Ký Tiểu Bắc đã ướt đẫm. Trần Trác hỏi: Có phải giày bị nước vào hay không? Ký Tiểu Bắc gật gật đầu, tiếp tục nhảy nhảy trong vũng nước.

Trần Trác vỗ một cái vào mông cậu: Còn đạp! Còn đạp!

Giây tiếp theo Ký Tiểu Bắc liền treo ở trên cổ hắn: Giầy ướt, cõng cõng!

Thế là Trần Trác cõng Ký Tiểu Bắc, Ký Tiểu Bắc cầm ô, hai người chậm rì rì đi trong mưa.

Ký Tiểu Bắc: Khi em còn bé liền thích đạp nước, nhưng mà mẹ em không cho em đạp. Có một lần mùa đông, em đạp nước ở dưới lầu, khiến cho quần bông ướt hết, khi về nhà mẹ em liền chống nạnh mắng em như anh mới vừa mắng em vậy.

Trần Trác:… Nói cho rõ ràng, anh mắng em lúc nào? Đừng vu oan hãm hại nha.

Ký Tiểu Bắc: Chính là có!

Trần Trác: Chính là không có!

Qua hồi lâu, Ký Tiểu Bắc ôm chặt cổ Trần Trác, mặt dán vào cổ hắn cọ cọ: Chính là em thích anh mắng em, em có hơi nhớ mẹ.

117.

Kỷ niệm ở bên nhau một năm, Trần Trác “ghi” cho Ký Tiểu Bắc một bức thư tình. Hắn mua giấy chữ nổi, tấm chữ nổi cùng bút chữ nổi, học một khoảng thời gian thật dài, cuối cùng khắc ra một bức thư.

Trần Trác cố ý mua bánh kem dâu tây, nhét thư tình vào trong hộp bánh. Thế nhưng mãi đến khi Ký Tiểu Bắc moi đĩa liếm hết miếng bơ cuối cùng, cậu cũng không phát hiện bức thư này.

Cuối cùng Trần Trác đành phải móc bức thư từ trong hộp ra đưa đến trong tay Ký Tiểu Bắc: Chỉ biết có ăn thôi…

Ký Tiểu Bắc sờ bức thư từ đầu đến đuôi rất nhiều lần, hắc hắc cười ngây ngô, Trần Trác ngồi bên cạnh chống cằm nhìn cậu, rút khăn giấy lau bơ bên khóe miệng cho cậu.

Ký Tiểu Bắc đặc biệt thỏa mãn, cười ngây ngô lời nói ra cũng không dùng óc nghĩ: Đây là bức thư tình thứ hai em nhận được trong đời này a!

Trần Trác thiếu chút nữa ngừng thở, nửa ngày mới nghẹn ra được một câu: … Lúc nào a?

Ký Tiểu Bắc một bên sờ chữ nổi trên giấy một bên nhớ lại: Lúc cấp hai, ủy viên ban văn nghệ trong lớp bọn em ghi cho em! Dùng bì thư màu hồng, vừa mở ra giấy viết kia vẫn còn thơm thơm, cũng có thể là mùi thơm của mực bút bi…

Trần Trác không nói gì, Ký Tiểu Bắc nói xong câu cuối cùng mới nghĩ ra bầu không khí không đúng: Trần Trác, có phải anh giận hay không?

Trần Trác giật bức thư tình trong tay cậu về: Tuổi còn nhỏ liền yêu sớm! Thu hồi!

Ký Tiểu Bắc sợ thư kéo bị hỏng, đành phải vô cùng đáng thương mà buông tay: Không có, không yêu sớm! Em còn chưa kịp trả lời bạn ấy, sau đó…. dù sao lúc sau em cũng không đi học nữa.

Trần Trác xoa xoa đầu Ký Tiểu Bắc: Vất vả.

Vất vả, em trước khi gặp được anh.

118.

Trời lạnh, Ký Tiểu Bắc làm em gái hỗ trợ lên mang mua hai cái mũ xô* lông dê thật dày. Mùa đông Trần Trác không thích mặc quần áo ấm, đừng nói chi là mấy thứ như mũ bao tay khăn quàng cổ này.

(*羊毛盆帽.)

Ký Tiểu Bắc cân nhắc mấy ngày làm sao để dỗ Trần Trác đội mũ, kết quả mũ giao đến nơi, cậu mở đóng gói thử một chút, đội không vừa. Cậu hoài nghi em gái không cẩn thận mua thành mũ trẻ con rồi… Cậu đặt mũ trên cái tủ ở trước cửa, chuẩn bị ngày mai tìm chuyển phát nhanh tới trả hàng.

