Tình nhân bé nhỏ của tổng tài xấu xa

Chương 24



Cô gái ngốc nghếch này lại nở nụ cười tươi rói như vậy, hoàn toàn đắm mình vào kỷ niệm thời thơ ấu của cô và Mai Thiếu Khanh.

Điều này khiến anh rất tức giận và tức giận hơn nữa là anh lại không thể kiềm chế mà bày tỏ tâm trạng khó chịu này!

Xe chạy thong thả trên đường, bầu không khí có phần ngột ngạt. Mạc Tử Bắc không trả lời cô, vẫn còn tức giận vì không khống chế được cảm xúc của mình.

Hiển nhiên Giản Tiểu Bạch chậm hiểu không nhìn ra còn tiếp tục nói: “Tuy anh Thiếu Khanh không thích quan tâm đến việc này việc nọ nhưng anh ấy lại là sinh viên hàng đầu của Khoa Y đại học T, à đôi tay dẻo dai của anh ấy rất thích hợp với việc giải phẫu. Tương lai anh ấy nhất định sẽ trở thành một bác sĩ phẫu thuật hàng đầu. Nếu sau này có bị ngã hoặc bị va đập, nhớ tìm anh ấy chữa cho nhé, không để lại sẹo đâu. Tôi từng được anh ấy cho xem một chú thỏ con đã làm phẫu thuật mà một chút sẹo cũng không có. Thật đúng là bàn tay kỳ diệu!”

Cô nhóc này lại còn mong anh bị ngã với cả bị va đập nữa chứ, Mạc Tử Bắc không thể không hoài nghi sức hấp dẫn của bản thân. Lặng lẽ lẩm bẩm rằng thực sự anh đang tự tìm lấy rắc rối. Khóe miệng hiện lên vẻ cười khổ. Hôm nay bận như vậy anh còn đặc biệt cố ý dành thời gian tới xin lỗi cô gái nhỏ này, nào ngờ cô lại mong anh bị ngã với bị va đập.

“Nhớ chưa?” Giản Tiểu Bạch không quên dặn lại lần nữa.

Cuối cùng cũng chọc giận Mạc Tử Bắc, anh không nhịn được nữa, rất uất ức mà cằn nhằn: “Bộ em không thể mong cho tôi gặp chuyện tốt một tý được à?”

Lúc này Giản Tiểu Bạch mới ý thức được những gì mình nói: “Hì hì, xin lỗi nha! Tôi nói là ngộ nhỡ. Tuy thoạt nhìn anh là người khó tiếp cận, nhưng vẫn là một người tốt. Người tốt sẽ được báo đáp!”

Anh đã cứu cô, coi như là một người tốt đi, mặc dù là đại sa trư. (Sa trư chỉ loại đàn ông con trai mang tư tưởng gia trưởng, cậy là nam mà lên mặt, xem thường bắt nạt phái nữ)

Nghe cô khen mình, ngay lập tức sắc mặt của Mạc Tử Bắc từ bực mình chuyển sang nghi hoặc, quay sang nhìn cô. Đầu Giản Tiểu Bạch hơi nghiêng, tựa vào ghế ngồi. Tóc mái trên trán xõa xuống, những lọn tóc xoăn vốn cuốn lại, thả ở trước ngực lộ vẻ một chút lười biếng. Hai gò má đỏ hồng, chính khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy sức sống và mị hoặc này khiến tâm trạng của Mạc Tử Bắc vô cùng rối loạn! Nhìn thấp xuống dưới, trời ạ, trước ngực váy lụa trắng của cô khoét sâu, đặc biệt lúc ngồi xuống sẽ bị hở, vừa vặn có thể thấy nội y bên trong của cô và khe giữa đầy đặn mê người.

Anh cảm thấy đầu mình bắt đầu nóng lên, dường như máu đã lập tức vọt lên đỉnh đầu, suýt nữa chảy máu mũi. Áo trong màu hồng nhạt, vừa nhìn thì biết là một cô bé.

Nhưng bộ ngực của cô tuyệt không nhỏ hơn size L của Âu Mỹ, có lẽ nhìn thì hơi bé như vậy nhưng chắc cũng phải lớn hơn size S! Lúc trước anh ta sờ mà đến bây giờ cảm giác trong tim vẫn rất chấn động.

Chỉ mới nhớ lại thế thôi mà máu toàn thân đã dồn lên đầu, hoàn toàn bị bộ ngực to của Giản Tiểu Bạch hấp dẫn. Làm sao anh còn có tâm tình mà lái xe, ngay cả lệch tay lái cũng không biết.

Trong lúc vô ý, Giản Tiểu Bạch nhìn qua kính chắn gió mới phát hiện xe đang đi lệch hướng, chỉ vài mét nữa thôi sẽ đâm vào biển quảng cáo bên đường, liền tái mặt la lên: “Xe xe!”

Mạc Tử Bắc cuống quít chuyển hướng rồi đạp mạnh phanh, chiếc xe rít lên một tiếng rồi dừng phắt lại. Nguy hiểm thật, suýt nữa thì đâm phải.

Tay Giản Tiểu Bạch xoa ngực, sợ tới mức gay gắt hỏi anh: “Làm tôi sợ muốn chết. Rốt cuộc anh có biết lái xe không vậy? Suýt nữa là bị anh tông cho bay ra ngoài rồi!”

