Tôi muốn có một mái nhà

Chương 26



Lâm Gia Nhạc cảm giác bản thân bị cái bánh ngọt từ trên trời rớt xuống trúng đầu, tự nhiên lại có chuyện tốt như vậy xảy ra ra với mình, vô cùng hưng phấn nhưng lại có chút sợ hãi, không thân cũng chẳng quen, dựa vào cái gì mà người ta phải giúp mình. Ai, thật sự là một lần bị rắn cắn, cả đời sợ dây thừng mà. Cậu ấp úng nói “Thầy Thịnh, như vậy rất phiền cho các anh. Hay để tôi đóng học phí cho hai người nhé.”

Thịnh Mặc đen mặt, đứa nhỏ này suy nghĩ đi đâu thế, từ khi nào anh mở lớp học thêm vậy? “Học phí tôi cũng không dùng tới đâu, bạn tôi cũng không thiếu chút tiền ấy, coi như tôi báo đáp cậu giúp tôi sửa nhà là được.”

“Nhưng là, chúng tôi sửa nhà cho anh cũng đã thu phí rồi.” Lâm Gia Nhạc nói.

“Tôi trả tiền công thật, nhưng tôi nghĩ không mấy ai được hưởng đãi ngộ nhiều như tôi, khiến Tiểu Lâm phải tận tâm tận lực như vậy.” Thịnh Mặc cười nói.

Lâm Gia Nhạc hơi xấu hổ, hiếm khi hài hước một chút “Thầy Thịnh, anh đang hoài nghi phẩm hạnh chức nghiệp của tôi phải không?” Nhưng thật ra thì đúng là cậu có quan tâm đến Thịnh Mặc nhiều hơn người khác một chút.

Thịnh Mặc vội giơ tay xin tha “Không dám, không dám, Tiểu Lâm tuyệt đối là người có lòng trách nhiệm và đạo đức nghề nghiệp. Vậy quyết định thế nhé, cậu có gì không hiểu thì lúc tan tầm hoặc cuối tuần đều có thể tới tìm tôi, chỉ cần tôi có thời gian thì nhất định sẽ nói, tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn.”

Lâm Gia Nhạc cảm kích “Vậy thật cảm ơn Thầy Thịnh.”

Thịnh Mặc nhớ tới điều gì đó “Sau này đừng xưng hô quá khách khí với tôi, chúng ta cũng coi là bạn bè rồi, đừng xa lạ quá.”

Lâm Gia Nhạc giã tai, cười “Được rồi, vậy tôi đành mạo phạm.”

Lâm Gia Nhạc liền tranh thủ hỏi Thịnh Mặc mấy vấn đề, Thịnh Mặc xem những gì cậu hỏi đều là trọng điểm, có thể thấy đứa nhỏ này thật sự quan tâm đến thiết kế, liền vui vẻ chỉ bảo một ít. Lâm Gia Nhạc nghe Thịnh Mặc giảng giải xong, có cảm giác như được khai sáng, hai người càng nói càng hưng phấn. Không biết qua bao lâu, Lâm Gia Nhạc nhìn đồng hồ trên tay, lắp bắp kinh hãi “Ai nha, đã trễ thế này rồi, làm muộn giờ Thầy Thịnh đi ăn cơm. Tôi cũng nên đi rồi.”

Thịnh Mặc nhìn đồng hồ, quả nhiên không còn sớm “Không xong rồi, cơm ở nhà bác Tống chắc đã đến bữa, chỉ sợ đến cũng không kịp.” Tống Kì là bạn học của cha Thịnh Mặc, cũng chính là phó viện trưởng viện kiến trúc của trường đại học A, đó là một vị trưởng bối vô cùng hài hước, nhưng quy củ trong nhà lại cực quái lạ, đúng 12 giờ sẽ ăn cơm, mặc kệ người có đến đủ hay chưa, vài thập niên chưa sai một ngày. Thịnh Mặc từng đến nhà ông ăn cơm vài lần cũng đã sớm được lĩnh giáo quy củ này.

Lâm Gia Nhạc xấu hổ vô cùng “Phải làm sao giờ?” Đây là ngày tết lớn, không thể để Thịnh Mặc không có cơm ăn.

Thịnh Mặc nói “Không sao đâu, không phải chỉ là một bữa cơm thôi sao. Ra đường là có cơm ăn rồi.”

