Tinh võ môn

Chương 20: Tức giận xông vào Hồng Khẩu đạo tràng (Hạ)


Thượng Hải ban đêm vẫn ngựa xe như nước, người đến người đi tấp nập. Phố xá đèn hồng xa hoa, nữ lang ăn mặc trang điểm xinh đẹp nở nụ cười mê hồn quyến rũ khách đi đường, cố gắng hấp dẫn bọn họ vào cái giường ấm áp của mình. Tên ăn mày nằm ở góc phố, hâm mộ nhìn quanh. Ngẫu nhiên có mấy tửu quỷ tới lui, bước đi loạng choạng làm cho người ta lo lắng chỉ sợ ngã đập đầu mà chết...

Trần Chân vai vác biển "Đông Á bệnh phu", mắt không thèm nhìn ai, cước bộ kiên định vững chắc hướng Nhật Bản tô giới mà đi. Còn Vương Chí Đạo thì gắt gao theo phía sau hắn.

Tiến vào Nhật Bản tô giới, Trần Chân hướng bốn phía tìm tòi một chút, rất nhanh đã phát hiện ra phương hướng Hồng Khẩu đạo tràng, rõ ràng một kiến trúc Nhật Bản võ đạo tràng.

Vừa đến cửa đã nghe bên trong tiếng quát tháo rung trời, rõ ràng đệ tử Hồng Khẩu đạo tràng ở bên trong luyện quyền.

Trần Chân một cước đá ra, cánh cửa kiểu Nhật Bản vốn không rắn chắc lập tức nát bấy.

Hồng Khẩu đạo tràng hơn trăm tên đệ tử, tất cả đều mặc đạo phục trắng, sắp thành hàng ngũ chỉnh tề, mồ hôi như mưa đang diễn luyện. Âm thanh cánh cửa nát bấy làm bọn hắn động tác nhấ tề dừng lại, ngạc nhiên quay đầu nhìn, vừa lúc thấy Trần Chân vai vác tấm bảng hiệu, thần sắc lạnh lùng đi đến.

Một gã đệ tử Hồng Khẩu đạo tràng thấy thế, bước lên phía trước hỏi: "Ngươi là ai?"

"Tinh Võ Môn, Trần Chân!" Trần Chân lạnh lùng đáp.

Hồng Khẩu đạo tràng nổi giận nói: "Hồng Khẩu đạo tràng chỉ có tài năng của dân tộc Đại Hòa cao quý mới có thể tiến vào, bọn lợn Trung Quốc sao có thể đặt chân tới, ngươi sao dám đá vỡ cửa xông vào, lập tức đi ra ngoài!"

Trần Chân lạnh lùng nói: "Đây là địa bàn của người Trung Quốc, người Trung Quốc có quyền tiến vào, người Nhật Bản các ngươi hay là chạy về chính quốc đi!"

Hồng Khẩu đạo tràng đệ tử nghe vậy tức giận mắng một tiếng : "Bát dát!"

Một chưởng hướng Trần Chân đánh tới. Nhưng chưởng của hắn vừa chém ra, một chưởng của Trần Chân đã đánh trước lên mặt hắn.

Gã đệ tử Hồng Khẩu đạo tràng này dưới một chưởng của Trần Chân, thân hình mềm nhũn, ngã đập mạnh đầu xuống, khuôn mặt cùng sàn nhà thân mật tiếp xúc, lập tức chết ngất ngay tại chỗ.

Trần Chân bỏ tấm biển đang vác trên vai xuống, chỉ vào bốn chữ to "Đông Á bệnh phu" nói với đám đệ tử Hồng Khẩu đạo tràng: "Tấm bảng hiệu này, ta trả lại cho các ngươi!"

Hồng Khẩu đạo tràng đệ tử đều biến sắc, trong đó có một người thoạt nhìn như là giáo đầu, quát lên:

"Bát dát, lên cho ta, giết hắn!"

Tiếng quát vang lên, Hồng Khẩu đạo tràng các đệ tử cùng hướng Trần Chân vọt tới.

