Tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết

Chương 17



"Này Vũ Lục Hàn?"

Hàm Vũ Phong đột ngột lên tiếng phá tan sự im lặng giữa cả hai. Cô nhìn sang bên, thấy hắn đang nhìn mình. Họ đã ngồi trong yên lặng được một lúc khá lâu, và cô cảm thấy có một chút sợ hãi dấy lên khi Hàm Vũ Phong lên tiếng sau màn "nhận xét" của mình.

"Cô... có muốn "đi đêm" một lần không?" Hắn nhìn cô cười ám muội. Vũ Lục Hàn tròn mắt nhìn hắn. Tên khốn này đang gợi ý cái gì vậy?

"Lại nghĩ bậy." Hàm Vũ Phong nheo mắt. Vũ Lục Hàn vẫn ngồi im, tròn mắt nhìn hắn khó hiểu. "Đi chơi buổi đêm, chỉ là đi chơi thôi."

"À..." Vũ Lục Hàn thở hắt. Bây giờ đã gần mười một giờ đêm, còn chỗ nào nữa mà đi?  Trong suy nghĩ của một kẻ cả ngày chỉ ru rú trong nhà, Vũ Lục Hàn vừa thấy phấn khích, vừa lo lắng.

"Đi nào." 

Hàm Vũ Phong tỏ ra vô cùng thân thiện, mỉm cười. Nụ cười của hắn thấp thoáng sau ánh sáng yếu ớt từ ánh đèn dưới sân nhà hắt vào. Lúc này cô mới nhận ra, Hàm Vũ Phong vô cùng ấm áp. Hắn ấm áp một cách riêng biệt, và không phải ai cũng đủ may mắn để được cảm nhận sự ấm áp ấy.

"Tôi... phải... thay đồ đã..." Vũ Lục Hàn đỏ mặt hô lên khi thấy hắn phăm phăm kéo cô xuống nhà. Hắn quay lại cười nhẹ nhàng, nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới rồi nháy mắt.

"Như vậy là quá đủ rồi."

Vũ Lục Hàn đỏ mặt. Bởi vì đang trong tâm trạng rối loạn, cô chỉ xỏ vào người bộ đồ ngủ đầu tiên vớ được trong tủ. Cô thậm chí còn không kịp mặc áo lót! Ai mà biết được sẽ ra ngoài lúc này? Vũ Lục Hàn không tự nhận có bộ ngực to hấp dẫn, thực chất có vẻ ngược lại, nhưng dù ngực nhỏ cũng không quen "thả rông" ra đường. Hắn không nhận ra điều đó sao, lại còn bảo "quá đủ"? Rõ ràng là không công bằng. Trong khi cô ăn mặc vô cùng ngớ ngẩn và xoàng xĩnh thì kẻ kia lại ăn vận vô cùng hợp mắt, như thể định sẵn là sẽ đi chơi vậy! Cô nhăn nhó đi theo hắn, không dám ý kiến nửa lời.

Hàm Vũ Phong dẫn cô xuống gara, đi sâu vào phía trong, nơi "trưng bày" những chiếc motor ngầu lòi của hắn. Vũ Lục Hàn nuốt khan, không phải hắn lại thèm kiểu di chuyển lạ đời ấy rồi chứ?  Hàm Vũ Phong tới bên chiếc xe cưng của mình, cẩn thận từng tí một khi đến gần nó. Hắn lấy hai mũ bảo hiểm, tự tay đội nó cho cô. Vũ Lục Hàn nhận ra, dù có thích cô hay không thì Hàm Vũ Phong vẫn là một chàng trai có chỉ số ga lăng vô cùng cao và hắn đối xử lịch sự với người khác giới không cần lí do. Ngay từ lần đầu gặp lại, hắn đã làm những hành động vô cùng nhỏ như mở cửa xe, thắt dây an toàn, rót cà phê, chuẩn bị chỗ ngủ cho cô rất kĩ. Lần đầu ngồi trên chiếc xe motor kinh khủng đằng kia, hắn cũng nhường cho cô chiếc mũ bảo hiểm duy nhất, đồng thời cũng chính tay mình đội mũ vào cho cô. Không cần biết nó có chứa đựng chút tình cảm nào không, Hàm Vũ Phong thật sự là một quý ông.

Hàm Vũ Phong cười nửa miệng nhìn cô, quay lại, đội mũ, ngồi lên xe, bảo cô gái đang lúng túng nhìn hắn.

"Xin lỗi, tôi không thể mạo hiểm cho cô cảm nhận tốc độ được nữa. Vui lòng lên phía sau ngồi."

Làm như tôi muốn "cảm nhận tốc độ" lắm vậy! - Vũ Lục Hàn rủa thầm, lạch bạch đi về phía hắn. Xe cao như thế, cô thật sự không biết dẫm chân vào đâu để trèo lên. Thấy Vũ Lục Hàn lúng túng, hắn thở dài.

"Bám vào tôi, lấy hết sức mà trèo lên. Tôi không muốn coi thường người châu Á đâu, nhưng mà... cô lùn quá."

Anh nghĩ rằng anh không có nửa dòng máu châu Á hả?  Vũ Lục Hàn nhăn nhó nghĩ thầm. Khổ sở lắm cô gái đáng thương mới ngồi yên vị được trên chiếc xe "cao lênh khênh" ấy. Một phần cũng vì cô sợ rằng nếu lỡ làm... xước xe, Hàm Vũ Phong sẽ quấy rầy cô đến khi cô già khọm mất. Và Vũ Lục Hàn vẫn còn mẹ già ở nhà phải chăm nữa.

"Phiền cô ôm thật chặt vào nhé."

Hàm Vũ Phong nói nhẹ nhàng ngay khi Vũ Lục Hàn đã ngồi yên vị. Qua hai lớp mũ bảo hiểm dày cộp, Vũ Lục Hàn hoàn toàn không nghe được gì. Cô chưa kịp hỏi lại, hắn đã rồ ga, phóng vọt qua cửa gara đang mở. Cô gái nhỏ hồn vía thất kinh, không biết phải nghĩ gì, ôm dính lấy kẻ cầm lái. Chỉ có Hàm Vũ Phong được cô gái ôm, sung sướng nở nụ cười tự mãn.

