Tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết

Chương 7



Ngày hôm sau Vũ Lục Hàn có lịch phải học đến đầu giờ chiều. Từ tối ngày hôm trước cô đã nói với Hàm Vũ Phong điều đó, nhưng hắn không phản ứng gì, cô cũng chẳng rõ liệu hắn có để ý không. Giờ nghỉ giải lao buổi trưa, Vũ Lục Hàn theo thói quen xuống thư viện. Chỗ ngồi quen thuộc của cô luôn là những vị trí ở cạnh cửa sổ hoặc những chiếc bàn đơn khuất, cũng không khó để chọn một bàn trống vì sinh viên đến thư viện không lấy làm nhiều.

Vũ Lục Hàn vừa ngồi xuống và lật một trang sách thì nhận ra có người kéo chiếc ghế phía đối diện. Cô ngẩng đầu lên nhìn, trước kia chưa từng có ai muốn ngồi cùng cô cả. Một nụ cười rạng rỡ chào đón cô, người vừa ngồi xuống ghế là Triệu Dương.

"Chào Tiểu Lục!" Triệu Dương vẫy tay. "Cậu còn nhớ tôi không?"

"Tôi là Vũ Lục Hàn." Cô sửa lại, không tỏ ra quá khó chịu khi cậu bạn kia gọi sai tên mình. Thay vì thấy ngượng, Triệu Dương lại nhoẻn miệng cười.

"Tôi nhớ mà. Nhưng tôi thích gọi là Tiểu Lục vì nó giống tên Lục Lạc nhà tôi."

"Lục Lạc?"

"Một con chó ngoại giống German Shepherd." Cậu đáp một cách hồn nhiên, nhưng ngay khi thấy biểu hiện của cô liền vội vàng chữa lại. "Tôi không có ý gì đâu! Chỉ là tôi nuôi Lục Lạc từ khi còn nhỏ nên luôn coi nó như bạn thân của mình. Chúng ta nên quen dần với việc coi chó là một người bạn chứ không phải nghe thấy chó là nghe thấy điều gì đó... tồi tệ lắm."

"Tôi... tôi xin lỗi." Cô tỏ ra lúng túng, không nhận thức được rằng bản thân đã tỏ thái độ hơn quá đà. "Tôi không cố ý tỏ ra như thế, chỉ là..."

"Có phải chuyện gì to tát đâu!" Triệu Dương cười khúc khích. "Vì tôi nuôi chó nên tôi thấy vậy, cậu không cần xin lỗi. Cậu có nuôi con vật gì không?"

"Tôi không nuôi con gì cả."

"Ồ, cậu nên có một con vật bầu bạn, như vậy sẽ hạnh phúc hơn." Triệu Dương nheo mắt cười, khoanh hai tay trên mặt bàn và nhìn cô. Vũ Lục Hàn thấy hơi bối rối.

"Tôi... vẫn hài lòng với cuộc sống hiện tại." Cô nói đại, cố rặn ra một nụ cười gượng gạo. Tôi TỪNG hạnh phúc, anh bạn ạ. Cho đến khi tôi bước vào nơi đáng lẽ tôi không nên vào.

"Tôi thấy không hẳn thế." Cậu con trai nhún vai. "Theo tôi, cậu rất hay buồn."

"Sao... lại thế?" Vũ Lục Hàn nhìn cậu hoang mang. Triệu Dương khịt khịt mũi.

"Vì tôi thấy cậu hay một mình. Tôi mới đến học hai ngày đã có bạn, cậu có vẻ học ở đây lâu hơn tôi rất nhiều, vậy mà lúc nào cũng thấy một mình. Người cô đơn thường hay buồn." Triệu Dương nhìn cô, trong ánh mắt có gì khác lạ. Vũ Lục Hàn ngay lập tức cụp mắt xuống.

"Cô đơn không buồn." Cô đáp khẽ. "Chỉ buồn khi cậu phải phụ thuộc vào người khác đến nỗi không chịu được sự cô đơn."

Triệu Dương sửng sốt nhìn cô, im lặng, trong đôi mắt có chút gì đó ngỡ ngàng nhưng thích thú. Cô gái này có phải đọc sách quá nhiều rồi không?

"Dù sao thì... ừm, vẫn nên có một người bạn."

Triệu Dương hắng giọng, khẽ cười và liếc nhìn cô. Vũ Lục Hàn đang cúi mặt xuống, có vẻ như đọc sách nhưng cậu biết cô đang ngại ngùng, cậu thấy hai má cô đỏ hồng vì mái tóc ngắn không che được hết.

"Thế... tôi thấy cậu hay đọc sách về nghệ thuật." Triệu Dương cười, vẫn không ngừng bắt chuyện, liếc vào quyển sách mới mở được hai trang trước mặt Vũ Lục Hàn. Cô ngước lên nhìn cậu, mím môi cười.

"Tôi... thấy nó hay."

"Cậu đúng là sinh viên tiêu biểu của trường nghệ thuật!" Triệu Dương cười khúc khích, phần nào làm giảm nhẹ không khí ngượng ngùng bao vây Vũ Lục Hàn. Cô cười theo cậu như một phản xạ.

"Nghệ thuật đúng là hay." Triệu Dương gật gù. "Trừ những kẻ phê bình nghệ thuật. Ý tôi là, họ chỉ ra những cái tốt, cái xấu của một ngành nghề. Nhưng mỗi thứ có một vẻ đẹp riêng của nó, mỗi người lại cảm nhận một cách khác nhau. Nghệ thuật là một thứ trừu tượng, bất kể trông méo mó, thô kệch thế nào cũng sẽ có vẻ đẹp tự thân, và đẹp hay xấu do tùy mắt người cảm nhận. Không thể cứ mang thước đo, sách vở ra áp đặt vào nghệ thuật rồi tâng bốc quá đáng hoặc chỉ trích nó chỉ vì nó không đẹp đối với mình. Giống như món đậu hũ thối của Trung Quốc, người không biết ăn sẽ thấy vô cùng kinh khủng, nhưng người biết ăn sẽ cảm nhận được vị béo ngậy tuyệt vời của nó. Tôi không mấy ủng hộ lắm những người làm công việc phê bình."

