Tình nhân bé nhỏ của tổng tài xấu xa

Chương 148



“Có này khả năng.”

Doãn Đằng Nhân đồng ý với quan điểm của Tiểu Túc. “Có điều tôi không rõ kẻ bắt cóc lái xe thì làm thế nào mặt nạ vàng làm cho xe dừng lại.”

“Thiên Thiên hôm đó con có đi lên núi không?” Mạc Tử Bắc thử hỏi con xem có thể hỏi ra một ít dấu vết để lại hay không.

Thiên Thiên gật đầu. “Ngồi xe ạ!”

“Chú có súng?”

Thiên Thiên lắc đầu. “Phi đao!”

Giản Tiểu Bạch bất lực trợn mắt, cô phát hiện nói chuyện với một đứa bé bốn tuổi đúng là làm cho người ta khó hiểu. Cậu nhóc hoàn toàn không thể biểu đạt rõ ràng, cứ như chơi đoán chữ vậy làm người ta nghĩ không được mà đoán cũng không ra đáp án.

“Thiên Thiên nói cho mẹ biết con nhìn thấy cái gì? Chú đó có nói gì không?” Giản Tiểu Bạch thử lại.

“Mùi của ba!” Thiên Thiên đột nhiên nói.

“Mùi của ba?” Mạc Tử Bắc thực khó hiểu. “Thằng bé đang nói cái gì vậy?”

Mạc Tử Bắc cũng cảm thấy thực đau đầu với cậu con trai còn quá nhỏ.

“Trên người chú có mùi thơm của ba!” Thiên Thiên vỗ cái miệng nhỏ nhắn của mình rồi lại chơi tiếp, hoàn toàn không biết lúc này đám người lớn đang phiền não cái gì.

“Ba?” Giản Tiểu Bạch lặp lại những lời này. “Anh Thiếu Khanh?”

Cô có chút không thể tin được phán đoán của mình. Sự hoài nghi này làm cho cô rất sợ hãi. “Anh hai mặt nạ vàng là anh Thiếu Khanh sao?”

Hùng Lập Tân lắc đầu: “Anh không biết. Anh ta không nói gì với anh, từ ngày đó anh vẫn không có nhận được tin tức.”

“Ôi!” Mạc Tử Bắc tràn đầy khó hiểu: “Ba mà Thiên Thiên nói có liên quan gì đến Mai Thiếu Khanh?”

Giản Tiểu Bạch nghĩ đến đó trong lòng lại có chút chua sót. Thiên Thiên không có ba, mấy năm qua đều là Mai Thiếu Khanh ở cùng cô và Thiên Thiên mà hiện tại anh Thiếu Khanh lại có khả năng cứu Thiên Thiên.

“Mạc Tử Bắc, anh Thiếu Khanh là ba nuôi của Thiên Thiên. Từ nhỏ Thiên Thiên đã gọi anh ấy là ba.”

Mạc Tử Bắc trong lòng chấn động, có chút chua xót hiện lên trong trái tim, trong lòng rất khổ sở. “Xin lỗi là anh không tốt!”

Giản Tiểu Bạch đè tay anh lại lắc đầu cười cười: “Quên đi đều đã là quá khứ rồi!”

Sự an ủi của cô làm cho Mạc Tử Bắc càng thêm khổ sở lúc trước anh thật là rất không phải, không làm được một người cha trách nhiệm. Thật là rất có lỗi với hai mẹ con bọn họ!

“Tiểu Bạch!” Mạc Tử Bắc lại cầm tay Giản Tiểu Bạch: “Cám ơn em!”

Thản nhiên cười Giản Tiểu Bạch đắm chìm trong hạnh phúc thuộc về mình. Ông trời xem như công bằng cô đã có được Mạc Tử Bắc. “Về sau không được bắt nạt em!”

“Uhm sẽ không! Không bao giờ nữa!” Mạc Tử Bắc lưu luyến nhìn cô, tầm mắt hai người giao nhau tình ý kéo dài.

“Này! Này! Mình nói hai người có phải lạc đề rồi không?” Doãn Đằng Nhân mãnh liệt kháng nghị. “Bọn này ở đây nhìn hai người tình ý kéo dài tâm sự với nhau sao?”

“À!” Mạc Tử Bắc buồn cười đẩy anh ta một cái: “Mình có thể cho cậu xem thì cũng tính là vinh hạnh của cậu rồi. Cậu tưởng mình thích cho cậu thấy lắm hả. Mình gần đây thường không xuất hiện tình huống này, hiện tại là nhất thời không kiềm chế.”

“Hay cho cái từ không kiềm chế!” Doãn Đằng Nhân ánh mắt gian xảo cười: “Tiểu Túc, anh cũng muốn không kiềm chế được!”

Nói xong anh ta liền hôn lên đôi môi khẽ nhếch của Tiểu Túc. Giản Tiểu Bạch cùng Mạc Tử Bắc đều choáng váng.

Túc Nhĩ Nhiên bởi vì quá đột ngột mà xoay vai muốn đánh ngã Doãn Đằng Nhân một cái, nào ngờ anh ta tránh được thoát hơn nữa còn nhanh chóng từ phía sau xoay người một cái, một bàn tay không chế bả vai Tiểu Túc. Tay kia thì nắm cằm của cô từ phía sau xoay người đến hôn lên môi Tiểu Túc vài giây rồi buông ra.

Anh ta giống một con mèo ăn vụng được cá mà cười đến thực thoải mái, đắc ý nháy mắt với Mạc Tử Bắc. Túc Nhĩ Nhiên đỏ bừng mặt, trừng mắt liếc anh ta một cái, rốt cuộc thở phì phì ngồi sang một bên không để ý tới anh ta.

