Tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết

Chương 23



Vũ Lục Hàn ngồi cạnh hắn trong căn nhà gỗ trên cây, rất thoải mái nhìn về ngôi biệt thự. Một số phòng sáng đèn. Từ ngoài bờ biển vẫn vọng vào những tiếng cười nói. Ánh sáng bập bùng từ những ngọn đuốc chiếu sáng cả một vùng trên biển, vô cùng đặc biệt, vô cùng ấm áp.

Cô cứ mông lung nhìn ra xa như vậy, không biết rằng bên cạnh mình, chàng trai ngoại quốc thỉnh thoảng quay sang liếc một cái. Hàm Vũ Phong suy nghĩ rất nhiều, nhưng không biết phải làm sao để thể hiện. Trên hết, hắn vẫn còn một nỗi băn khoăn mà tự mình không dám khẳng định: là hắn đã yêu cô gái này, hay hắn đang rơi vào tình yêu mù quáng một lần nữa bởi cô gái này giống người hắn từng yêu? Nếu Vũ Lục Hàn biết về người con gái ấy, liệu cô có nghĩ hắn tìm đến cô như một sự thay thế không?

"Anh đã yêu ai bao giờ chưa?" Vũ Lục Hàn đột nhiên bật ra câu hỏi khiến Hàm Vũ Phong giật mình. Bây giờ... chưa phải lúc.

"Chưa." Sau một vài giây lặng im, Hàm Vũ Phong đã nói dối. "Vì sao cô hỏi như vậy?"

"Không có gì..." Vũ Lục Hàn cười chữa ngại. "Tự dưng nghĩ ra..."

Trong thâm tâm, Vũ Lục Hàn đã thấy sự mâu thuẫn. Cô từng nhớ Trần Hải Minh nói rằng Hàm Vũ Phong đã thất bại trong tình yêu một lần, nên hắn sợ, không muốn mở lòng lần thứ hai. Giờ Hàm Vũ Phong đã phủ nhận điều đó. Liệu hắn... có phải đã yêu đơn phương? Hay cô chưa đủ thân cận để hắn chia sẻ những điều riêng tư như thế?

"Còn cô..." Hàm Vũ Phong quay sang Vũ Lục Hàn, bất ngờ hỏi. "Tình đầu của cô là ai?"

Là anh đấy! Cô rên rỉ trong đầu, nhưng lại mỉm cười giả lả. "Tôi... chưa yêu ai..."

"Còn Từ Thiên?" Hắn không ngần ngại hỏi thẳng. Cô đỏ mặt.

"Tôi... chỉ thích thôi..." Ngay khi đáp xong, Vũ Lục Hàn bỗng cảm thấy mình vừa nói ra điều không nên nói.

"Nghĩa là bây giờ vẫn thích?" Hàm Vũ Phong hỏi lại, giọng điệu có một chút lạnh nhạt.

"Không... không hẳn..." Vũ Lục Hàn lúng túng chữa lại, nhưng không biết giải thích thế nào. Lòng cô rền rĩ. Làm sao cô có thể nói cô đã hết thích Từ Thiên vì cô đang yêu hắn chứ!

"Vậy còn cậu con trai ở trường đại học?" Hàm Vũ Phong hỏi với âm điệu đều đều. Vũ Lục Hàn ngẩn ngơ trong giây lát.

"Cậu trai nào?"

"Ở trường đại học cô chỉ qua lại với một đứa bạn trai." Hàm Vũ Phong hơi cáu kỉnh khi phải nhắc lại. Sau vài giây, trong đầu cô hiện ra nụ cười răng khểnh của Triệu Dương.

"À... Triệu Dương... Cậu ta chỉ muốn kết bạn với tôi thôi." Cô cười giả lả. Hắn khẽ nhếch môi, vẫn toát ra một sự khó chịu không thể giấu diếm.

"Kẻ không ai muốn kết bạn như cô lại có người đến kết bạn?" Hắn bật lên một tiếng cười pha lẫn chút khinh miệt, có vẻ hờn dỗi của một đứa trẻ. "Như vậy là tiếp cận có mục đích."

Vũ Lục Hàn thấy trong lòng có một chút buồn. Dù cô biết sự thật đúng là như vậy, nhưng khi nghe từ người khác, cô nhận thấy mình thảm hại biết bao! Cô chỉ biết cúi đầu, mỉm cười buồn bã. Hàm Vũ Phong quay sang trước sự im lặng của cô, đôi mắt trùng xuống.

"Tôi xin lỗi... Ý tôi là... Cô biết tôi không có ý như vậy mà." Hắn chữa lại bằng những câu nói rời rạc, lúng túng. Vũ Lục Hàn cúi đầu.

"Không... thật ra... tôi chưa bao giờ biết gì về anh cả." Cô đáp, rất nhỏ, nhưng rành rọt.

Hàm Vũ Phong cứ như thời tiết tại London, nắng mưa, ẩm lạnh, thất thường. Cô nghĩ rằng mình sẽ chết cóng vì đi lạc trong màn sương mờ đục ở xứ sở sương mù, nằm dài trên mặt đất ẩm ướt và cảm nhận cái lạnh thấm vào da thịt mình. Cô không hợp với London.

"Cô..."

"Anh chưa từng có ý định cho tôi biết điều gì về bản thân cả." Vũ Lục Hàn cứng cỏi ngắt lời, nhìn thẳng vào mắt hắn. Trong màu nâu khói xám có phảng phất một nỗi buồn không tên.

"Tôi không có nhiều thứ để tìm hiểu." Hàm Vũ Phong hạ giọng, quay mặt đi. Trong cô dâng lên một nỗi thất vọng mơ hồ.

"Tôi không cần biết tất cả. Chỉ cần... đủ để không mù mờ về anh..." 

Vũ Lục Hàn gần như nài nỉ, khổ sở khi không biết diễn đạt thành lời. Cô chỉ muốn thuyết phục hắn. Trần Hải Minh đã nói cô phải tự đấu tranh cho mình. Nếu Hàm Vũ Phong chịu cho cô biết điều gì đó về hắn, có thể cô sẽ...

Hắn nhìn thẳng vào cô, cảm xúc đan xen lẫn lộn hiện rõ trên khuôn mặt hắn. Nhưng rồi hắn lại cúi đầu.

"Cô chỉ là người ngoài. Đừng cố biết quá nhiều thứ về tôi."

Đôi mắt Vũ Lục Hàn mở to, bàng hoàng xen lẫn nỗi thất vọng vô cùng lớn. Cô chỉ là người ngoài. Đối với hắn, cô chỉ là kẻ phải kí hợp đồng để trả nợ, không hơn không kém. Bấy lâu nay bên cạnh hắn, một mình Vũ Lục Hàn vẫn ảo tưởng sự quan tâm kia dành cho mình là thật lòng. Vậy ra Hàm Vũ Phong đối xử với mọi cô gái như vậy sao? Kể cả đối với... một người làm thuê để trả nợ?

"Tôi... thấy hơi mệt." Vũ Lục Hàn lắc đầu, lẩm bẩm trong miệng, ngồi phịch xuống sàn và nhìn về phía cửa ra vào căn nhà gỗ. "Có lẽ tôi sẽ về phòng nghỉ."

