Tối cường tiên đế trọng sinh

Chương 13: Tốt nhất nên đổi một cái áo lót d cup đi


“Đại ca, người xem trúng những dược liệu kia rồi hả? Ta tuy là ta tiền lương không nhiều lắm, nhưng cũng có thể giúp đại ca trả một ít.”

Vương Hải lau máu trên mặt, nghiêm trang nói.

Hắn bộ dáng như vậy thực sự rất là khôi hài.

Chẳng qua Diệp Lăng cũng không có đồng cảm, nếu như mình chỉ là người bình thường, lúc này vẻ mặt trào máu sợ kia e rằng chính là mình a.

“Cái này, cái này, còn có cái này...”

“Đúng, còn có cái này, đều lấy cho ta một ít, còn muốn lấy bao nhiêu, thì nhìn tâm ý của ngươi.”

Diệp Lăng cười híp mắt nhìn Vương Hải cười cười nói.

Vương Hải chửi thầm trong bụng, thực sự là muốn khóc a.

Xem tâm ý của ta, xem cái con mẹ ngươi á, ta không phải đại gia a!

Cái dược liệu này toàn bộ đều ở lầu hai a!!

Nói trắng ra là, Vương Hải cũng chỉ là một người làm trông tiệm thôi, lại không phải là chủ tiệm ở đây.

Dược liệu ở lầu hai này, mỗi một loại đều không dưới 1000 khối tiền à, tùy tiện lấy mấy cái, cũng là một năm tiền lương của hắn, hỏi sao không chửi được chứ.Nhưng hắn cũng không dám biểu ra ngoài.

Vương Hải không dám nói thêm cái gì, vừa rồi còn khoe khoang khoác lác, hiện tại nếu như đổi ý, sợ rằng ngày hôm nay liền thật sự là bò về nhà.

Cuối cùng, Diệp Lăng lấy khoảng chừng 20 loại thuốc đông y, đều là lấy ở trên lầu hai.

Còn như những thứ trong miệng Vương Hải nào là ‘Trăm năm thành phần’, Diệp Lăng không có thèm để ý.

Cái này, 20 loại thuốc đông y, ước chừng cũng sấp sỉ 10 vạn khối a, cũng không hề ít chút nào.

Kiều Phong đứt ruột chịu phân nửa số tiền, Vương Hải cũng chịu phân nửa.

Mấy vạn khối, Kiều Phong vẫn cắn răng có thể cầm ra được, nhưng Vương Hải thì không giống.

Hắn đem tiền toàn bộ đều lấy ra, hiện tại trong túi so với khuôn mặt còn làm sạch hơn.

Sau khi giải quyết xong, Diệp Lăng cầm theo dược liệu nghênh ngang rời đi, Diệp Lăng vừa đi không lâu Kiều Phong sắc mặt ngay lập tức âm trầm xuống.

“Mày con mẹ nó óc chó, đkm người nào cũng dám đắc tội, mày là mắt bị à!”

Khuôn mặt Kiều Phong văn vẹo tức giận, tung một cước đá vào ngực Vương Hải.

Vương Hải không có đề phòng trúng một cước té sắp mặt trên đất, ngay cả rắm cũng không dám thả.

“Hừ, tiền thuốc men cho những huynh đệ này, ngươi toàn bộ lo hết.”

Kiều Phong nói.

Vương Hải nằm dưới đất khuôn mặt ngốc trệ, sững sờ mà hỏi:

“Tại sao?”

“Mắt người mù hả, không thấy mấy huynh đệ của lão tử, ai nấy cũng đều bị thương sao!”

Kiều Phong chỉ chỉ Vương Hải mắng.

Vương Hải trợn trừng con mắt, không dám lên tiếng, giống là sét đánh ngang tai vậy.