Vũ Lục Hàn từ bao giờ đã ngây ngô nhìn Triệu Dương. Những gì cậu nói giống y như những điều cô vẫn nghĩ, chỉ là cô không nói ra. Triệu Dương chắc hẳn phải là một người chăm đọc sách, cách nhìn nhận của cậu có chiều sâu và thực tế hơn hẳn cơ số người cô biết xung quanh mình. Một chàng trai dễ nhìn như cậu ở trường đại học thường sẽ mải mê tận dụng vỏ ngoài của mình để gây ấn tượng với các cô gái hơn là ngồi trong thư viện với một người nhàm chán (như cô) và nói về những thứ vô cùng nhàm chán đối với người khác. Triệu Dương là người đầu tiên mang đến cho cô một cảm giác thân thiết lạ lùng.

"Tôi cũng không thích." Cô vẫn nhìn cậu, sự e ngại ban đầu đã gần như biến mất, đôi mắt cô lấp lánh một niềm vui thích ngây ngô. "Mỗi khi xem một chương trình phê bình ẩm thực, à, ý tôi nó không phải nghệ thuật, nhưng tôi thấy thật tội nghiệp những đầu bếp bị chê bai. Tôi hiểu cảm giác tận tụy làm một điều gì đó, đặt hết đam mê và tài năng vào đấy, rồi lại bị người khác chê tới tấp - nó vô cùng tồi tệ. Tôi nghĩ một sự góp ý sẽ tốt hơn là những câu chê trách nặng nề. Ai cũng cần được góp ý để sửa chữa, phải không? Nhưng chê bai thì lại ở trong một phạm trù khác rồi. Không nên chê bai hay vùi dập ai cả, bởi chính mình cũng còn mắc lỗi cơ mà..."

"Cậu đáng yêu hơn tôi nghĩ đó, Tiểu Lục." Triệu Dương cười khúc khích nhìn cô. Câu nói nửa khen ngợi, nửa trêu đùa khiến cô ngại ngùng, hai má lại hồng đỏ nhưng cô đã mỉm cười. "Tôi không nghĩ có thể tìm thấy một người bạn có sở thích giống mình. Quan điểm của tôi thường không gây được ấn tượng với các cô gái."

"Không, nó rất tuyệt!" Vũ Lục Hàn nói, cô cuối cùng cũng thấy phấn khích và vui vẻ khi thật sự, reo lên như một đứa trẻ mới được điểm Mười. "Tôi thật sự rất ấn tượng trước sự sâu sắc của cậu. Người như cậu... ừm, hiếm lắm!"

"Thế à?"

Giọng nói lạnh lùng đột ngột xuyên ngang qua tim cô như một mũi tên sắc nhọn, và Vũ Lục Hàn rùng mình ớn lạnh. Cô biết giọng nói ấy. Vũ Lục Hàn ngồi im thít, gần như bất động, không dám quay lại đằng sau. Triệu Dương nhìn qua vai cô, chau mày thể hiện một sự khó hiểu.

Hàm Vũ Phong, trong bộ suit đen trắng chỉnh chu lịch lãm, đứng ngay sau lưng cô, nhìn thẳng vào Vũ Lục Hàn với vẻ mặt cứng đờ không một chút hài lòng. Hắn mải mê với công việc nên không hề nhớ lời cô nói, đang trong một cuộc họp nhỏ thấy sắp đến giờ tan học vội vã giao lại cho thư kí rồi ngay lập tức phóng xe đến trường Vũ Lục Hàn. Trễ năm phút, hắn nhìn đồng hồ sốt ruột. Hắn vẫn có mặt ở trường cô đúng giờ nhưng không hề thấy Vũ Lục Hàn. Hàm Vũ Phong rút điện thoại gọi cho cô, cả hai lần đều đổ chuông nhưng không chịu nghe máy. 

Những hành động biến mất và phớt lờ ấy khiến Hàm Vũ Phong cảm thấy mất kiên nhẫn. Bởi vậy, hắn bước ra khỏi xe, vào trường và đi thẳng lên lớp học của Vũ Lục Hàn.

Có hai sinh viên còn ngồi trong lớp, nói với hắn rằng họ không biết Vũ Lục Hàn ở đâu nhưng có thể tìm thử ở thư viện và chỉ đường cho hắn. Hàm Vũ Phong đã tức điên người khi thấy bóng cô gái tóc ngắn ngồi khuất bên cửa sổ, ung dung như không hề nhớ đến việc có người đang đợi rước cô về nhà. Bước thêm hai bước nữa, Hàm Vũ Phong lại thấy một chàng trai lạ ngồi đối diện, cười nói với cô vô cùng thân mật. Vũ Lục Hàn thậm chí còn xấu hổ, hai má đỏ ửng hồng nhìn tên kia cười rạng rỡ.

Thằng khỉ đó là ai chứ? Hàm Vũ Phong nhăn mặt, lục lại trong suy nghĩ. Không, lí lịch đã được điều tra kĩ lưỡng của Vũ Lục Hàn không hề có cậu ta, hay bất kì người bạn nào. Tên kia hoàn toàn vô danh và lạ hoắc. Nhan sắc cũng không tệ nhưng sao bằng mình được. Chắc chắn không phải vị hôn phu Từ Thiên kia, không phải bất cứ ai thuộc phạm vi hiểu biết của hắn. 

Vậy cậu ta là ai mà có thể thân thiết với Vũ Lục Hàn như thế? Không lẽ là họ hàng của cô?

