Tôi mộng giữa ban ngày

Chương 36

Bạn học Thẩm, cậu có bạn gái chưa?



Thẩm Quyện bắt đầu hoài nghi mình phải chăng có chút bệnh tâm thần.

Cậu đối với Trình Dật, cùng với người không biết mới chui ra từ đâu, tên là Lục Gia Hành này, tràn đầy địch ý khó nói, vô cùng khó chịu.

Loại cảm giác này đối với cậu mà nói là vô cùng lạ lẫm. Cậu nhìn người, không có nhiều vấn đề như hợp hay không hợp như vậy. Rất nhiều người lần đầu tiên nhìn thấy, vào trong cậu liền bị đánh mờ ngũ quan, dụng ý chỉ là để phân biệt nam nữ.

Đối với người không quan trọng, chỉ cần không đụng chạm, không dính dáng đến cậu, bình thường Thẩm Quyện ngay cả tên cũng lười nhớ, bởi vì không cần thiết.

Lại càng chưa từng xuất hiện loại "Địch ý" này, đột nhiên nổi lên, ù ù cạc cạc diễn xiếc.

Mà cũng không thể nói là đột nhiên xuất hiện, cũng không phải mới cảm nhận được. Loại bực bội này, cảm giác bức rứt này, đã bắt đầu xuất hiện từ lúc cậu cho Lâm Ngữ Kinh mượn quần áo, liên tục tràn lan tới bây giờ.

Tại sân vận động, lúc nhìn lên mấy chiếc máy bay không người lái treo thứ tranh chữ ngu ngốc đó thì bắt đầu chầm chậm dâng lên.

Mà vào lúc này, thời điểm nhìn thấy hai người kia, cậu cảm thấy có nguy cơ đạt đến đỉnh.

Nhất là khi Trình Dật nói Lâm Ngữ Kinh trước kia như thế này như thế kia. Hệt như đang nhắc nhở cậu, đối với Lâm Ngữ Kinh cậu còn biết bao điều không biết.

Người anh em, cậu thì tính là cái gì hử. Cậu chẳng phải chỉ là bạn cùng bàn của cậu ấy thôi sao. Chúng tôi, mới là bạn từ nhỏ lớn lên cùng cậu ấy, người có quan hệ thân mật nhất.

Trong nháy mắt Thẩm Quyện có cảm giác mình như một cô gái nhỏ lằng nhà lằng nhằng, lại còn là loại tâm tư đặc biệt mẫn cảm, nhỏ nhoi nữa kìa. Chuyện lặt vặt lông gà vỏ tỏi, chuyện cái rắm lớn một chút đều có thể làm các cô để trong lòng rất lâu.

Cậu có chút bực bội với kiểu phản ứng không thể giải thích này của chính mình.

Bữa cơm này ăn có chút cứng ngắc, cũng may cả quá trình Trình Dật đều nói liến thoắng, vậy nên cũng không tính là lúng túng.

Thẩm Quyện phát hiện, người này vô cùng giỏi nhìn mặt đoán ý, trình độ nhìn sắc mặt vô song, điều hòa bầu không khí cũng rất tốt. Tính cách cực kỳ dễ gần, thuộc chủng loại trong vòng ba phút có thể kết bạn với bất cứ ai.

Như một Vương Nhất Dương chỉ số IQ cao hơn 100.

*

Buổi chiều còn có đại hội thể thao, lúc bọn họ ăn trưa trở về thời gian cũng vừa khéo. Lâm Ngữ Kinh mới phát hiện, bọn cô quả thật cũng xem như tương đối ngoan rồi. Bởi lẽ trên vị trí lớp 10, có đến phân nửa còn chưa trở lại.

Phó chủ nhiệm lớp Vương khủng long đứng ở hàng cuối cùng gào thét: "Đại hội thể thao một cái là lập tức vắt chân lên cổ chạy sạch bách! Không hề nghe lời! Tôi thấy thầy Lưu à, thầy chính là quá nuông chiều bọn nó rồi! Trước kia lúc tôi làm chủ nhiệm lớp á hả, lớp của tôi dám thiếu một đứa sao? Không hề nhé! Đứa nào dám không đến!"

