Toàn chức pháp sư

Chương 207: Lăng mộ cố đô


Mùa đông đã tới, thế nhưng không thấy tuyết đâu.

Vốn là càng đi về phương Bắc càng dễ dàng nhìn thấy tuyết. Thú vị ở chỗ chính là Thượng Hải thì mùa đông nắng chói chăng, còn ở Hàng Châu mùa hè lại có tuyết rơi. Tuyết rơi khiến cho cả thành thị như biến thành thiên đường trắng muốt. Mà trang phục thường mặc đều là một màu trắng noãn tới mê người.

Mạc Phàm cũng xem như là hiểu được vì sao Tâm Hạ lại muốn tới chỗ này. Hắn là một người muốn chui vào trong bạn đang đọc truyện tại truyenhoangdung.xyz thành phố lớn khác xa với nàng một người chỉ thích một lòng một dạ với cảnh sắc thôn quê. Điều nàng mong muốn có lẽ là sự yên tĩnh và một mình. Một ngọn núi, một dòng sông, một cây cầu, vào một tòa thành.

Trường học Tâm Hạ muốn tới Tây Hồ cũng rất là gần. Mạc Phàm tới Hàng Châu cũng không có vội vàng đón nàng đi. Hắn muốn dẫn nàng đi thăm thú nơi này một lúc.

Hai người bọn họ đi từ từ cũng tới được Giang Tô. Hai bên là hàng cây liễu rủ xuống. Xa hơn một chút là lăn tăn sóng gợn. Xa thêm chút nữa là một ngọn núi, có gió, có đình, có cả tòa nhà Lâm Lập phản chiếu trong hồ nước.

Đi qua Giang Tô là tới khu vực Lôi Phong Tháp. Mạc Phàm nhìn lên ngọn tháp mới, lại nhìn vị trí cũ, trong đầu liền nổi lên một mảnh suy tư và vân vân…Một người nhìn qua giống như là dân bản xứ ở bên cạnh thần thần bí bí nói:

” Tiểu ca, lần đầu tới nơi này sao. Hắc hắc, cái người thấy chính là đế của Lôi Phong Tháp ở vị trí cũ. Ta nghe ông nhà ta nói, ở nơi đó từng có người bắt được một con Bạch Xà đấy!”

” Bạch xà? To như thế nào?”

Mạc Phàm hứng thú hỏi lại.

” Nó to như thế này nè.”

Vừa nói, người có khuôn mặt ngăm đen kia liền mở rộng tay ra làm tư thế ôm.

” To tới như vậy??”

Mạc Phàm nhìn mà ngẩn người.

Cái con mẹ nó chứ, có con bạch xà lớn tới như vậy. Có lẽ con yêu ma này cũng rất là trâu bò!

” Đúng vậy. Khi đó cũng không có ai giết chết được nó. Cuối cùng lúc đó có một vị đại sư gần như dùng hết tính mạng của mình mới phong ấn được nó lại…”

Dân bản xứ nhìn xung quanh, nói nhỏ. Giống như kiểu đang nói cho hắn một bí mật nào đó rất là quan trọng vậy.

” Không giết chết được nó. Con yêu này trâu bò tới như vậy. Thế cuối cùng nó bị phong ấn ở đâu vậy?”

Mạc Phàm tiện thể hỏi.

” Chuyện này… có thể nó được phong ấn bên trong Lôi Phong Tháp mới. Cũng có thể nó được phong ấn dưới cây cầu Đoạn Kiều, hoặc có thể là ở Tam Đàm Ấn Nguyệt, cũng có thể ở gần khu vực Bạch Đê. Người nhìn cuốn sách này của ta mà xem. Đây là một cuốn sách ghi lại các nơi được phong ấn. Ở trong cuốn sách này không chỉ giới thiệu về truyền thuyết này. Mà còn có những truyền thuyết về khu vực phong ấn khác nữa. Một quyển cũng có giá 5 đồng mà thôi. Ta vừa nhìn là biết ngay huynh đệ là một người thích thám hiểm, khám phá chân tướng sự việc. Ta cảm thấy ngươi rất có duyên với ta. Cho nên ta giảm giá bán cho ngươi còn 4 đồng.”

Người có khuôn mặt ngăm đen kia nói.