Vũ Lục Hàn không hề nhắc đến sự hiện diện của một người bạn nào, đừng nói tới bạn trai. Hàm Vũ Phong đột nhiên giận dữ vô cớ, không chần chừ liền ngay lập tức tiến đến hắng giọng. Nếu cô có bạn, liệu bạn cô có chịu để yên cho cô làm việc cùng một nhà với hắn? Chắc chắn không đời nào! Những sự xía mũi vô duyên vào mọi phía trong tính toán của hắn chính là những thứ hắn vô cùng khinh bỉ.

Hắn biết chắc nếu Vũ Lục Hàn có một người bạn và cô ta nói về chuyện giữa mình với hắn cho người bạn ấy, người bạn kia chắc chắn sẽ giúp đỡ cô; chẳng hạn cho cô mượn tiền, hay thay mặt cô gặp hắn đòi lại công lý. Hắn chẳng sợ những chuyện đó, hắn chỉ thấy vô cùng phí thời gian; mà với hắn thời gian là vô giá. Hắn không có thì giờ để giải quyết những vấn đề không đáng bận tâm nằm ngoài kế hoạch. Vì thế, phải giữ cho mọi thứ đúng theo những gì phải có, hắn không muốn bất kì cái gì, bất kì ai khiến hắn bị phân tâm.

Người ngoài cuộc không bao giờ hiểu được chuyện của người trong cuộc. Bạn của Vũ Lục Hàn có thể thấy ngay sự vô lý khi hắn ép buộc cô tới làm việc cho hắn trong thời gian dài, một nam một nữ ở chung nhà không một sự e ngại. Hàm Vũ Phong chắc chắn sẽ không để bất cứ ai làm lung lay suy nghĩ đơn thuần của Vũ Lục Hàn.

"Ai thế Tiểu Lục?" Triệu Dương hỏi cô, liếc nhìn hắn hoài nghi. Chà, Tiểu Lục cơ đấy! Gọi nhau bằng tên thân mật như vậy, liệu cậu ta có phải bạn thân của Vũ Lục Hàn không? Việc bản thân không nắm được sự chủ động và phải đối mặt với một kẻ lạ bất ngờ xuất hiện này khiến hắn cảm thấy vô cùng khó chịu.

"Không... là..." Vũ Lục Hàn lắp bắp, trước Hàm Vũ Phong bỗng dưng rối ren lạ thường. Cô vội vã đứng bật dậy, luống cuống gấp hết sách vở lại và ôm vào lòng. "Tôi... tôi phải đi rồi... Hẹn gặp cậu ngày mai!"

"Ơ... Cậu đi đâu vậy?" Triệu Dương nhíu này không hài lòng, định vươn người đưa tay giữ lấy Vũ Lục Hàn nhưng lại e ngại trước cái nhìn gây cho cậu cảm giác khó chịu của Hàm Vũ Phong. "Chiều nay cậu không tham dự tiết ngoại khóa sao?"

"Có... tôi có..." Vũ Lục Hàn trở nên hấp tấp, ngay cả giọng nói cũng gấp gáp thấy rõ. "Vậy nha... ừm, gặp lại sau. Chào cậu."

Vũ Lục Hàn nói vội rồi xoay người lại, đụng ngay gương mặt giận dữ kinh khủng của Hàm Vũ Phong. Cô nhìn thoáng qua với sự hoảng loạn nho nhỏ, nhưng rồi thu hết can đảm, cúi đầu xuống lảng tránh cái nhìn ấy và... tóm lấy tay hắn kéo đi thật nhanh. 

Hàm Vũ Phong có chút kinh ngạc trước hành động táo tợn này của Vũ Lục Hàn, nhưng vẫn không khỏi trong lòng bứt rứt khó chịu. Hắn giật tay lại, đút hai tay vào túi quần ngay khi họ bước ra khỏi thư viện, giữ khoảng cách nhất định đi bên cạnh cô. Trong hắn có một nỗi khó chịu âm ỉ mà bản thân hắn không tài nào lí giải.

"Muốn ăn gì?"

Hàm Vũ Phong hỏi cộc lốc trong khi lái xe lòng vòng quanh phố. Không khí trong xe u ám và lạnh lẽo đến buồn tẻ. Vũ Lục Hàn im lặng. Cô vẫn không hiểu mình đã làm sai điều gì mà Hàm Vũ Phong lại khó chịu nhường ấy. Ban đầu đúng là cô thấy sợ, như một phản xạ của cơ thể khi nghe thấy giọng nói rờn rợn của hắn. Nhưng người đó càng im lặng, cô lại càng cảm nhận được sự khó chịu ngày càng tăng dần đối với cô. Cô nghĩ mãi vẫn không thể hiểu được hắn khó ở điều gì. 

Nếu là chuyện tan học không xuống cổng trường đợi mà ngồi lê la ở thư viện thì Hàm Vũ Phong giận dỗi oan rồi. Rõ ràng cô đã thông báo cho hắn, là hắn không thèm nhớ tự mò đến đón rồi bực mình vì phải chờ đó chứ. Hắn biết cả đường lên tận thư viện tìm cô, là tự hắn mua thêm việc cho bản thân thì có. Hà cớ gì lại mang giận dữ khó chịu trút hết lên cái đầu vô tội của Vũ Lục Hàn?

"Ăn gì???"

Hàm Vũ Phong đột nhiên gắt lên, phá vỡ không khí im ắng trong xe một cách bất ngờ khiến người cô giật thót. Cô nhìn sang hắn, chỉ thấy một gương mặt cáu kỉnh đang nhìn chằm chằm về phía trước.

"Tôi đã làm gì sai à?"

Vũ Lục Hàn đánh liều hỏi, câu hỏi này đáng lẽ cô phải nói ra ngay từ lúc họ rời khỏi thư viện mới phải. Dù Hàm Vũ Phong có trả lời hay không, cô cũng không thích cảm giác người ta không hài lòng điểm gì đó ở mình mà lại không chịu nói ra. Cô cụp mắt xuống khi hắn có vẻ muốn phớt lờ, ngay cả nhìn hắn, cô cũng thấy ngột ngạt bức bối.