Chiếc xe dừng lại trước một cửa hàng nhỏ. Xung quanh đã đóng cửa gần hết, duy chỉ nơi đây vẫn còn khách la liệt, bàn ghế nhựa kê đầy vỉa hè hầu như đông kín người. Vũ Lục Hàn loay hoay nhảy xuống khỏi xe, chao đảo vì hắn đi với tốc độ quá khủng khiếp. Trời bắt đầu tối khiến đường phố bớt nhộn nhịp, càng thuận lợi cho kẻ kia biến thành trường đua riêng. Hàm Vũ Phong không quý chiếc xe như cô tưởng: hắn sẵn sàng dựng xe bên cạnh những chiếc xe bình thường khác, dựng sát, không hề có khoảng cách, dường như không lo lắng về chuyện sẽ bị xước xe. Vũ Lục Hàn cũng để ý, lần đi dự tiệc hôm nay hắn cũng vô cùng thoải mái giao chìa khóa xe cho nhân viên tự đánh xe vào nơi gửi, không hề sợ chẳng may họ không quen tay lái, va quệt làm hỏng. Cô không biết có phải vì hắn tự tin với số tiền khổng lồ trong tay sẽ mua được những chiếc xe khác thay thế, hay vì hắn quá vô tư đến mức không biết xót của. Nhưng dù vậy cô vẫn thấy những hành động của hắn trái ngược với những điều lạnh lùng hắn cố tỏ ra bên ngoài - nó luôn toát lên một vẻ vô cùng gần gũi. Và Vũ Lục Hàn thấy thích điều đó.

Ngay khi Hàm Vũ Phong tháo mũ bảo hiểm, Vũ Lục Hàn có thể cảm nhận được những ánh mắt nhìn về phía hắn. Một người ngoại quốc bước vào quán vỉa hè đã gây nhiều sự chú ý. Một người ngoại quốc lái chiếc xe nghìn đô vào quán vỉa hè sẽ gây chú ý gấp đôi. Người ngoại quốc này lại vô cùng đẹp trai, thể hình vạm vỡ, trông như một diễn viên Hollywood đang dừng chân nghỉ ngơi. Vũ Lục Hàn đứng ngây ra, không nhận thấy trên đầu mình còn cái mũ. Hắn quay sang nhìn cô, chau mày, vươn người tháo mũ và đưa tay chỉnh lại tóc cô vào nếp. Vũ Lục Hàn đỏ mặt, chỉ biết đứng đực ra một chỗ.

Hàm Vũ Phong dựng xe cẩn thận, đặt mũ ngay ngắn lên xe, dắt tay Vũ Lục Hàn tiến vào quán vỉa hè. Nhân viên mừng rỡ chạy đến, hồ hởi lau sạch một chiếc bàn trống, thi nhau đon đả chào hắn mà quên hẳn sự tồn tại của cô. Đúng là tư tưởng trọng nam khinh nữ còn quá lớn, nhất là đối với người đẹp trai. Cô lầm bầm. Vũ Lục Hàn cảm nhận được rõ sự xuất hiện của hai người gây sự chú ý trong quán ăn này, cô còn vô tình bắt gặp nhiều ánh mắt "mổ xẻ" nhìn chằm chằm vào cô. Vũ Lục Hàn hờn dỗi nhìn hắn, không mảy may bận tâm vẻ ngạc nhiên và nụ cười hồn nhiên của hắn trước thái độ của cô.

"Khuôn mặt đó là có ý gì vậy? Sợ ăn đêm sẽ béo à?"

"Không!" Cô phụng phịu. "Anh không cho tôi thay quần áo. Rõ ràng nhìn anh đẹp hơn hẳn, còn tôi như vừa ngủ dậy, mặc tạm đồ vậy!"

"Cô nghĩ gì thế?" Hắn bật cười, cúi xuống nhìn bộ đồ mình đang mặc trên người. Hàm Vũ Phong ăn mặc đơn giản nhưng tổng thể trông rất vừa mắt. Còn cô thì...

"Anh muốn tôi đã xấu thì xấu một thể đúng không?" Vũ Lục Hàn làu bàu, hờn dỗi quay đi. Hàm Vũ Phong cúi đầu cười, khóe mắt nheo lại. Vũ Lục Hàn nhận ra hôm nay hắn không hề vuốt keo cho mái tóc vàng hoe. Những sợi tóc rất mềm bỗng tỏa ra hương thơm đầy nam tính khiến cô bất giác đỏ mặt.

"Tôi thấy cô ổn nghĩa là ổn, việc gì phải nghĩ mình xấu?" Hắn vừa nói vừa cười. "So sánh bản thân với một thằng con trai, quá ngộ nghĩnh!"

Cô lập tức thấy lưng áo và hai tay nóng ran. Cô không rõ do ngại hay do xấu hổ nữa, hờn dỗi xị mặt xuống, nói vô cùng nhỏ.

"Tôi không mặc áo lót!" Cô khum tay, nhoài người hết cỡ, thì thầm để chỉ mình hắn nghe thấy. Vũ Lục Hàn khom lưng, cố không để áo dính vào ngực.

Hàm Vũ Phong khi nghe tới điều đó, lập tức nhìn thẳng vào ngực cô không e ngại khiến cô đỏ mặt vội vàng lấy tay che ngực. Cô định cằn nhằn kẻ dâm đãng công khai đó thì hắn đã hắng giọng lên tiếng.

"Tôi nhìn mãi còn chẳng thấy, mà chẳng có ai tinh mắt hơn tôi đâu." Hàm Vũ Phong buông một câu xanh rờn nhưng nét mặt vô cùng nghiêm túc. Hắn đang công khai chê bai cô hay đang trêu chọc một cách lịch sự vậy?  Vũ Lục Hàn ngay lập tức tối sầm mặt, khuôn mặt cô phải dài xuống vài xentimet.

"Lần sau hãy nói điều này ở nhà. Thật may vì cô đi cùng tôi." Hắn tiếp tục nói mà không đợi cô phản ứng, rất nghiêm túc. Vũ Lục Hàn hoàn toàn không hiểu câu nói đó có hàm ý gì.