Hàm Vũ Phong tỏ ra bình thản, nhưng trong lòng nóng như lửa đốt. Hắn thật sự không biết phải làm gì. Vũ Lục Hàn đến gần phía cửa, đưa mắt chờ đợi hắn. Hàm Vũ Phong vẫn ngồi nhìn cô, không nhúc nhích. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc vô hình yêu cầu hắn phải giữ cô ở lại. Hắn hi vọng được ở cạnh cô, ở đây, quên hết mọi thứ bên ngoài. Chỉ có cô và hắn. Nhưng hắn lại làm hỏng rồi.

"Chúc anh ngủ ngon." Vũ Lục Hàn khẽ thở hắn, kéo chiếc thang dây ra khỏi vị trí. Khi cửa vừa mở, Hàm Vũ Phong nhoài người về phía trước.

"Tôi đưa cô về phòng."

"Không cần đâu. Anh hãy tận hưởng tiếp đi." Vũ Lục Hàn khẽ nhún vai, thả thang dây xuống. Cô quay lại nhìn hắn lần cuối rồi leo xuống thang.

"Đừng thức khuya." Và đó là câu nói cuối cùng cô để lại cho hắn.

Vũ Lục Hàn theo con đường sỏi quay trở về căn biệt thự. Khi chuẩn bị tới ngã rẽ, cô dừng lại, nhìn qua vai, về phía căn nhà gỗ. Căn nhà chiếu ánh sáng cả một góc khu rừng, hiên ngang giữa cây sồi lớn. Ở bên cửa sổ, Hàm Vũ Phong vẫn ngồi đó, chống hai khuỷu tay lên thành cửa, đáp lại ánh nhìn của cô. Một chàng trai, trong căn nhà gỗ, giữa rừng sồi.  Một khung cảnh cô đơn, u buồn đến ảm đạm.

Đám thanh niên sau một đêm dài thả ga bên cửa biển, uể oải tỉnh dậy vào buổi trưa. Sau bữa ăn nhẹ được phục vụ gọn gàng ngay trong phòng, họ lần lượt thu dọn đồ để lên chiếc du thuyền lớn trở lại thành phố. Vũ Lục Hàn bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa của người phục vụ, đầu tóc bù xù, quần áo xộc xệch, mắt nhắm mắt mở chạy ra mở cửa. Cô líu ríu chỉ chỗ cho anh ta đặt đồ ăn xuống, không dám nói câu nào bởi còn bận ngại ngùng trước bộ dạng xuề xòa lúc mới ngủ dậy của mình. Cô nhìn khay đồ ăn, ngáp dài, trong người khó chịu khi phải mặc nguyên một bộ đồ từ tối hôm trước cho đến giờ. Dù bộ đồ này mới và cô cũng có tắm rửa, nhưng mặc áo của hắn kèm chiếc váy của Chu Bạch Thảo khiến cô cảm thấy không quen. Mặc đồ của mình vẫn thoải mái hơn, cô tự nhủ, chắc chắn cô phải gặp Hàm Vũ Phong để lấy đồ của mình.

Những nơi cô ở có điều kiện sinh hoạt rất tốt, vậy nên hầu như đồ dùng cá nhân cô mang đi đều không cần động tới. Vũ Lục Hàn nhanh chóng đánh răng, chải tóc, chỉnh lại quần áo, liếc qua đống đồ ăn nhưng lại tặc lưỡi bỏ đi. Cô lầm bầm từng số phòng, chợt nhận ra mình... không biết phòng hắn ở đâu. Cô muốn gọi điện hỏi Hàm Vũ Phong, nhưng lại thấy như thế thật vô duyên. Cô thật sự không muốn gián đoạn một ngày của hắn bằng cú điện thoại của mình, nhất là sau vụ việc ngại ngùng đêm qua. Đang tần ngần giữa hành lang, Hoàng Lâm từ đâu xuất hiện, đôi mắt nheo nheo nhìn Vũ Lục Hàn mang theo chút mỏi mệt.

"Em làm gì ở đây vậy?"

"Em... đi tìm... Hàm Vũ Phong." Vũ Lục Hàn đáp, bối rối trước điệu bộ của chàng trai tóc đen thư sinh. Cậu chau mày.

"Vừa nãy tôi thấy cậu ta trên bãi biển thì phải... Chẳng biết nữa, đầu tôi đang nhức điên đảo lên đây." Hoàng Lâm lấy tay ray hai bên thái dương, trông cậu phờ phạc như người bệnh.

Vũ Lục Hàn muốn chạy xuống bãi biển, nhưng nghĩ rằng mình nên hỏi thăm Hoàng Lâm một câu. Cô rụt rè lại gần, cúi thấp đầu để nhìn vào mắt cậu, hỏi đầy vẻ quan tâm.

"Anh có cần em đưa về phòng không?"

Hoàng Lâm chững lại giây lát, nhìn cô lạ lùng. Sau vài giây, cậu bật cười khiến cô ngẩn ngơ không hiểu.

"Tôi có phải là người sắp chết đâu! Tối qua tôi uống hơi nhiều... mà lại còn hơi buông thả với..."

Cậu ngập ngừng đôi chút, rồi tặc lưỡi.

"Nhưng nếu em muốn đưa tôi đi, tôi nhận lòng tốt ấy." 

Hoàng Lâm cười dịu dàng. Vũ Lục Hàn không biết nói gì, nhưng cũng chậm chạp lò dò bước đi thật chậm đưa Hoàng Lâm về phòng. Phòng của Hoàng Lâm hóa ra nằm đối diện phòng cô. Vũ Lục Hàn ngây ngô thấy phòng mình, cười nói.

"Hóa ra anh ở ngay gần mà em không biết."

"Vậy hả?" Cậu nhìn Vũ Lục Hàn. "Phòng em ở đâu?"

"Bên kia, ngay đối diện." Vũ Lục Hàn hào hứng nghếch mắt nhìn về cửa phòng mình. Hoàng Lâm chỉ nhoẻn cười, mở cửa phòng. Trong phòng cậu toát ra mùi hương rất đặc biệt. Cậu còn quay lại nhìn cô.

"Em có muốn vào làm một ly không?"

"Không... em... đang tìm Hàm Vũ Phong..." Vũ Lục Hàn ngẩn ngơ bất ngờ trước câu hỏi của cậu. Hoàng Lâm búng tay.

"À, quên mất!" Cậu bật cười. "Em hãy tìm thử ở bãi biển. Tôi về phòng an toàn rồi, không ngất giữa đường. Cảm ơn em đã cho quá giang."

Vũ Lục Hàn cười cảm ơn, chợt nhận thấy ga trải giường của Hoàng Lâm có màu đen. Ga giường trong phòng cô màu trắng. Với chút tò mò, Vũ Lục Hàn lập bập hỏi.

"Anh... thích màu đen ạ?"

"Không." Hoàng Lâm nhướn mày tò mò. "Sao em lại nghĩ thế?"

"Vì... ga giường của anh màu đen..." Vũ Lục Hàn đỏ mặt, lí nhí nói khi tự thấy mình bỗng dưng quan tâm hơi thái quá. Hoàng Lâm quay vào phòng nhìn, bật cười.

"Tôi mới thay ga giường. Tối qua... hơi thác loạn một chút..."