Hàm Vũ Phong không đáp, rõ ràng không có thiện chí muốn cải thiện không khí căng thẳng trong chiếc xe kín bưng. Hắn cứ lái xe loanh quanh, vô định, trong đầu hoàn toàn không để tâm đến điều gì cả. Vũ Lục Hàn nhận ra họ đã đi qua đoạn đường này đến lần thứ ba rồi, nếu cô không trả lời câu hỏi của hắn, e là hắn sẽ đi thêm vài vòng nữa cho đến khi hết xăng mất.

"Tôi muốn ăn chân gà xả ớt."

"Cái gì cơ?" Hàm Vũ Phong gần như phanh xe lại, nhìn cô với khuôn mặt cau có xen lẫn sửng sốt. Hắn đã giảm tốc độ, trong giây lát không khí như nhẹ thêm vài phần. 

"Anh chưa ăn bao giờ à?" Vũ Lục Hàn hỏi ngược lại. Hàm Vũ Phong đã tấp hẳn xe lại bên lề đường, vẫn nhìn cô với đôi lông mày nhăn lại cau có, tỏ ra khó hiểu.

"Tôi không ăn những thứ đó."

"Thế thì đi, tôi dẫn anh đến chỗ này ngon lắm!" Vũ Lục Hàn nhìn hắn chờ đợi, nhe răng cười gượng gạo. Không hiểu sao, trò chuyện với Hàm Vũ Phong khiến cô hồi hộp hơn cả lên bảng trả bài. Hắn nhìn cô với gương mặt nhăn nhó, lâu đến mức cô phải cụp mắt xuống vì ngại.

"Mang về nhà ăn nhé?" Hắn hơi chau mày, bộ dạng như đứa trẻ đang thương lượng với bố mẹ. Vũ Lục Hàn thở ra nhẹ nhõm, rất nhanh chóng gật đầu. Hàm Vũ Phong không nói thêm lời nào, cũng không hề giảm bớt thái độ khó chịu ấy, phóng xe đi theo sự dẫn đường của Vũ Lục Hàn.

"Tiểu Hàn! Lâu rồi không thấy mặt mũi nha, kì lạ ghê!"

Ngay khi thấy bóng dáng Vũ Lục Hàn, chủ quán chân gà cười đon đả. Đó là một phụ nữ trung niên, hơi béo, với đôi mắt híp lại thành một đường chỉ và cái miệng không ngừng nở nụ cười. Nhiều lần mua chân gà ở đây khiến Vũ Lục Hàn bất đắc dĩ thành khách quen.

"Cho cháu hai suất mang về." 

Vũ Lục Hàn cười lịch sự đáp lại, giơ hai ngón tay minh họa. Bà chủ quán gật đầu, cười nói ríu rít, bỗng dưng đưa đôi mắt híp về phía sau cô và xuýt xoa.

"Bạn trai cháu đẹp trai ghê nha! Nhìn như người nước ngoài vậy!"

Vũ Lục Hàn ngớ người nhìn chủ quán, rồi ngay lập tức quay đầu lại nhìn. Cô bối rối nhận ra Hàm Vũ Phong từ lúc nào đã ở ngay sau lưng mình, dù lúc dừng xe, người này tỏ ý không muốn bước ra ngoài. Cô cũng chẳng cần hắn phải hộ tống, chỉ không ngờ hắn chịu chui ra khỏi xe và đến đứng cạnh cô mà thôi. Trong thâm tâm, cô nghĩ rằng người như hắn ở trước đám đông phải tỏ ra không quen biết người như cô mới phải.

"Dạ không, cháu..."

Vũ Lục Hàn đỏ mặt, lắc đầu nguầy nguậy, liên tục xua tay, hi vọng Hàm Vũ Phong không để ý đến lời bà chủ quán vừa nói. Ngược lại với thái độ phủ nhận quyết liệt của cô, bà chủ quán lại càng thêm sung sướng, cười hềnh hệch.

"Cháu không phải ngại! Này bác nói thật, có bạn trai cao to giàu có như thế kia, cháu giữ là đúng rồi! Chẳng việc gì phải bỏ người như thế kia mà đi lấy người xa lạ."

"Ơ, cháu..."

Vũ Lục Hàn đứng hình, thấy mồ hôi lạnh túa ướt lưng áo. Bà chủ quán chắc hẳn đã biết về chuyện hủy hôn của Vũ Lục Hàn, và giờ lấy nó ra nói không hề đúng thời điểm. Bà tưởng rằng hắn là bạn trai cô, và Từ Thiên - hôn phu trước kia của cô - là người lạ. Quả là sau vụ việc hủy hôn của cô lên báo, Vũ Lục Hàn chưa ghé qua đây, nên bà chủ quán thấy cô mới nóng lòng lôi chuyện đó ra để nói như vậy. Vũ Lục Hàn vô cùng bối rối vì Hàm Vũ Phong đang đứng ngay phía sau. Cô nghĩ hắn chưa biết chuyện, và một phần thấy ngại vì đêm hôm đó lại để Từ Thiên đột ngột bắt gặp. Mặc dù cô không biết làm cách nào anh tìm thấy cô và hắn trong căn phòng khách sạn đó, nhưng cách cư xử của cô đã sai quá sai rồi.

Cô không muốn nhớ lại tình huống đáng xấu hổ đó, nhất là trước mặt Hàm Vũ Phong. Ngay lúc này hắn đang khó chịu sẵn với cô, cộng thêm chuyện này, chỉ sợ hắn sẽ hành cô chết mất.

"Đúng vậy, thật nực cười nếu để bạn gái của mình kết hôn với người khác."

