Tối cường nam thần

Quyển 5 - Chương 218: Tái sau tổng kết (thượng)


Một lúc sau, toàn bộ chiến đội Long Ngâm từ phòng cách âm đi ra liền lập tức bị các phóng viên bao quanh vây quanh, một đám phóng viên phía sau tiếp trước mà đem microphone đưa tới đội trưởng Lưu Xuyên trước mặt.

"Xuyên Đội, ở trận đầu của giải đấu cấp thành phố liền thua trận, anh có suy nghĩ như thế nào? chiến đội Long Ngâm ở 4:8 dẫn đầu dưới tình huống bị chiến đội Thương Lan liền vặn 4 điểm, có phải hay không các đội viên tâm tính đã chịu ảnh hưởng?"

"Thua trong tay Miêu Thần cùng ngoạn khôi lỗi sư, Xuyên thần anh đối chiến đội Thương Lan đánh giá như thế nào?"

Phóng viên nào đó không quá khách khí đưa ra vấn đề, Lưu Xuyên lại là nhìn quen trường hợp như vậy, mỉm cười nói: "Hôm nay thua trận thi đấu có nhiều nguyên nhân, cụ thể chúng tôi sẽ ở tái sau hảo hảo tổng kết, hấp thụ kinh nghiệm giáo huấn. Mặt khác, Lão Miêu là một tuyển thủ phi thường ưu tú, tôi thực kinh nể cậu ta, chiến đội Thương Lan chỉnh thể thực lực rất mạnh, là league chuyên nghiệp Quý Hậu Tái cường đội tiêu chuẩn, tôi mong bọn họ hẳn là có thể thuận lợi thăng cấp."

Lam Vị Nhiên cũng đi lên trước nói: "Thua trận thi đấu, các đội viên tâm tình đều không tốt lắm, tân nhân trong nhóm cũng không hứa sẽ trả lời vấn đề, hy vọng phóng viên các bằng hữu thông cảm một chút."

Đột nhiên toát ra tới nam nhân làm các phóng viên kinh ngạc rất nhiều lập tức đem camera nhắm ngay anh, người chú ý giải đấu cấp thành phố đều nhớ rõ anh, người này id kêu "Lam", đã từng ở tái khu Hoa Nam cùng Lưu Xuyên đã làm cộng sự, chỉ là hôm nay thi đấu cũng không có lên sân khấu, hình như là phó đội trưởng chiến đội Long Ngâm. Lam Vị Nhiên không hổ là đội trưởng đầu tiên của chiến đội Lạc Hoa Từ, vừa đứng ra tới khí thế chính là không giống nhau, thua trận thi đấu lúc sau còn có thể mỉm cười đối mặt phóng viên, như vậy trí tuệ cùng phong độ rất nhiều người đều không thể làm được, huống hồ Lam Vị Nhiên bản thân lớn lên rất đẹp, híp mắt cười rộ lên thời điểm giống như là phơi nắng miêu, làm người mạc danh mà sinh ra một tia thân thiết cảm, anh đều nói thẳng "Các đội viên tâm tình không tốt lắm", các phóng viên cũng ngượng ngùng lại khó xử mấy cái tân nhân......

Lam Vị Nhiên mỉm cười nói: "Phiền mọi người một chút, trước phóng chúng tôi trở về, cám ơn." Các phóng viên tự giác tránh ra một cái lộ, Lưu Xuyên cùng Lam Vị Nhiên lập tức mang đội rời đi. Ngoài cửa, mọi người liếc mắt một cái liền thấy ngừng ở nơi đó xe, Giang Tuyết nhìn thấy mọi người cũng không biết nên an ủi như thế nào, đành phải cười cười nói: "Tôi đã đặt một nhà ăn ngon, không bằng mọi người đi ăn cơm trước nha?"

Lưu Xuyên gật gật đầu: "Được, đều đói bụng rồi, đi ăn cơm trước."

Vài người lên xe lúc sau, quả nhiên thấy Tần Dạ đã ngồi ở bên trong, Lý Tưởng đi đến ngồi xuống bên cạnh anh, có chút ngượng ngùng mà gãi gãi đầu, Lý Tưởng cảm thấy chính mình hôm nay đánh quả thực không tốt, cho nên hơi xấu hổ nói chuyện cùng Tần Dạ, Tần Dạ nhưng thật ra sắc mặt bình tĩnh, nhìn Lưu Xuyên cùng Lam Vị Nhiên liếc mắt một cái, không nói gì thêm.

Lưu Xuyên di động đột nhiên thu được một cái tin nhắn, mở ra vừa thấy, là Tiếu Tư Kính phát tới: "Tổ Bại giả, cố lên đi."

Lưu Xuyên hồi: "Cậu tới xem?"

Tiếu Tư Kính nói: "Uhm, tôi liền đoán cậu sẽ thua."