Lâm Gia Nhạc lấy di động gọi cho Lưu Minh Lượng. Lưu Minh Lượng tiếp điện thoại rất nhanh “Gia Nhạc, đang ở đâu thế? Nhanh đến đi, mọi người đang chờ cậu ăn cơm.”

Lâm Gia Nhạc cười ngượng ngùng “Anh Lưu, em đang ở nhà của Thầy Thịnh. Đúng lúc gặp được anh ấy nên có hỏi chút vấn đề nhưng lại làm trễ giờ ăn cơm của anh ấy, em mời anh ấy đến ăn tết cùng chúng ta được không?”

Đương nhiên Lưu Minh Lượng rất vui vẻ, anh ta sảng khoái đồng ý “Tốt tốt, chỉ sợ mời không nổi. Anh đi làm thêm hai món ăn quê, hai người mau đến đấy!”

Lâm Gia Nhạc gác điện thoại “Thầy Thịnh, đến ăn tết cùng chúng tôi đi, cũng không có gì nhiều, nhưng đông người náo nhiệt.”

Thịnh Mặc cảm thấy đứa nhỏ này thật đáng yêu, trước mặt mình thì tiền trảm hậu tấu vậy mà còn quay ra hỏi ý kiến, nhưng anh cũng thích cách làm này nên đồng ý “Vậy được, tôi đến quấy rầy các vị đồng hương một phen.”

Lâm Gia Nhạc hỏi “Thầy Thịnh, Đâu Đâu đâu?” Ngày tết lớn, không thể nhốt Đâu Đâu trong nhà được.

Thịnh Mặc nói “Nó đang ở trong xe.”

Lâm Gia Nhạc cười khiến vành mắt cong cong “Vậy là tốt rồi, không thiếu ai.”

Thịnh Mặc “…”

Lưu Minh Lượng biết Thịnh Mặc muốn tới, nói Dư Lan nhanh chóng dọn dẹp nhà của, tự mình xuống bếp làm thêm mấy món ăn mang hương vị quê nhà. Thật ra bình thường trong nhà cũng đã rất gọn gàng, không có gì phải dọn dẹp nhiều, chỉ là Ngưu Ngưu còn nhỏ nên nghịch ngợm, từ bàn trà đến sàn nhà, khắp nơi đều la liệt những sách vở và đồ chơi của nó.

Dư Lan vừa dọn từng món đồ chơi của con vừa nói “Ngưu Ngưu, đừng ném đồ chơi của con lung tung nữa, sắp có khách đến nhà. Chú Nhạc của con sắp đến, mau ra đón chú đi.”

Quả nhiên Ngưu Ngưu thả món đồ chơi trong tay xuống, chạy vội ra cửa ngó nghiêng “Mẹ ơi, chú Nhạc vẫn chưa đến.”

“Thế con vào xem TV trước đi, chú ấy sắp đến rồi.” Dư Lan kéo một quyển sách ảnh tập đọc của trẻ em từ giữa ghế sofa ra, lại nhặt được một khối xếp hình thông minh từ dưới sàn, những đồ này đều là Lâm Gia Nhạc mua tặng cho Ngưu Ngưu.

Cuối năm ngoái bà ngoại Ngưu Ngưu về quê dẫn theo cháu, Ngưu Ngưu theo về đã bị đưa đến lớp mẫu giáo học lớp chồi, bình thường đến trường hay về nhà đều là Lưu Minh Lượng đưa đi, Dư Lan đón về. Sau khi bà ngoại Ngưu Ngưu về quê, Lưu Minh Lượng tính đến chuyện để Ngưu Ngưu về sống ở tỉnh H, nhưng Lâm Gia Nhạc lại vô cùng phản đối, nói trẻ con phải ở cạnh cha mẹ mới có thể lớn lên khỏe mạnh. Thực ra Lưu Minh Lượng có thể hiểu sao Lâm Gia Nhạc làm vậy, chính bản thân mình cũng không nỡ xa Ngưu Ngưu, nên cứ vậy giữ Ngưu Ngưu lại tỉnh H, học phí tuy rằng đắt một chút nhưng thu nhập hàng tháng của mình vẫn lo được, chút giá đó đổi lấy việc con mình vui vẻ mỗi ngày, anh cảm giác rất đáng giá.

Ngưu Ngưu xem xong hai tập Tom and Jerry thì nghe thấy tiếng mở cửa, vội vàng nhảy từ sofa xuống mở cửa “Chú Nhạc!”