Trái với hi vọng của cô, Hàm Vũ Phong đã nghe và hiểu hết. Hắn chậm rãi đáp lại bà chủ quán, thái độ không còn cau có như đối với cô. Bà chủ quán, người gợi chuyện nhưng vô tư không thấy biểu hiện của cô gái, vô cùng ngạc nhiên và tươi cười nhìn hai vị khách, niềm nở.

"Đúng thế, rất khí phách! Đàn ông là phải chí khí như cậu mới đáng để Tiểu Hàn nương tựa!"

"Cảm ơn." 

Hắn cười một cái nhạt thếch. Vũ Lục Hàn nuốt khan, từ đầu đến cuối không dám nhìn hắn, tim đập lên xuống theo từng chữ Hàm Vũ Phong thốt ra ngoài. Bà chủ quán được thể, đon đả cười, đưa cho hắn hai túi nilon đựng đồ ăn. Vũ Lục Hàn với tay định cầm lấy, rốt cuộc chậm chạp để Hàm Vũ Phong phải cầm. Hắn cũng không tỏ thái độ khó chịu, im lặng thanh toán, giống như đó hiển nhiên là nghĩa vụ của hắn vậy. Hàm Vũ Phong trả tiền xong, xách hai túi đồ ăn đi thẳng về phía xe, để kệ Vũ Lục Hàn lóc cóc chạy theo mình.

"Cô thích ăn thứ này à?"

Hắn nhăn nhó hỏi khi họ ngồi vào trong xe, nhưng Vũ Lục Hàn chỉ Ừ khe khẽ. Hắn nhận ra thái độ của cô đã thay đổi từ giây phút bà chủ quán vô duyên khơi gợi về chuyện đính hôn, có lẽ nó làm cô không thoải mái. Hàm Vũ Phong im lặng ghi nhận thái độ đó, khởi động xe, không nói thêm một lời nào.

"Bữa trưa như vậy không đủ đâu."

Cả quãng đường Vũ Lục Hàn đã im lặng bất ngờ, và người rốt cuộc phải lên tiếng lại là hắn. Trong Hàm Vũ Phong xuất hiện cái gì đó như thúc đẩy hắn phải nói chuyện với cô gái đi cùng xe với mình. Cô vẫn ngồi thẫn thờ nhìn qua cánh cửa sổ, tâm hồn như đã trôi tận phương nào. Hắn không thích, cực kì không thích. Trên đời, thứ Hàm Vũ Phong chán ghét nhất chính là sự phớt lờ.

"Mua thêm cái gì ăn được không?"

Vũ Lục Hàn trả lời một cách hờ hững, phát ra thứ âm thanh gì đó như một lời đồng tình nhạt nhẽo. Thái độ này vô tình chọc tức sự kiên nhẫn của Hàm Vũ Phong, và hắn cảm thấy bản thân không  được tôn trọng. Hắn nhận ra cơ thể mình đã sục sôi, giật lên vì tức tối; hắn cảm nhận được rõ rằng bản thân mình đang bị người bên cạnh gạt sang một bên, không buồn màng đến.

Hàm Vũ Phong ngay lập tức đạp phanh, mặc kệ việc họ đang chạy giữa đường. Có những tiếng la ó, bấm còi ầm ĩ xung quanh họ rồi vụt đi mất. Vũ Lục Hàn giật thót, chúi về phía trước, trợn mắt ngạc nhiên, quay sang nhìn hắn.

Đúng vào khoảnh khắc cô nhìn sang, Hàm Vũ Phong lao người về phía cô, hai tay hắn tóm gọn khuôn mặt cô và đôi môi hắn bất chấp chủ nhân chạm đến bờ môi đang mở hé vì kinh ngạc. Vũ Lục Hàn không còn cảm thấy nhịp đập của trái tim trong lồng ngực mình nữa. Đôi mắt cô mờ đi trong chốc lát, các dây thần kinh rung mạnh cùng một lúc và adrenaline tăng vọt trong cơ thể. Hàm Vũ Phong lại-hôn-cô. Và ngay lúc này, hắn-không-hề-say!

Hàm Vũ Phong và Vũ Lục Hàn ngồi đối diện nhau trên bàn ăn. Cả cô và hắn đều không nói một lời, riêng Vũ Lục Hàn chỉ biết cắm mặt vào mấy miếng chân gà. Từ sau lúc "đó", dù khoảnh khắc chỉ kéo dài hai, ba giây, nhưng Vũ Lục Hàn cảm thấy mình đã mất khả năng giao tiếp, tim đập thình thịch không ngừng nghỉ, người cô luôn nóng bừng. Cô không dám nhìn người kia nên không biết hắn cảm thấy thế nào, cũng như hắn chẳng hề nói chuyện với cô; chạm vào cô lại càng không. Mọi thứ trôi đi trong không khí ngại ngùng và nặng nề, khiến Vũ Lục Hàn nuốt cũng không trôi.

"Tối nay tôi không ở nhà." Hàm Vũ Phong chính là người phá vỡ sự im lặng. Vũ Lục Hàn chỉ gật gật, mặt vẫn cúi gằm.

"Hình như cô đã quên một điều khoản trong hợp đồng là cô sẽ nhìn tôi khi nói chuyện." Hắn khoanh tay lại, tựa người ra sau nhìn cô. Tự anh thỏa thuận với anh đấy chứ. Vũ Lục Hàn bất mãn, liếc mắt nhìn hắn, lại gật gật rồi cúi đầu xuống. Chỉ cần nhìn hắn, hình ảnh trong xe ô tô lại hiện ra khiến mặt cô đỏ lừ.

"Ăn hết đi." 