Lưu Xuyên cười nói: "Đều là tân nhân, tôi sẽ tiếp tục thúc giục bọn họ:)"

Tiếu Tư Kính nói: "Thế Luân đang chê cười cậu, nói cậu bị rớt cậu ấy cảm thấy rất vui."

Lưu Xuyên bất đắc dĩ nói: "Cậu lo mà quản Tô Thế Luân được không? Vui sướng khi người gặp họa cũng không phải là thói quen thói quen tốt a!"

Tô Thế Luân lập tức phát tới một cái tin nhắn: "Tôi thích vui sướng khi người gặp họa ^_^"

Lưu Xuyên: "......"

Tiếu Tư Kính cũng thật là, Lưu Xuyên phát tin nhắn anh tự nhiên toàn cấp Tô Thế Luân xem...... Tô Thế Luân thích trào phúng Lưu Xuyên, Lưu Xuyên nhận thức cậu nhiều năm như vậy sớm đã thành thói quen, thu hồi di động không lại hồi phục hắn, miễn cho lại bị hắn trào phúng trở về.

Lam Vị Nhiên bên kia cũng thu được một cái tin nhắn, là Diệp Thần Hi phát lại đây: "Ngày mai có rảnh không? Thỉnh anh đi ăn cơm."

Lam Vị Nhiên nghĩ nghĩ, nói: "Buổi chiều hẳn là có rảnh, cậu biết tôi ở Thượng Hải?"

Diệp Thần Hi mỉm cười nói: "Đương nhiên, tôi hôm nay có tới hiện trường xem thi đấu."

Lam Vị Nhiên có chút kinh ngạc: "Phải không?"

Diệp Thần Hi nói: "Đúng rồi, mọi người có phải hay không bị thiếu một phòng? Tôi vừa rồi nghe Từ Hiểu Kỳ nói, anh về nhà ở?"

Lam Vị Nhiên nói: "Ừ, tổ ủy hội chỉ cho chúng tôi 4 gian phòng, chúng tôi còn có cái nữ dẫn đầu, phòng không đủ tôi liền về nhà ở."

Diệp Thần Hi nói: "Anh về nhà trụ có thể hay không thực không có tiện? Buổi tối còn muốn cùng Lưu Xuyên bọn họ thảo luận chiến thuật, chính anh lái xe đi hội trường cũng rất xa. Nếu không như vậy đi, tôi ở khách sạn bên kia có người quen, tôi nói với giám đốc một tiếng, bảo anh ta cho các anh thêm một phòng."

Một lát sau, Diệp Thần Hi lại đã phát điều tin tức lại đây: "Đã đặt phòng giúp anh, buổi tối anh trở lại khách sạn, đến trước sân khấu nói là Diệp tiên sinh đặt."

Không nghĩ tới Diệp Thần Hi làm việc hiệu suất như vậy cao, không đến một phút đồng hồ liền giải quyết xong vấn đề khách sạn, Lam Vị Nhiên nhìn này tin nhắn nhất thời có chút khái cảm —— năm đó mọi chuyện đều phải ỷ lại tiểu đồ đệ này, hiện giờ đã có thể một mình đảm đương một phía. Này cũng khó trách, Lạc Hoa Từ chiến đội là quốc nội đứng đầu hào môn, tại Thượng Hải rất có nhân khí, Diệp Thần Hi làm đội trưởng tại Thượng Hải giới điện cạnh nhân mạch khẳng định thực quảng, cậu cùng đại hình thi đấu hợp tác khách sạn phương quan hệ, đây cũng là việc thực bình thường.

Lam Vị Nhiên nói giỡn nói: "Tiểu Diệp, cậu hiện tại đều sắp thành lão đại đứng đầu tại Thượng Hải giới điện cạnh rồi đấy?"

Diệp Thần Hi mỉm cười nói: "Không khoa trương như vậy, chỉ là quen biết một chút bằng hữu thôi. Sư phụ có gì phân phó cứ việc nói, tôi có thể hỗ trợ, lập tức vì anh làm thỏa đáng."