Vũ Lục Hàn ngay lập tức hiểu ý, mặt càng đỏ, người cứ bừng lên vì nóng. Cô tự trách mình thiếu tinh tế, không suy nghĩ mà cứ nói lung tung. Không hiểu bây giờ chàng thư sinh kia đang nghĩ gì về cô nữa. Ngược lại, Hoàng Lâm thấy thích thú trước sự ngây ngô bộc phát của Vũ Lục Hàn. Cậu xoa dịu nỗi xấu hổ của cô bằng cái xoa đầu nhẹ, đi kèm nụ cười tỏa nắng làm nên hình ảnh của mình.

Tiếng bước chân rất gần gây sự chú ý đến cả Thư Sinh và cô gái nhỏ. Cả hai cùng nhìn về phía hành lang, nhận ra Hàm Vũ Phong đang đứng ngay gần đó. Trong khi Vũ Lục Hàn vô cùng bối rối, định thanh minh với hắn, thì Hoàng Lâm lại bình tĩnh cười tươi, nhìn bạn thân mình như chẳng có chuyện gì.

"Cô bé này đang định đi tìm cậu đấy." Thư Sinh nói, tặng kèm nụ cười. "Vậy tôi xin phép để hai người có khoảng không gian riêng tư."

Cậu làm bộ chào như những chàng cao bồi Texas, nhẹ nhàng đóng cửa phòng. Vũ Lục Hàn bối rối trước ánh mắt lạnh lùng của Hàm Vũ Phong, chỉ biết cúi đầu, hai tay ra mồ hôi ướt đầm.

"Cô tìm tôi?"

"Tôi... muốn... lấy đồ." Vũ Lục Hàn nuốt khan trong họng. Cô nghe tiếng bước chân hắn đến gần mình, chỉ dám liếc nhìn một lần khi hắn ở trước mặt, điệu bộ lấm lét như con mèo hoang đang rình trộm cá.

"Đi theo tôi." Hàm Vũ Phong lạnh nhạt đáp lại, cứ thế bước đi mà không hề quay lại hay có ý chờ đợi cô lấy một lần.

Vũ Lục Hàn vội vã bước sau hắn, cố gắng không để bị bỏ lại quá xa. Hàm Vũ Phong đi đến cuối hành lang, ngoặt vào lối rẽ trái, dừng ngay trước cánh cửa đầu tiên. Hắn mở cửa, cứ thế bước vào căn phòng tối om, dường như không có ý định mở đèn. Vũ Lục Hàn cứ ngây ngốc đứng bên ngoài, có ý chờ đợi, không dám bước vào phòng. Hắn chỉ bước vài bước vào trong, rồi quay người lại, nhìn cô chờ đợi. Trái tim Vũ Lục Hàn đập lệch một nhịp. Có phải hắn muốn cô vào bên trong?

Mặc kệ Vũ Lục Hàn ngập ngừng, Hàm Vũ Phong vẫn không hề nhúc nhích. Ánh sáng từ hành lang chiếu vào một góc phòng, vẽ lên từng nét khuôn mặt hắn nổi bật giữa bóng tối bao trùm phía sau lưng. Tim cô đập rất mạnh. Nhưng rồi Vũ Lục Hàn cũng tiến lên phía trước, chậm rãi, hòa vào bóng tối trong căn phòng với Hàm Vũ Phong. Hắn nhẹ nhàng vươn người kéo cô lại, đôi mắt nhìn xoáy vào cô, lạ lẫm. Đột nhiên, Vũ Lục Hàn vô cùng bất an.

Chỉ trong tích tắc, Hàm Vũ Phong thay đổi bất ngờ. Hắn sập mạnh cánh cửa phòng, dập tắt ánh sáng duy nhất còn phản chiếu. Hắn đẩy cô tựa vào cánh cửa, áp sát thân mình vào cô gái, hai bàn tay lạnh buốt luồn vào sau gáy cô, truyền hơi lạnh chạy dọc khắp người Vũ Lục Hàn. Ánh mắt nâu khói sắc lẹm trong bóng tối gợi cô nhớ về lần đầu gặp hắn, cô sợ ánh mắt uy hiếp này. Hàm Vũ Phong cưỡng hôn cô, một cách thô bạo. Dường như hắn muốn tàn phá đôi môi nhỏ bé của cô gái, còn cô chỉ run rẩy như một con nai dưới móng vuốt sư tử. Cô bám chặt lấy hai bắp tay của hắn, cố đẩy ra nhưng không suy chuyển được gì. Cơ thể cô căng lên chịu đựng, nhưng mơ hồ, cô cảm giác cơ thể hắn cũng như vậy.

Hàm Vũ Phong đột nhiên dừng hẳn nụ hôn, cúi đầu tựa lên vai cô đầy bất lực. Vũ Lục Hàn từ hoảng loạn trở nên bối rối, hắn chưa từng thể hiện điều này trước mặt bất cứ ai cả. Tim cô đập rất mạnh. Cô chỉ biết im lặng, cảm nhận hơi thở dồn dập của hắn bên tai mình. Cô thấy đau lòng, nhưng không thể lên tiếng. Một Hàm Vũ Phong lạnh lùng, hiên ngang, trước mặt cô lại vô cùng yếu đuối.

"Em... tại sao..." Hắn thì thầm, giọng nói đan xen một nỗi đau buồn vô tình cứa vào lòng cô sắc lẹm.

"Tôi... tôi làm gì..." Vũ Lục Hàn thở hổn hển như sắp hết hơi, lắp bắp câu được câu mất. Cô thật sự không hiểu nổi hắn.

"Em... có phải... đã.. Em..."

"Anh đang nói gì vậy?" Vũ Lục Hàn cảm nhận được một nỗi khổ sở vô hình trong giọng nói của Hàm Vũ Phong, hắn thậm chí còn chẳng nói nên lời. Cô cố gắng cúi xuống để nhìn vào mắt hắn, nhưng Hàm Vũ Phong đã gục đầu bên vai cô. Hắn thở rời rạc, bỗng nhiên ôm cô rất chặt.

"Em... không phải... người tối qua... lên giường với cậu ta chứ?" Hàm Vũ Phong nuốt khan, thì thầm vào tai cô. Vũ Lục Hàn đứng tim, tròn mắt.

"Hoàng Lâm á?" Vũ Lục Hàn lớn tiếng, toan đẩy Hàm Vũ Phong để đối mặt với hắn nhưng chỉ khiến hắn siết chặt vòng tay. Cô tròn mắt bàng hoàng. "Tất nhiên là không! Tôi chỉ gặp anh ấy lúc nãy ngoài hành lang khi đi tìm anh thôi, anh nói linh tinh cái gì vậy?"

Vũ Lục Hàn mơ hồ cảm thấy Hàm Vũ Phong mới thở ra đầy nhẹ nhõm. Trong chốc lát, cái ôm siết của hắn trở nên mềm mại hơn. Cô không còn thấy cơ thể hắn gồng lên nữa.

"Tôi không ngủ được... khi có người nói nhìn thấy em vào phòng cậu ta đêm qua..."

"Cái... cái gì?" Vũ Lục Hàn thốt lên đầy hốt hoảng. "Ai nói vậy? Anh có thể đi hỏi anh Hoàng Lâm..."

"Được rồi, vậy là được rồi." Hàm Vũ Phong ngắt lời cô, luồn một bàn tay vào sau gáy Vũ Lục Hàn và kéo lại áp sát vào hắn. "Em... Hoàng Lâm, đối với tôi đều quan trọng như nhau vậy."