Bảng hiệu bay tới, nặng nề đánh lên hai đệ tử Hồng Khẩu đạo tràng đi trước, sau đó Trần Chân bay lên tung ra một cước, đá lên tấm bảng.

Tấm bảng nát bấy, hai gã Hồng Khẩu đạo tràng đệ tử đỡ lấy bảng hiệu, cũng bị lực đạo cực mạnh này đánh cho bay ngược lại, đụng ngã một đám người phía sau.

Trần Chân lúc này đã vọt vào trong đám các đệ tử Hồng Khẩu đạo tràng, nắm tay phá không đánh ra, lập tức có hai đệ tử Hồng Khẩu đạo tràng ngã xuống, trên mặt nở hoa.

Song cước nhanh như điện chớp, Trắc Thích liên hoàn không ngừng đá ra bốn phương tám hướng, tiếng gãy xương tiếng kêu la thảm thiết hòa thành bản giao hưởng, không ngừng có đệ tử Hồng Khẩu đạo tràng bay ngược ra, rồi ngã vật về sau, không ai có thể đứng lên nổi.

Nhất kích tất sát!

Vương Chí Đạo đứng ở cửa xem cuộc chiến, sợ đến ngây người, đây đúng là chân chính nhất kích tất sát. Dưới quyền cước của Trần Chân lực sát thương kinh người, Hồng Khẩu đạo tràng các đệ tử cơ bản là không còn sức chiến đấu. Hơn nữa Trần Chân thật sự quyền cước chuẩn xác, tốc độ phản ứng cực kỳ kinh người, cơ hồ chiêu chiêu đều đánh trúng, mà Hồng Khẩu đạo tràng các đệ tử lại không ai có thể đánh trúng Trần Chân một quyền.

Đúng là một trận chiến lấy ít địch nhiều hoàn mỹ. Vương Chí Đạo đột nhiên cảm giác được, Trần Chân này thực sự rất mạnh, hoàn toàn có thể so với mình ở kiếp trước. Đáng tiếc là mình sau khi hồi sinh thực lực kém đến quá xa, nếu không thì nhất định phải đánh với hắn một trận cho đã tay.

Không tới hai phút đồng hồ, hơn trăm tên đệ tử Hồng Khẩu đạo tràng đã có tới phân nửa nằm ngồi la liệt trên mặt đất, chỉ có thể rên rỉ, không thể đứng lên. Chỉ còn mấy tên đệ tử Hồng Khẩu đạo tràng còn đứng vững kể cả tên giáo đầu kia, đều vẻ mặt hoảng sợ, chằm chằm nhìn Trần Chân giống như nhìn ma quỷ, không ngừng lui về sau.

Trần Chân ánh mắt lạnh băng, cước bộ thong thả mà trầm trọng hướng mấy người đệ tử Hồng Khẩu đạo tràng tiến tới, mỗi bước giống như búa tạ ngàn cân đánh lên ngực đám đệ tử Hồng Khẩu đạo tràng, làm bọn hắn mỗi người đều đầm đìa mồ hôi lạnh.

Có lẽ chịu không nổi cảm giác hít thở không thông dưới áp lực kẻ khác, một tên đệ tử Hồng Khẩu đạo tràng điên cuồng hét lên một tiếng, liều mạng hướng Trần Chân xông tới.

Đáng tiếc chính là, thực lực kém rất xa, nổi giận như thế nào cũng là phí công. Trần Chân chỉ là phóng ra một cước, đã đem người này đá bay ra.

Bóng người chợt lóe, Trần Chân thân mình như điện vọt tới trước mặt giáo đầu kia, tay trái một chụp đã bóp lên cổ hắn, mạnh mẽ một tay đem gã giáo đầu nặng ít nhất bảy mươi cân giơ bổng lên.

Trần Chân hai mắt trừng giận, lớn tiếng hỏi: "Gia Ngũ Lang ở đâu rồi?"