Mạc Tử Bắc cũng ra mồ hồi lạnh, may mà lúc nãy không có xe đi ngược chiều, không thì cả hai bây giờ đã có thể đi gặp thượng đế rồi. Hôm nay đúng là quái quỷ, gặp phải Giản Tiểu Bạch là anh lại chẳng thể là mình. Vốn anh không thích cười đùa, nhưng cứ thấy cô thì lại không thể nào nhịn cười. Vốn xem công việc như tính mạng thế mà đang bận tối mắt tối mũi như hôm nay lại hạ mình đến xin lỗi cô.

“Này, Mạc Tử Bắc! Cuối cùng anh có biết lái xe không hả?” Giản Tiểu Bạch lại hỏi.

Mạc Tử Bắc sửng sốt, sau đó nói: “Cô mà còn ồn ào nữa thì thật sự tôi sẽ không lái được.”

Nghe vậy Giản Tiểu Bạch im miệng ngay. Ngậm chặt miệng! Bảo toàn sinh mệnh quan trọng hơn!

Mạc Tử Bắc điều chỉnh tốt cảm xúc của bản thân rồi khởi động xe một lần nữa. Lần này anh thề sẽ tuyệt đối hết sức chuyên chú lái xe, tuyệt đối không nhìn cô. Trên người cô có ma lực khiến anh chỉ nhìn thôi là xiêu hồn lạc phách rồi.

Sau khi tới nơi, Mạc Tử Bắc xuống xe, lịch sự đi tới mở cửa giúp Giản Tiểu Bạch. Được đối xử thế này, Giản Tiểu Bạch còn đang bị sốc có chút thụ sủng nhược kinh.

Mạc Tử Bắc chìa bàn tay to ra, tay anh ta rất đẹp và gọn gàng, không biết còn tưởng đây là tay của một nghệ sĩ đàn piano.

Giản Tiểu Bạch lắc đầu, cô không muốn bị anh ta nắm tay. Bọn họ mới quen biết chỉ mới quen biết thôi mà, cho dù bầu không khí của họ nửa giờ trước có chút tốt đẹp thì cũng không đủ để bon họ nắm tay.

Mạc Tử Bắc vẫn như trước không hề cảm thấy xấu hổ, vẫn duỗi tay chờ cô đưa bàn tay nhỏ bé vào. Hai người cứ giằng co như vậy, một người trong xe một người ngoài xe, cuối cùng Giản Tiểu Bạch thỏa hiệp, vươn tay nhỏ bé đặt trong tay anh, lập tức cũng bị bàn tay to khỏe mạnh của anh nắm lại.

Khuôn mặt nhỏ nhắn ngượng ngùng, cúi đầu để anh dắt vào cửa hàng bán kính.

Cô bán hàng nhìn Mạc Tử Bắc, kinh ngạc đến nín thở. Soái ca ở đâu thì tầm mắt của nhóm mê trai lập tức dồn về đấy. Giản Tiểu Bạch cũng đã quen với chuyện này rồi, lần nào đi với Mai Thiếu Khanh trên phố mà chẳng như vậy, đám mê trai đó cứ chăm chăm nhìn anh ấy còn cô thì lại tự nhiên trở thành cái đinh trong mắt cái gai trong thịt của các cô ấyAi trong bọn họ đều hận không thể dùng ánh mắt mà giết chết cô. Hiện giờ đi cùng Mạc Tử Bắc cũng được đãi ngộ như thế, có thể còn nghiêm trọng hơn nữa, trên người anh ta có sức hấp dẫn và khí phách của một người đàn ông thành đạt.

“Tiên sinh, ngài có cần gì ạ?” Một cô bán hàng tiến đến, bộ dạng bắt chuyện rất ton hót.

Chuyện gì đây! Cô mới là người muốn thử kính chứ không phải là vị tiên sinh này đâu.

“Làm phiền chọn cho cô gái này một bộ kính sát tròng tốt nhất, đắt nhất.” Mạc Tử Bắc rất khách khí nói với người bán hàng.

Nhưng Giản Tiểu Bạch vội vàng cự tuyệt: “Ấy đừng, lấy loại bình thường ấy!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.1 /10 từ 9 lượt.

Đà Lạt được du khách yêu mến gọi với các tên gọi Thành phố tình yêu, thành phố ngàn hòa, thành phố sương mù,… Cho dù với tên gọi nào, Đà Lạt vẫn luôn có sức quyến rũ đặc biệt đối với du khách khắp nơi bởi không khí trong lành, khung cảnh nên thơ và những truyền thuyết tình yêu lãng mạn. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch Đà Lạt từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang yêu đà lạt chẳng hạn như da lat song cham, chua da lat Đà Lạt đẹp mê hồn với một chút se lạnh trầm buồn, đủ để bạn diện đồ mùa đông, lang thang trên những con đường thơm mùi hoa lá, hay cùng nhau ngồi trong quán cà phê nhỏ xinh mà ngắm dòng đời chầm chậm trôi,… Bấy nhiêu đó thôi cũng khiến cho bất cứ ai đều phải khao khát được ghé thăm Đà Lạt dù chỉ một lần trong đời.

loading...
DMCA.com Protection Status