Trái tim Vũ Lục Hàn đập loạn nhịp. Chỉ vừa mới đêm qua, trong căn nhà gỗ trên cây, Hàm Vũ Phong lạnh lùng nói cô chỉ là người ngoài. Bây giờ, trong vòng tay to lớn, vô cùng ấm áp, Hàm Vũ Phong lại nói cô quan trọng như một người bạn thân lâu năm của mình. Hắn như thể một kẻ đa nhân cách, cảm xúc thay đổi đến chính hắn cũng không có cách nào kiểm soát. Cô hoang mang giữa tiết trời khó chiều ở London. Một loại tiết trời ẩm lạnh luôn chuyển biến thật thất thường.

Chiếc du thuyền rời xa dần hòn đảo nhỏ xinh đẹp. Trần Hải Minh lâm vào tình trạng giống cậu bạn Hoàng Lâm, liêu xiêu lên tàu trong trạng thái tìm về phòng để ngủ. Hoàng Lâm có vẻ tỉnh táo hơn, tuy vẫn thể hiện ra một bộ dạng mệt mỏi. Cậu đi bên cạnh Chu Bạch Thảo, nàng vẫn tươi tắn và tràn đầy sức sống. Chỉ có điều dưới đôi mắt nàng là hai quầng thâm được khéo léo che đi.

Vũ Lục Hàn rất muốn hỏi Hàm Vũ Phong đã có chuyện gì xảy ra đêm qua, nhưng không tiện khi trong lòng vẫn để tâm việc bị ai đó bịa đặt về mình với hắn. Cô nhìn quanh tìm Từ Thiên nhưng thất bại, cô chưa nhìn thấy anh sau trò chơi trên bãi biển. Vũ Lục Hàn đến tìm Hàm Vũ Phong vì đồ dùng của mình để chung trong vali, rốt cuộc ra về tay trắng. Hai má cô cứ ửng đỏ mỗi khi cảnh tượng trong căn phòng ấy hiện ra trước mắt mình.

Hàm Vũ Phong từ xa đi về phía Vũ Lục Hàn, mỉm cười khi bước đến gần cô gái nhỏ. Cô ngập ngừng chào, bối rối liếc nhìn Chu Bạch Thảo. Tuy vậy, trái với sự lo lắng của cô, nàng không hề để mắt đến hắn chút nào.

"Cô nên về thay đồ. Mặc mãi như vậy chắc hẳn rất khó chịu." Hàm Vũ Phong nói, ngửa bàn tay ra trước mặt cô. Vũ Lục Hàn lúng túng nhìn hắn. Hàm Vũ Phong đang làm cái gì thế?

"Chần chừ cái gì vậy? Cô còn phải ăn trưa đấy, tôi nhìn thấy phục vụ phòng bê khay đồ ăn còn nguyên ra khỏi phòng cô." Hàm Vũ Phong nhắc nhở, không chờ đợi nữa mà nắm tay cô kéo đi. Hắn không màng đến Chu Bạch Thảo khi đi lướt qua nàng. Nàng cũng vậy, không nhìn theo hắn. Dường như chỉ có Vũ Lục Hàn là người duy nhất quan tâm đến điều này.

Hàm Vũ Phong đưa cô đến một căn phòng hoàn toàn khác, không nằm cùng dãy hành lang với bốn người họ như lúc đi. Vũ Lục Hàn nhận ra chiếc vali đang mở đặt bên cạnh chiếc ghế sofa. Hàm Vũ Phong nhìn biểu hiện của cô, phì cười, đẩy cô vào buồng tắm.

"Đi tắm đi, tôi đã để sẵn quần áo trong đó cho cô rồi. Đừng tắm quá lâu nhé."

Trước sự "chu đáo bất ngờ" của Hàm Vũ Phong, Vũ Lục Hàn chỉ biết ngoan ngoãn làm theo. Sau khi tắm rửa sạch sẽ và chạm vào bộ quần áo mà hắn chuẩn bị, cô nhận ra... đây là áo của Hàm Vũ Phong. Một chiếc áo len với tông màu giống hệt chiếc áo hắn đang mặc. Mùi hương đặc trưng của hắn vẫn còn phảng phất trên áo, tim cô đập thình thịch khi khoác nó lên mình. Chiếc áo với phần cổ khoét rộng, để hở khá nhiều cổ và xương quai xanh của Vũ Lục Hàn. Nhìn cô vô cùng bé nhỏ, nhưng lại không thể hợp hơn.

Vũ Lục Hàn lò dò bước ra ngoài, thận trọng tới gần hắn. Hàm Vũ Phong đang ngồi chăm chú với chiếc điện thoại, bất chợt ngẩng lên nhìn khi nghe tiếng bước chân của Vũ Lục Hàn.

"Đi ăn thôi." Hắn nở một nụ cười rất lớn khi nhìn thấy Vũ Lục Hàn "bơi" trong chiếc áo của mình, có vẻ vô cùng mãn nguyện. "Cô ăn quá ít, như một đứa trẻ sáu tuổi vậy."

Hàm Vũ Phong lúc này lại giống như Hàm Vũ Phong khi trước, trong chiếc lồng vàng hoàn hảo mọi ngày hòng canh chừng cô. Nhưng cô bây giờ không giống cô khi trước, không dám thoải mái khi đi bên cạnh hắn. Chẳng phải hắn là người đang có bạn gái rồi sao?

Hàm Vũ Phong mở cửa phòng, để Vũ Lục Hàn bước ra trước. Ngay khi cô vừa líu ríu bước ra khỏi phòng hắn, cả hai đụng mặt... Chu Bạch Thảo. Trong cô bỗng dấy lên một cảm giác sợ hãi bất ngờ, như thể cô đang ngoại tình với một người đàn ông đã có gia đình.

Chu Bạch Thảo mở to mắt, có vẻ hơi bất ngờ khi thấy Vũ Lục Hàn bước ra từ căn phòng của Hàm Vũ Phong, đã thay một bộ quần áo khác. Tuy vậy, nàng không tỏ một chút thái độ nào. Trái với điệu bộ xấu hổ, đầu cúi gằm như đang nhận lỗi của Vũ Lục Hàn, Hàm Vũ Phong cũng tỏ ra vô cùng bình thản.

"Chào em." Hắn thờ ơ nói. Chu Bạch Thảo chỉ gật nhẹ, phát ra câu chào rất nhỏ.

"Chào anh."

Từ bao giờ họ trở nên xã giao như vậy? Có phải... tại cô?

"Tiểu Hàn?" Chu Bạch Thảo đột nhiên gọi tên thân mật của cô, khiến Vũ Lục Hàn hết sức lúng túng. Cô ngẩng lên nhìn nàng, nhưng không dám nhìn vào mắt.

"Chút nữa chúng ta có thể gặp nhau một lát được không?" Nàng nhỏ nhẹ hỏi.

Vũ Lục Hàn bỗng lo sợ vô cớ, nhưng vẫn gật đầu kèm một câu lí nhí. "Được ạ."

Khí chất sang trọng toát ra từ Chu Bạch Thảo gần như áp đảo hoàn toàn, khiến Vũ Lục Hàn vốn đã tự ti, đứng gần nàng lại càng cảm thấy bé nhỏ. Hàm Vũ Phong đứng bên cạnh cô, mỉm cười rất nhẹ.