Trần Trác tan tầm về, nhìn thấy mũ: Mua mũ mới? Mua trên mạng? Màu nào là của anh?

Ký Tiểu Bắc từ trong nhà đi ra: HÌnh như em mua lộn rồi, quá nhỏ a, ngày mai phải trả lại.

Trần Trác thuận tay đội lên đầu: Không nhỏ a? Rất vừa a?

Ký Tiểu Bắc sửng sốt một chút, với tay lên đầu Trần Trác, sờ soạng trái trái trước trước sau sau một vòng, phát hiện quả thật rất vừa. Cậu không tin, xốc mũ Trần Trác đội lên đầu mình, vẫn là không đội vào.

Ký Tiểu Bắc dùng hai tay nắm vành nón dùng sức kéo xuống: Đầu em thật lớn a…

Trần Trác ý đồ an ủi cậu: Cái này có thể chỉnh độ lớn nhỏ, lấy ra để anh chỉnh rộng cho em.

Ký Tiểu Bắc đắm chìm trong bi thương: em là đầu to a…

Trần Trác cách mũ sờ sờ đầu to của cậu: Em không phải, là mũ quá nhỏ, đều là mũ sai.

119.

Giáng sinh mưa thảm gió sầu, hai người không ra ngoài chơi, làm ổ trên giường xem phim cả đêm. Ký Tiểu Bắc bưng một cái bát inox, ăn hai cân dâu tây, ăn đến mình no căng, lăn đến Trần Trác muốn hắn xoa bụng.

Trần Trác đến phòng vệ sinh xả nước ấm, làm ấm tay mới quay lại hầu hạ cậu, một bên xoa một bên hỏi: Năm nay hình như không quá kích động a? Không muốn ăn Giáng sinh?

Ký Tiểu Bắc được hắn xoa tới xoa đi, mơ màng sắp ngủ: Này không phải hưởng ứng theo lời của ba mẹ sao, ba mẹ ở wechat nói, bớt ăn mấy ngày lễ tây, ăn thêm nhiều ngày lễ truyền thống.

Trần Trác bỏ bát inox lên đầu giường: Anh thấy không có khác biệt gì, lễ tây lễ ta đều là lễ em lừa ăn lừa uống.

Ký Tiểu Bắc ôm cánh tay hắn nói nhỏ: Em chính là không thích lễ Giáng sinh a, Giáng sinh anh không được nghỉ, em vẫn thích ngày lễ anh được nghỉ. Em đau lòng anh.

Trần Trác tỏ vẻ kinh ngạc, chụp bạch bạch hai cái lên bụng cậu: Thật hay giả? Anh tưởng bởi vì không có ai chơi với em.

Ký Tiểu Bắc phản bác vô cùng lớn tiếng: Đương nhiên là thật! Anh trách oan em!

120.

Chạng vạng tối Ký Tiểu Bắc đến tiệm bánh ngọt mua bánh kem, hôm nay bánh kem dâu tây đã bán hết rồi, thế là cậu mua cho Trần Trác một cái bánh sầu riêng ngàn lớp.

Vô cùng không khéo, túi bỏ hàng đã dùng hết rồi, nhân viên phục vụ hỏi cậu có muốn ăn xong lại về hay không, Ký Tiểu Bắc nói không cần, dù sao nhà không xa, cậu có thể cẩn thận nâng bánh ngọt về.

Ở trong mắt Ký Tiểu Bắc, sầu riêng là loại trái cây khó ăn nhất thế giới, cố tình cái bánh ngọt này dùng nguyên liệu vô cùng mới mẻ, mùi sầu riêng ập vào mặt cậu. Cậu vì Trần Trác chịu đựng như vậy, phần thật tình này thiên địa chứng giám nhật nguyệt đại biểu*.

(*日月可表 nhật nguyệt khả biểu: nhật nguyệt có thể đại biểu tâm ý, chứng minh sự chân thật của lời nói khi làm.)

Cậu một tay nắm gậy dẫn đường, một tay nâng bánh ngọt, chậm rãi chậm rãi đi trên đường dành cho người khiếm thị, trong đó đã thành công vòng qua một cục gạch lớn cùng ba cái xe đạp chắn ở trên đường.

Sau khi đi được nửa đường gặp phải một con chó, gâu gâu gâu làm cho cậu thật muốn chạy, chính là trong tay cầm bánh ngọt, cậu không dám chạy, đành phải bước nhanh hơn, run run rẩy rẩy dọa ra cả một thân hồ môi lạnh.

Đi đến cửa chung cư, sư phụ nổ bắp rang dọn hàng, nổ ra một tiếng vang thật lớn, lại khiến cậu sợ tới mức run lẩy bẩy, sầu riêng ngàn lớp cũng run lẩy bẩy theo.