Gã giáo đầu này chưa từng gặp qua người Trung Quốc nào dũng mãnh như vậy, sợ hãi chút nữa đái ra quần. Bởi vì bị bóp cổ, tiếng nói hắn đứt quãng:

"Gia hội trưởng... đi ra ngoài ... còn chưa trở về!"

"Còn thầy thuốc Thu Dã kia đâu?" Trần Chân lần nữa lớn tiếng hỏi.

"Ta không biết..." Giáo đầu này vẻ mặt như sắp khóc, đứt quãng nói: "Ta.. ta không biết thầy thuốc Thu Dã..."

Trần Chân quát lên một tiếng, cong khuỷu tay một quyền nặng nề đánh lên bụng giáo đầu.

Gã giáo đầu này thân thể cong gập như con tôm, hai mắt trắng dã, dứt khoát là đã chết ngất rồi.

Trần Chân vứt gã giáo đầu xuống, chỉ vào mấy đệ tử Hồng Khẩu đạo tràng còn lại đang sợ đến hai chân run rẩy, lớn tiếng quát: "Các ngươi nhớ lỹ, người Trung Quốc chúng ta không phải Đông Á bệnh phu!"

Hồng Khẩu đạo tràng đệ tử đã sớm bị Trần Chân dọa cho vỡ mật, sao có dũng khí dám nói lại Trần Chân, chỉ là ra sức gật đầu. Lúc này đại khái Trần Chân nói bọn hắn không phải do cha mẹ sinh ra, tinh tưởng cũng không ai dám phản đối.

Có tiếng vỗ tay vang lên, Vương Chí Đạo không nhịn hoan hô ầm lên.

"Đánh rất hay, Ngũ sư huynh đánh rất hay!"

Trần Chân nghe tiếng quay đầu, thấy rõ Vương Chí Đạo, không khỏi ngạc nhiên, hỏi: "Vương sư đệ, sao ngươi lại tới đây?"

"Ta là đi theo huynh tới, nếu không như vậy, ta sẽ không nhìn được sư huynh anh dũng thần võ!"

Trần Chân nghe vậy cười khổ một chút, thở dài nói: "Quên đi, chúng ta đi về thôi!"

Vương Chí Đạo nhưng lại cười nói: "Ngũ sư huynh, chỉ sợ chúng ta không đi được!"

Vương Chí Đạo vừa nói xong, vài cái đạo môn bị phá tung ra, vô số lính Nhật Bản cầm súng trường tiến vào, nòng súng ngắm ngay vào Trần Chân cũng Vương Chí Đạo.

Bốn người mặc Nhật Bản võ sĩ phục rực rỡ đi đến, chứng kiến sàn đạo tràng nằm đầy các đạo tràng đệ tử đang rên rỉ, không khỏi đều lộ vẻ kinh ngạc.

Trong bốn người này trừ người đầu lĩnh Vương Chí Đạo không biết, còn ba người kia đều đã gặp qua, hai người chính là trong đám võ sĩ Nhật Bản lúc chiều đã đến Tinh Võ Môn khiêu khích, mà người kia chính là người Trần Chân muốn tìm, Nhật Bản Nhu đạo hội trưởng Gia Ngũ Lang.

Nhìn thấy Gia Ngũ Lang, Vương Chí Đạo không nhịn được, quay sang Trần Chân nói: "Ngũ sư huynh, tên kia chính là Gia Ngũ Lang, đã hèn hạ hại chết sư phụ!"

Trần Chân nghe vậy, ánh mắt lộ hàn quang sát khí rợn người, trừng mắt nhìn Gia Ngũ Lang.

Gia Ngũ Lang thấy ánh mắt Trần Chân cực kỳ ác liệt có chút kinh hãi, nhưng lại giải thích nói: "Tiểu tử kia, ngươi nói bậy gì đó? Ta và sư phụ ngươi Hoắc Nguyên Giáp luận võ là đường đường chính chính đánh bại hắn, sao lại nói là hèn hạ?"