Hắn hiện tại trong còn một tệ nữa, huống hồ còn tiền thuốc men của mười mấy người, còn có, chỗ này hư hại mấy chỗ, cùng với tiền thuốc mà lúc nãy Diệp Lăng lấy nữa, cộng lại cũng hơn 10 vạn, hắn thật sự khóc không ra nước mắt, cho dù hắn đi ra ngoài bán hoa cúc của mình một năm, cũng chưa chắc đủ tiền a.

...

Diệp Lăng rời đi sau đó, lại đón xe đi tới một tiệm bán đồ cổ.

Luyện Đan, liền cần Đan Lô.

Diệp Lăng tới nơi này, chính là tìm lò luyện đan.

“Quý khách ngài khỏe chứ, xin hỏi là tới mua đồ, vẫn là giám định vật phẩm?”

Diệp Lăng vừa bước vào có một cô gái ra chào hỏi, cô gái đó tên là Lưu Xảo, hôm nay vừa mới tới chỗ này để tiếp khách, dáng dấp vô cùng xinh đẹp, vóc người cao gầy, nhưng cũng rất là lồi lõm a, nhất là trước ngực, là một đôi to lớn đầy ắp, quả thực là muốn đem cái áo phá chui ra a.

Xuyên thấu qua chiếc sườn xám, có thể thấy bên trong là cặp đùi trắng miên man như bông tuyết, thời điểm mọi người ra vào không ít người cũng sẽ ở thân thể của Lưu Xảo quét qua vài cái.

Diệp Lăng cũng không ngoại lệ.

Lưu Xảo nhìn thấy ánh mắt Diệp Lăng như lang như hổ đang chăm chăm vào nàng, khuôn mặt Lưu Xảo không khỏi đỏ lên, giọng nói như mũi kêu vang lên:

“Quý khách...”

Tính cách Lưu Xảo cũng không phải là rất hào phóng, nhưng đối với khách hàng nàng vẫn không dám thất lễ, với lại giọng nói cực kì ôn nhu, mặc kệ Diệp Lăng nhìn mình, vẫn không có tỏ thái độ.

Âm thanh lúc này của nàng nhỏ lại, giống như là làm nũng vậy, lập tức làm cho Diệp Lăng tâm lý ngứa ngáy.

“Ta nói là ta tới đây...để mua nàng, nàng có tin không?”

Diệp Lăng trêu đùa nói.

“Ta... Ta không bán.”

Lưu Xảo cúi đầu nói.

“Ha ha, chỉ đùa một chút thôi.”

Diệp Lăng cười ha hả, nói ra:

“Ta muốn mua một cái Đan Lô, không biết là ở lầu mấy?”

“Đan Lô...”

Lưu Xảo suy nghĩ một hồi, nàng là ngày hôm nay mới bắt đầu tới làm, quả thật không biết Đan Lô ở lầu mấy.

“Hây, Ta tự mình đi tìm thì tốt hơn.”

Diệp Lăng nói.

“Quý khách, ngài có thể ngồi ở đây chờ, để ta giúp ngài tìm.”

Lưu Xảo nói.

“Ừ, cũng được.”

Diệp Lăng gật đầu.

Lưu Xảo liền hướng bên trong chạy đi.

Nhìn xem dáng vẻ hấp tấp, hấp dẫn đó, thật là khiến Diệp Lăng dâng lên một ý nghĩ xấu xa a.

Diệp Lăng ở lầu một, trong đại sảnh dạo một hồi, ánh mắt khẽ nhìn xung quanh, chỉ cần Diệp Lăng nhìn qua một chút ngay lập tức sẽ nhận ra những thứ đồ cổ kia là thật hay là giả ngay,

“Đều là giả.”

Diệp Lăng lắc đầu thầm nghĩ trên Địa Cầu, những tên chủ tiệm này cũng thật quá bẫy người đi.

Hết ở cái kia tiệm thuốc kia niên đại của dược liệu thì bị tân bóc lên, bây giờ ở tiệm bán đồ cổ này, lại là sản phẩm bị giả mạo.