Lúc lên cầu thang thiếu chút nữa trượt ngã, Ký Tiểu Bắc vội vàng nâng vững bánh ngọt. Thật vất vả đến cửa nhà, cậu dựa gậy dẫn đường vào tường, dành ra một tay nhét vào túi áo tìm chìa khóa.

Không nghĩ tới cửa đột nhiên mở ra từ bên trong, Ký Tiểu Bắc tránh không kịp, tay bị ván cửa chạm, cổ tay nghiêng một cái, bánh ngọt bảo vệ một đường rơi oạch xuống đất.

Trần Trác vui mừng hớn hở ló đầu ra:Tèng teng teng teng!Hôm nay công ty cúp điện, tan tầm sớm, lát nữa ra ngoài ăn cơm tối không?

Ký Tiểu Bắc ngốc cả người, duy trì tư thế nâng bánh ngọt ngây người tại chỗ.

Trần Trác cúi đầu, nhìn thấy bánh ngọt trước cửa: Này là gì vậy? Ai làm rớt ở trước cửa nhà chúng ta hả? Vừa nãy anh về còn chưa có a...

Ký Tiểu Bắc: Trần Trác! Anh… anh!

Trần Trác: Anh! Có chuyện gì?

Ký Tiểu Bắc: Anh làm em tức chết rồi!!!

121.

Chủ nhật hai người ra tiệm ăn, ăn ếch xào bếp than*, chọn một nồi hai tầng thịt gà cùng thịt ếch vị tía tô, tầng thứ nhất là thịt gà, tầng thứ hai là thịt ếch. Tiệm này mới mở tháng trước, ăn cực kỳ ngon, rất nhiều đồng nghiệp đề cử cho Trần Trác.

(*炭火牛蛙 thán hỏa ngưu oa; lại là chuyên mục nhìn hình đoán món ăn:D.)

Trần Trác gắp toàn bộ đùi ếch vào bát Ký Tiểu Bắc, Ký Tiểu Bắc ăn một chút liền nhớ tới chuyện cũ.

Ký Tiểu Bắc: Khi còn bé, chính là lúc còn đi nhà trẻ, giáo viên của bọn em nói ếch xanh chuyên ăn côn trùng có hại, là bạn tốt của loài người, mấy bạn nhỏ phải bảo vệ chúng, không thể ăn ếch xanh.

Trần Trác: Rồi sau đó?

Ký Tiểu Bắc: Sau đó mẹ em nấu ếch rang đậu*, em không chịu ăn, mẹ em liền gạt em, nói ếch xanh là ếch xanh, gà đồng** là gà đồng**, ếch là ếch, gà là gà.

(*田鸡炒豆子.)

(**田鸡 điền kê: là ếch, thịt ngon như thị gà, sống ngoài đồng nên gọi là gà đồng.)

Trần Trác nhịn không được, trực tiếp cười ra tiếng.

Ký Tiểu Bắc lúc này vẫn còn buồn bực: Mãi cho đến khi em học tiểu học năm thứ hai vẫn còn tưởng rằng gà đồng là một loại gà rất nhỏ.

Trần Trác đặt đũa xuống, hắng giọng một cái: Anh cảm thấy lời này của mẹ không có vấn đề gì nha, trong gà đồng có một chữ gà còn không phải là gà sao? Giống như anh gọi em là Bối Bối, còn không phải là đại bảo bối của anh?

Ký Tiểu Bắc ngây người ba giây, mặt lập tức đỏ: Anh người này sao lại như vậy a, ngậm miệng ăn cơm đi!

Trời ạ sẽ không có người nhìn qua đi, thật muốn làm bộ như không quen biết anh ấy a..

122.

Trần Trác không mặc đồ ấm, cảm lạnh rồi, buổi tối hai người phân ra hai ổ chăn ngủ, mỗi người bọc riêng chăn mà ngủ.

Nửa đêm Trần Trác mơ thấy mình biểu diễn xiếc đập gạch trên ngực ở đầu đường, bị đá đè tỉnh. Mở mắt ra phát hiện Ký Tiểu Bắc đã từ ổ chăn của mình chui vào ổ chăn của hắn, nằm trên ngực hắn.

Bên ngoài mưa thật lớn, tia chớp xuyên qua bức màn chiếu vào trong, phòng ngủ bỗng lóe lên một cái, trắng xóa một mảnh, ngay sau đó là tiếng sấm ầm ầm. Ký Tiểu Bắc nhíu mày, rầm rì ôm hắn càng chặt, treo trên người hắn giống như gấu koala.

