Toàn chức pháp sư

Chương 169: Phát tài rồi

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu

Dịch: Hoangforever

Vào lúc này, trừ những học viên hệ triệu hoán có khuôn mặt đờ đẫn như kiểu nằm mơ thì toàn bộ học viên hệ khác khuôn mặt không khác gì như đưa đám.

Bọn họ cũng không thèm quan tâm tới chuyện vì sao Mạc Phàm có thể thoát ra khỏi nhà giam Khôn chi Lâm kia được….

” Tiêu viện trưởng, chuyện này… chuyện này chúng ta nên làm sao bây giờ!”

Các thầy giáo chủ nhiệm khoa vào lúc này cũng trợn tròn mắt cả lên.

Mặc dù bọn họ cũng không biết vì sao cái tên Mạc Phàm này lại có thể trốn thoát ra khỏi nhà giam kia được. Nhưng lúc này chính là tình huống 10 mấy năm qua chưa từng phát sinh đang còn phơi bày ra trước mắt bọn họ, khiến cho bọn họ lúc này không biết nên giải quyết chuyện này như thế nào.

Không khí vào lúc này cực kỳ hỗn loạn!

” Hay là chúng ta khuyên Mạc Phàm chủ động bỏ qua chuyện này đi. Nếu không một khi chuyện này trở thành hiện thực thì nó sẽ tạo ra ảnh hưởng rất là lớn!!”

Chu Chính Hoa mở miệng nói.

Lúc mới đầu, tất cả bọn họ cũng không dự đoán được chuyện như thế này sẽ phát sinh. Sau khi Tiêu viện trưởng nói ra những quy định kia thật ra thì bọn họ cũng chỉ tiếp thu ý kiến của viện trưởng mà thôi. Ai mà ngờ được cái thằng Mạc Phàm kia không chỉ xuất sắc ở mặt hệ triệu hoán mà hơn nữa hắn còn nắm trong tay Lôi hệ trung cấp ma pháp….

Ngoài trừ hai cái hệ trên ra, cái thằng Mạc Phàm này còn ẩn giấu năng lực khác nữa. Nếu không hắn chắc chắn sẽ bị Mục Nô Kiều đánh bại. Thực lực của Mục Nô Kiều ở trong đám tân sinh viên mới này thuộc về loại nghịch thiên rồi!

” Quy định chính là quy định!”

Tiêu viện trưởng hừ lạnh một tiếng. Hắn cũng không có tiếp thu ý kiến của Chu Chính Hoa.

Nhìn khung cảnh hỗn loạn, nhốn nháo này Tiêu viện trưởng nhíu mày, rồi hét to lên một tiếng.

Tiếng hét này không khác gì có một Lôi điện khổng lồ đánh xuống ầm ầm trên sân quyết đấu này vậy. Nó chấn cho mọi người hoa mắt chóng mặt.

Sau khi tiếng hét như tiếng sấm nổ vang,quanh quẩn trong đầu kia tan đi. Mọi người lúc này liền im lặng lại không dám ồn ào nữa.

” Được rồi! Cuộc ” Đấu thú so tài” ngày hôm nay đến đây là kết thúc. Tất cả toàn nguyên của các hệ khác sẽ được quy về hết cho hệ triệu hoán.”

Tiêu viện trưởng tuyên bố gọn gàng, dứt khoát.

“Tiêu viện trưởng......”

Tiêu viện trưởng cũng không kịp để cho mọi người lên tiếng, liền hừ lạnh một tiếng nói:

” Thật ra mỗi một học kỳ chúng ta có phân phối tài nguyên cho từng người. Nếu như tính trên đầu người của mỗi người thì nó cũng không nhiều. Đối với chuyện tu hành của các người mà nói thì nó cũng không tạo ra ảnh hưởng gì lớn lắm. Các người không phải không tiếp nhận được sự trừng phạt về tài nguyên này. Mà là các người không tiếp nhận được chỗ tốt này rơi vào trên đầu của một người ở trong một hệ!”

” Tại sao khi ta nói nếu như hệ triệu hoán không đạt tới số lượng 100, các người không lên tiếng vào lúc đó đi?? Các người lúc đó tại sao không nhảy ra đòi lại sự công bằng?? Nguyên do chính là vì hệ triệu hoán cũng chỉ có 7 người. Bọn họ cũng không thể nào giống như các người được biến thành một dòng người ngang tàng,vô văn hóa có hành động phản đối công khai như thế này được??”