"Bọn anh đi ăn bây giờ. Em có muốn đi cùng không?"

"Em không. Em cần nghỉ ngơi." Nàng đáp, nhìn hắn thêm một lần rồi đi thẳng. Hương nước hoa nhẹ dịu toát ra từ nàng khiến Vũ Lục Hàn nín thở. Chu Bạch Thảo lấn át cô hoàn toàn.

"Đi ăn nào."

Hàm Vũ Phong thì thầm với cô, nắm lấy bàn tay đang ra mồ hôi ướt nhẹp. Vũ Lục Hàn hơi xấu hổ trước lòng bàn tay ướt, tự nắm chặt tay lại. Hắn chỉ cười, không ngần ngại nhẹ nhàng duỗi bàn tay nhỏ bé của cô, đan ngón tay mình vào giữa những ngón tay cô. Vũ Lục Hàn đỏ mặt vì điều đó, trong đầu cô chỉ nghĩ đến Chu Bạch Thảo với những lời nhiếc móc cô sắp nhận. 

Không bàn đến việc Hàm Vũ Phong không phải kẻ chung thủy khi tán tỉnh cô gái khác sau lưng người yêu, mà thậm chí kẻ bị tán lại thản nhiên đón nhận điều đó. Chẳng ai thích những kẻ thứ ba, Vũ Lục Hàn cũng vậy. Ngay bây giờ, Vũ Lục Hàn tự thấy xấu hổ khi bản thân mình trở thành kẻ thứ ba trong cuộc tình của người khác. Cô không có đủ dứt khoát và bản lĩnh để cự tuyệt sự ngọt ngào từ hắn. Cô, hơn ai hết, vẫn từng giờ bị dằn vặt bởi tội lỗi của chính mình.

Sau bữa-trưa lúc gần ba giờ chiều, Vũ Lục Hàn tự động bỏ hắn cùng với đám bạn và đi tìm Chu Bạch Thảo. Cô sẵn sàng để nàng trút giận, vì cô biết mình đã sai lầm hoàn toàn. Cô đi về phòng của Chu Bạch Thảo, tần ngần gõ cửa, trái tim đập rất mạnh.

Chỉ sau vài giây, Chu Bạch Thảo đã xuất hiện bên ngưỡng cửa, mái tóc còn ướt, mùi sữa tắm nhẹ dịu phảng phất quanh Vũ Lục Hàn. Nàng không trang điểm, dù vậy, gương mặt mộc vẫn vô cùng xinh đẹp. Nàng vẫn đang mặc chiếc áo sơ mi màu trắng oversize, cài hững hờ hai chiếc cúc ở giữa ngực, che giấu thân hình hoàn hảo ẩn hiện dưới lớp áo mỏng manh. Chu Bạch Thảo có vẻ bất ngờ khi thấy Vũ Lục Hàn sau ngưỡng cửa, ánh mắt bỗng trở nên đượm buồn.

"Đợi tôi một chút, chúng ta đến nơi khác nói chuyện."

Nói rồi, nàng lại đóng cửa, trở ra sau vài phút với mái tóc được sấy khô, búi lên cao với vài lọn tóc rủ xuống quanh mặt. Vũ Lục Hàn lại tự ti khi nhìn ngoại hình tự nhiên mà vô cùng tươi tắn, quyến rũ của nàng. Cô khép nép đi theo nàng, trong lòng không hiểu vì sao mình lại "sợ" cô gái này đến thế. Không chỉ vì nàng hơn cô một tuổi nhưng ngoại hình trẻ trung hơn muôn phần, cũng không phải bởi nước da trắng sáng, vóc dáng thon gọn đáng ganh tị, hay khí chất vương giả toát ra từ nàng. Cô "sợ" nàng, bởi ánh nhìn u sầu, sắc bén luôn luôn thay đổi, chưa bao giờ mang theo chút thiện cảm dành cho cô. Và bởi vì đi bên cạnh nàng, cô luôn thấy mình thật nhỏ bé.

Chu Bạch Thảo dẫn cô đi thẳng xuống quán bar phía bên dưới sảnh chính. Quán bar lác đác người, có lẽ sau hai đêm thác loạn với chất cồn, những cô cậu thanh niên trên tàu đã cảm thấy chán ngấy chúng. Chu Bạch Thảo chọn vị trí khuất nhất, gọi một ly martini, chờ đợi Vũ Lục Hàn. Cô không dám ngồi cạnh nàng, và khi ngồi xuống, đôi mắt chỉ biết cụp lại, không dám đối diện ánh mắt nàng.

Chu Bạch Thảo nhìn cô trong vài giây, rồi rất khẽ, cất tiếng.

"Tôi không hiểu nổi anh ấy thích cô ở điểm nào, Vũ Lục Hàn ạ."

Cô ngẩn ngơ nhìn nàng, có chút hoang mang hiện lên qua ánh mắt.

"Tôi quen anh ấy đã tám năm." Nàng tiếp tục. "Tôi hiểu con người anh ấy. Tôi thuộc làu từng thứ nhỏ nhất về anh ấy. Tôi luôn là người đầu tiên ở bên cạnh anh ấy, mỗi khi anh say. Tôi đã rất cố gắng, thế nhưng tôi chưa bao giờ có được một phần trái tim của Hàm Vũ Phong."

Giọng nàng vỡ òa, nhưng vẫn giữ vững sự cứng rắn. Vũ Lục Hàn không biết nói gì, nhìn nàng với ánh mắt tột cùng bối rối.

"Cô có biết không, tôi đã bỏ dở tương lai sáng lạn tại ngôi trường của mình, để chạy sang học cùng trường với anh ấy, chỉ mong anh ấy cảm động. Nhưng rồi anh ấy chỉ nói duy nhất một câu..."

Nàng ngừng lại, nhìn cô, khẽ nở nụ cười buồn khổ. "Đừng ngu ngốc chạy theo tôi nữa. Anh ấy đã nói như vậy đấy..."

Vũ Lục Hàn bỗng nổi lên một tia đau xót. Hàm Vũ Phong là người lạnh lùng đến nhường nào mà lại không nhận ra tình cảm của cô gái này dành cho mình lớn đến vậy? Thế mà cô, chỉ có nửa tháng qua bên cạnh hắn. Cô hi vọng gì ở việc hắn sẽ nhận ra tình cảm của mình?

"Anh ấy là người sống tình cảm, dù bên ngoài tỏ ra lạnh lùng." Nàng tiếp tục như thể mọi sự dồn nén đã lâu giờ mới tìm được người bày tỏ, không buồn chờ đợi sự đáp lại từ cô. "Điều tôi biết về anh ấy, từ anh Hải Minh, đó là khi còn sống ở Anh, anh Vũ Phong đã có một cuộc tình thất bại. Anh ấy bị tổn thương rất lớn, vì đó là mối tình đầu... Bởi vậy, anh ấy không muốn mở lòng mình với bất cứ ai nữa, và cũng rất khó để tin tưởng thêm ai."

Vũ Lục Hàn ngỡ ngàng. Vậy điều này là thật, dù Hàm Vũ Phong đã phủ nhận nó. Rốt cuộc cô gái đó là ai mà khiến Hàm Vũ Phong không muốn nhớ tới, nhưng đồng thời lại bị ám ảnh sâu đến vậy.