Người ta mang ra một bếp nướng bằng cồn, đặt lên phía trên một chiếc chảo to với miếng giấy bạc bọc kín mặt. Cô ngồi im nhìn theo từng đĩa thức ăn được đặt lên bàn: một đĩa thịt rất nhiều được tẩm ướp thơm phức, một đĩa tôm, mực và cá đã lọc, cũng có một lớp gia vị; rất nhiều nấm, kèm theo cà tím và cả bí đỏ. Họ đặt gia vị và một số thứ phụ gia đầy vào chỗ trống, Hàm Vũ Phong ngồi rất bình thản nhìn theo. Ngay khi nữ nhân viên dọn hết đồ ra một cách nhanh chóng, lập tức nhìn hắn cười đon đả.

"Ngài có cần thêm thứ gì không ạ?" Giọng cô gái ngọt lịm. Cách xưng hô lạ lẫm như vậy, trừ các đối tác của hắn, chưa bao giờ cô nghe thấy gọi.

"Cho tôi hai bia, không lạnh. Cảm ơn cô." Hắn lịch sự cười. Vũ Lục Hàn chờ nhân viên đi khỏi, tròn mắt nhìn hắn.

"Cô ấy gọi anh là "Ngài" ư?"

"Họ thích vậy, tôi thì không." Hắn cười nhẹ. "Đây là nơi đầu tiên tôi đến ăn cùng Mike khi về nước, khá hợp khẩu vị nên sau này chúng tôi tới đây thường xuyên hơn. Lúc đó Mike vẫn gọi tôi là James, cậu ta xui họ gọi tôi là Ngài vì người Anh thích vậy." Hàm Vũ Phong buông một câu mỉa mai, bắt gặp biểu hiện của cô, bật cười. "Mike chính là Hải Minh đó. Tôi chỉ quen gọi cậu ta như vậy."

"À..." Vũ Lục Hàn tỏ vẻ thấu hiểu, gật gù. Cô nhìn theo hắn thành thạo thao tác từng thứ, tự xác nhận đúng là hắn đã tới đây khá nhiều.

"Cô đã bao giờ ngồi ăn ở một nơi như thế này chưa?" Hắn nhướn mày hỏi. Vũ Lục Hàn lắc đầu.

"Đó là một thiếu xót vô cùng lớn, cô gái ạ." Hắn nhìn cô, bỗng nhiên nở nụ cười tuyệt đẹp. "Hãy yêu đất nước của mình hơn, đừng chỉ ngồi ru rú trong nhà như thế."

"Tôi rất yêu nước!" Cô cãi.

"Cô đã tìm hiểu được bao nhiêu điều của đất nước mình rồi? Hay chỉ biết qua sách vở?"

Vũ Lục Hàn cứng họng, bối rối cúi đầu.

"Tôi đã dành ba tháng đi phượt dọc khắp đất nước này trên chiếc motor kia, và nó rất tuyệt." 

Hàm Vũ Phong vừa nói vừa làm. Mùi thịt nướng hấp dẫn khiến bụng cô sôi lên thật nhẹ. Bữa tối khi nãy cô thật sự không ăn được nhiều. Đồ ăn rất ngon, nhưng cô không hợp với những món như "ốc sên nướng bơ tỏi". Vũ Lục Hàn ăn rất ít, xem chừng Hàm Vũ Phong cũng thế.

"Anh đã đi khắp đất nước này rồi sao?" Cô ngạc nhiên hỏi lại kèm một sự thán phục. Hàm Vũ Phong gật đầu, đặt những thứ đồ chín đầu tiên vào bát cô.

"Việc đầu tiên của một người khi đặt chân đến một quốc gia chính là tìm hiểu về văn hóa của nó." Hắn tiếp tục vừa nói vừa làm. "Ngay cả khi cô bước chân sang một vùng khác thuộc đất nước mình, cô cũng phải tìm hiểu kĩ về văn hóa, tập tục của họ, vì mỗi nơi đều có một câu chuyện rất đặc trưng."

"Tôi nghĩ là... tôi không đến nơi cũng vẫn biết..." Vũ Lục Hàn rụt rè nói. Hắn nhìn cô, phì cười.

"Cô nghĩ rằng sách vở là bao gồm mọi thứ? Cô có thể biết về một vùng qua sách địa lý, nhưng cô sẽ không biết đến rất nhiều thói quen vô cùng dễ thương của họ, nếu không đến tận nơi. Cô sẽ chẳng nhớ được tới mười phần trăm những gì cô đọc trong sách." Hắn lại gắp đồ ăn vào bát cô. "Đây là quê hương thứ hai của tôi, nơi tôi lần đầu đặt chân đến chỉ tám năm về trước. Vậy mà tôi nghĩ tôi biết nhiều thứ hơn cô đấy, cô bé ạ."

"Anh... mới chỉ tới đây chừng ấy năm thôi sao?" Cô tròn mắt. Chủ đề câu chuyện lại đi theo một hướng khác hoàn toàn. "Anh... năm nay bao nhiêu tuổi vậy?" Vũ Lục Hàn rụt rè hỏi một vấn đề mình đã thắc mắc từ lâu. Hắn nheo mắt nhìn cô.

"Cô có biết ở đất nước tôi, hỏi tuổi đối phương là một điều bất lịch sự không?" Hắn trêu chọc. Cô lập tức lộ rõ vẻ bối rối, đỏ mặt.

"Tôi xin lỗi, tôi... không biết!"

"Điều này sách vở không có phải không?" Hắn tiếp tục chòng ghẹo. "Nhưng vì tôi là đứa con lai dễ tính nên tôi sẽ trả lời. Khi mới về nước tôi tròn mười bảy tuổi. Tôi đã bỏ dở chương trình học ở trường đại học cũ và về nước, tiếp tục học đại học tại đây."

Mỗi lời hắn thốt ra, cái miệng và đôi mắt Vũ Lục Hàn mở càng lớn. Một chàng thanh niên mười bảy tuổi đã học hai đại học, vậy mà cô đã nghĩ hắn thiếu thốn cuộc sống sinh viên! Bằng tuổi Hàm Vũ Phong khi ấy, Vũ Lục Hàn mới tốt nghiệp cấp ba, cắm đầu vào lo ôn thi đại học. Cô không ngờ hắn có thể tài giỏi như vậy.