Cửa vừa mở ra, Lâm Gia Nhạc đã nhận được sự chào đón nhiệt tình của Ngưu Ngưu “Ngưu Ngưu!”. Cậu dùng một tay ôm Ngưu Ngưu đi vào nhà “Ai nha, mới vài ngày không gặp, Ngưu Ngưu lại nặng hơn rồi.”

Ngưu Ngưu cười hì hì ôm cổ Lâm Gia Nhạc, đang muốn thơm một cái lên má cậu thì lại nhìn thấy một chú lạ mặt đứng phía sau, còn có một chú chó rất là lớn, nhất thời quên luôn mình định làm gì, trợn mắt to tròn nhìn chằm chằm vào Đâu Đâu.

Dư Lan bưng đồ ăn từ bếp đi ra “Gia Nhạc đến rồi a. Vị này là Thầy Thịnh đúng không? Xin chào ngài, mời ngồi!”

Lâm Gia Nhạc nói “Thầy Thịnh, đây là chị dâu tôi.”

Thịnh Mặc cười gật đầu “Làm phiền mọi người, tết thế này còn đến ăn ké cơm” Nói rồi đưa tay ra, bao nhiêu quà tặng đặt cả xuống bàn, đây đều là những thứ mua trên đường đi.

Dư Lan cười nói “Đều là đồng hương, sao phải khách khí vậy chứ, thêm người đón tết càng vui. Mời Thầy Thịnh ngồi, sắp được ăn cơm rồi, không cần giữ lễ quá, cứ thoải mái đi.”

Thịnh Mặc gật đầu “Được, chị cứ làm đi, đừng bận tâm em.”

Lâm Gia Nhạc ôm Ngưu Ngưu ngồi vào sofa, Đâu Đâu cũng chạy theo cậu, Ngưu Ngưu vừa ôm cổ Lâm Gia Nhạc vừa thò tay sờ lông Đâu Đâu. Đâu Đâu le lưỡi, liếm cái tay nhỏ của Ngưu Ngưu, chọc nó cười khanh khách.

“Thầy Thịnh, đến đây ngồi.” Lâm Gia Nhạc vẫn không quên tiếp đón Thịnh Mặc.

Thịnh Mặc bước đến gần ngồi xuống bên cạnh cậu, nhìn một lớn một nhỏ chơi đùa với chú chó, thật sự rất ấm áp.

Thịnh Mặc nhỏ giọng hỏi “Anh Lưu là người thân của cậu?”

Lâm Gia Nhạc quay sang cười nói “Không phải, chúng tôi là đồng hương. Nhưng anh Lưu rất quan tâm tôi, cho nên tôi nhận anh ấy làm anh.”

Thịnh Mặc gật đầu, trong tâm thầm nhủ, thì ra không phải cậu khách khí với tất cả mọi người.

Lâm Gia Nhạc đột nhiên nhớ đến cái gì, đặt Ngưu Ngưu xuống sofa “Ngưu Ngưu, con chơi với Thầy Thịnh và Đâu Đâu một lát nhé, chú đi gọi điện thoại. Thầy Thịnh, tôi đi gọi điện, anh ngồi chơi nhé.”

Thịnh Mặc gật đầu “Cậu cứ đi đi.”

Ngưu Ngưu cũng gật đầu thật sâu, ý bảo con đã biết.

Gọi được điện thoại, Lâm Gia Nhạc liền hối hận, vì sao không đợi ăn cơm xong rồi gọi chứ, ít nhất sẽ không có cảm giác nuốt không trôi.

Cuộc điện thoại này là cậu gọi cho chú Tư. Lễ Thanh minh năm nay cậu về quê tảo mộ ông bà, đúng lúc nhà chú Tư lắp thêm điện thoại cố định, chú ghi số cho cậu, sau cậu có di động riêng, liên lạc cũng tiện hơn, thường thường gọi điện về hỏi thăm chú Tư.

Điện thoại được kết nối, hỏi thăm vài câu, chú Tư đột nhiên nhắc tới một chuyện “Nhạc Nhạc, mới đây có người đến tìm cháu đấy, là một người Quảng Đông.”

Trong đầu Lâm Gia Nhạc đã có linh cảm mãnh liệt “Là ai vậy ạ? Tên gì chú có nhớ không?”