"Tôi không được biết về cô ấy." Chu Bạch Thảo khoanh tay trước ngực, cười khẩy. "Mỗi khi nhắc đến cô ta, thái độ của anh ấy thay đổi hẳn. Và sau những lần như thế, anh ấy thường trở về nhà, say mềm. Nhưng anh ấy vô cùng tỉnh táo, chưa một lần nhìn bất cứ ai thành cô gái đó, kể cả khi đang say..."

Vũ Lục Hàn vô thức nín thở. Người hắn từng yêu quan trọng với hắn đến vậy sao?

"Điều duy nhất tôi biết... là anh ấy đã bị cô ta phản bội. Nói yêu anh, nhưng sau lưng qua lại với kẻ mà anh luôn thù ghét. Điều đó khiến anh tổn thương, về tình cảm, về cả lòng tự trọng. Anh ấy đã bỏ cô ta và ra đi ngay lập tức, không còn bất cứ một liên lạc nào nữa..."

Dây thần kinh của cô giật mạnh. Cô bàng hoàng. Vẫn có người... phản bội Hàm Vũ Phong?

"Vậy đấy... anh ấy trở nên cứng rắn, lạnh lùng như bây giờ... cũng bởi vì trong quá khứ đã bị tổn thương sâu sắc." Chu Bạch Thảo tiếp tục, ngẩng lên cảm ơn người phục vụ khi ly rượu được đưa tới. "Tôi luôn tự cố gắng, trong suốt tám năm qua, gợi lại cho anh ấy con người ngọt ngào, biết yêu thương như trước kia. Tôi biết anh ấy vẫn luôn ngầm quan tâm đến người khác, anh ấy vẫn quan tâm đến tôi. Nhưng mà..."

Nàng ngừng lại một lúc lâu, nén một tiếng thở dài run rẩy. Nàng uống một ngụm rượu, liếc nhìn Vũ Lục Hàn.

"Hàm Vũ Phong không còn tin tưởng bất cứ ai nữa, kể cả... bản thân anh ấy." Nàng nói. "Anh ấy không tin mình có thể yêu thêm bất cứ ai. Vì thế... anh ấy không yêu thương ai nữa."

Vũ Lục Hàn ngẩn ngơ ngồi nhìn Chu Bạch Thảo, với đôi mắt mở to hết cỡ.

"Vũ Lục Hàn... tuy tôi chưa thể khiến anh ấy có tình cảm với mình, nhưng mọi thứ vẫn đang dần dần thay đổi. Anh ấy đã quan tâm tới tôi, dành cho tôi những thứ tốt nhất. Mọi thứ đã vô cùng hoàn hảo. Cho tới khi cô xuất hiện."

Giọng nói của Chu Bạch Thảo đột nhiên thay đổi khiến Vũ Lục Hàn lạnh buốt sống lưng. "Tám năm qua tôi là cô gái duy nhất ở bên cạnh anh ấy, tôi là cô gái duy nhất anh ấy đi ăn cùng, đi uống cà phê, đi xem phim cùng. Tôi là cô gái duy nhất phù hợp với Hàm Vũ Phong. Và dù anh ấy không có ý định yêu ai, tôi tin tôi có thể thay đổi điều đó."

Nàng gằn giọng mình xuống, đôi mắt nghiêm nghị mang theo chút giận giữ nhìn Vũ Lục Hàn. Cô như đứa trẻ đang bị khiển trách, sợ hãi, mồ hôi ra ướt lưng, trái tim run lên rất mạnh theo từng lời nàng nói.

"Tôi không biết cô là ai. Tôi không biết cô từ đâu đến. Tôi không quan tâm. Nhưng tôi cũng không thể làm ngơ được. Bởi vì ..." 

Chu Bạch Thảo lên giọng, thể hiện sự mất bình tĩnh. Vũ Lục Hàn không biết nên làm gì, hay nói gì, các dây thần kinh trong người đập rất mạnh. Chu Bạch Thảo với lấy ly rượu, uống một hơi dài, đặt ly xuống bàn và hít vào một hơi không khí để tự trấn tĩnh.

"... Vũ Lục Hàn, tôi không biết cô đã làm gì... Nhưng... anh ấy... thích cô." 

Chu Bạch Thảo thì thầm với nỗi buồn trào dâng lên khóe mắt. Nhìn Chu Bạch Thảo, Vũ Lục Hàn bỗng nhiên thấy mình có lỗi. Đồng thời, một loại cảm xúc khác dâng lên trong lòng cô, trấn áp mọi thứ. Nàng nói.. Hàm Vũ Phong thích cô? Nếu người khác nhìn thấy điều đó, thì điều đó... là thật chứ?

"Tôi... tôi xin lỗi... Tôi..." 

Vũ Lục Hàn thấy râm ran trong lòng, đứng ngồi không yên. Cô muốn đi gặp Hàm Vũ Phong, cô phải gặp Hàm Vũ Phong. Chu Bạch Thảo nhận ra sự bồn chồn của cô, tức giận bật dậy, tóm lấy cổ tay Vũ Lục Hàn. Cô mở to mắt vì bất ngờ, hoang mang nhìn Chu Bạch Thảo.

"Tôi chưa xong với cô đâu!" Chu Bạch Thảo hạ thấp giọng, đôi mắt nhìn Vũ Lục Hàn mang theo một sự đe dọa. "Tôi đã sai khi nghĩ rằng cam kết làm người yêu hờ trong đêm sinh nhật với anh Vũ Phong sẽ khiến cô lùi bước, nhưng cô quả thực là một con người cứng đầu ranh ma mà. Tôi đã muốn chơi công bằng, nhưng nếu cô không thôi giở trò, tôi sẽ đáp trả bằng thủ đoạn!"

"Giở... trò?" 

Vũ Lục Hàn sửng sốt, trong người nóng bừng, choáng váng khi đột nhiên bị kết tội. Đồng thời lời thú nhận "giả vờ hẹn hò trong một ngày với Hàm Vũ Phong" của Chu Bạch Thảo giáng lên Vũ Lục Hàn như một cú tát nổ đom đóm mắt, trời đất như chao đảo quanh cô. Thì ra là họ chưa bao giờ thật sự yêu nhau, Hàm Vũ Phong chưa bao giờ yêu nàng. Thì ra đó là lí do phần lớn mọi người không tỏ ra ngạc nhiên khi hắn và nàng lại "chia tay" sớm vậy. Thì ra đó là lí do vì sao dường như chỉ có một mình cô mới để ý tới mối quan hệ của hai người này.

"Đúng vậy! Cô lợi dụng Từ Thiên để Hàm Vũ Phong nổi giận, lơ là tôi!" Chu Bạch Thảo gằn giọng, siết chặt cổ tay Vũ Lục Hàn. "Cô qua lại một cách mờ ám với anh Hoàng Lâm để chia rẽ tình cảm bạn bè của hai người họ! Cô kết bạn với anh Trần Hải Minh để lôi kéo người ủng hộ! Cô cố tình nhảy xuống bể bơi, lại còn vờ vịt bị mắc kẹt trong phòng tắm để lôi kéo sự chú ý của anh ấy. Cô đừng nghĩ qua mắt được tôi! Cô thậm chí còn biết tỏ ra đáng thương, cô có biết lợi dụng lòng thương hại của người khác là hành động của những kẻ kém cỏi, bẩn thỉu không? Cô biết cô không hơn được tôi nên mới phải tỏ ra cần sự thương hại đến vậy, phải không? Tôi sẽ không để cô qua mặt bằng những trò tiểu nhân như vậy đâu!"