” 4 đồng?? Vẫn còn lời chán. Nhưng mà, vị huynh đệ này. Theo ta thấy người kể câu chuyện xưa về con đại xà này không được hấp dẫn cho lắm. Nếu như người đem con đại xà kia kể thành nó biến thành người, biến thành một nữ nhân có dung mạo đẹp như tiên thiên. Sau đó ở cầu Đoạn Kiều quen biết một vị công tử, hai người yêu nhau say đắm. Cuối cùng bị Mỗ đại sư bắt gặp, đem con nữ xà này phông ấn dưới Lôi Phong Tháp…in ra một cuốn sách nhỏ kể về sự tích này. Nếu như người chào mời mấy tiểu cô nương, mấy tiểu thanh niên xinh đẹp đi ngang qua đây. Chắc chắn bọn họ sẽ mua cho ngươi. Ta thấy người rất là có duyên với ta, lại còn kể cho ta nghe câu chuyện xưa này. Vì vậy ta lấy rẻ cho ngươi 9 đồng gọi là tiền công bày mưu tính kế!”

Mạc Phàm nhếch lông mày lên nói.

Người có khuôn mặt ngăm đen kia sau khi nghe Mạc Phàm nói như vậy liền sửng sốt. Cảm giác tên tiểu tử này nói rất là có đạo lý. Vấn đề là rõ ràng mình là người bán hàng tại sao lại trở thành người trả tiền rồi??

Tâm Hạ ngồi trên xe lăn nghe Mạc Phàm nói hươu nói vượn với nam nhân bán sách kia không khỏi bật cười.

Lừa đảo lại gặp phải lừa đảo. Cuối cùng hắn cũng không có bán sách cho hai người Mạc Phàm mà vội vàng thu dọn đồ đạc rời đi.

Sau khi thấy người bán sách đi. Mạc Phàm tiếp tục đẩy Tâm Hạ tới gần khu vực tháp đi một vòng. Hắn nói:

” Người này quả thực không biết bán hàng à nha. Truyền kỳ về Tân Bạch nương tử (1) mà còn chưa có nghe qua.”

(1): Truyền kỳ về Tân Bạch Nương Tử: là một bộ phịm truyền hình trung quốc dài 36 tập. tên tiếng anh là Legend of White Snake, tiếng trung: 新白娘子传奇. Nội dung mọi người xem phim là biết nha. Nếu muốn đọc truyện thì nói mình dịch cho. Dù sao cũng ngắn.

” Em cũng giống hắn chưa có nghe qua bao giờ.”

Tâm Hạ nói.

” A! Ở đây không có sao? Anh tưởng lịch sử nơi này hoàn toàn phù hợp với cốt truyện chứ. Loại truyền thuyết thần thoại này phải giống nhau mới đúng chứ.”

Mạc Phàm có chút ngoài ý muốn nói.

” Em nghe mà không hiểu anh đang nói về cái gì?”

Vẻ mặt Tâm Hạ u mê nói.

” Anh không phải nói với em rồi ư? Anh là một nam nhân tới từ một cái thế giới khác. Nơi đó không có ma pháp. Mặc dù ở nơi đó cũng có Triều Tần, Triều Tùy, Triều Đường …vân vân… Nhưng có lẽ bởi vì nguyên nhân động vật biến thành yêu ma. Cho nên một số thần thoại xưa không có đồng nhất với nhau.”

Mạc Phàm nói.

Tâm Hạ cũng không khỏi thầm nói:

” Em cũng không còn là một cô bé nữa. Anh định lừa em bằng mấy câu chuyện viễn vông như vậy, nghĩ em tin anh sao?”

” Ngay tới cả em cũng không có tin anh. Xem ra anh vĩnh viễn đừng nghĩ tới chuyện chứng minh mình là người ngoài hành tinh nữa rồi.”

Mạc Phàm cười khổ nói.

” Nhưng anh vẫn chính là anh.”

Tâm Hạ nói.

Mạc Phàm khẽ ngẩn người. Vốn hắn định nói như vậy để đánh trống lãng Tâm Hạ một lúc. Nhưng đột nhiên Tâm Hạ nói ra một câu khiến cho Mạc Phàm suy nghĩ sâu xa một chút cùng với đó là giải thích mơ hồ nổi lên.

Thấy Mạc Phàm trầm mặc. Tâm Hạ tưởng rằng mình đã nói sai điều gì. Nàng nhỏ giọng nói, chuyển sang chủ đề khác:

” Mạc Phàm ca, một lão sư lịch sử của ta nói rằng, Bắc Thành của chúng ta rất là đặc biệt.”