Hàm Vũ Phong đẩy chân gà đến trước mặt cô: mọi thứ gần như còn nguyên. Không thích càng tốt, tôi càng được ăn nhiều, cô bĩu môi. Cô nghe thấy một tiếng thở dài rất nhỏ từ hắn trước khi đứng dậy, đi vào vệ sinh một lát rồi bước ra với mái tóc hoe vàng đã được vuốt rối. Hàm Vũ Phong thay đồ rất nhanh, phong thái như thể chỉ chờ để ra khỏi căn nhà này. Hắn gài chiếc kính râm lên ngực áo, nhìn lướt qua Vũ Lục Hàn rồi lẳng lặng bỏ đi.

Vũ Lục Hàn gần như nín thở, chỉ đến khi nghe động cơ xe ra khỏi khuôn viên mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm, tựa người ra sau ghế. Cô thấy bản thân rối loạn và mất kiểm soát với từng hành động nhỏ của hắn, kể cả những cái nhìn lướt qua hay những câu mệnh lệnh đơn giản. Mọi thứ như tác động lên đủ giác quan của Vũ Lục Hàn, khiến cô cảm giác mạch máu gai lên từng nốt một, ngứa ngáy và khó chịu.

"Bữa ăn trưa" của Vũ Lục Hàn chỉ có hai hộp chân gà xả ớt và nó khiến cô phát ngán, nhưng cô thấy khá hài lòng. Cô nghĩ đến những quyển sách mình đã mượn từ thư viện buổi trưa nay, nghĩ đến khoảng thời gian sắp tới mình sẽ dành để thưởng thức chúng. Bỗng nhiên Vũ Lục Hàn giật mình hoảng loạn: cô phải tham gia tiết sinh hoạt ở trường lúc hai giờ chiều!

Theo kế hoạch đã vạch sẵn vào ngày hôm qua, cô sẽ lên thư viện trường sau giờ học rồi lẻn về nhà mình ăn trưa, đến một giờ ba mươi sẽ đi xe buýt đến trường, bốn giờ tiết sinh hoạt kết thúc cô sẽ gọi hắn. Cô đã nói qua kế hoạch đó với Hàm Vũ Phong từ tối qua (tất nhiên không có chi tiết "lẻn về nhà"), vậy mà hắn không quan tâm, có khi còn không thèm nghe; để rồi trưa nay xuất hiện đột ngột và làm xáo trộn mọi kế hoạch của Vũ Lục Hàn. Bây giờ đã gần một giờ, nếu may mắn gọi được hắn về mở cổng vẫn kịp giờ. Dựa vào cách ăn mặc của Hàm Vũ Phong, cô đoán người đàn ông này hiện tại không phải bận bịu rời đi vì công việc.

Ngay lúc này, Vũ Lục Hàn cảm thấy mình như một con chim bị nhốt lồng: cái lồng to rộng, tuyệt đẹp nhưng không có cách nào thoát khỏi trừ khi được chủ nhân mở lồng thả ra. Cô nhấn nút gọi sau khi đã nhìn chằm chằm vào cái tên được lưu ngay đầu danh bạ, mím môi chờ đợi, trong lòng sục sôi vì sốt ruột.

"James, Adam." Giọng nói của hắn phát ra đều đều, Hàm Vũ Phong có vẻ thường xuyên xưng tên nước ngoài của mình. Cô đoán hắn không lưu tên cô trong danh bạ nên mới có loại thái độ như vậy, hoặc cũng có khi người này luôn luôn tỏ ra lạnh nhạt và khó gần mỗi khi nghe điện thoại.

"Là tôi, Vũ Lục Hàn đây." Cô hít vào một hơi thật sâu, chờ đợi nhưng không thấy người kia đáp lại. "Xin lỗi nhưng anh có thể quay xe lại và cho tôi ra khỏi nhà không?"

"Sao thế? Sợ phải ở chung với tôi à?" Vũ Lục Hàn nghe thấy một tiếng cười giễu cợt, không cần nhìn tận mắt cũng có thể mường tượng ra biểu hiện của Hàm Vũ Phong bây giờ.

"Không!" Chẳng biết tại sao cô phải mạnh miệng phủ nhận ngay như vậy, nhưng cô chỉ sợ nói gì đó khiến đối phương phát cáu và nhốt cô trong nhà. "Chiều nay tôi vẫn còn tiết ngoại khóa ở trường, lúc một rưỡi. Tôi không thể nghỉ được! Phiền anh..."

"Trèo cổng mà ra."

Hàm Vũ Phong lạnh lùng cắt ngang, rồi không thèm để cô kịp lên tiếng đã nhanh chóng tắt máy. Vũ Lục Hàn chưa kịp năn nỉ thêm lời nào, miệng cứng đờ trước câu trả lời thô lỗ và phũ phàng của người đàn ông ấy.

Vũ Lục Hàn ngây người nhìn về phía cánh cổng sắt to lớn ngoài sân, trong lòng nảy sinh cảm giác hụt hẫng. Thô lỗ! Cô nhăn nhó, cổng phải cao gấp ba lần cô, trèo qua thì đến sang năm mới ra được khỏi nhà! Nhưng kẻ kia đã không có lòng thì cô không việc gì phải giữ kẽ nữa. Nếu hắn đã ép cô đến vậy, Vũ Lục Hàn này sẽ trèo cổng ra khỏi nhà!

Nghĩ rất nhanh mà không thèm cân nhắc, Vũ Lục Hàn lần đầu mở tung cánh cửa chính của căn nhà, bước ra khuôn viên rộng lớn. Cô đeo balo sau lưng, khóa cửa xong xuôi, rất khẩn trương băng qua đài phun nước, hùng hổ tiến về phía cánh cổng sắt. Cô không thấy bến xe nào gần đây, nhưng nếu cứ đi bộ ngược về phía đoạn đường hướng về khu phố chính, cô có thể thấy xe bus và sẽ lên đại để tìm đường về trường. Với một niềm tin bất diệt rằng mình sẽ tìm được đường ra khỏi nhà mà không phải phụ thuộc vào Hàm Vũ Phong, Vũ Lục Hàn rất quyết tâm kéo cao tay áo để trèo cổng. Ngay cái lúc hai tay mới nắm vào một họa tiết hoa sắt trên cổng, cô đã thấy phía xa là một chiếc xe màu xám bạc đang tiến lại gần. Người duy nhất có xe ở đây chỉ có Hàm Vũ Phong mà thôi.