Chú Tư nói “Chưa kịp nói tên, người đó bảo là đồng sự của cháu ở xưởng, nói nửa năm trước cháu bỏ việc ở nhà máy, có rất nhiều chuyện chưa được làm rõ, còn cả đồ đạc cũng chưa lấy, hi vọng cháu có thời gian sẽ quay lại lấy.”

Lâm Gia Nhạc ra vẻ lạnh nhạt vâng một tiếng “Chú Tư, chú không cho anh ta số điện thoại của cháu chứ?”

Chú Tư nói “Không đâu. Cậu ta hỏi, chú liền nói bình thường đều là cháu chủ động liên lạc, chú không có số của cháu. Cậu ta bảo khi nào cháu gọi điện về thì báo cậu ta một tiếng.” Nửa năm trước chú Tư thấy Lâm Gia Nhạc đột nhiên về quê lại bệnh nặng một trận, cho rằng cậu ra ngoài đã chịu ủy khuất hoặc chọc phải tai họa gì, cho nên không dám nói cho người kia biết số điện thoại của cậu.

Lâm Gia Nhạc nhẹ nhàng thở ra “Cảm ơn chú, chú Tư. Cháu biết, điện thoại của cháu chú đừng đưa cho ai. Cháu sắp đi ăn rồi, mọi người ở nhà đón tết vui vẻ nhé, ăn bánh chưng nhiều một chút. Chú hỏi thăm thím Tư giúp cháu.” May mà chú Tư là người có ý tứ, nếu không phải đổi số điện thoại, rất phiền.

Lâm Gia Nhạc gác điện thoại, trên lưng đã thấm một tầng mồ hôi lạnh. Chẳng lẽ Hạ Phương Húc vẫn chưa muốn buông tha cho mình? Cậu siết chặt nắm tay, oán hận, ân oán của các người thì liên quan gì đến tôi! Đều biến con mẹ nó đi, những kẻ có tiền ăn no rửng mỡ, đùa giỡn người khác để trả thù. Tôi không trêu vào các người được chẳng lẽ còn không trốn được sao!

Đúng lúc này Lưu Minh Lượng ló đầu ra gọi “Gia Nhạc, vào ăn cơm!”

Gia Nhạc buông nắm tay, thở ra một hơi “Vâng, em vào đây.”

Sau khi rời thành phố D, Lâm Gia Nhạc vẫn không nghĩ sẽ quay về, trong lòng cậu vẫn còn sợ hãi nơi ấy, nghĩ cũng không muốn nghĩ tới, sao có thể trở về. Chỉ là có đôi khi liên hoan nói chuyện phiếm với những nhân viên cùng làm, trong lòng sẽ nhớ tới đám anh em ở kho hàng kia, bọn họ đều giống nhau, chất phác mà nhiệt tình, có đôi khi nói chuyện hơi quá, nhưng tình cảm cũng rất chân thành, quan tâm nhau cũng rất chân thành. Bản thân im lặng bỏ đi như thế, khẳng định họ sẽ rất lo lắng, cho nên sau khi đi rồi cậu viết một phong thư cho Trương Kiến, nói với anh ta cậu vẫn bình an, giải thích chuyện bản thân đi mà không nói tiếng nào. Trên thư không ghi địa chỉ, thậm chí còn là nhờ người qua đường gửi thư hộ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.

Truyện ngôn tình là món ăn không thể thiếu, đặc biệt là những người mê truyện. Theo từng con chữ, cuộc sống của bạn như thể được khắc họa lên rõ nét hơn. Bởi vậy, nếu bạn có thời gian thì đừng nên bỏ phí những thước truyện trong top truyện ngôn tình xuyên không hay nhất mà chúng tôi chia sẻ. Đừng quên ấn nút chia sẻ nếu thấy thông tin hữu ích cả nhà nhé! Chúc bạn tìm được thật nhiều niềm vui khi đọc truyện tại truyenhay.com mỗi ngày. Tuyển chọn hàng chục ngàn bộ truyện hay gồm nhiều thể loại từ trang xem truyện hay chẳng hạn như the hon, hotboy ac ma an sach co be ngot ngao với hàng ngàn bộ truyện được chọn lọc kỹ càng đủ mọi thể loại phù hợp cho từng đối tượng và từng độ tuổi. Chắc chắn bạn sẽ tìm được những bộ truyện vô cũng hấp dẫn tại xemtruyenhay.com.

loading...
DMCA.com Protection Status