Vậy là năm nay Hàm Vũ Phong tròn hai mươi lăm. Hắn hơn cô ba tuổi. Vũ Lục Hàn nuốt khan, hơn ba tuổi, mà cô đã nghĩ hắn phải hơn mình cả chục tuổi với kiểu cách và suy nghĩ của hắn. Đôi lúc cô nghĩ hắn như một thanh niên đã từng trải, vô cùng dày dặn kinh nghiệm và có thể đối phó với mọi thứ trên đời.

"Anh... đi học sớm nhỉ?" Cô không biết phải nói gì, thốt ra một câu vô cùng ngớ ngẩn. Hắn cười.

"Tôi buộc phải đi học sớm. Tôi rời cấp ba sớm hơn bạn bè hai năm, học đại học theo yêu cầu của bố." Rồi hắn im bặt.

Dường như Hàm Vũ Phong không muốn nói quá nhiều về gia đình mình. Vũ Lục Hàn cũng lặng lẽ cúi đầu, gặm nhấm từng tí thông tin, không dám cả gan thắc mắc. Cô không muốn trở thành kẻ quá vô duyên.

"Tôi chưa bao giờ nói nhiều về bản thân như thế này." Hàm Vũ Phong đột nhiên bật cười. Vũ Lục Hàn thấy tim mình run lên khi lắng nghe giọng cười vô cùng hiếm hoi ấy. "Và có lẽ cũng chưa bao giờ cười nhiều như lúc này."

"Anh... nên như vậy nhiều hơn..." Cô lí nhí đáp khi hắn nói câu cuối cùng với một vẻ dịu dàng bất ngờ. Hắn nhìn cô, khóe mắt nheo lại một ánh cười.

"Bởi vì cô quá ít nói. Đi với cô, không ngờ tôi lại là người nói nhiều hơn."

Vũ Lục Hàn cười méo xẹo. Cô không biết hắn đang mỉa mai hay đang trêu đùa mình nữa.

"Thật ra... tôi rất thích cảm giác này." 

Hắn lại đột ngột trở nên dịu dàng khiến tim cô gái đập mạnh. Hàm Vũ Phong lại gắp rất nhiều đồ ăn cho cô, giục giã. "Ăn nhiều vào. Cô cần rất nhiều sức để đi cùng tôi đêm nay đấy."

Đi cùng anh đêm nay...





Khi hai người xong bữa ăn cũng đã tới nửa đêm. Vũ Lục Hàn ục ịch đi theo hắn, cảm thấy chỉ ăn một tẹo mà người phình to như thạch rau câu. Hàm Vũ Phong liếc nhìn cô mỉm cười, đội mũ cho cô, giở giọng chọc ghẹo.

"Cô ăn ít như vậy sau này mang thai nuôi em bé kiểu gì?"

Vũ Lục Hàn đứng người, ngơ ngác nhìn hắn.

"Khi ấy có lẽ chồng tôi sẽ chăm..."

"Ý tôi là khi em bé còn trong bụng, cô ăn ít thì làm sao nuôi được." Hắn bật cười. "Tôi đã nhường nhịn hết cỡ rồi mà một chút cũng ăn mãi không xong."

Hắn vờ thở dài. Cô đỏ mặt, túm lấy áo hắn leo lên yên sau. Thấy cô gái chật vật leo lên yên xe cao hơn so với thân mình, nhân viên nam giữ xe đang đứng ngay cạnh đó nhanh nhảu đưa tay ra nắm lấy khuỷu tay cô, có nhã ý để cô dễ dàng nhấc người lên. Vũ Lục Hàn ngại ngùng cảm ơn, bám chặt vào hai bên sườn áo của hắn.

Tuy nhiên, cảnh tượng đó đối với Hàm Vũ Phong lại không vừa mắt. Hàm Vũ Phong không hề báo trước, lập tức phóng đi rất nhanh. Vũ Lục Hàn bị bất ngờ, ngửa ra phía sau, vội vàng vòng tay ôm cứng lấy hắn, tim đập thình thịch. Sao đi mà không báo gì vậy, cô muốn rít lên với hắn. Rủi cô ngã lăn xuống đất, hắn có phát hiện ra không chứ?

Hàm Vũ Phong im lặng, dường như sự vui vẻ trong hắn đã vơi đi một chút. Cô gái này sao có thể dễ dãi vậy nhỉ, người ta thích chạm là cho chạm, lại còn cảm ơn! Trong khi bấy lâu nay hắn nhẹ nhàng với cô như vậy, cả tối nhường nhịn đồ ăn, còn đội mũ cho, cảm ơn một câu cũng không thèm. Đúng là con người vô cùng thiên vị!

"Anh.... đi chậm thôi..."

 Vũ Lục Hàn hét lên, tim gan bay vèo vèo theo từng đợt gió phóng qua tai, cảm thấy lực hút trái đất sẽ rời bỏ cô mà đi và cô sẽ bay vèo theo cơn gió. Hắn như một đứa trẻ giận dỗi, trong lòng thấy khó chịu, không buồn đáp một lời. Thế nhưng vận tốc đã chậm lại một chút.

"Tôi... hơi sợ..." Vũ Lục Hàn lập cập từng từ một khi hắn dừng trước vạch vôi trắng chờ đèn đỏ. Dù phố khá vắng, Hàm Vũ Phong vẫn ngoan ngoãn làm theo luật giao thông.

"Rồi sẽ quen." Hắn lạnh lùng buông một câu cộc lốc. Vũ Lục Hàn không nhận ra thái độ đó, chỉ biết ôm chặt cứng và tựa đầu vào vai kẻ cầm lái,  vẫn nhăn nhó kêu lên.

"Tôi không đi lại bằng cái này nhiều như anh, làm sao quen được!"

Hàm Vũ Phong thấy cô nói đúng, bực mình im thin thít. Hắn đang giận dỗi một cách vô cùng trẻ con, vì một chuyện lặt vặt. Người hắn nóng bừng. Phải làm gì để hạ hỏa mới được.

"Có ăn kem không?" Hắn hỏi. Cô tròn mắt, nghĩ rằng hắn chọc mình. Tối muộn rồi còn ai ăn kem?

"Được rồi, ăn kem."