Cánh cổng tự động mở ra chầm chậm. Đây là thời điểm khá thích hợp để cô có thể tranh thủ cơ hội vọt ra ngoài, tự mình thể hiện thái độ cương quyết với sự thô lỗ khi nãy của Hàm Vũ Phong bằng cách không cần hắn giúp đỡ đưa đi học. Tuy thế, sau khi cân nhắc lại, Vũ Lục Hàn nhận ra mình đã sắp muộn giờ, và cô thì thật lòng không muốn đi tìm bến xe trong vô vọng. Vì thế, cô quyết định cứ làm một kẻ chai mặt, đứng yên tại chỗ chờ đợi người kia rước đi.

Cửa kính xe chầm chậm hạ xuống, Hàm Vũ Phong liếc cô qua cặp kính râm. Hắn không biết nên nghĩ thế nào cho phải, cô ta định trèo cổng ra ngoài thật!

"Có định đi học không?" Hắn hất cằm hỏi với ngữ điệu đều đều, thực chất đang cười thầm trong bụng. Định trèo qua một cánh cổng cao gần năm mét, cô ta nghĩ mình là ai, vận động viên leo núi chắc?

Vũ Lục Hàn lúng túng gật đầu, mặt đỏ ửng, xấu hổ không để đâu cho hết. Cô nhận ra ngay sự cợt nhả châm chọc trong giọng nói của hắn, nhưng vẫn muối mặt chui vào xe. Biết làm sao được? Cô biết mình đã quê một cục, sẽ bị coi thường vì việc trèo cổng này, nhưng cô chấp nhận điều đó bởi Hàm Vũ Phong có khi nào không cười vào mặt cô?

Nhưng vụ trèo cổng quả là ngớ ngẩn thật. Tại sao cô lại nghe lời hắn, định làm theo cơ chứ?

"Đã trèo qua được tí nào chưa thế?"

Đúng như cô dự đoán, Hàm Vũ Phong bắt đầu trước với giọng mỉa mai, dù mắt vẫn nhìn phía trước nhưng môi đã cười. Cô hậm hực khoanh tay trước ngực, muốn giải thích một tràng dài đằng đẵng rằng cô sắp muộn học, cô có thể lỡ điểm danh, cô có thể gặp vấn đề với đám người trong Hội sinh viên, và rất nhiều vấn đề đi kèm khác chưa nghĩ ra - tất cả, chính cô chứ không ai khác phải hứng chịu. Cô không thể không tìm cách đi học được, cô đã nhờ hắn rất khẩn thiết mà hắn vẫn cố tình trêu chọc cô đó thôi.

"Chưa qua thì anh về." Vũ Lục Hàn ngồi tụt xuống ghế, cáu bẳn. Cô chỉ ước mình dám nói ra những thứ tơ vò trong đầu để vơi bớt sự giận dữ.

"Tôi thấy không ổn." Hắn đã bỏ giọng cười cợt, đột nhiên tỏ ra vô cùng nghiêm túc. "Sau này tôi đi cả tháng, chắc cô phải bỏ học ở nhà dọn dẹp thôi."

"Cái gì?" Vũ Lục Hàn quay sang, trợn mắt kinh hoàng. Anh có bị điên không? Tôi còn phải tốt nghiệp chứ!??? Cô muốn hét những lời đó vào mặt hắn, nhưng không thể mở miệng đốp chát lại. Từ ngữ cứ mắc kẹt ở cuống họng, mà miệng cô thì cứng đờ.

Hàm Vũ Phong không đáp trả, chỉ nhoẻn miệng cười. À, đang mỉa mai mình. Cô cảm thấy tức, rất tức, rất lâu rồi cô mới cảm thấy tức một người đến vậy!

Thế mà cô lại chẳng thể làm gì ngoài âm thầm gặm nhấm.

"Mấy giờ xong?"

Chiếc xe đã dừng lại, đối diện cổng trường đại học của Vũ Lục Hàn. Cô nhìn nhanh vào trường: chưa đóng cổng nhưng một số sinh viên của Hội học sinh đã đứng ngoài cổng để rình người đến muộn. Kiểu gì cô cũng chết, cả đời đi học lần đầu bị ghi tên!

"Bốn giờ, bốn giờ!"

Cô đáp vội, ôm lấy balo chui ngay ra khỏi xe, chẳng thèm nhìn hắn một cái. Hắn nhìn theo sau, đôi mắt se lại qua cặp kính râm khi thấy một tên con trai quen thuộc đang đứng vẫy Vũ Lục Hàn. Trò ghi tên cũ rích này vẫn còn áp dụng ở trường đại học ư? Hay bọn họ đang tâng bốc thái quá vai trò của tiết ngoại khóa vớ vẩn này chứ?

Vũ Lục Hàn khúm núm chạy đến trước mặt người con trai trong hội sinh viên vừa vẫy tay với cô. Hắn cảm thấy cô thật dễ dãi, khi người ta chỉ cần vẫy tay là có thể gọi đến được.

"Chào Tiểu Lục!"

Triệu Dương tươi cười vẫy tay. Vũ Lục Hàn cười gượng gạo khi thấy trên tay cậu là cuốn sổ nhỏ và một cái bút chì.

"Chào cậu... Tôi... bị ghi tên rồi nhỉ?"

Triệu Dương cười rất tươi, kéo cô gái họ Vũ lại, liếc mắt sang đám sinh viên bên kia và thì thầm vào tai cô. "Không, nể cậu là bạn tôi, tôi sẽ cho qua..."

Vũ Lục Hàn tròn mắt. "Như thế... là gian lận đó!"

