Tĩnh nữ truyền

Quyển 4 - Chương 51-4


Tất cả mọi người bị Tịch Thấm Nhụy làm chấn động.

Một nữ nhân xinh đẹp lại lại tri thức như vậy, vì biểu ca mình tình nguyện xấu xa, để cho mình bị người đánh mắng cũng phải giúp biểu ca của mình, một phần tình cảm như vậy, có ai sẽ đi trách cứ nàng chứ?

"Ngươi thích biểu ca ngươi!" Phượng Tĩnh Xu nhìn Tịch Thấm Nhụy một hồi lâu, đột nhiên lên tiếng.

"...... Đúng!" Tịch Thấm Nhụy ưỡn thẳng sống lưng, lớn tiếng thừa nhận.

Trên mặt Phượng Tĩnh Xu xẹt qua một chút thưởng thức, "Nhưng biểu ca ngươi thích ta."

"...... Đúng!" Trên mặt Tịch Thấm Nhụy thoáng qua vẻ chua xót, nhưng cũng kiên định gật đầu.

Phượng Tĩnh Xu chuyển sang nhìn Kim Bích Đạc, "Ngươi có một biểu muội tốt, cũng có một phần tình cảm đáng giá quý trọng."

Kim Bích Đạc nghe lời Phượng Tĩnh Xu nói, sắc mặt chợt trầm xuống, tâm cũng bắt đầu trĩu nặng, "Đúng, nàng là một biểu muội tốt! Nhưng, ta nhất định phải cô phụ vị biểu muội này!"

Phượng Tĩnh Xu đưa mắt nhìn hắn, "Ngươi thật sự muốn buông tha sao? Phần tình cảm toàn tâm toàn ý vì người như vậy?"

Ánh mắt Kim Bích Đạc rơi vào trên người của Phượng Tĩnh Xu, ánh mắt chợt dịu dàng, "Là ta không có phúc phận đó!"

"......" Phượng Tĩnh Xu im lặng, "Ta không thể nào cho ngươi một phần tình cảm hoàn mỹ không tỳ vết, thuần khiết chỉ duy nhất như biểu muội ngươi!"

"Ta cam nguyện!" Giống như thấy được cái đuôi hy vọng, trong mắt Kim Bích Đạc dâng lên vẻ ngạc nhiên mừng rỡ.

Phượng Tĩnh Xu thở dài, "Người nhà các ngươi đều cố chấp như vậy sao!" Nàng là chỉ người có huyết thống của Trình gia, Trình Khả Hân, Trình Khả Diệu, Lục Tình La, hiện tại ngay cả huyết mạch không thân Kim Bích Đạc cũng vậy!

Một tiếng than thở này, người ở đây đều hiểu hàm nghĩa trong đó.

Trong mắt Kim Bích Đạc hiện ra vẻ vui mừng khôn xiết, tỏa ra ánh sáng lấp lánh lại còn chói mắt hơn y phục màu vàng óng trên người!" Người Kim gia, nhìn trúng cũng sẽ không buông tay!"

Phượng Tĩnh Xu ngẩng đầu, nhìn các nam nhân của mình, mấy nam nhân đều là vẻ mặt mỉm cười, ngay cả Hoa Ngọc Dung vừa rồi mới nói lời chua chát cũng chỉ cười nhẹ nhàng.

Bất đắc dĩ lắc đầu, nàng nói với Tịch Thấm Nhụy: "Ngươi đứng lên đi! Nể tình ngươi là chỉ vì biểu ca ngươi, chuyện này cứ tính như vậy, nhưng về sau không cần lại có ý muốn hại người nữa!?"

Nghe được lời Phượng Tĩnh Xu nói, mặc dù Tịch Thấm Nhụy cảm thấy đau lòng đối với việc Kim Bích Đạc và Phượng Tĩnh Xu xác định tình cảm, lại vì Phượng Tĩnh Xu tha thứ mà cảm thấy vui mừng, "Cám ơn công chúa! Sau này ta sẽ không hại... người khác nữa!"

Phượng Tĩnh Xu không truy cứu nữa, không có nghĩa là người bên cạnh không truy cứu.

Vẻ mặt Phượng Hàm Tiếu âm trầm lạnh giọng hỏi: "Ngươi vừa mới nói có người cho ngươi thuốc, là ai giao thuốc cho ngươi! Là ai muốn để tiểu Tĩnh bị ‘ giáo huấn ’!?"

Tịch Thấm Nhụy lau khô nước mắt trên mặt, đưa tay chỉ, "Là nàng ta! Là nàng ta cho ta!"