Chẳng qua Diệp Lăng đối với đồ cổ không có hứng thú gì, cũng không muốn rước lấy phiền toái, tùy ý tìm một cái ghế ngồi xuống.

Chỉ chốc lát, Lưu Xảo liền từ trên lầu chạy xuống, làm cho đôi Bạch thỏ không ngừng bị xóc lên, nhìn thấy một màn đó, mọi người xung quanh khỏi há mồm, nuốt một ngụm nước miếng a.

“Quý khách, tìm được rồi.”

Lưu Xảo đi tới chỗ Diệp Lăng, thuận tay lau lau mồ hôi trên đầu một cái, cười nói:

“Ta vừa mới hỏi quản lí, Đan Lô là ở lầu hai.”

Diệp Lăng liếc nhìn một cái, cảm giác cô bé này có chút khả ái, hỏi:

“Nàng tên là gì?”

“Ta... Ta tên Lưu Xảo.”

Lưu Xảo ngượng ngập nói.

Diệp Lăng bỗng nhiên tiến lên một bước, Lưu Xảo lại càng hoảng sợ, vội vàng muốn lui lại.

Nhưng Diệp Lăng cũng đột nhiên đưa tay ra nắm lấy cánh tay trắng noãn của Lưu Xảo, gương mặt có chút nham hiểm thì thầm bên tai của nàng, làm Lưu Xảo đỏ bừng cả khuôn mặt.

“Ta đề nghị nàng, tốt nhất là nên đổi một cái nội y D Cup a, nếu cứ để như vậy, sẽ làm cho hai trái bưởi này bị bệnh à.”

Nói xong, Diệp Lăng nhẹ nhàng bóp nhẹ cánh tay của Lưu Xảo một cái, trong lòng thầm nghĩ cảm xúc thật tốt, nhanh chống liền đi lên lầu.

Khuôn mặt của Lưu Xảo bây giờ đỏ bừng không khác gì trái táo a, quả thực thật là mê người.

“Đại sắc lang...”

Lưu Xảo trong lòng thầm mắng một tiếng, chẳng qua nàng cũng không dám lớn tiếng la lên.

Bởi vì Diệp Lăng nói không sai, bộ ngực của nàng, đích thật là D Cup a.

Nhưng tính cách Lưu Xảo vốn rất dễ xấu hổ, thường thường bị người khác nhìn chằm chằm, cảm giác vô cùng phiền não, cho nên chỉ mặc nội y C Cup thôi, cảm thấy như vậy có thể thu nhỏ lại một ít, không nghĩ tới vẫn bị người cho đã nhìn ra.

Lưu Xảo sau đó chợt nhớ tới Diệp Lăng trước khi đi lên trên lầu, ở trên cánh tay của mình bóp nhẹ bóp cái.

Nàng không khỏi nhìn lại, cánh tay đến bây giờ còn có chút đỏ lên.

Lưu Xảo vừa thẹn vừa giận, nhưng Diệp Lăng đã đi lên trên lầu rồi, hơn nữa dù sao mình cũng là người mới, tốt nhất nên nhịn xuống.

Thật vất vả mới tìm được công việc như thế, vạn nhất nếu bị quản lí sa thải thì xong.

...

Mà lúc này Diệp Lăng cũng đã lên tới lầu hai.

Lầu hai này cũng không ít người, Diệp Lăng tùy ý đảo vài vòng, thấy giá cả ở đây nếu so với lầu một thì cao hơn mấy lần.

Nhiều nhất là mấy trăm ngàn a.

“Những thứ này chỉ có mấy tên đại gia óc heo mới dám mua à.”

Diệp Lăng thầm nghĩ trong lòng.

...
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.

Planning a trip to Vietnam? This is absolutely everyting you need to know when planning a trip to Vietnam - Visas, weather, flights, currency exchange, budget, itinerary and more. Please visit the blog vietnam visits such as mid autumn festival, things you must do when you come to dalat and much more useful information on the site www.vietnamvisits.com will make your trip wonderful.

loading...
DMCA.com Protection Status