Lưu Phúc Giang đứng bên cạnh ông, cười híp mắt cầm cây quạt quạt gió, chậm rãi nói: "Ai nha, thầy Vương, bớt giận nào. Đều là trẻ con mà, đại hội thể thao này vất vả lắm mới có thể thả lỏng một chút, chắc chắn phải vượt giới hạn xíu rồi. Không sao đâu không sao đâu."

Trình Dật ngồi cạnh Lâm Ngữ Kinh thấy mà trợn mắt há mồm: "Đây là chủ nhiệm lớp các cậu á, cmn hạnh phúc quá đi. Ông đây cũng muốn chuyển trường đến lớp các cậu."

Cậu ta và Lục Gia Hành lúc này đều đang mặc áo khoác đồng phục của Thẩm Quyện, ngồi trong đám người lớp 10 mượn gió bẻ măng. Đi qua liếc một cái liền thấy ngay đám củ cải đỏ sắc màu hỗn tạp trước khán đài, cứ thế phai mờ trong đám người.

Buổi chiều Thẩm Quyện dứt khoát không tới. Ở đại hội thể thao đến tận trưa đã tiêu hao sạch toàn bộ nhiệt tình và nhẫn nại của lão đại. Giờ đây vị trí của cậu trống không, Lâm Ngữ Kinh vẫn không khống chế được mà xoay đầu thoáng nhìn quanh.

Trình Dật cũng quay đầu nhìn theo: "Bạn cùng bàn của cậu ấy, buổi chiều không tới hả?"

"À, " Lâm Ngữ Kinh nói, "Không biết, có lẽ không tới đâu."

Trình Dật nhích người lại gần: "Vị anh trai này, có phải không thích bọn tớ lắm phải không. Tớ lớn lên trông giống cái gai lắm sao? Hay là trên mặt viết "Tôi soi mói " hả, " Trình Dật xoa xoa cằm, vẻ mặt khó hiểu, "Hay giống bạn trai hiện tại của bạn gái cũ cậu ta? Cậu ta bị xanh* rồi?"

(*) Ý chỉ đội nón xanh (tức cắm sừng).

Lục Gia Hành cười, đặc biệt ngờ vực nhìn cậu ta: "Cậu có thể giải thích cho tớ không, với cái tướng mạo này của cậu, người thế nào sẽ bị cậu làm xanh vậy?"

Trình Dật nói: "Bị sự ôn nhu của tớ, cùng với EQ của tớ?"

Cậu nói hết lời này, Lâm Ngữ Kinh cũng không nhịn được cười: "Được, tốt lắm, người trẻ tuổi tự tin là chuyện tốt."

Trình Dật cảm giác mình bị sỉ nhục, lần lượt liệt kê toàn bộ ưu điểm và chỗ tốt của mình ra, mà tại lúc cậu ta mặt dày, Lục Gia Hành đã nhận được mảnh giấy yêu thứ hai do các cô nàng ném tới rồi.

Lâm Ngữ Kinh đỡ đầu, đột nhiên cảm thấy có chút không phục: "Bạn cùng bàn của tớ không đẹp trai sao?"

Trình Dật ngẩn người: "Hở? Soái lồng lộn nha, sao lại không đẹp trai."

"Cái đó ——" Lâm Ngữ Kinh hít một hơi, chỉ chỉ Lục Gia Hành, "Bạn cùng bàn của tớ với cậu ta, ai đẹp trai?"

Cô đã nhìn khuôn mặt này của Lục Gia Hành không biết bao nhiêu năm, đã không phân biệt nổi nhan sắc của cậu ta ở cấp độ nào rồi.

Vẻ mặt Trình Dật khó xử: "Vấn đề này của cậu, có chút làm khó người ta đó."

Lâm Ngữ Kinh gật gật đầu, trực tiếp cho ra đáp án: "Tớ cảm thấy Thẩm Quyện đẹp trai."

Trình Dật liếc qua Lục Gia Hành ở cạnh, đang cùng cô gái nhỏ nói chuyện, hoàn toàn không chú ý tới đối thoại bên này, hơn nữa trong sân vận động rất nhiều tạp âm, muốn nghe rõ cũng hơi khó.

Vì vậy, cậu ta cũng gật gật đầu: "Tớ cảm thấy cậu nói rất đúng."