Trần Trác mơ mơ màng màng, đoán chừng là cậu bị tiếng sấm làm giật mình. Ký Tiểu Bắc rất mẫn cảm với âm thanh, một chút động tĩnh cậu cũng có thể phát hiện, đừng nói chi là tiếng sấm.

Trần Trác xoa xoa gáy cậu: Không sao, Bảo Bảo, trời mưa, bên ngoài đang có sét đánh.

Lông mày Ký Tiểu Bắc thoáng cái giãn ra, vùi vào trong ngực hắn an tâm ngủ tiếp.

Một giấc ngủ tới hừng đông, Ký Tiểu Bắc tỉnh lại không nhận nợ, không ngừng nói Trần Trác nửa đêm mò vào ổ chăn của cậu.

Trần Trác: Em thử sờ xem đây là chăn của người nào!

Ký Tiểu Bắc đắp chính là chăn lông, Trần Trác chính là chăn thường. Từ khi đổi sang chăn lông, Ký Tiểu Bắc không còn đắp chăn thường nữa, nói quá nặng, ngủ bị ép tới hoảng, Trần Trác nói chăn mà còn ngại nặng em là công chúa hạt đậu sao?

Ký Tiểu Bắc sờ sờ, đúng là chăn của Trần Trác. Vì vậy cậu sửa miệng: Vậy anh làm gì nửa đêm kéo em vào ổ chăn của anh a!

123.

Lúc Ký Tiểu Bắc ngủ ôm túi chườm nóng ở ngực, ngày hôm sau vừa tỉnh liền bắt đầu ho khan. Trần Trác lại là đi ra ngoài mua cao sơn trà*, lại là hầm tuyết lê cho cậu, lại là đốc thúc cậu uống nhiều nước ấm, vội trước vội sau trọn bốn ngày, rốt cuộc Ký Tiểu Bắc không khụ nữa.

(*枇杷膏: một loại thuốc ho.)

Kết quả còn chưa khỏe được 24h, Trần Trác tan tầm trở về không tìm thấy người, đẩy ra cửa phòng ngủ, phát hiện Ký Tiểu Bắc trốn ở bên trong khụ khụ.

Trần Trác đổ ly nước cho cậu: Sao vẫn còn khụ a? Thành thật sẽ được tha, kháng cự sẽ bị nghiêm trị*.

(*担白从宽抗拒从严: Đam bạch tòng khoan kháng cự tòng nghiêm)

Ký Tiểu Bắc chột dạ: Không khụ, bị sắc nước miếng a.

Trần Trác tuần tra một vòng quanh phòng, kiểm tra tới giỏ bỏ đồ ăn vặt, phát hiện một bịch cánh gà ngâm ớt ở trên cùng không thấy đâu……

Trần Trác gọi cậu tới răn dạy: Vừa hết ho lại ăn cay! Còn không thừa nhận, em nói em có phải em thiếu đánh hay không.

Ký Tiểu Bắc làm bộ nghe không hiểu: Ăn cay gì nha? Em không ăn cay!

Trần Trác hỏi lại: Vậy cánh gà ngâm ớt là quỷ ăn?

Ký Tiểu Bắc hoảng rồi: Chính là…… rõ ràng em ăn xong còn cố ý ném vỏ bao xuống thùng rác dưới lầu! Sao anh phát hiện được?

Trần Trác vừa tức vừa buồn cười: Ồ, thì ra em là hiểu luật mà phạm luật? Vậy em tự nói đi, làm sao bây giờ?

Ký Tiểu Bắc đáng thương vô cùng: Vậy tối nay em ngủ ở ghế sô pha được không…… Khụ khụ, em bảo đảm sẽ không làm ồn đến anh ngủ, khụ khụ khụ.

Trần Trác: Cái gì cũng không biết chỉ biết giả đáng thương, này là ho thật hay ho giả vậy bảo bối?

Ký Tiểu Bắc: Không có khụ, bị sặc nước miếng a.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 3 lượt.

Theo nhiều nghiên cứu, đọc truyện có thể giúp con người giảm stress và tăng cường khả năng về ngôn ngữ. Tuyển chọn hàng chục ngàn bộ truyện hay gồm nhiều thể loại từ trang truyện hay chẳng hạn như tap 70 trien mien sau ly hon em co tiep tuc khong luong hanh trieu mich thanh, vo hop phap phan 5 dung lai hay tiep tuc truyen ngan hap dan mc anh sa ke rất hay và hấp dẫn, đảm bảo bạn sẽ có nhiều cảm xúc thú vị khi đọc truyện này.

loading...
DMCA.com Protection Status