"Gia Ngũ Lang!", Vương Chí Đạo chỉ vào Gia Ngũ Lang quát: "Ngươi dám lấy tinh thần Võ sĩ đạo Nhật Bản các để thề, là ngươi cùng sư phụ ta luận võ, thật là đường đường chính chính sao?"

Gia Ngũ Lang nghe vậy mặt cứng đờ, trợn mắt há mồm, nhưng lại không nói được câu nào.

Lúc này, một trong hai người Vương Chí Đạo đã từng ở Tinh Võ Môn thấy qua trong đám võ sĩ Nhật Bản lại nhìn Vương Chí Đạo, thấp giọng nói với đầu linh Nhật Bản một câu.

Chỉ thấy người Nhật Bản này trên mặt lại lộ ra vẻ ngạc nhiên, nhìn Vương Chí Đạo nói: "Là ngươi bẻ gãy một chân một tay Tỉnh Thượng Khoan sao? Ngươi học ở đâu được kỹ thuật bẻ khớp của Nhu thuật cổ truyền Nhật Bản chúng ta?"

Vương Chí Đạo lạnh lùng nói: "Không nên lấy công phu Trung Quốc làm của riêng. Võ đạo của Nhật Bản các ngươi, bất luận là Nhu thuật, Đường thủ, hay là Kiếm đạo, đều không có món nào không phải là học từ Trung Quốc rồi sửa đi. Nhật Bản võ đạo có gì, Trung Quốc võ thuật đã sớm có từ lâu. Ta sử dụng, chính là võ thuật Trung Quốc, phân cân thác cốt, chứ không phải là thứ của Nhật Bản các ngươi!"

Người Nhật Bản này nghe vậy cười nhạt nói: "Nhu thuật cùng Đường thủ vốn là Trung Quốc quyền pháp, điều này ta không phủ nhận, nhưng là trải qua mấy trăm năm Nhật Bản chúng ta phát triển cải tiến, đã thành trò giỏi hơn thày, hoàn toàn vượt qua Trung Quốc quyền pháp. Cho nên mới nói, đã hoàn toàn thuộc về võ đạo đại Nhật Bản chúng ta. Như các ngươi là loại người thấp kém, không có tư cách có được loại chí thượng võ đạo này."

"Chó má!" Vương Chí Đạo không khách khí mắng một câu, không để ý tới người Nhật Bản này sắc mặt đang đỏ bầm lên giống như gan lợn, chỉ vào đám đệ tử Hồng Khẩu đạo tràng bị Trần Chân đánh ngã nằm trên mặt đất, nói: "Xem đám người này luyện tập chí thượng võ đạo Nhật Bản, cả trăm người cùng lên một lúc cũng không đánh lại một mình Ngũ sư huynh ta, tất cả đều như rác rưởi. Thấy những thứ rác rưởi này trước mặt, lại không biết điều vẫn khoe khoang khoác lác rằng trò giỏi hơn thày, vượt qua quyền pháp Trung Quốc. Chẳng lẽ người Nhật Bản các ngươi không biết hai chữ "tự thẹn" viết làm sao ư?"

"Nói rất hay!" Trần Chân lập tức cất tiếng khen ngợi, đối với hơn trăm cây súng đang chĩa vào hắn cùng Vương Chí Đạo coi như không có.

Đám người Nhật Bản Gia Ngũ Lang sắc mặt biến thành đen, đen biến thành tái xám, cơ hồ muốn bạo phát. Nhưng người Nhật Bản cầm đầu kia lại ra vẻ không thèm để ý, trên mặt một chút tức giận cũng không có, hắn cười nhạt nói: "Những thứ đệ tử này đúng là còn kém nhiều, bất quá cũng không có nghĩa là võ đạo Nhật Bản chúng ta không giỏi. Ngươi gọi là Trần Chân sao? Hồng Khẩu đạo tràng thuộc về tô giới Nhật Bản, tương đương với lãnh thổ Nhật Bản, các ngươi không được phép tự ý xông tới, chúng ta hoàn toàn có quyền xử bắn các ngươi, nhưng là ta nguyện ý cho các ngươi một cơ hội. Như vậy đi, Trần Chân, ta tới đấu với ngươi một trận, nếu như ngươi có thể chiến thắng ta, ta sẽ tha cho các ngươi ra khỏi Hồng Khẩu đạo tràng, như thế nào?"

