Tối cường thần thoại đế hoàng

Chương 1501: Thiên Đế chi đồ (2)

Hơn nữa hắn tin tưởng không được bao lâu, Tần Quân liền có thể siêu vượt bọn họ, trở lại bảo tọa đỉnh phong

Tại thời kỳ Hỗn Độn, chỉ có Tô Đế có thể miễn cưỡng đuổi kịp bước chân của Tần Quân, mà những thuộc hạ bọn hắn, đều theo không kịp

- Đúng rồi, các đồ đệ của trẫm, hiện tại bọn hắn mạnh bao nhiêu?

Tần Quân nói sang chuyện khác, cười hỏi.

Các đồ đệ?

Chúng Thần Ma đều cả kinh, Bệ Hạ còn có đồ đệ?

Hoắc Khứ Bệnh trả lời:

- Bọn hắn thiên phú mạnh hơn mạt tướng, hiện tại đạt tới độ cao mạt tướng không cách nào với tới.

Nói cách khác, ngay cả hắn cũng không biết.

Hoa...

Các đồ đệ của Bệ Hạ còn mạnh hơn Hoắc Khứ Bệnh?

Các Thần Ma nuốt nước miếng, Bách Lý Thủ Ước ngược lại là rất bình tĩnh.

Nguyên Sơ Đại Đế, Ly Võ Ma Tôn, Viêm Tuyên Đế Quân, Cơ Hạo Dạ, Ma Cảnh Thương, đều là tồn tại đỉnh tiêm trong Hỗn Độn sinh linh, Ma Cảnh Thương càng là vị Đại Đạo chủ giác thứ nhất, thiên phú của bọn hắn so với Hoắc Khứ Bệnh mạnh đâu chỉ một chút?

Còn có Hi Linh Nữ Đế cũng thế, lúc trước Hỗn Độn lần thứ nhất giảng đạo, nàng thể hiện ra thiên phú chỉ kém Nguyên Sơ Đại Đế

- Một bầy kiến hôi, căn bản không biết Bệ Hạ trước kia có bao nhiêu lợi hại.

Bách Lý Thủ Ước liếc nhìn Thần Ma một vòng, âm thầm trào phúng.

Bởi vì thành viên của Thiên Đế Thạch Điện quá mạnh, khiến cho hắn đối với Đại Tần thiên đình làm sao cũng chướng mắt

Cường Lương, Lý Nguyên Bá, Triệu Vân, Quan Vũ còn được, còn lại đều khó coi.

- Không hổ là đồ đệ của trẫm.

Tần Quân vui mừng cười một tiếng, cũng không biết các đồ nhi của hắn hiện tại trôi qua như thế nào.

Áp đảo trên chúng sinh, đoán chừng rất tịch mịch.

Đại khái qua nửa canh giờ, phía dưới kết thúc hỗn chiến, Hoa Dạ Tiêu không phụ sự mong đợi của mọi người, nhẹ nhõm chiến thắng, lông tóc không hư hại.

Hạ Thần Võ tiếp tục tuyên bố số thứ tự.

Quan Vũ được tuyển chọn, chiến đấu không có tiến hành quá lâu, không đến một nén nhang thời gian, Quan Vũ chiến thắng.

Sau đó mười mấy ngày, Dương Tiễn, Hình Thiên, Cường Lương liên tiếp chiến thắng, Tôn Ngộ Không, Viên Hồng, Cửu Linh Nguyên Thánh lại thảm tao đào thải, nhất là Tôn Ngộ Không, còn muốn tử chiến, nhưng bị Tần Quân kịp thời ngăn cản.

Còn thừa lại Hậu Nghệ!

Trong đoạn thời gian này, Thành Cát Tư Hãn, Đa Bảo đạo nhân, Kế Mông đều đã tìm tới quỳ bái, Kế Mông đi theo Đế Tuấn, Đa Bảo đạo nhân cũng tìm tới đám người Triệu Công Minh, Thành Cát Tư Hãn ngược lại bị cô lập, tuy mặt mũi tên này tràn đầy nụ cười thật thà, cho người ta một loại cảm giác cả người lẫn vật vô hại.

- Loài bò sát, bây giờ ngươi còn muốn giết trẫm không?

Tần Quân liếc qua Hồ Lâm lão tổ nằm ở bên cạnh hỏi.

Hồ Lâm lão tổ cùng Quý Long Uyên phách lối, vừa đến đã muốn giết Tần Quân, Tần Quân tự nhiên không thể để cho hắn nhẹ nhõm chết đi

Về phần Quý Long Uyên, càng là gieo gió gặt bão, trước khi Vô Song đại chiến bắt đầu, liền cả ngày hô to muốn chém giết Tần Quân, bị chết đáng đời!

Hồ Lâm lão tổ như một bãi thịt nhão nằm rạp trên mặt đất, không thể động đậy, trong mắt tràn đầy vẻ tuyệt vọng, hắn run giọng nói:

- Ta sai rồi, ta không dám nữa.

Các Thần Ma ở chung quanh đối với hắn đều không có thương hại, lúc trước tên này quá mức phách lối!

Tần Quân lắc đầu bật cười, ngón trỏ tay phải chỉ về phía Hồ Lâm lão tổ, Cực Đạo Viêm Hỏa bay ra, cấp tốc bao bọc, trong chớp mắt, Hồ Lâm lão tổ liền tan thành mây khói

Thời khắc này Hồ Lâm lão tổ không có tí xíu pháp lực, có thể nào gánh vác Cực Đạo Viêm Hỏa mà ngay cả Chí Tôn Vô Địch cũng không dám ngạnh kháng?

- Đinh! Hoàn thành nhiệm vụ chi nhánh... Hồ Lâm lão tổ cơn giận! Thu hoạch được một lần cực hạn giác tỉnh, một cơ hội triệu hoán Thần Ma, một lần Thần Ma đỉnh phong, ba cơ hội rút thưởng ngẫu nhiên, ba cơ hội truyền thừa kỹ năng!

Thanh âm hệ thống nhắc nhở đi theo vang lên, để Tần Quân híp mắt nở nụ cười

Hiện tại hắn tích lũy hai lần cực hạn giác tỉnh, một cơ hội tử trung giác tỉnh còn có một cơ hội Đại Đạo Truyền Thừa!

Sảng khoái!

- Đế Tuấn!

Đúng lúc này, Tần Quân bỗng nhiên mở miệng.

Đế Tuấn ở sau lưng ngẩn người, lúc này đi vào trước mặt Tần Quân, ôm quyền hỏi:

- Bệ Hạ, có gì phân phó?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 1 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như su khac nhau 4s, su khac nhau issue học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công