Hàm Vũ Phong tự mình trả lời ngay lập tức, rồ ga khi đèn chuyển sang màu xanh. Vũ Lục Hàn ú ớ, chưa kịp lên tiếng thì hắn đã phóng đi. Cô bất lực ôm dính lấy hắn, trong đầu thầm rủa kẻ hống hách không biết nghe người khác trình bày. Giờ cô đã ngồi trên xe hắn rồi, người này đưa đi đâu cũng phải chấp nhận đi theo thôi.

Hàm Vũ Phong giảm tốc khi chở cô đến gần chiếc hồ ở trung tâm thành phố. Mặt hồ mùa thu vô cùng êm ả, gió đưa mùi hương thơm mát của hồ tràn vào bên Vũ Lục Hàn khiến cô quên cả nỗi sợ bị bay mất. Gió hồ mát lạnh dường như thổi tan nỗi giận hờn của hắn, trong lòng hắn cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Nhiều hàng cà phê quanh hồ vẫn còn mở, dù không nhộn nhịp như lúc sáng, khách hàng đến chỉ để thưởng thức gió hồ mùa thu và nhâm nhi một ly cà phê nóng.

Hắn dừng lại trước một cửa hàng nhỏ xinh xắn có tên Gelato Crema. Mặt tiền cửa hàng toàn là kính, có hai tầng, nhìn thẳng ra hồ. Hắn dựng xe, cởi mũ cho cả hai, đặt ngay ngắn lên xe, nhưng lặng lẽ bỏ vào trước mà không thèm chờ đợi nắm tay cô nữa. Vũ Lục Hàn vô tư không nhận ra điều khác biệt đó. Kẻ đang giận dỗi đẩy cửa, chờ đợi cô đi qua rồi mới bước vào. Cô thấy lạ với hành động ấy. Mọi ngày, hắn thường vào trước, giữ cửa mở cho cô vào rồi mới đóng lại. Tuy nhiên, cô giữ điều thắc mắc đó trong lòng, vẫn thản nhiên đi lại nhìn ngắm xung quanh mà không nhận thấy gương mặt điển trai đã sa sầm xuống. Con bé này có nhất thiết phải vô tư như vậy không?

Hàm Vũ Phong đi thẳng lên tầng trên không nói một lời, Vũ Lục Hàn vội vàng líu ríu chạy theo. Không gian tầng trên vô cùng ấm áp, chỉ tỏa sáng mờ mờ nhờ những bóng đèn vàng ẩn trên trần tạo nên sự riêng tư nhất định. Tầng trên không có nhiều khách. Hàm Vũ Phong bước đến chiếc ghế đệm nhung ngay sát cửa sổ, nhìn thẳng ra hồ, nơi khá khuất gần góc phòng. Vũ Lục Hàn cũng lon ton đi theo, chắc hẳn hắn đã đến đây nhiều lần mới vô cùng thông thuộc như vậy.

Một cô nhân viên nhỏ nhắn xuất hiện, lễ phép đưa hai người hai cuốn thực đơn. Vũ Lục Hàn lướt qua thực đơn, hoa mắt vì món nào cũng vô cùng đẹp. Cô thật sự rất muốn đãi hắn bù cho khoản ăn uống vừa xong, nhưng lại nhớ ra mình không một xu trong người. Chính xác thì trên người Vũ Lục Hàn giờ này chỉ có độc một bộ quần áo. Cô ngại ngùng cắm mặt vào quyển thực đơn, đầu óc rối bời không cảm thấy một chút hấp dẫn nào. Nhưng cũng không thể ngồi đây mà không ăn gì, cô quyết định sẽ gọi món rẻ nhất rồi trả tiền cho hắn khi cả hai về nhà. Vũ Lục Hàn hùng hổ gấp menu lại, chưa kịp quay sang cười hồn nhiên với người phục vụ thì kẻ ngồi đối diện đã nhanh chóng cướp lời.

"Hai Sette Veli, cảm ơn em."

Hàm Vũ Phong không chỉ đột ngột thay đổi cách xưng hô mà còn nở nụ cười chết người với nữ nhân viên trước mặt. Hắn thậm chí còn cố ý nhìn cô gái phục vụ ấy với cái nhìn lả lơi như đang tán tỉnh, nháy mắt khi đưa lại quyển thực đơn, một sự thay đổi chóng mặt đến mức khó hiểu vì đó hoàn toàn không phải hắn. Vũ Lục Hàn chau mày khó chịu, không hiểu vì sao hắn lại cư xử như vậy. Không phải thấy nữ nhân viên đó xinh xắn, dáng chuẩn nên ưa ngay lập tức đấy chứ? Dù có đúng là vậy, lả lơi thả thính trước mặt cô cũng hoàn toàn không hề lịch sự một chút nào! 

Nữ nhân viên điệu đà ôm hai quyển thực đơn, vâng dạ nói một câu xin chờ bằng chất giọng ngọt lịm và quay đi vô cùng chậm rãi. Cô gái này không rõ bao nhiêu tuổi, nhìn trẻ hơn Vũ Lục Hàn. Trẻ trung, làm tại nơi nhiều khách ngoại quốc chắc chắn sẽ gặp những kẻ như hắn. Vậy mà bị trêu một tí cũng không vững vàng nhắc nhở! Đúng là trẻ, chỉ cần có người đẹp trai tỏ ý tán tỉnh đã xiêu luôn rồi! Vũ Lục Hàn đi làm ở quán cà phê, không ít lần bị chọc ghẹo, chỉ mặt lạnh quay đi để tôn trọng khách. Cô ngây thơ nghĩ phục vụ bàn tại nơi nào cũng nghiêm túc giống mình, vì thế cô thấy cô gái kia cư xử thật khó chịu! Và cả kẻ đang ngồi đối diện nhìn cô cười một cách thích thú kia nữa. Hắn chưa từng có hành động tán tỉnh ai, sao bỗng dưng lại làm thế, trước mặt cô? Không phải là vô cùng, vô cùng bất lịch sự sao? Cứ như thể cô đang ngồi đây, trong suốt vậy!

"Sao lại xị mặt ra thế em gái?" Hàm Vũ Phong nhìn cô, chống tay cười hả hê. "Tôi vừa gọi loại kem ngon nhất ở đây cho cô đấy."