Không đợi Trần Chân đáp ứng, Vương Chí Đạo giành nói: "Ngươi muốn hướng chúng ta chứng minh võ đạo Nhật Bản trò giỏi hơn thầy, vượt qua quyền pháp Trung Quốc sao? Vạn nhất ngươi thua Ngũ sư huynh ta, như vậy chẳng phải là mất hết mặt mũi. Vì bảo tồn mặt mũi, ngươi há lại có thể thả chúng ta sống sót rời đi? Ngươi tốt nhất là trực tiếp giết chúng ta diệt khẩu đi!"

Người Nhật Bản này nghe vậy hừ lạnh nói: "Ta Cung Thành Trường Thuận luôn luôn nói là làm, lời hứa đáng giá nghìn vàng, đã nói ra tuyệt đối không nuốt lời!"

"Gì, ngươi nói ngươi tên gì? Cung Thành Trường Thuận? Ngươi không lẽ là người vừa sáng lập Cương Nhu Lưu Không Thủ đạo (1)?" Vương Chí Đạo nghe vậy lại lấy làm kinh hãi.

Chỉ nghe Nhật Bản võ sĩ đứng sau Cung Thành Trường Thuận quát: "Đây là quán chủ Hồng Khẩu đạo tràng của chúng ta, tiểu tử ngươi nói lăng nhăng gì thế? Còn hồ ngôn loạn ngữ ta cho ngươi ăn đạn!"

Lại thấy Cung Thành Trường Thuận phất tay, không cho hắn nói tiếp, lại nhìn chằm chằm Vương Chí Đạo, vẻ mặt ngạc nhiên hỏi: "Ngươi vừa mới nói cái gì, cái gì Cương Nhu Lưu? Không sai, ta đúng mới có ý niệm trong đầu đem võ đạo của ta sửa thành Cương Nhu Lưu, nhưng ta còn chưa công khai, ngươi là từ đâu mà biết?"

Vương Chí Đạo lờ mờ nói: "Ta có khả năng tiên tri, đoán!"

Cung Thành Trường Thuận kỳ quái nhìn lại Vương Chí Đạo một lần, lẩm bẩm nói: "Không Thủ Đạo, ừ, tên này không sai, võ đạo đại Nhật Bản chúng ta gọi là "Đường thủ" đúng là có chút không ổn, gọi là "Không Thủ Đạo" tên này rất không sai..."

Vương Chí Đạo nghe vậy vẻ mặt quái dị nhìn Cung Thành Trường Thuận, thầm nghĩ: "Không thể nào, chuyện người Nhật Bản đem Đường Thủ đổi thành Không Thủ Đạo, chẳng nhẽ là chính mình trong lúc vô tình tiết lộ thiên cơ? Thật là quá quỷ dị!"

Cung Thành Trường Thuận ngẩng đầu lên, không hề để ý tới Vương Chí Đạo nữa, nói với Trần Chân: "Ý ngươi thế nào, có dám cùng ta đấu một chút hay không?"

Trần Chân nói: "Tốt, ngươi đã nhất định muốn đấu cùng ta, chúng ta sẽ phân cao thấp đi!"

Cung Thành Trường Thuận khoát tay ra lênh, nói: "Thất Điền, cho người của ngươi thu súng, lui xuống đi!"

Một quan binh Nhật Bản phất phất tay, lính Nhật Bản liền lập tức thu hồi súng, nhất tề lui ra ngoài.

Chú thích của người dịch:

(1) - Cương Nhu Lưu Không Thủ đạo: một hệ phái Karate..
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như thich thien thuan, su thay thich tam nguyen co giong hat ngot ngao hat sau tat ca cam nin ca giang duong những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.