Tất cả mọi ánh mắt đều vượt qua hướng ngón tay chỉ —— Vu Phó Oánh!

Thấy ánh mắt tất cả mọi người tức giận nhìn mình, Vu Phó Oánh luống cuống.

Nàng chỉ muốn Phượng Tĩnh Xu không dây dưa với Phượng Duy Tĩnh nữa, cũng không phải là muốn những người này đi đối phó mình!

"Ngươi...ngươi nói bậy bạ gì đó!? Khi nào thì ta đưa thuốc cho ngươi!? Ngươi cũng không nên ngậm máu phun người!"

"Rõ ràng chính là ngươi đưa thuốc cho ta! Ngươi còn nói để ta mang công chúa tới phòng chữ cúc số 2 đấy!"

"Ta...ta không có......"

"Ngươi có! Rõ ràng chính là ngươi!"

"Ngươi, vậy ngươi có chứng cớ gì!? Không có chứng cớ cũng không cần ngậm máu phun người!"

"Ta...ta......" Vẻ mặt Tịch Thấm Nhụy luống cuống, , nàng nhìn sang Phượng Tĩnh Xu, vẻ mặt kia rõ ràng là nói "Ta thật sự không nói láo".

Mặc dù không có chứng cớ, nhưng vẻ mặt Vu Phó Oánh đã nói lên tất cả, sự thật như thế nào trong lòng mọi người đã sáng tỏ.

Nhưng Vu Phó Oánh nói cũng không sai, không có chứng cớ thì không thể định tội của nàng, huống chi nàng còn là nữ nhi của tể tướng.....

Nhìn sắc mặt tức giận của một đám nam nhân, Phượng Tĩnh Xu biết bọn họ muốn báo thù cho nàng để hả giận, nhưng trước mắt còn có chuyện quan trọng hơn phải làm, không nên để việc này dây dưa......

Ánh mắt Phượng Tĩnh Xu suy tính quét qua mọi người, đột nhiên rơi vào trên một người, nàng cười lên.

Biện pháp này không tệ, nhất định sẽ làm cho tất cả mọi người "như nguyện"......

"Được rồi, các ngươi không nên ồn ào nữa, Vu cô nương nói đúng, chuyện này Thấm Nhụy không có chứng cớ, quả thật không thể nói là nàng làm." Phượng Tĩnh Xu lên tiếng.

Mọi người kinh ngạc, không biết tại sao Phượng Tĩnh Xu phải giúp Vu Phó Oánh nói chuyện, mà trên mặt Vu Phó Oánh hiện lên một nụ cười đắc ý.

Hừ! Hài lòng? Nàng chỉ sợ là đã quên chuyện quan trọng nhất đi! Chờ một lát nữa sẽ để cho ngươi ngay cả khóc cũng không khóc nổi! Trong lòng Phượng Tĩnh Xu tà ác cười một tiếng, khiến Vu Phó Oánh không tự chủ được run lên.

"Hiện tại quan trọng nhất vẫn là một chuyện khác!"

"Chuyện gì?" Phượng Hàm Tiếu thấy Phượng Tĩnh Xu không có ý định truy cứu, tức giận trong lòng không thể phát tiết, nhưng lại không thể phát tiết với Phượng Tĩnh Xu, vì vậy ngay cả giọng điệu cũng rất cứng rắn.

Phượng Tĩnh Xu nháy mắt, "Chuyện lớn cả đời của Vu cô nương đó!"

"Cái gì!?" Mọi người sửng sốt.

"Chuyện lớn cả đời!?" Vu Phó Oánh hỏi ngược lại, ánh mắt thẹn thùng không ngừng đưa tới trên người Phượng Duy Tĩnh.

Hừ! Cho đến bây giờ còn dám mơ tưởng Duy nhi của nàng!? Chờ lát nữa xem ngươi khóc thế nào!

"Đương nhiên là chuyện lớn cả đời của Vu cô nương và Quân hoàng tử đó!" Phượng Tĩnh Xu "tốt bụng" chỉ điểm.

"Cái gì!?" Lần này, người thét chói tai chất vấn lại biến thành Vu Phó Oánh, còn Long Ứng Quân thì kêu to.

Còn lại mọi người mang vẻ dáng vỡ lẽ như chợt hiểu ra, trong mắt cũng hiện lên vẻ hả hê.

"Ta với hắn thì có chuyện lớn cả đời gì chứ!?" Vu Phó Oánh thét chói tai.

"Ta lại chưa từng nói muốn thú kẻ tiện nhân này!" Long Ứng Quân cũng rống lên.