Dường như hành động hắn làm vừa rồi khiến cô khó chịu. Hàm Vũ Phong không hề thấy có lỗi, ngược lại trong lòng dâng lên cảm giác vô cùng khoái chí. Vũ Lục Hàn không thèm đáp, không thèm nhìn hắn, chống tay nhìn ra ngoài cửa. Hắn đứng dậy, đi sang định ngồi cạnh cô. Vũ Lục Hàn biết điều đó, cũng không hề nhích người một milimet nào. Hắn vờ thở dài, vòng tay qua ôm lấy cô, đẩy cô lùi vào trong, đồng thời bản thân tự nhích vào sát bên cạnh. Vũ Lục Hàn giật mình, định nhăn nhó phản đối nhưng rồi quyết định sẽ im lặng.

"Đi chơi cùng bạn trai mà lại nhìn nơi khác, thật bất lịch sự!" Hắn than thở. Vũ Lục Hàn khẽ rùng mình khi nghe hai tiếng "bạn trai", nhưng mặc kệ, ngoan cố quay đi chỗ khác.

"Quay lại đây đi nào!" Hàm Vũ Phong hạ giọng nài nỉ. Cô quay lại, đụng ngay gương mặt hắn ở rất gần. Tim cô gái nhỏ khẽ rung một tiếng, nhưng vẫn đủ lí trí để lùi người về phía sau. Hắn phì cười.

"Nhìn bạn trai mình mà cũng đỏ mặt. Tôi đẹp trai quá à?"

Cô giật mình khi hắn nhìn thấy cô đỏ mặt, định quay đi để che giấu nỗi xấu hổ. Hắn rất nhanh chóng đưa tay lên giữ lấy má cô, nhìn thẳng vào đôi mắt hoang mang và ngại ngùng của Vũ Lục Hàn. Ánh cười tinh quái trong mắt hắn như xoa dịu một phần sự hậm hực trong cô, nhưng không đủ khiến cô thấy hết khó chịu. Cô liền giở giọng làu bàu.

"Tôi quay mặt đi chỗ khác để anh thoải mái tán tỉnh người ta mà."

"Tôi vẫn tán tỉnh được kể cả khi cô nhìn chằm chằm." 

Hắn cúi người sát gần cô, thì thầm trêu chọc. Vũ Lục Hàn lập tức thấy tim đập mạnh, cảm nhận hai tai mình đã nóng bừng. Không rõ là cô tức giận hay quá mức xiêu lòng trước giọng thì thầm gợi cảm chết người ấy nữa.

"Đừng có thì thầm nữa!" 

Vũ Lục Hàn đỏ mặt, ngượng đến mức làm liều, đưa tay che miệng hắn. Cô cảm nhận khóe môi hắn nở nụ cười sau bàn tay cô, và thật sự thì, chết tiệt, môi hắn cũng vô cùng mềm mại. Nó khiến bàn tay cô tê rần khi chạm vào; và ngay lập tức, thần kinh yếu ớt không chịu nổi, cô đã rụt tay trở về. Hàm Vũ Phong nhếch miệng cười đắc thắng, bắt chước cô gái đưa tay lên, chạm ngón cái vào môi cô. Vũ Lục Hàn thấy tim nhói lên rất mạnh rồi phi nước rút như đang bị ai đuổi, mở to mắt nhìn hắn, cảm thấy hơi thở của mình hỗn loạn và đang phả ra liên tục lên tay hắn. Có phải... hắn lại định hôn cô nữa không?  Đây là nơi... công cộng, xung quanh có người đó!

Vũ Lục Hàn nhận ra mình cũng thật sự đang mong chờ một nụ hôn.

Hắn đột nhiên phì cười, cúi đầu xuống, chỉ cười. Cười ngặt nghẽo nhưng cố gắng kiềm chế. Điều đó khiến cô đỏ chín mặt vì ngượng, đẩy hắn ra và ngồi nhích ra thật xa. Hàm Vũ Phong lại mặt dày nhích tới ôm cô, gục đầu lên vai cô cười rũ rượi. Lần đầu cô chứng kiến hắn cười thoải mái và nhiều như vậy. Tuy nhiên, cô gái nhỏ quá xấu hổ để thưởng thức nụ cười ấy. Hắn đúng là một kẻ vô liêm sỉ, trêu chọc cô mà không hề thấy xấu hổ trong lòng!

"Biểu hiện của cô... hahaha" Hắn cố gắng kìm nén nụ cười đến mức hai gò má hơi ửng hồng, nhìn cô bằng đôi mắt nheo lại thích thú. Vũ Lục Hàn xị mặt, quay đi chỗ khác.

"Anh có sở thích trêu chọc người khác rồi cười vào biểu hiện của họ à?"

Vũ Lục Hàn hậm hực hỏi, kiên quyết đẩy Hàm Vũ Phong ra rồi lại nhích người ra xa. Sự xấu hổ khiến cô trở nên cứng cỏi, thái độ của cô khiến hắn đột nhiên chột dạ. Hắn nghĩ cô đã bị "tổn thương sâu sắc" bởi hành động của mình, bỗng dưng trở nên lúng túng. Hắn vội vàng rụt người lại, nhìn cô hối lỗi.

"Tôi... hoàn toàn không có ý đó!" Hàm Vũ Phong có vẻ khổ sở tìm kiếm lời giải thích, muốn xoay người cô lại dối diện mình, nhưng lại thôi. Hắn không biết phải làm gì trước một cô gái đang giận dỗi quay đi nơi khác.

"Không sao." Vũ Lục Hàn thở dài, không nhìn hắn nên không hề biết mình đã dọa hắn, bặm môi làu bàu. "Bản thân tôi đã trông rất buồn cười rồi."

Thái độ trầm ảm đạm của Vũ Lục Hàn khiến hắn áy náy, hắn nghĩ mình đã đi quá đà. Xưa nay Hàm Vũ Phong chưa từng trêu chọc ai, đương nhiên càng không có khái niệm dỗ dành. Áy náy là một thứ cảm giác chỉ mới xuất hiện, và kẻ ngoại quốc ấy bắt đầu không biết phải làm gì. Vũ Lục Hàn vẫn không biết người ngồi cạnh cô đang lúng túng, cứ nghĩ rằng hắn đang im lặng tận hưởng trò đùa của mình. Cô chống tay, hướng mắt qua cửa sổ, nhìn xuống mặt hồ đen lại bởi trời đêm, chán nản thở dài.