” Các người quên những điều ta nói trước khi cuộc ” Đấu thú so tài” này bắt đầu rồi sao? Các người quên mất khẩu hiệu bồi dưỡng Ma Pháp Sư của trường chúng ta như thế nào rồi sao??? Mười mấy năm qua, học phủ Minh Châu của chúng ta chưa bao giờ xuất hiện tình huống như thế này. Điều này nói lên điều gì?? Điều này nói lên rằng, mười mấy năm qua học phủ Minh Châu của chúng ta vẫn không có thay đổi gì, vẫn không phát triển đi lên được. Nhất là các em tân sinh viên này sẽ là tương lai của trường chúng ta… Hôm nay ta thực sự rất là vui mừng. Vui mừng vì rốt cuộc cũng có người có thể đem cái không thể thay đổi này phá vỡ. Mặc dù nó còn cách rất xa với chuyện có khả năng có thể thay đổi cả thế giới, nhưng ít nhất đây cũng là một dấu hiệu tốt.”

Tiêu viện trưởng nói một lô một lốc thật dài mang theo sự giận dữ, mắng chửi và kèm theo một chút thất vọng. Những lời này không khác gì lôi đình rơi vào trong tai mọi người vậy.

Lúc này, cho dù là tân sinh viên hay là những lão sinh lâu năm trong học phủ cũng ngây người ra, cúi đầu, im lặng không dám ho hé bất cứ một câu nào.

Nếu như vừa mới bắt đầu cuộc ” Đấu thú so tài” tất cả mọi người đều kháng nghị cái quy định này không công bằng thì lúc đó có lẽ Tiêu viện trưởng sẽ gật đầu chấp nhận lời kháng nghị của mọi người.

Tại sao tới lúc có một người đánh toàn thắng một mạch tới con số 200, tới khi lợi ích của mình bị người khác cướp đoạt mới cùng nhau đứng lên công khai phản đối??

Nếu như học phủ Minh Châu thu nhận những sinh viên như vậy thì tiêu viện trưởng thà tình nguyện đem hết tài nguyên đi quyên tặng cho những học viên không thi đậu vào học phủ nhưng vẫn còn có chí khí kia còn hơn. Như vậy những tài nguyên này mới được sử dụng đúng nghĩa của nó. Ít nhất những người đó cũng hiểu được chuyện muốn có được tài nguyên cũng không phải là chuyện dễ dàng!

” Tiêu viện trưởng! Người nói rất là có đạo lý, nhưng người đã suy nghĩ tới chuyện… những học viên như chúng ta xuất thân bình thường cho nên chỉ có thể dựa vào những tư chất nguyên học phủ cung cấp để duy trì tu luyện. Chúng ta mặc dù chỉ có tài nguyên bằng 1/3 so với những học viên có tài nguyên vô số kia nhưng chúng ta cũng muốn cạnh tranh với bọn họ! Cho nên một chút xíu tài nguyên này đối với chúng ta mà nói nó rất là quan trọng!”

Ngay lập tức liền có một thanh niên trên gương mặt mang đậm khí chất quật cường và kiêu ngạo đứng dậy, lớn tiếng nói với Tiêu viện trưởng.

Tiêu viện trưởng tháo cặp kính dày cộm xuống, rồi nhìn thoáng qua tên học viên này.

Đối mặt với câu hỏi này, Tiêu viện trưởng cũng không có nóng nảy, vội vàng mà bình tĩnh nói:

” Bởi vì đây là trường học, cho nên người mới có thể đặt ra câu hỏi như vậy. Nếu như ra ngoài xã hội thì câu hỏi này của người rất là trẻ con. Người cảm thấy học viên tên là Mạc Phàm này từ nhỏ đã có được nhiều tư chất nguyên ưu việt hơn so với các người sao? Các người cảm thấy hắn là đệ tử thế gia cho nên chuyện hắn sớm đạt tới cấp bậc trung cấp là điều hiển nhiên sao?”

” Vâng!”

Tên thanh niên quật cường kia liền nói.

” Hảo! Thật ra chuyện này ta cũng không định nói cho các người biết. Thế nhưng người đứng dậy đại biểu cho những học viên có gia cảnh bình thường đặt câu hỏi, cho nên ta nói cho các người biết một chuyện…. Cái tên học viên mà các người vô cùng căm hận cướp đoạt hết tài nguyên của các người lúc này, hắn đến từ Bắc Thành.”

Tiêu viện trưởng tức giận nói to.

Bắc thành???