Chu Bạch Thảo trợn to mắt, nhìn Vũ Lục Hàn với sự độc ác tột cùng, thả tay cô ra rồi đẩy mạnh cô về phía sau. Vũ Lục Hàn lảo đảo lùi lại vài bước, cứng họng, bàng hoàng, tim đập nhanh, thở dồn dập trước những lời nói ấy. Cô không hề nghĩ rằng bấy lâu nay Chu Bạch Thảo lại nhìn cô với cái nhìn tiêu cực như vậy. Máu trong người cô sôi sục, nhưng Vũ Lục Hàn không đáp trả được câu nào. Cô rất muốn lên tiếng để bảo vệ bản thân, nhưng vì một lí do nào đó, những từ ngữ mắc kẹt lại trong họng cô.

"Tôi không biết cô đã làm thế nào để một lần nữa lấy được sự thương hại của anh Vũ Phong sau khi tôi nói rằng cô cùng Hoàng Lâm tằng tịu với nhau đêm qua? Con người cô quả cũng lắm mưu mô thật, cái gì cũng có thể lươn lẹo né thoát. Nếu như cô càng cố ý tiếp cận Hàm Vũ Phong, tôi sẽ còn đấu lại cô bằng những trò cô không tưởng tượng được. Và nếu cô biết điều, tránh xa người-tôi-yêu, thì tôi sẽ không phiền lòng đóng vai một người chị tốt bụng đâu. Nhớ nhé, Vũ Lục Hàn! Tôi! Tôi sẽ thay đổi Hàm Vũ Phong, và Tôi sẽ khiến anh ấy biết tình yêu thật sự là gì! Cô... tốt nhất nên từ bỏ đi!"

Đó là những lời cuối cùng Chu Bạch Thảo nói với cô. Nàng chậm rãi nhấc ly rượu lên, uống cạn. Nàng nhìn thẳng vào cô, nở nụ cười đắc thắng áp đảo khi thấy rõ nỗi bàng hoàng, hỗn loạn trong ánh mắt người đối diện. Nàng đặt ly rượu cạn xuống bàn, vẫy tay chào Vũ Lục Hàn rồi quay lưng bước đi thẳng.

Bị bỏ lại một mình với nỗi oan ức hổ thẹn, Vũ Lục Hàn thấy hai má nóng bừng, nghèn nghẹn trong cổ họng. Hơn hai mươi năm sống trên đời, thậm chí một câu thanh minh để bảo vệ danh dự bản thân  cô cũng không nói được. Giờ cô đã biết ai là người đã nói những lời đặt điều cay nghiệt về cô và Hoàng Lâm với Hàm Vũ Phong. Chu Bạch Thảo dám lôi cả người anh thân thiết bấy lâu nay vào vấy bẩn cùng cô, chắc hẳn nàng cũng đang hận vì sao cả hai đã thân thiết bấy lâu mà Hoàng Lâm lại thiên vị Vũ Lục Hàn.

Cô có từ bỏ hắn chỉ vì một lời đe dọa không? Cô chắc chắn sẽ không. Nhưng Chu Bạch Thảo... nàng có mọi thứ mà cô không có. Những thứ cô có, nàng có tốt hơn vạn lần. Nàng có thừa khả năng để làm những điều nàng muốn, với một kẻ - gọi chính xác là - không-có-một-chút-khả-năng-kháng-cự như cô. Xét cho cùng, Chu Bạch Thảo không làm sai điều gì. Nàng chỉ đang bảo vệ bản thân và bảo vệ mối quan hệ của mình, trước một mối đe dọa đột nhiên xuất hiện, là cô. Vũ Lục Hàn, dù muốn hay không, cũng không thể thổ lộ tình cảm của mình với hắn. Hàm Vũ Phong thích cô hay không cũng chưa bao giờ nói. Nếu hắn không thích cô mà chỉ là Chu Bạch Thảo ghen tuông suy diễn, thì việc cô thổ lộ với hắn, đối với hắn đâu có chút nào quan trọng. Chẳng phải chính hắn đã thừa nhận: Vũ Lục Hàn chỉ là người ngoài sao?

Mải mê với những xúc cảm của bản thân, Vũ Lục Hàn đã quên mất vì sao cô lại ở bên cạnh hắn: một kẻ làm thuê trả nợ. Giữa cô và Chu Bạch Thảo, chẳng có chàng trai nào ngu ngốc đến mức lao đầu vào cô.

"Nãy giờ cô ở đâu vậy?"

Hàm Vũ Phong chạy đến bên cạnh Vũ Lục Hàn khi thấy cô bước lên boong tàu. Hắn để lộ ra chút quan tâm và lo lắng, trong khi cô đã mất hàng chục phút đồng hồ ngồi lau nước mắt và lấy lại vẻ bình thản của bản thân. Vũ Lục Hàn trong vô thức lùi về sau một bước.

"Tôi... đi... vệ sinh." Vũ Lục Hàn đáp bừa. Hàm Vũ Phong khẽ chau mày, rõ ràng không tin vào lí do ấy.

"Lâm và Mike muốn rủ chúng ta ra bể bơi. Tôi định đi với họ. Cô đi cùng chứ?" Hắn hơi cúi đầu để nhìn vào mắt cô, nhưng Vũ Lục Hàn chỉ đơn thuần quay đi để lảng tránh. Hai tay cô vặn vẹo trước ngực.

"Thật ra... tôi hơi có chút say sóng... Có lẽ tôi sẽ về phòng nghỉ bây giờ..."

"Vậy chúng ta cùng về phòng." Hàm Vũ Phong đáp mà không cần suy nghĩ, nắm lấy bàn tay cô định kéo đi. Vũ Lục Hàn luống cuống giữ hắn lại, rụt rè rút tay mình ra khỏi bàn tay to lớn của hắn, cố gắng nở nụ cười.

"Tôi không muốn... làm phiền anh. Tôi chỉ say nhẹ thôi, ngủ một chút là hết. Anh... cứ... ở lại."

"Cô... không có chuyện gì thật chứ?" Hàm Vũ Phong tỏ vẻ nghi ngờ. Cô nhìn vào mắt hắn, chần chừ, rồi mỉm cười.

"Tôi thật sự chỉ say sóng thôi. Tôi không phải trẻ con, anh không cần đi theo canh chừng tôi. Tôi... phải về phòng bây giờ."

Vũ Lục Hàn bối rối cúi đầu bỏ đi. Hàm Vũ Phong lập tức tóm lấy cổ tay cô, toan nói gì đó, nhưng rồi ngưng lại. Hắn rút trong túi quần chiếc chìa khóa phòng, đặt vào lòng bàn tay cô.

"Ở phòng này đi. Tôi sẽ ở cùng Mike."

"Cảm ơn." Vũ Lục Hàn đáp lại rất nhỏ, cúi đầu chào và đi thật nhanh.

Cô không biết liệu mình sẽ giữ khoảng cách với hắn được bao lâu. Bởi kìm nén bản thân trước một người như hắn là điều vô cùng khó. Như thể con tàu lọt vào miệng hố đen nhưng vẫn phải gồng mình lên bay ngược lại sức hút của lỗ đen vũ trụ. Cô đã bị nuốt vào trong. Và cô không hề muốn đi tìm lối thoát.

