Tình đắng (Cường yêu, độc nhất vô nhị giữ lấy)

Chương 836: Thẩm thần bằng, anh thật vô liêm sỉ! (1)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu Bên cạnh là phòng VIP sang trọng, cũng chật kín người, Thẩm Thần Bằng ngồi ở trung tâm, bên cạnh anh là Cố Thu

Tất cả mọi người nhìn thấy cô, đều có chút kinh ngạc, thậm chí là sợ hãi

Hiệu trưởng xã giao quen rồi, nói một đống lời khách sáo.

Mà người ở đây chẳng ai hiền lành cả, có một khuôn mặt xa lạ nói, “Hiệu trưởng, cô uống một ly là được rồi, nhưng cô giáo xinh đẹp bên cạnh này phải mời từng người một, nếu không thật không có thành ý”

“Đúng thế, nên như vậy

Cô Đồng, cô mời mọi người đi.” Đồng Hiểu khẽ thở dài trong lòng, muốn sớm kết thúc nên chúc từng người một

Rất nhiều khuôn mặt quen thuộc đều không dám gây3khó dễ cho cô, ai cũng nơm nớp lo sợ cụng ly với Đồng Hiểu, vội vàng ngồi xuống, bởi vì sắc mặt người nào đó đã khó coi rồi

Đồng Hiểu mời đến người đàn ông xa lạ đưa ra chủ ý vừa rồi, người đàn ông kia đứng lên, háo sắc nhìn Đồng Hiểu, bắt chuyện, “Có phải cô giáo ở Anh Đốn đều đẹp như cổ Đồng không? Không biết cô có thể để lại cách liên lạc, sau này có cơ hội trao đổi chút không?” Đồng Hiểu nhanh chóng dọc ra một dãy số, người đàn ông ghi lại

Lúc cụng ly, người đàn ông cố ý sờ tay Đồng Hiểu một cái, giống như đang ám chỉ

Đồng Hiểu rút tay ra, cau chặt mày lại

Thẩm Thần0Bằng lạnh lùng nhìn bọn họ, con ngươi sâu thẳm dần dần u ám, vô hình khiến người ta cảm thấy áp lực

Người hiểu tình hình thấy Thẩm Thần Bằng đen mặt lại, rối rít lau mồ hôi cho cái người họ Sở mới tiến vào giới của bọn họ.

Cuối cùng Đồng Hiểu đi đến bên cạnh Thẩm Thần Bằng và Cố Thu, giơ ly rượu trong tay lên, bình tĩnh nói: “Tôi mời hai người một ly, cảm ơn bữa ăn tối nay.”

Thẩm Thần Bằng khoanh hai tay trước ngực, hờ hững nhìn chằm chằm cô, không nhúc nhích

Cố Thu thì đứng lên, cụng ly với Đồng Hiểu, cười nói: “Tôi cũng mời cô, chúc cô ăn tối vui vẻ.”

Mời xong, hiệu trưởng lại nói mấy lời dễ nghe,5dẫn Đồng Hiểu rời khỏi phòng VIP

Sở thiếu lấy điện thoại ra bấm số của Đồng Hiểu, kết quả là số không tồn tại, hắn nổi giận, “Con nhỏ láo xược này, lại dám chơi ông đây, cho ông đây một số không tồn tại.” Cả phòng yên tĩnh, không có ai dám phụ họa với hắn, đều yên lặng thắp một nén hương trong lòng cho hắn

“Bỏ đi, lần sau để ông đây gặp được, ông đây sẽ không khách sáo với cô ta.” Hẳn ném điện thoại sang bên cạnh, rót cho mình ly rượu, đứng lên mời Thẩm Thần Bằng.

“Anh Thẩm, tôi mời anh một ly, sau này mong anh chiểu cổ nhiều hơn.”

Thẩm Thần Bằng đứng lên, chậm rãi đi tới trước mặt hắn, mấp máy4đôi môi mỏng, lạnh lùng, “Giơ cái tay kia ra.”

Người kia không hiểu, nhưng cũng ngoan ngoãn đưa tay ra, đắc ý nói: “Cái tay này vừa mới sờ con nhỏ láo xược kia, mấy người không biết đâu, tay cô ta vừa mềm vừa mịn, cảm giác thật tốt.” Chỉ nghe “rắc rắc” hai tiếng, sau đó chính là một tiếng hét chói tai, Thẩm Thần Bằng bẻ gãy ba ngón tay, cổ tay hắn.