Lam Vị Nhiên nói: "Tốt, cám ơn đồ đệ!" Thu hồi di động lúc sau, Lam Vị Nhiên trong lòng có chút cao hứng, tuy rằng xuất ngũ mấy năm nay anh vẫn luôn không lại quản đồ đệ Diệp Thần Hi này, chính là, Diệp Thần Hi có thể không quên tình cảm sư đồ ngày xưa, chủ động ra tay giúp anh, cái này làm cho Lam Vị Nhiên cảm thấy rất là vui mừng —— năm đó thu đồ đệ này, quả nhiên không có thu sai. Mọi người thực mau liền đến nhà hàng Giang Tuyết đặt. Tuy rằng đội trưởng, phó đội trưởng cùng Dạ Sắc đại thần đều thực bình tĩnh, như cũ vừa nói vừa cười, nhưng dù sao cũng là thua trận mấu chốt một hồi thi đấu, mấy cái tân nhân tâm tình đều không tốt lắm, đồ ăn tuy rằng phong phú, lại là ăn mà không biết mùi vị gì, lung tung lấp đầy bụng lúc sau, mọi người liền cùng nhau quay trở về khách sạn. Lam Vị Nhiên đến trước lễ tân hỏi một chút, Diệp Thần Hi quả nhiên nói giám đốc chuẩn bị một phòng, hơn nữa lại là diện tích rất lớn dành cho ba người. Lưu Xuyên dứt khoát đem tất cả mọi người đều gọi vào phòng lớn nhất này, lúc này mới mở miệng nói: "Chúng ta tới phân tích một chút hôm nay thi đấu đi, từ giờ trở đi, tôi nói chuyện liền không khách khí, hy vọng mọi người không cần để trong lòn." Lưu Xuyên ánh mắt chậm rãi đảo qua mọi người, "Hôm nay thi đấu, toàn bộ chiến đội chúng ta làm khuyết điểm tất cả đều lộ ra, đây mới là chiến đội Thương Lan tặng cho nhóm ta lễ vật lớn nhất!" Đội trưởng khó mà nghiêm túc như thế, những người khác cũng đều nghiêm túc nghe. Lưu Xuyên giơ giơ lên mi, nói: "Tiểu Dư."

Dư Hướng Dương đi ra, như là học sinh phạm sai lầm rũ đầu xuống: "Đội trưởng......"

Lưu Xuyên không khách khí mà nói: "Cậu tuổi nhỏ nhất, lại không có nhiều kinh nghiệm, cho nên hôm nay tình huống gặp được một trị liệu áp lực cực đại cậu liền tự loạn đầu trận tuyến, hoàn toàn mất đi bình tĩnh. Trước kia là tôi quá chiếu cố cậu, Trường Sa tái khu rất nhiều thi đấu cậu đều đi theo mọi người mặt sau mua nước tương, cậu không có ý thức được nguy cơ, cậu cho rằng đồng đội đều thi đấu rất mạnh là có thể thắng, nhưng mà Tiểu Dư, thành tích cuối cùng của một đoàn đội không phải xem ai là người mạnh nhất, mà là xem người yếu nhất là ai! Chẳng lẽ cậu muốn biến thành đoàn đội đoản bản sao?!"

Lưu Xuyên nói đoạn này phi thường trực tiếp, Dư Hướng Dương hoàn toàn ngây ngẩn cả người.—— đoàn đội đoản bản? Đúng vậy, dùng một con thùng gỗ thịnh thủy, chỉ cần có một khối đoản bản thủy liền sẽ từ nơi đó lưu đi, tất cả mọi người đều biết đạo lý này, ai đều không nghĩ biến thành đoàn đội đoản bản.

Lưu Xuyên quá cường, làm Dư Hướng Dương cúng bái đồng thời lại sinh ra cảm giác ỷ lại, tổng cảm thấy chỉ cần có đội trưởng hết thảy khó khăn đều có thể giải quyết, cậu chỉ cần đi theo phía sau Xuyên thần thêm thêm huyết là đến nơi...... Cậu không nghĩ tới, nếu có một ngày, Xuyên thần cũng gặp được lực lượng ngang nhau, thậm chí đối thủ rất mạnh, yêu cầu thời điểm cậu trị liệu này tới hiệp trợ, cậu nên làm cái gì bây giờ? Cậu cũng không có nghĩ tới, nếu Xuyên thần ngã xuống, toàn đoàn ở vào thời khắc nguy cơ, yêu cầu thời điểm cậu trị liệu này phải tới cấp mọi người bảo mệnh, cậu lại nên làm cái gì bây giờ? Trước kia vẫn luôn là mọi người bảo hộ cậu, làm cậu theo ở phía sau hoa thủy...... Nhưng nếu có một ngày, thời điểm đoàn đội gánh nặng toàn bộ đè ở trên vai cậu, cậu nên gánh vác như thế nào đây?