"Thật ra anh cũng là người tế nhị nhất rồi." Cô nheo mắt lại, tiếp tục bày tỏ mặc kệ sự im lặng của người ngồi cạnh. "Có rất nhiều người từng nói thẳng vào mặt tôi, "đồ ngu ngốc", "đồ khó tính", "đồ chảnh chọe", "đồ kiêu căng"... Thà nhìn rồi cười như anh còn dễ chịu hơn là nghe những câu đó, tôi không giỏi phản ứng lại cho lắm."

Cô nhăn mặt một chút như để nhớ lại những lần bị mọi người trêu ghẹo, có một chút nuối tiếc cho sự yếu đuối của bản thân. Cuối cùng, Vũ Lục Hàn thở dài, hạ giọng thì thầm như đang nói cho bản thân. "Rất vui vì đã góp phần khiến anh thấy hạnh phúc."

Hàm Vũ Phong bất ngờ, thật sự cảm thấy khó xử. Hắn không nghĩ rằng cô sẽ buồn trước một câu chọc ghẹo bình thường của hắn. Hắn cảm nhận sự khó chịu của cô trước ánh nhìn tán tỉnh công khai của mình, tuy thích thú nhưng cũng không muốn cô giận dỗi. Hắn chỉ muốn làm cô cười, nhưng kết quả cô lại càng buồn thêm. Có kẻ nào đi dỗ dành mà tệ thế này không chứ!

"Tôi không hề có ý chê bai cô như vậy..." Hàm Vũ Phong với một giọng nói hoang mang, nhẹ nhàng chạm tay vào vai cô. "Tôi chỉ đang muốn giúp cô vui vẻ hơn thôi..."

Vũ Lục Hàn quay lại nhìn hắn, trong lòng như nở hoa khi nghe thấy kẻ đó muốn làm mình vui. Cô nhoẻn miệng cười, hai má ửng hồng.

"Cảm ơn!"

Thái độ vui vẻ bất chợt của cô làm hắn ngây người. Con bé này thật là khó hiểu, vì sao đang buồn, đang giận, nói một câu lại cười ngay được? Con gái ai cũng khó hiểu vậy ư?

"Cô đang giả vờ đấy hả?" Hàm Vũ Phong nheo mắt hỏi với thái độ cảnh giác.

"Tôi? Giả vờ?" Cô tỏ vẻ ngạc nhiên. "Anh nghĩ tôi giả vờ cái gì hả?"

"Giả vờ giận?" Hắn chau mày. "Tôi không thích lúc cô giận."

Vũ Lục Hàn ngồi im lặng nhìn hắn, trong lòng thấy nôn nao. Giả vờ gì chứ, hắn cũng chẳng thông minh cho lắm trong việc này.

"Đúng, tôi không giận đâu. Tôi thẳng thắn bày tỏ sự khó chịu."

Mặt cô sa sầm lại. Hắn nhìn vẻ mặt ấy, trợn mắt để che giấu sự bối rối. Khó chịu với hắn sao? Như vậy là tốt hay xấu?

Cùng lúc đó, cô gái bồi bàn trở lại cùng hai ly kem mát lạnh. Cô nàng ngoan ngoãn đặt hai ly kem trước mặt khách, rồi nhìn hắn nở nụ cười ngọt ngào. Vũ Lục Hàn thấy vậy, quay mặt đi. Hành động này khiến hắn vỡ lẽ đôi chút, lập tức lấy lại khuôn mặt lạnh lùng quen thuộc, buông một lời cảm ơn vô cảm. Nữ nhân viên tắt ngấm nụ cười, lúng túng như gà mắc tóc, cúi đầu ngượng ngùng bỏ đi. Rõ ràng mới cách đây ít phút, vị khách này liếc mắt đưa tình với cô, vậy mà giờ quay lại đã trở nên lạnh lùng. Đàn ông đúng là khó hiểu!

"Không phải... cô khó chịu với cô bồi bàn đấy chứ?" Hàm Vũ Phong ngập ngừng hỏi. Vũ Lục Hàn vẫn không thèm quay lại. Dạo này, tự cô thấy bản thân lì lợm, cứng rắn và mạnh bạo hơn. Một số lúc, trước mặt hắn.

"Tôi khó chịu với anh." Cô hờn dỗi dù không biết mình có được phép hờn dỗi không, cũng không biết hắn liệu có quan tâm đến điều đó, nhưng cứ hờn dỗi đã. Cô lại thở dài.

"Tôi không làm gì cả." Hắn lập tức thanh minh.

"Anh muốn tán tỉnh con gái thì bí mật cho số điện thoại chứ đừng làm trước mặt khách của anh, không lịch sự." Vũ Lục Hàn thong thả đáp, vẫn cứ nhìn ra ngoài cửa. Hàm Vũ Phong nghe vậy, thở hắt.

"Vậy cô để một thằng con trai chạm vào người trước mặt tôi thì sao? Nếu đã muốn vậy thì đừng để tôi nhìn thấy, không lịch sự."

Hàm Vũ Phong cũng không vừa, khoanh tay trước ngực, tựa vào ghế, nhăn mặt đáp. Vũ Lục Hàn sửng sốt quay lại nhìn hắn, đôi mắt mở to vì ngạc nhiên và bối rối.

"Tôi? Để cho ai chạm?"

Giờ tới lượt hắn không nhìn cô, chau mày nhìn thẳng phía trước.

"Cô không lên được xe thì phải bảo tôi chứ! Tại sao lại để tên nhân viên đó nhấc cô lên? Tôi để làm cảnh à?"

Vũ Lục Hàn ngơ ngác, rồi như nghĩ ra chuyện gì, lập tức phì cười.

"Anh ấy chỉ bám vào khuỷu tay tôi thôi mà?" Cô vừa nói vừa cười, giơ khuỷu tay làm động tác minh họa. Hắn cau có nhìn, mặt xị ra như đứa trẻ bị phạt.

"Nếu anh ta ôm lấy cô nhấc lên, cô cũng để yên hả?" Hàm Vũ Phong làu bàu. Vũ Lục Hàn thấy vừa buồn cười, vừa ngạc nhiên, chỉ biết cười mà không thốt nên lời. Sao bỗng nhiên hắn trẻ con quá vậy?