Giản Tiểu Bạch cho tới bây giờ chưa từng thấy cảnh hôn môi trước mặt mọi người, thật sự là mở ra tầm mắt còn có cả hiệu ứng võ thuật nữa chứ. Cúi đầu cô lại nhớ tới con trai còn ở bên cạnh. Cô đang định che mắt cậu nhọc thì lại nghe thấy con trai vỗ bàn tay trầm trồ khen ngợi. “Hôn môi á! Cháu cũng muốn.”

Sau đó cậu nhóc trượt xuống giường, chạy đến bên Tiểu Túc cười đến rất là vui vẻ nói với Tiểu Túc: “Cô Túc cháu cũng muốn hôn môi cô!”

Nói xong liền tiến lại, Túc Nhĩ Nhiên kinh ngạc thiếu chút nữa là hất cậu nhóc ra. Giản Tiểu Bạch cũng kinh ngạc mở to hai mắt không biết làm sao nhìn con trai.

Doãn Đằng Nhân lướt qua che cái miệng nhỏ nhắn của Thiên Thiên rồi khiêng cậu nhóc lên trên vai. “Nhóc con, còn bé mà đã sắc như vậy trưởng thành nhất định sẽ là một tên đại sắc!”

Mỗi ngày chỉ ngây thơ cười, còn là vui vẻ cười to: “Ha ha cao quá. Chú cao chút nữa.”

“À!” Doãn Đằng Nhân bất lực nói với Mạc Tử Bắc nói: “Thắng nhóc này nhận được chân truyền của mình rồi ha ha!”

Đáy mắt Tiểu Túc hiện lên một tia khinh thường cùng chua sót. Giản Tiểu Bạch biết cô nhất định cũng có chút để ý đến món nợ trong quá khứ của Doãn Đằng Nhân. Haizz phụ nữ si tình đều sẽ bị tổn thương, chỉ mong Tiểu Túc là người phụ nữ cuối cùng của Doãn Đằng Nhân.

Mạc Tử Bắc lắc đầu cười: “Con trai mình thật là lợi hại. Nhỏ như vậy đã biết câu gái đẹp.”

Giản Tiểu Bạch trừng mắt liếc anh một cái: “Anh đúng là nói khoác mà không biết ngượng. Em bắt đầu lo cho mấy cô gái trong tương lai đây, không biết có bao nhiêu cô gái sẽ quỳ gối ở dưới chân con trai em đây ta?”

“À!” Mạc Tử Bắc cười sằng sặc: “Em mới là nói khoác ấy. Con trai chúng ta sẽ là sát thủ của các cô gái sao?”

“À, chỉ mong là không phải!” Giản Tiểu Bạch không muốn nghĩ xa xôi quá.

“Mọi người thật đúng là náo nhiệt!” Hùng Lập Tân kéo tay Lâm Hiểu Tình từ bên ngoài đi vào, vừa rồi bọn họ đi ra ngoài, Hùng Lập Tân liền dỗ dành Lâm Hiểu Tình đến nỗi mặt cô giờ vẫn còn đỏ hồng, cái miệng nhỏ nhắn sưng đỏ.

E hèm! Tất nhiên là không thể thiếu một nụ hôn nồng cháy. Giản Tiểu Bạch ánh mắt ái muội nháy mắt với Lâm Hiểu Tình khiến cô càng thêm ngượng ngùng.

“Được rồi, đúng là lạc đề thật. Chúng ta đã biết mặt nạ vàng mà Thiên Thiên nói hình như là Mai Thiếu Khanh!” Mạc Tử Bắc quay lại đề tài chính.

“Không biết!” Hùng Lập Tân vẫn nhất quán phủ nhận.

“Anh Thiếu Khanh thật sự lợi hại như vậy sao? Vì sao em chưa từng thấy anh ấy dùng phi đao?” Giản Tiểu Bạch không hề nhớ Mai Thiếu Khanh từng sử dụng phi đao trước mặt cô.

Mạc Tử Bắc cũng rất đồng cảm nhìn Giản Tiểu Bạch. “Tiểu Bạch tâm cơ anh ta sâu như vậy một người đơn giản như em sao có thể nhìn thấy tâm tư của anh ta?”

“Anh ấy tâm tư sâu kín sao?” Giản Tiểu Bạch vẫn không thể tin được.

“Nếu không sâu thì làm sao anh ta ở bên cạnh em mười lăm năm mà chưa từng bị em phát hiện ra, em nói thử xem? Anh ta lại còn từng ở trong xã hội đen!”

“A! Vậy hiện tại mọi người đều nghi anh Thiếu Khanh là mặt nạ vàng sao?”

Mạc Tử Bắc gật đầu: “Anh còn nghi anh ta là mặt nạ bạc. Có lẽ này hai người này đều là Mai Thiếu Khanh!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 7 lượt.

Du lịch giúp bạn tự tin về giao tiếp, tự tin về trí tuệ, tự tin sống tự lập một mình tại một nơi xa gia đình, bạn bè người thân, sống nơi đất mới xa lạ thưởng thức món ăn khẩu vị mới, điểm du lịch đẹp làm nức lòng du khách, tự tin kể lại những giây phút trải nghiệm đầy thú vị với bạn bè, người thân, nổi bật trước đám đông làm cho bạn luôn tự tin và thu hút lôi cuốn. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang thuê xe chẳng hạn như dac san moc chau son la, tiet kiem chi phi du lich Khi bạn đến một đất nước tươi đẹp hơn, bạn sẽ học hỏi được nhiều thứ để cải thiện bản thân mình, đất nước mình. Nếu chẳng may bạn đến một đất nước tệ hơn, bạn sẽ học cách để yêu đất nước của chính mình

loading...
DMCA.com Protection Status