"Không sao. Chủ tịch Hội học sinh Triệu Minh là chị gái tôi." Triệu Dương khẽ nháy mắt với cô. "Hơn nữa việc ghi tên này chỉ để dọa mọi người nhớ đến sớm ở buổi sinh hoạt tháng sau thôi, chẳng có gì to tát đâu."

"Chị... họ à?" Vũ Lục Hàn tròn mắt hỏi. Triệu Minh bằng tuổi cô, nếu cậu này là em trai cậu ấy, chắc chắn phải kém cô vài tuổi.

"Không, chị ruột! Hơn tôi một tuổi." Triệu Dương cười tít mắt. Cậu ta quả là bé hơn cô, nhưng có vẻ chính cậu không nhận ra điều đó.

"Cậu, vậy thì cậu..."

"Bạn là ai, sao không chịu nói tên?"

Phía bên cạnh bỗng huyên náo khiến Vũ Lục Hàn bất giác nhìn sang. Cô rùng mình một cái khi kẻ đang đứng hiên ngang bên cạnh cô, trước mặt sinh viên "canh cổng", chính là hắn, đang nhìn cô!

"Không! Không phải..." Vũ Lục Hàn cuống quít chạy ngay sang kéo tay hắn lùi ra sau, cười ngượng nghịu với những sinh viên của Hội học sinh. "Người này không phải sinh viên trường..."

"Hàm Vũ Phong."

Hắn đột nhiên lên tiếng, nhìn chằm chằm vào đứa gác cổng với cái nhìn "ghi tên đi". Sinh viên đứng canh cửa không thèm để ý đến cô, vừa lườm hắn với ánh mắt khó chịu, vừa ghi tên vào sổ và dịch người sang một bên chừa lối đi vào.

"Ơ kìa!"

Vũ Lục Hàn ngạc nhiên hô lên khi thấy hắn phăm phăm đi vào trường. Cô lúng túng chạy theo hắn, chỉ kịp nhìn lướt qua Triệu Dương, người đang vô cùng tò mò. Vũ Lục Hàn nhận ra Hàm Vũ Phong đang gây chú ý quá nhiều khi tỏ ra bản thân là người ngoài hành tinh giữa một bầy khỉ, liền tự động cúi đầu đi sau giữ khoảng cách với hắn, coi như không quen. Cô không muốn gây thêm sự chú ý nào nữa.

"Không dẫn đường à?"

Hắn đột nhiên dừng lại, quay ra sau hỏi đúng Vũ Lục Hàn. Cô biết hắn đang hỏi mình, nhưng không nhìn lên, cứ thế đi vọt lên trước. Hắn tóm lấy khuỷu tay Vũ Lục Hàn.

"Cô không chỉ đường thì tôi sẽ bám chặt lấy cô đấy. Và nếu có ý định nói chuyện với khuôn mặt cúi gằm thì tôi sẽ nhấc cô lên cho đến khi tôi nhìn thấy mắt cô."

Hắn gầm gừ đe dọa, không hiểu sao rất căm ghét mỗi khi bị cô lờ đi. Vốn dĩ Hàm Vũ Phong luôn khó chịu với cảm giác bị bỏ rơi, mà Vũ Lục Hàn thì thường xuyên gây cho hắn đúng cảm giác khó chịu ấy.

Người duy nhất không nhận ra là Vũ Lục Hàn. Cô nhìn lên một lúc, dù có cố gắng cũng vẫn không đọc được cảm xúc qua đôi mắt phía sau cặp kính kia.

"Đi theo tôi."

Hắn buông khuỷu tay cô và đút hai tay vào túi quần, chờ đợi theo cô vô cùng kiên nhẫn. Vũ Lục Hàn dẫn hắn theo đoàn người tiến về một hành lang, có một căn phòng nhỏ với cánh cửa màu xám. Bên trong là một khán đài không lớn lắm, những hàng ghế xếp được kê thành hàng thẳng nhau, đều đặn, các sinh viên chỉ đến và ngồi vào ghế.

Có ít nhiều xô lệch, Vũ Lục Hàn chạy về phía ghế ngồi quen thuộc: phía góc trái khán đài, nép phía góc trên cùng, nơi ít người để ý nhất. Hắn chỉ im lặng đi sát theo cô, và ngồi ngay vào ghế bên cạnh. Các sinh viên không thường xuyên giữ nguyên chỗ ngồi, nhưng Vũ Lục Hàn luôn đến đây sớm và cũng kín đáo đến độ chẳng ai muốn dây dưa, thành thử chỗ ngồi cô chọn luôn không có ai muốn ngồi trong suốt gần bốn năm nay. Chỗ bên cạnh cô cũng hay thay đổi nên không có ai mò đến đòi chỗ Hàm Vũ Phong đang ngồi.

"Anh nên bỏ kính ra." Vũ Lục Hàn ghé tai hắn thì thầm khi thấy hệ thống đèn đã hạ xuống. "Không nên nổi bật quá, dễ bị để ý!"

Hắn chỉ nhếch nhẹ khóe môi nhưng không làm theo. Có tiếng chuông điện thoại reo, hắn rất nhanh nhận cuộc gọi nhưng không dùng tiếng Anh.

"Chào, tôi đang bận."

"Không, chưa thể xong ngay bây giờ được."

"Bốn rưỡi xong, hẹn năm giờ chiều."

Chỉ với vài câu ngắn gọn, Hàm Vũ Phong đã từ lúc nào kết thúc cuộc gọi. Hắn không nói với Vũ Lục Hàn thêm một lời nào hết, ngồi nghe từng từ một cho đến lúc kết thúc hai tiết sinh hoạt nhàm chán.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán hay văn phòng thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm việc trên trang dantaichinh.com ví dụ như Lãi vay ngân hàng nào thấp nhất, giam doc tai chinh chắc chắn bạn sẽ nhận được những kiến thức rất thực tiễn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.