"Vậy nên, " Lâm Ngữ Kinh bất bình nói, "Vì sao không có nữ sinh nào nhét tờ giấy nhỏ cho bạn cùng bàn tớ? Cậu ấy thua kém chỗ nào?"

Lần này, Trình Dật cũng kinh ngạc: "Không có?"

Lâm Ngữ Kinh không cam lòng nói: "Không có."

Trình Dật: "Không có con gái theo đuổi cậu ta?"

"Hai tháng rồi, " Lâm Ngữ Kinh giơ hai ngón tay lên, "Tới giờ chưa từng thấy."

"Không thể nào." Trình Dật mờ mịt, mờ mịt xong nhìn thoáng qua Lâm Ngữ Kinh, càng thấy mờ mịt hơn.

Trình Dật cảm thấy mình rất giỏi quan sát. Bữa cơm mới xong vừa nãy, tuy rằng Thẩm Quyện lúc hướng về bọn họ đều bày ra đủ cả lạnh lùng và bá khí, nhưng khi cậu rũ mắt trò chuyện cùng Lâm Ngữ Kinh, cái tính chất sắc bén đầy xâm lược này rõ ràng sẽ giảm bớt lại.

Thái độ của Lâm Ngữ Kinh đối với cậu ta thì càng không cần phải nói. Trình Dật thậm chí còn tưởng hai người kia lẽ nào có quan hệ mập mờ thầm kín không thể cho ai biết.

Nhưng vấn đề Lâm Ngữ Kinh vừa hỏi này, lại làm cậu thấy không bình thường.

Có bạn gái nhà ai lại tràn đầy căm giận bất bình mà hỏi nhỏ bạn thân vì sao bạn trai cô đẹp trai như vậy vẫn không nhận được mảnh giấy yêu từ nữ sinh khác??

Đây chẳng nhẽ là cmn tình thú mới gì đó??

Trình Dật lại bắt đầu cảm thấy hai người bọn họ có thể chỉ là quan hệ bạn cùng bàn thuần khiết mà thôi.

Cậu ta suy tư một chút, nói: "Cậu với Thẩm Quyện, quan hệ rất tốt đúng không."

Lâm Ngữ Kinh gật gật đầu.

"Tớ xem như là người cậu quen nhất ở đây nhé." Trình Dật nói tiếp.

Lâm Ngữ Kinh nhích lại gần, cười uốn nắn cậu: "Là người quen duy nhất của tớ ở đây."

Trình Dật gật gật đầu, đột nhiên hỏi: "Cậu xác định Thẩm Quyện không có bạn gái à?"

Lâm Ngữ Kinh ngẩn người: "Cậu ta không có thì phải, tớ chưa từng gặp."

Trình Dật hỏi: "Cậu hỏi cậu ta rồi?"

Lâm Ngữ Kinh không trả lời.

Trình Dật tiếp tục nói: "Vậy thì, giả thiết cậu ta quả thực không có bạn gái đi, nhưng dù sao cậu ta cũng phải có chứ? Nếu như người quen duy nhất này của cậu, có một ngày bỗng nhiên có bạn gái thì sao?"

Trình Dật nói xong, đột nhiên trông như bị cái gì hấp dẫn, liếc mau qua bên cạnh, rất nhanh thu hồi ánh mắt, nói: "Nếu có một ngày Thẩm Quyện có bạn gái, cậu không thể gần gũi với cậu ta như vậy nữa, cậu phải tránh hiềm nghi. Trong giờ ngoài giờ gì đều không thể nói nhiều với cậu ta. Chủ nhật vẫn phải chịu đựng cậu ta mang bạn gái ra ngoài chơi, ảnh chụp đăng đầy hoạt động bạn tốt —— "

Lâm Ngữ Kinh cắt ngang cậu, trông như cực kỳ không tưởng tượng nổi: "Cậu cảm thấy cậu ấy trông giống người sẽ đăng đầy?"

"Tớ chỉ là lấy một ví dụ thôi, " Trình Dật nói, "Tóm lại là nếu ngày nào đó Thẩm Quyện có một cô gái, người bạn duy nhất ở đây của cậu cũng phải giữ khoảng cách với cậu rồi. Cậu sẽ không cảm thấy không vui chứ?"