Nói trắng ra là, cũng chính là lúc trước thi đấu quá thuận lợi, đối thủ đều quá yếu, thế cho nên cậu trị liệu này vẫn luôn không có áp lực quá lớn, rất nhiều thời điểm thậm chí là chỉ cần nằm thôi đã thắng, Lưu Xuyên cùng Lam Vị Nhiên thoải mái mà liền đem đối diện đánh tới đoàn diệt, Dư Hướng Dương thói quen đi theo phía sau đồng đội, làm bảo hộ nãi ba, ý thức nguy cơ của cậu đích xác không đủ, thủ pháp xử lý đột phát trạng huống, tình huống khẩn cấp của cậu chính xác thật là quá tệ! Hôm nay, lần đầu tiên gặp cường địch, nhược điểm của cậu, lập tức thành Long Ngâm chiến đội đoản bản! Lão Miêu liên tục bắt cậu hai lần, này có thể trách ai? Chỉ có thể trách cậu chính mình hoang mang rối loạn mà đi vị sai lầm, cấp cơ hội cho đối phương bắt được chuẩn! Hai bên rất nhiều lần đoàn chiến đột phá khẩu đúng là cậu trị liệu này, nếu cậu có thể lại cẩn thận một chút, nói không chừng kết cục liền không phải như vậy! Lưu Xuyên nói một phen, quả thực làm Dư Hướng Dương không chỗ dung thân. Dư Hướng Dương hổ thẹn mà gục đầu xuống, nhỏ giọng nói: "Thực xin lỗi......"

Lưu Xuyên thấp giọng nói: "Tôi mắng ngươi, chỉ là muốn cho cậu mau chóng tỉnh táo lại, đoàn đội chúng ta còn có không ít khuyết điểm, cậu làm trị liệu đoàn đội ngàn vạn không thể lơi lỏng, cậu tồn tại cùng không, rất nhiều thời điểm liên quan đến thắng bại của đoàn chiến. Hôm nay lần đầu tiên gặp được cường đội, cậu tâm tình khẩn trương tôi có thể hiểu, thời điểm tôi bằng tuổi cậu, thi đấu cũng sẽ khẩn trương...... Nhưng là về sau, cũng không thể còn như vậy, cụ thể điều chỉnh như thế nào tôi sẽ lại nói cậu, chính cậu cũng phải chú ý nhiều hơn, biết không?"

Dư Hướng Dương dùng sức gật gật đầu: "Đã biết, đội trưởng!"

Thấy tiểu thiếu niên bị mắng đến đôi mắt đều đỏ, Lưu Xuyên khẽ cười cười, xoa xoa đầu cậu, nói: "Cậu vốn dĩ tốc độ tay mau, ý thức theo không kịp tốc độ tay, cho nên cậu càng phải thật bình tĩnh, không thể người khác còn không có đánh, chính mình liền trước lộn xộn. Thời điểm lúc trước tôi tuyển cậu gia nhập chiến đội Long Ngâm, nhìn trúng chính là thiên phú chơi game của cậu, nhưng kinh nghiệm của cậu không đủ, tố chất tâm lý cũng quá kém. Tôi đã từng nói qua, cậu muốn biến thành thần nãi chân chính, mà không phải thần nãi diệt đoàn, cậu còn nhớ rõ chứ?"

Dư Hướng Dương xấu hổ mà nói: "Nhớ rõ."

"Tôi không phải ở cùng cậu nói giỡn, cậu có thực lực này, nhưng tố chất tâm lý không thể đi lên, cậu liền vĩnh viễn chỉ là thần nãi diệt đoàn, hôm nay cục diện như vậy liền sẽ không ngừng tái diễn." Lưu Xuyên nói, "Hy vọng trải qua lần này lúc sau, cậu có thể ý thức được khuyết điểm chính mình, mau chóng điều chỉnh lại đây, tôi tin tưởng cậu có thể."

"Vâng!" Dư Hướng Dương lập tức nghiêm túc gật gật đầu. Lam Vị Nhiên nhìn một màn này, nhịn không được mỉm cười lên, năm đó anh cũng từng như vậy huấn đội viên của Lạc Hoa Từ, Lưu Xuyên không hổ là người đương đội trưởng nhiều năm, tái sau công lực răn dạy người làm Lam Vị Nhiên đều nhịn không được bội phục, hung hăng đánh một cái tát, lại cấp một viên ngọt táo, không khách khí mà phê bình một đốn, lại đến hai câu ấm áp cổ vũ...... Tiểu Dư bị anh mắng đến tâm phục khẩu phục không nói, còn đối đội trưởng thập phần cảm kích.

Có thể đem năm đó Hoa Hạ Chiến Đội dẫn dắt thành như vậy một chi cường đại đội ngũ, thủ đoạn của đội trưởng Lưu Xuyên này thật là không đơn giản. —— thua, cũng không đáng sợ.

—— mấu chốt nhất chính là, thua trận một hồi thi đấu, có thể cho mọi người được cái gì? Nếu có thể từ thất bại giữa hấp thụ kinh nghiệm cùng giáo huấn, làm các đội viên nhìn đến khuyết điểm chính mình, đúng lúc điều chỉnh, đây mới chính là việc của một đội trưởng ưu tú nên làm nhất.

............................................................
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là các bạn trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang uber for start up chẳng hạn như cach chuyen doi tu dinh dang file xml sang excel, cach tao nhom trong gmail chắc chắn những thủ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.