” Nói như thế nào vậy?”

Mạc Phàm hỏi.

” Anh có nhớ tới Địa Thánh Tuyền không? Nó có lịch sử rất là dài. Nếu như quay ngược dòng lịch sử có lẽ nó bắt nguồn từ 200 năm trước công nguyên.”

Tâm Hạ nói.

” Là như vậy sao. Vậy nó đã trải qua gần 2000 năm rồi. Xung quanh vùng đất Địa Thánh Tuyền này chắc chắn sẽ có rất nhiều câu chuyện xưa….Vậy tại sao lão sư lại bảo Bắc Thành của chúng ta đặc biệt?”

Mạc Phàm nói.

” Lão sư nói, thật ra thì người Bắc Thành chúng ta rất có thể là người thủ hộ Thánh Tuyền. Trước kia Bắc Thành cũng chỉ là một thôn nho nhỏ. Có một vị quân vương cổ xưa từng ra lệnh đời đời kiếp kiếp thủ hộ Địa Thánh Tuyền. Nhưng theo thời gian thay đổi. Tất cả thủ hộ kia không ngừng có con cháu. Khiến cho cái thôn nhỏ kia biến thành trấn. Trải qua nhiều năm sau nữa, trấn lại biến thành thành. Người nước khác xâm lăng, thành được đổi chủ, xã hội phong kiến bị lật đổ…biến Bắc Thành thành cái bộ dạng như lúc này. Còn cái tên gọi người thủ hộ thì nó đã trôi theo dòng thời gian, biến mất từ lâu rồi. Diệc Hoặc chính là thủ hộ giả của Bắc Thành chúng ta…”

Tâm Hạ chân thành nói.

Mạc Phàm cũng rất là chăm chú lắng nghe. Hắn không khỏi nhớ tới người của Hắc Ám Giáo Đình.

Cái đám Hắc Ám Giáo Đình kia hiển nhiên mang theo mục đích nào đó phá hủy Bắc Thành. Rất có thể tai họa Bắc Thành cũng có liên quan tới đoạn lịch sử mang tên người thủ hộ này??

Nhưng mà, e rằng nó cũng là chuyện tình 2000 năm trước rồi. Người thủ hộ không thủ hộ nữa. Chẳng lẽ chuyện này thật sự quan trọng tới như vậy sao??

Mục tiêu của bọn họ tất nhiên là Thánh Tuyền??

Mà lúc này Địa Thánh Tuyền đang ở trong tay hắn. Nói như vậy thứ mà Hắc Ám Giáo Đình muốn thật ra thì vẫn bị hắn nắm giữ?

Ta ngất! Thế không phải ta đang trong tình trạng rất nguy hiểm sao.

Cái đám súc vật Hắc Ám Giáo Đình kia chuyện gì cũng dám làm. Tàn sát cả một tòa thành. Mấy ngày cảnh giới Huyết Sắc lúc đó đối với Mạc Phàm mà nói nó vẫn hiện rõ mồn một trước mắt.

” Lão sư lịch sử của em còn có nói thêm gì nữa không?”

Mạc Phàm hỏi một câu.

” Lão sư cũng chỉ dựa vào một chút lịch sử ghi chép lại mà phỏng đoán. Lão sư bảo rằng muốn hiểu rõ được chân tướng sự việc trong đó. E rằng phải tìm kiếm trong lăng mộ. Nhưng mà sinh vật vong linh trong lăng mộ rất là đáng sợ. Từ trước tới nay, không có một vị ma pháp sư nào dám bước chân vào lăng mộ thần bí kia.”

” Lăng mộ, lăng mộ nghĩa là sao?”

Mạc Phàm hỏi tiếp.

” Cố đô có một cái lăng mộ. Đây là mảnh đất vong linh nổi danh nhất trong cả nước. Mạc Phàm ca ca, anh bình thường đi học không có nghe tới chuyện này sao?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Chuyên trang tổng hợp mã giảm giá, chương trình khuyến mãi ưu đãi khi mua hàng online tại các sàn thương mại điện tử uy tín Việt Nam và các bài viết review sản phẩm rất uy tín từ trang hàng hay chẳng hạn như chuot choi game tot nhat, may hut mui bep chắc chắn bạn sẽ có được những thông tin bổ ích và lựa chọn được sản phẩm như ý từ những tham khảo trên.