"Tớ vì sao lại không vui?" Lâm Ngữ Kinh nói cực kỳ nhanh, "Tớ vui đến nhảy cẫng lên, mua thêm hai cây pháo vang năm trăm tiếng chúc mừng cậu ta ấy chứ."

Trình Dật nín thinh.

Cậu ta giương mày, nghiêng đầu, ánh mắt rơi sau lưng cô.

Lâm Ngữ Kinh quay đầu ra sau nhìn theo. Thẩm Quyện không biết đã về từ bao giờ, rất bình tĩnh ngồi xuống chỗ ngồi, chân dài gập lại, cụp mắt xem điện thoại. Mi dài áp xuống thành một bóng râm, làm như không nghe thấy bọn cô nói chuyện.

Lâm Ngữ Kinh nhìn cậu vài giây, cậu cũng làm như không hề nhận thấy, cũng không ngẩng đầu, đầu ngón tay hạ xuống màn hình điện thoại đánh chữ.

Thẩm Quyện vô cùng mẫn cảm với tầm mắt đối diện. Có đôi lần trên lớp, cậu xoay mặt về phía cô ngủ, Lâm Ngữ Kinh mà nhìn cậu, cậu sẽ thình lình mở mắt ra.

Mà bây giờ, động tác của cô cực kỳ lớn, ánh mắt cũng rất rõ ràng, vậy mà Thẩm Quyện không có bất kỳ phản ứng nào.

Lâm Ngữ Kinh há to miệng, nhìn về phía Trình Dật.

Trình Dật trái lại là gục trên vai Lục Gia Hành bên cạnh mà cười, thoạt nhìn vô cùng đê tiện.

*

Môn đẩy tạ và phóng lao của Lâm Ngữ Kinh thi vào xế chiều. Ngày đầu tiên của đại hội thể thao đều là cuộc thi cá nhân. Ngày thứ hai ngoại trừ buổi sáng có một trận chung kết 400m, còn lại đều là thi đấu tập thể.

Lâm Ngữ Kinh ngã một phát, tay và chân đều bị tổn thương, đến nói với Lưu Phúc Giang với ủy viên thể dục nói một tiếng, rút lui khỏi trận đấu. Ủy viên thể dục thoạt nhìn vô cùng chán nản, tuy nhiên cũng không có cách nào. Cơ bản là hai hạng mục này, trừ Lâm Ngữ Kinh ra thì chẳng còn nào nữ sinh gặp tự nguyện tham gia.

"Thôi vậy, an toàn của cậu quan trọng nhất, đừng đi thi đấu nữa, " ủy viên thể dục sợ Lâm Ngữ Kinh áy náy trong lòng, còn ra sức tỏ vẻ sôi động đôi chút, vỗ vỗ cánh tay cô, an ủi, "Không sao đâu, lớp ta cứ bỏ quyền thi thôi. Loại này không giống cuộc thi 200m 400m lôi cuốn, vốn cũng có rất nhiều lớp bỏ quyền đó."

Văn Tử Tuệ ngồi ngay bên cạnh, ngẩng đầu lên: "Vậy thì bỏ quyền sao?"

Ủy viên thể dục cười: "Chứ không thì sao, tớ mang tóc giả tự đi được không?"

Văn Tử Tuệ mấp máy môi: "Tớ đi cho, có hạng mục gì đấy."

Ủy viên thể dục nom vô cùng ngạc nhiên.

Lâm Ngữ Kinh cũng xoay đầu, nhìn cô.

Mặt Văn Tử Tuệ đỏ lên, cau mày, nỗ lực che giấu vẻ mất tự nhiên: "Hỏi cậu đấy, hạng mục gì!"

Ủy viên thể dục mới phản ứng kịp: "A, môn đẩy tạ và phóng lao."

"..."

Văn Tử Tuệ chắc hẳn tuyệt nhiên không nghĩ tới, hạng mục của Lâm Ngữ Kinh lại là đẩy tạ và phóng lao.

Nét mặt cô nàng bây giờ cũng ngạc nhiên y chang ủy viên thể dục.

Hai người liền mắt to trừng mắt nhỏ hồi lâu, ủy viên thể dục gãi gãi đầu: "Cậu được không? Nếu cậu thật sự không được..."