Sắc mặt Phượng Tĩnh Xu trầm xuống, "Quân hoàng tử, Vu cô nương lại đường đường là nữ nhi tể tướng của Lộng Phong quốc ta, ngươi làm bẩn trong sạch của nàng, chẳng lẽ không nên phụ trách sao!? Nếu như ngươi không phải thú nàng, ,đến lúc đó cũng đừng trách Lộng Phong quốc ta xuất binh đến Việt Sa quốc đòi công đạo!" Uy hiếp, tuyệt đối uy hiếp!

"Không! Ta không muốn hắn phụ trách! Ngươi không có quyền lợi làm như vậy!" Vu Phó Oánh vẫn còn thét chói tai.

Giọng điệu Phượng Hàm Tiếu cứng rắn nói: "Chuyện này cũng không phải do ngươi! Vu Phó Oánh, nể tình phụ thân ngươi, chúng ta cho phép ngươi đi theo tới Hí Triều quốc, nhưng không ngờ ngươi lại làm ra chuyện như vậy, ngươi khiến Lộng Phong quốc ta mất hết mặt mũi ở Hí Triều quốc, lúc này còn có chỗ cho ngươi nói chuyện nữa sao!? Huống chi, nữ nhân thất trinh, nếu như không gả cho nam nhân đã cướp đi trinh tiết, cũng chỉ có thể bị dìm lồng heo! Ngươi muốn lập gia đình hay là muốn dìm lồng heo!?"

Vu Phó Oánh cứng lại, lại thê lương bi ai hét ầm lên, "Ta bị hại mà!"

"Coi như bị hại cũng đã tạo thành sự thực! Bây giờ tìm không ra người cho thuốc, không tìm được kẻ thù, ngươi cũng chỉ có tự nhận xui xẻo!" Phượng Hàm Tiếu cong lên một nụ cười lạnh, chính là muốn để cho nàng tự nhận lấy hậu quả!

Quả nhiên, vừa nói đến người cho thuốc, sắc mặt Vu Phó Oánh từ trắng biến xanh, từ xanh thành tím, từ tím thành đen.

Thấy Vu Phó Oánh vẫn còn dáng vẻ không cam lòng, Phượng Tĩnh Xu nhẹ giọng nhắc nhở, "Vu cô nương, cái đó...... một buổi tối, sẽ có đứa bé hay không?"

Đứa bé!

Sấm sét giữa trời quang!

Sao chuyện sao lại biến thành như vậy!? ,Trước mặt Vu Phó Oánh bỗng tối sầm, ngất đi.

Mặc cho Vu Phó Oánh ngã xuống, không có ai đưa tay ra đón, đều đưa sự chú ý chuyển đến trên người Long Ứng Quân.

Phượng Tĩnh Xu lại lên tiếng: "Quân hoàng tử, chuyện này xin ngươi yên tâm, chúng ta nhất định sẽ khiến ngươi giữ mặt mũi, như vậy đi! Hai ngày nữa, Tử hoàng tử sắc phong thái tử......" Phượng Tĩnh Xu kéo dài giọng nói, có thâm ý khác nhìn Tử Nguyệt Hi, "Thời điểm đó, chúng ta xin mời Tử Hoàng chứng hôn cho các ngươi! Lần này các ngươi lại Việt Sa quốc, ít nhất cũng hai ba tháng, đến lúc đó nếu là bụng của Vu cô nương...... mà lớn, như vậy cũng không tiện cho các ngươi!"

Tử Mộng Cơ tiếp lời, "Quân hoàng tử yên tâm, việc vui lớn như vậy, Mộng Cơ nhất định sẽ để phụ hoàng chuẩn bị tốt cho các ngươi! Bảo đảm các ngươi thuận lợi vui vẻ!"

Mấy người ngươi một lời ta một câu, để đôi nam nữ thành đôi, sau đó thừa dịp bọn họ không còn kịp phản kháng, mang theo toàn bộ nhân mã lại hoa hoa lệ lệ tiêu sái rời đi, để lại Vu Phó Oánh ở trong Cúc uyển.

Sau khi Kim Bích Đạc bước ra khỏi Cúc uyển ra lệnh mang đồ của Vu Phó Oánh dời đến Cúc uyển, từ đó nàng chính là người của Long Ứng Quân, thuộc sự quản lí của Long Ứng Quân!

Thoát khỏi một nữ nhân quấn quýt si mê, tâm tình Phượng Tĩnh Xu tốt không lời để nói, cười híp mắt rời đi, chỉ để lại đám người Tử Mộng Cơ bội phục với năng lực xử lý của nàng không thôi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như neu gap van xui lien tiep su dung cach don gian sau de hoa giai ngay, cach de hoa dao no dung dip tet sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.