"Tôi là khách, anh ta là nhân viên, làm sao dám sỗ sàng như vậy." Vũ Lục Hàn hồn nhiên cười. "Hơn nữa tôi còn đi cùng anh mà. Người ta sẽ tưởng..."

Vũ Lục Hàn đột nhiên đỏ mặt, ngập ngừng không nói. Hắn quay sang nhìn cô, đôi mắt xen lẫn một tia nhìn thích thú, tuy vậy không cười, vờ khó chịu hỏi lại.

"Đi cùng tôi thì không thoải mái hả?"

"Không!" Cô vội vàng xua tay. "Đi cùng anh người ta sẽ nghĩ anh là... ừm... bạn trai tôi, vì thế... sẽ không dám... làm gì..."

Hắn nhoẻn miệng cười đắc thắng, nghiêng hẳn người sang, vòng một tay khoác vai cô.

"Tôi đương nhiên là bạn trai cô, dám đụng vào sẽ bị ăn đấm."

Vũ Lục Hàn không nhìn hắn, tim run lên và hai tai nóng bừng. Cô cảm thấy trong người phấn khích, nhưng lại không biết kẻ kia đang nghiêm túc hay đùa giỡn. Cô cũng không muốn biết, mà muốn ảo tưởng giữ lại cho bản thân một chút mơ mộng. Vũ Lục Hàn ngượng chín mặt, thấy người nóng bừng, vội vàng vồ lấy ly kem trước mặt, ăn ngay một miếng và thốt lên một câu để thay đổi chủ đề.

"Ôi, kem này ngon quá!"

Đó là câu nói nhạt nhất cô từng nghĩ ra đó, cô gái ạ.

Hàm Vũ Phong nhìn cô bật cười, lấy ly kem của mình, thoải mái dựa vào ghế thưởng thức. Vũ Lục Hàn liếc trộm sang hắn, thở phào khi thấy kẻ ngồi kế bên đang vô cùng thoải mái. Dù điều này chỉ xảy ra duy nhất một lần trong đời, Vũ Lục Hàn hi vọng nó sẽ kéo dài mãi mãi. Cô đang ngồi đây, cạnh một Hàm Vũ Phong vô cùng ấm áp, trẻ con, không phải một người đàn ông hai mươi lăm tuổi, lạnh lùng, cáu kỉnh, vô tâm, nhạt nhẽo.

Đó là ly kem ngon nhất cô từng ăn từ trước đến nay!

Việc Hàm Vũ Phong dừng lại trước con ngõ quen thuộc vào nhà cô khiến Vũ Lục Hàn vô cùng ngạc nhiên. Cô ngồi im trên xe, hai tay túm vào hai vạt áo bên hông hắn, nhìn chằm chằm vào ngõ nhà mình mà không nhúc nhích. Hắn nghiêng nửa người về phía sau, tháo mũ, vuốt lại mái tóc rối của mình, nhìn cô nhoẻn miệng cười.

"Sao vậy, lạnh quá đóng băng luôn rồi hả?"

"Anh... đưa tôi... về nhà?" Cô tròn mắt hỏi. Hắn phì cười, quay người lại tháo mũ cho cô, vừa cười vừa nói.

"Không lẽ về nhà tôi?"

Vũ Lục Hàn vô cùng ngạc nhiên, chỉ biết tròn mắt nhìn hắn. Cô cũng không hiểu cảm xúc trong mình bây giờ là gì nữa. Lúc cô muốn về nhà, hắn từ chối và làm cô tổn thương bằng những câu nói vô tình. Lúc cô muốn bên cạnh hắn, kẻ đó lại đưa cô về nhà!

"Có xuống được xe không vậy?" Hắn lại trêu chọc. Vũ Lục Hàn bối rối gật đầu, bám vào hắn trượt người xuống. Cô cúi đầu ngượng ngùng, không biết phải nói gì.

"Tôi không thể chiến đấu với bố mẹ cô để giữ cô được." Hắn lại chọc ghẹo. Vũ Lục Hàn liếc nhìn hắn, bối rối vô cùng, tim cô đập mạnh. "Tôi nghĩ rằng đêm nay cô hãy ngủ ở nhà, như thỏa thuận. Ngày mai cô mới được về với tôi."

"Nhưng... anh... sao không nói trước..." Cô lúng búng trong miệng, bỗng nhiên có cảm giác không hài lòng một cách khó hiểu. Hắn nhìn cô, ánh mắt vô cùng phức tạp.

"Cái gì gây bất ngờ cũng sẽ thích hơn."

Cô gật nhẹ. Cô thấy chính mình thật khó hiểu. Không muốn ở lại với hắn, nhưng cũng không muốn vào nhà. Kẻ khốn kia rất giỏi trong việc xoay cô như chong chóng.

"Vào nhà đi, quá khuya rồi." Hàm Vũ Phong giục giã. Cô lại gật đầu, ngước lên nhìn hắn rồi lại cụp mắt xuống.

"Cảm ơn. Anh đi về cẩn thận."

Hắn chỉ cười, vẫy tay chào. Vũ Lục Hàn cúi đầu tạm biệt, líu ríu đi về phía nhà mình, thỉnh thoảng còn ngoái lại. Hàm Vũ Phong vẫn đứng nhìn theo cô. Vũ Lục Hàn bấm chuông cửa nhà, vài phút sau đèn sáng, bố cô đã mở cửa. Bố mẹ cô tỏ ra vô cùng ngạc nhiên khi Vũ Lục Hàn về nhà vào lúc này, cô chỉ cười nói anh trai cô bạn gái cùng phòng đến ở lại một đêm mừng sinh nhật em gái, vì cô ngại có con trai trong nhà nên anh ấy đã gợi ý đưa về. Bố mẹ cô rất đơn giản tin tưởng vào lý do ấy, tuy vậy cô cảm thấy một nỗi hụt hẫng mơ hồ dâng lên khi bước vào nhà. Cô không muốn chào tạm biệt hắn.

Cho đến khi cô tắt bóng đèn ngoài sân, Vũ Lục Hàn mới nghe thấy vang lại từ xa tiếng động cơ motor phóng đi mất hút.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như truyen cuoi ngan hay nhat, toan the gioi rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.