Người kia đau đớn ngã ngồi dưới đất, gào khóc

Tất cả mọi người đều bị dọa không dám thở mạnh, ngay cả Cố Thu cũng không dám cất lời

Thẩm Thần Bằng cầm ba chai rượu trắng còn chưa mở trên bàn lên, để dưới đất, trước mặt người kia

“Uống hết ba chai rượu này, không9thừa một giọt, rồi tự đến bệnh viện.” Lạnh lùng nói xong, Thẩm Thần Bằng quay người đi ra khỏi phòng VIP

Cố Thu cũng chạy theo ra ngoài

Người đàn ông đó đau đến nỗi nước mắt giàn giụa

Cốc Phong mở rượu giúp hắn, đồng tình nói: “Uống đi.” “Uống cái gì mà uống, mau đưa tôi đến bệnh viện đi, tay tôi sắp phế rồi.” Cốc Phong thở dài, “Anh tưởng là anh không uống hết ba chai rượu này thì có thể đi ra khỏi câu lạc bộ sao? Anh trêu ai không trêu, lại dám trêu người phụ nữ của anh Thẩm.”

Người kia uất ức nói, “Tôi làm sao biết cô ta là người phụ nữ của anh Thẩm, không phải bên cạnh anh Thẩm còn có một người sao?” Cốc Phong lười giải thích với hắn, “Anh còn muốn giữ cái tay này thì mau chóng uống rượu đi.”

“Uống vào tôi còn mạng?”

“Vậy cũng hết cách rồi, ai bảo anh không có mắt nhìn, chẳng lẽ anh không nhìn ra, lúc anh bảo Đồng Hiểu mời từng người, sắc mặt anh Thẩm thay đổi hẳn à?”

“Tôi chỉ mải nhìn người đẹp.” Mọi người lắc đầu.

Thẩm Thần Bằng bước rất dài, Cố Thu chạy mới có thể đuổi kịp anh

Vào thang máy, cô mím môi, khẽ hỏi: “Tại sao đột nhiên anh lại nổi giận như vậy?” Đến bây giờ, mặt Thẩm Thần Bằng vẫn đen sì

“Bởi vì vừa nãy người kia bảo Đồng Hiểu uống mấy ly, cho nên anh tức giận à?” Thang máy “động” một tiếng đến nơi, Thẩm Thần Bằng khẽ nói: “Ở bên ngoài đời, anh lái xe qua đây.” Thẩm Thần Bằng lái xe đưa cô về nhà, dọc đường đi, hai người đều không nói gì

Xe dừng ở dưới chân chung cư của Cố Thu, anh nhẹ nhàng hôn lên trán cô

Nhìn thì thân mật, nhưng cô cảm thấy đây giống một loại hình thức hơn.

“Lên cùng em đi.” Cô mời.

Thẩm Thần Bằng vuốt tóc cô, “Ngoan, đã muộn lắm rồi, em đi lên nghỉ ngơi đi.” Cố Thu ngồi im, không xuống xe, hình như đang giận dỗi

Anh ôm cô, nhẹ giọng dỗ, “Đừng làm loạn nữa, mau đi lên đi, sáng mai anh có một cuộc họp rất quan trọng.” Cố Thu đẩy anh ra, cúi đầu, khẽ nói: “Thẩm Thần Bằng, đừng kiếm cớ vụng về như vậy nữa

Trong lòng anh không bỏ được cô ấy, đưa em về nhà rồi, có lẽ anh sẽ lái xe về câu lạc bộ chờ cô ấy nhỉ?” Thẩm Thần Bằng day trán, càng thêm phiền não

“Nếu như anh đã không còn yêu em nữa, xin anh hãy nói rõ với em, như vậy em không cần ngây ngốc tưởng là chúng ta vẫn có thể trở lại như trước.” Cố Thu nói xong, mở cửa xe chạy xuống

Thẩm Thần Bằng nhìn cô vừa chạy vừa lau nước mắt thì rên rỉ một tiếng, anh cũng xuống xe, đuổi theo cô.

Anh cầm lấy cổ tay cô, Cố Thu giận dỗi hất ra, Thẩm Thần Bằng lại cầm chặt lấy, mặc cô giãy giụa thế nào cũng không hất ra được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 140 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như đường xưa mây trắng, su that ve linh hon Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.