Văn Tử Tuệ đời này, ghét nhất chính là người khác nói cô không được, không đẹp, không dễ nhìn, không ưu tú. Cô phắc cái đoạt lấy danh sách của ủy viên thể dục, tìm được hai hạng mục này, đề tên mình sau tên của Lâm Ngữ Kinh: "Tớ mắc mớ gì không được? Không phải chỉ là đẩy tạ thôi sao? Ném đi chẳng phải xong rồi sao, tớ thi!"

Lâm Ngữ Kinh ở bên cạnh xem thế là đủ rồi, giơ tay vỗ "Bốp bốp bốp" cho cô: "Hay! Nói hay lắm!"

Văn Tử Tuệ mặc dù đã ký tên mình lên trên, nhưng vì danh sách đã nộp lên rồi, nên cô ấy phải mang số hiệu của Lâm Ngữ Kinh đi.

Lâm Ngữ Kinh theo cô đến nơi điểm danh báo cáo, hai người đi dọc theo đường biên từ trong khán đài vòng ra. Rẽ vào chỗ ngoặc, Lâm Ngữ Kinh nghe thấy một tiếng xin lỗi rất nhỏ.

Cô mới đầu còn cho là mình nghe lầm, quay đầu đi.

Văn Tử Tuệ cúi đầu xuống, từ trán đến cổ đều đỏ bừng lên: "Thật xin lỗi, tôi... buổi sáng không cố ý, tôi không nghĩ cậu sẽ ngã, " tiếng cô ấy rất thấp, "Thẩm Quyện lúc nãy tới tìm tôi, bảo tôi nói xin lỗi với cậu... Nhưng cậu ấy không đến tôi cũng sẽ xin lỗi cậu, tôi cũng không muốn khiến cậu... như vậy. Tôi chỉ là muốn cản cậu một cái, cậu đừng tức giận."

Lâm Ngữ Kinh cảm thấy giọng cô nương này nghe như sắp khóc.

"Ngay thời điểm đó tôi còn rất tức giận." Lâm Ngữ Kinh nói.

Bả vai Văn Tử Tuệ bỗng nhấc lên, ngước đầu, mũi có chút đỏ.

"Tuy nhiên hiện tại tôi không còn giận nữa, cũng chỉ ngã một cái, trầy chút da thôi mà. Cậu nói cậu không cố ý, tôi cũng tin rồi, " Lâm Ngữ Kinh thở dài, "Chỉ là sau này đừng như vậy nữa. Có biết bao chuyện lớn chuyện nhỏ không thuận ý cậu chứ, chờ cậu tốt nghiệp đại học đi vào xã hội rồi, có phải sẽ bị tức chết không."

Nếu như đặt vào trước kia, Lâm Ngữ Kinh có lẽ sẽ không chỉ ở mức độ ăn miếng trả miếng đơn giản như vậy. Thế nhưng giờ đây, cô phát hiện mình thật sự không có cái kia, cái dục vọng muốn đáp lễ cho cô ấy nữa.

Cô suy nghĩ một chút, hẳn là vì Thẩm Quyện.

Thật ra lúc ấy cô ở ngay tại sân thể dục trong nhà, không phải mới đi ngang qua.

Cô gần như là nghe được từ đầu đến đuôi.

Thời điểm nghe thấy câu "Ở chỗ tôi đây xem như xong" của Thẩm Quyện, cô đột nhiên cảm thấy có chút ngẩn ngơ.

Không phải chưa ai từng ra tay giúp cô. Trước kia khi cô bị sỉ nhục, Trình Dật và Lục Gia Hành mang theo cô, ba người đè lên những tên bắt nạt cô đánh cho một trận. Thế nhưng cảm giác này không giống khi đó. Bọn cô là bạn bè, cùng tiến cùng lùi, hết thảy đều là cùng nhau gánh vác, cô đánh nhau thua còn có thể bị Lục Gia Hành cười nhạo.

Lâm Ngữ Kinh là lần đầu tiên cảm nhận được, mùi vị được một người lặng lẽ ở phía sau che chở là thế nào.

Có loại cảm giác rất kỳ lạ, vừa chua xót vừa mềm mại.

Mềm mại xong, phản ứng đầu tiên của cô là muốn nhanh chân bỏ chạy.