**********

Trời sẩm tối. Chiếc du thuyền màu kem hồng cập bến. Dàn vệ sĩ riêng của gia đình tiểu thư họ Chu đã đứng thành hàng tại bến tàu, chờ đợi để giúp đỡ từng người bước xuống. Cũng như lúc đi, sáu chiếc trực thăng đậu thành hàng, sẵn sàng đưa khách về lại dinh thự của gia đình Chu Bạch Thảo.

Vũ Lục Hàn khệ nệ bước đi, mang theo mệt mỏi bởi đã ngủ qua bữa chiều. Cô chưa bao giờ ngủ lịm đi rất sâu đến thế, giống như hơn ba ngày qua cô đã tự ngược đãi cơ thể mình vậy. Cô hơi choáng váng, nheo mắt lại nhìn vào những chiếc trực thăng, rồi theo chỉ dẫn của những người vệ sĩ đi về phía đó. Ngay lúc này cô chỉ cảm thấy sự mệt mỏi bủa vây, thầm ước được trở về giường ngủ tiếp một giấc tới ngày mai.

Vũ Lục Hàn ngồi trên chiếc trực thăng với những gương mặt lạ lẫm, cô biết người quen của mình đều đang ở phía sau và cô cũng chẳng muốn chờ đợi họ. Cô vẫn muốn tách mình ra khỏi đám người bọn họ, nhưng bằng một cách nào đó họ luôn tìm đến cô. Thực tế, khi Hoàng Lâm rầm rầm gõ cửa phòng cô, khiến cô giật mình tỉnh giấc chạy nháo nhào mở cửa vì lo... tàu chìm, Vũ Lục Hàn đã thấy Trần Hải Minh và Hàm Vũ Phong đang đợi mình bên ngoài với ánh mắt như đang bốc hỏa. Bên cạnh hắn, Chu Bạch Thảo đang đứng nép sát, ánh mắt không biểu cảm nhìn cô thách thức. Vũ Lục Hàn lảng tránh cái nhìn ấy, nhưng vẫn đủ tỉnh táo để nghe Thư Sinh cằn nhằn về việc mỗi lần di chuyển lên xuống tàu cô lại mất tích khiến mọi người lo lắng. Vũ Lục Hàn thật sự vẫn còn ngái ngủ, nhức đầu vì bật dậy đột ngột, không kịp chuẩn bị gì mà cứ như thế đi theo sau Trần Hải Minh. Cô muốn giữ khoảng cách đúng nghĩa với Hàm Vũ Phong nhưng không thể khi hắn dường như cố tình bước chậm lại để đợi cô. Vì vậy, cô chọn đi bên cạnh Tóc Đỏ, bởi cậu là người rảo bước nhanh nhất và cách xa nhất với hắn khi cả đám bước xuống tàu. Ngay khi thấy một đoàn người đang đợi lên máy bay, Vũ Lục Hàn âm thầm chen lên trước, mặc kệ đám "người quen" phía sau có thể lại đang tìm kiếm mình.

Khi Vũ Lục Hàn leo lên chiếc trực thăng thứ ba, cô kịp nghe loáng thoáng giọng gào thét của Hoàng Lâm hòa lẫn cùng tiếng quạt gió ồn ào trên đầu.

"Vũ Lục Hàn! Từ từ đã nào!"

Kết quả là cô ở đây, ngồi giữa mấy người lạ hoắc, mệt mỏi nhắm mắt mong được nghỉ ngơi. Khác với lần trước, Vũ Lục Hàn không có tâm trí để ngắm cảnh. Mùa thu, chiều se lạnh, cái lạnh lẽo của buổi tối đã bao trùm lên khắp thành phố rồi. Từ trên cao, ánh đèn đêm khiến thành phố này lung linh, huyền ảo biết bao. Vậy mà cô chỉ thấy độc một màu u ám đượm buồn. Giờ cô mới biết, thành phố về đêm trông sầu thảm đến thế.

Chẳng mất bao lâu, chiếc trực thăng hạ cánh êm ái xuống thảm cỏ xanh dài trong khuôn viên biệt thự gia đình họ Chu. Đã có người đứng thành hàng chào đón, hướng dẫn từng người lấy đồ và lên những chiếc limousine ra về. Về khoản chu đáo và hiếu khách, rõ ràng Chu Bạch Thảo đã làm rất tốt. Nàng luôn là người đến cuối, giống như người gác cổng với bản danh sách dày dặc tên trên tay, cầm bút đánh dấu cho từng cái tên bước qua cửa. Nàng luôn chắc chắn những vị khách của mình nhận được sự chăm sóc tốt nhất, bất kể trong đó có bao gồm một kẻ như cô.

Hoang mang khi thấy xung quanh mình mọi người đều bước lên xe, Vũ Lục Hàn bỗng thấy trơ trọi nếu một mình cô phải đứng đây chờ đợi hắn. Cô cảm thấy một chút xấu hổ và bất lực khi mình trông giống như một kẻ kí sinh, luôn phải dựa dẫm vào một người khác. Có tiếng trực thăng vọng tới từ xa, cô chẳng rõ liệu trên đó có Hàm Vũ Phong hay không. Không chần chừ thêm, Vũ Lục Hàn nối đuôi những người ngồi cùng mình trên máy bay, chui vào chiếc limousine và nép gọn một góc. Cô sẽ không đứng đó, trơ trọi và ngu ngốc, loanh quanh ngóng đợi ai tới đưa về đâu.

Tài xế đưa từng người một về tận nhà, trước những căn biệt thự hoặc khu đô thị và chung cư sang trọng. Khi người gần cuối rời khỏi xe, tài xế quay lại nhìn Vũ Lục Hàn.

"Thưa tiểu thư, xin cô cho biết địa chỉ để tôi được đưa tiểu thư về tận nhà."

"À... tôi..." Vũ Lục Hàn bị hỏi bất ngờ, giật mình ấp úng. Cô thật sự không biết địa chỉ nhà hắn. Dù có biết cũng không thể vào khi Hàm Vũ Phong không có mặt. Rốt cuộc việc bỏ về sớm này có nghĩa lý gì nếu như cuối cùng cô vẫn phải đợi hắn chứ? Vũ Lục Hàn cắn môi bối rối.

Một suy nghĩ vụt thoáng qua. Không chần chừ, Vũ Lục Hàn đọc địa chỉ nhà mình và chiếc xe lăn bánh. Cô dụi người vào chiếc ghế da, đôi mắt bỗng nhòe đi vì nước. Chỉ đến khi vô cùng mệt mỏi, Vũ Lục Hàn mới trở về với gia đình. Cô thấy mình như một đứa trẻ bất hiếu. Nhưng đứa trẻ ấy chẳng mong đợi gì hơn ngoài món canh đậu ngọt ngào tình yêu thương và cái ôm của mẹ vào buổi đêm để xua tan mệt mỏi. Bây giờ là giữa tuần. Vũ Lục Hàn quyết định sẽ về với bố mẹ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những bí quyết, những kinh nghiệm chia sẻ thực tế để gìn giữ cuộc sống hôn nhân gia đình được hạnh phúc nhất. Các bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình thời nay được chia sẻ từ trang web phụ nữ chẳng hạn như bi quyet chinh phuc trai tim 12 nang hoang dao, ban da san sang ket hon chua Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.