Đây không phải là tòa thành hơn một năm trước lên sóng truyền hình toàn quốc đưa tin mặc niệm hay sao??

Trận tai họa kinh khủng kia cho tới lúc này mọi người cũng chưa có quên.Nghe nói con số tử vong chân chính lên tới 10 vạn người.

Cảnh giới Huyết sắc, máu chảy thành sông.

” Nếu nói về gia cảnh của hắn, nếu như so sánh với các người ở đây, chắc chắn sẽ kém hơn các người rất nhiều. Ta nghĩ ta có nói thêm nữa chắc các người lúc này cũng hiểu rồi chứ??”

Cuối cùng tiêu viện trưởng thở dài một hơi.

Mọi người nghe thấy vậy liền lâm vào trầm mặc.

Tên thanh niên quật cường kia nghe thấy vậy liền nhìn vào Mạc Phàm ở trong sân quyết đấu với một vẻ mặt không thể tin được.

Một người không có bối cảnh như vậy, tại sao hắn có thể từng này tuổi tu luyện tới cấp bậc trung cấp?? Chuyện này là không thể nào???

Lúc này Mục Nô Kiều nhìn cái người vừa mới đánh bại mình với một vẻ mặt vô cùng khiếp sợ…..

Thật ra, lúc trước trong đầu Mục Nô Kiều thầm nghĩ cái tên Mạc Phàm này chắc chắn là xuất thân từ một thế gia mạnh mẽ nào đó. Ai mà ngờ được hắn là một thằng khố rách áo ôm. Không trách nàng không nhìn thấy hắn sử dụng bất kỳ ma cụ nào. Thật ra thì người này căn bản không có bất cứ ma cụ nào cả.

Đệ tử thế gia chiến đấu, có thể nói bọn họ sử dụng ma cụ không khác nào sử dụng kỹ năng của các hệ vô cùng phong phú,đa dạng. Lúc trước, Mục Nô Kiều vẫn tưởng rằng đối phương giống như nàng không thích khoe khoang của trước mặt toàn bộ học viên đang còn quan sát.

” Tiêu viện trưởng, ta đây còn phải học ở đây nữa…. Người còn chưa thông qua ý kiến của ta đã vạch trần gốc gác của ta cho mọi người biết có lẽ không được hay cho lắm. Người vạch trần ta như vậy, ta sau này làm sao cua được các tiểu thư giàu có được chứ??”

Mạc Phàm bất đắc dĩ nói thẳng nói Tiêu viện trưởng.

” ha ha ha, nhất thời tức giận, tức giận mà thôi. Ta xin lỗi. Vất vả lắm ta mới bắt được học sinh làm mẫu để mắng cho bọn nó một trận”

Tiêu viện trưởng cũng vì có tấm lòng nên thẳng thắn nói.

Mạc Phàm nghe thấy vậy liền câm nín.

Người định kéo tới cừu hậu cho hài tử nhà bên cạnh của người à!

Ai! Thôi xong! Ngay hôm nay mình đem toàn bộ tư chất nguyên của các hệ đoạt về tay mình, chắc chắn toàn bộ học sinh trong nhà trường hận mình thấu xương. Thế này làm sao thoát ra được mục tiêu oán hận của mọi người được bây giờ!

Mạc Phàm cũng biết những học viên có thể thi đậu vào cái học phủ Minh Châu này đều là những học viên có tư chất rất cao. Cho nên khi bước vào phòng ăn cơm chung, có lẽ hắn nên mang theo nhiều ngân châm thì tốt hơn.

……….

Sau khi cuộc ” Đấu thú so tài”hoàn toàn kết thúc, Mạc Phàm cười sảng khoái đến nỗi ngoác hết cả miệng ra!!!

Mặc dù nói đây cũng chỉ là tài nguyên chung, cũng không phải là những tài nguyên quan trọng của trường học. Nhưng số lượng tài nguyên này lại vô cùng lớn. Hay nói cách khác hắn phát tài rồi!!!

Một giây quyết đoán liền trở thành phú ông!!!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng ngày nay đã trở thành hành trang bắt buộc của bạn trẻ. Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon.com ví dụ như adamant la gi nghia cua tu adamant la ki cuong tho ca cai cung ran c, anticipate la gi nghia cua tu anticipate la dung truoc huong truoc thay chắc chắn kỹ năng tiếng Anh của bạn sẽ được cải thiện mỗi ngày, đặc biệt là phần từ vựng và ngữ pháp