Giống như lúc mới đến thành phố này, bác Lý nói "Trời sắp tối rồi, một cô gái nhỏ chưa quen hoàn cảnh ở đây một thân một mình như thế, không an toàn lắm."

Lâm Ngữ Kinh chưa từng tiếp xúc với điều này, với thiện ý xa lạ này có phần mờ mịt không biết ứng đối, cô không biết vào loại thời điểm này nên nói cái gì.

Cám ơn cậu, bạn học Thẩm, tôi rất cảm động.

Con mẹ nó chứ cảm động đến mức tim như đập không đều, trái tim này nhảy nhanh đến nỗi tôi cảm giác như một phút nó nhảy cả hơn trăm lần. Xin hỏi cậu có biết chuyện gì đang xảy ra không.

Lâm Ngữ Kinh lại nghĩ tới, vấn đề Trình Dật mới hỏi cô.

Nếu ngày nào đó Thẩm Quyện có một cô gái, người bạn duy nhất ở đây của cậu cũng phải giữ khoảng cách với cậu rồi. Cậu sẽ không cảm thấy không vui chứ?

Lâm Ngữ Kinh lúc ấy căn bản không hề nghĩ ngợi, liền vô thức phủ nhận.

Nhưng đến giờ cô quả thực chưa từng hỏi cậu về vấn đề này.

Cô đến quán xăm hình của cậu, ngốc ở đó một đêm, gặp gỡ mấy người bạn tốt của cậu, mãi tới bây giờ đều chưa từng thấy cậu cái gì nữ tính xuất hiện bên cạnh cậu.

Khi cậu ở trường học, Lâm Ngữ Kinh hầu như chỉ thấy cậu và Hà Tùng Nam lăn lộn cùng nhau.

Đủ loại dấu hiệu đều cho thấy, người này có lẽ độc thân.

Thế nhưng ra ngoài trường thì sao, số lần hai người gặp mặt dường như có thể đếm trên đầu ngón tay.

Nhưng cậu quen rất nhiều người, cái gì cũng biết, đi đâu cũng quen thuộc, cũng có rất nhiều những mặt khác mà cô không biết.

Cậu nói cậu ở ngay trong tiệm, Lâm Ngữ Kinh không biết tại sao cậu chỉ có một mình ở kia, không biết tình huống trong nhà cậu, không biết cậu có phải còn có những vòng giao tiếp khác không, cũng không biết cái sự kiện thần bí kia, sự kiện suýt nữa đánh chết bạn cùng bàn đó.

Lâm Ngữ Kinh vốn cảm thấy bọn họ đã rất thân thuộc rồi, nhưng tính toán như kia, lại cảm thấy chuyện mình biết rõ về cậu quá ít.

Cô bỗng nhiên có phần không chắc chắn, cậu rốt cuộc đã có bạn gái chưa.

Có lẽ chỉ là cô tới giờ chưa từng thấy?

Không biết vì sao, Lâm Ngữ Kinh bỗng nhiên hoảng hốt một chút.

Cô đứng ở nơi báo danh, rút điện thoại ra, gửi cho Thẩm Quyện một tin nhắn.

Cô cân nhắc đôi lát, nghĩ xem hỏi như nào cho tốt.

Vấn đề này quá riêng tư rồi.

Có cần hỏi không đây?

Liệu có không ổn không?

Nhưng con mẹ nó chứ đều xem cậu ta như bạn bè rồi! Hỏi thử cậu có đối tượng chưa cũng không được sao!

Lâm Ngữ Kinh dậm chân, cẩn thận đánh chữ: [Bạn học Thẩm, cậu có bạn gái chưa?]

Chính cô cũng không phát hiện, bản thân có chút khẩn trương.

Văn Tử Tuệ đang xếp hàng chờ điểm danh ở chỗ điểm danh đẩy tạ, Lâm Ngữ Kinh ngồi xổm ở mảnh đất trống bên cạnh chờ. Lúc cô đi Thẩm Quyện còn đang dán mắt vào điện thoại, đoán chừng cậu sẽ nhanh chóng nhìn thấy.

Đợi chờ mãi hơn mười mấy phút.

Thẩm Quyện vẫn chưa hồi âm.

Hết chương 36.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.3 /10 từ 2 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như ngu nhu vo chong, truyen cuoi kho cuu rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.