Tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết

Chương 8



**********

"Sao lại dừng xe vậy?"

Vũ Lục Hàn bất ngờ cảnh giác khi thấy Hàm Vũ Phong tạt xe vào lề đường. Hắn liếc cô, xuống xe rồi đi vòng sang mở cửa xe cho cô, hất đầu ngầm ra hiệu "mau đi ra ngoài". Người này định vứt mình ở đây ư? Vũ Lục Hàn ngơ ngác chui ra, Hàm Vũ Phong còn chẳng thèm đợi cô, quay lưng đi thẳng.

Hàm Vũ Phong dừng xe trước một cửa hàng thời trang khá lớn bên đường, ngay tại khu phố nổi tiếng đắt đỏ. Hắn cứ phăm phăm đi vào mà chẳng có một lời giải thích, khiến Vũ Lục Hàn bị xoay như chong chóng, không biết làm gì ngoài đi theo người đàn ông này. Cô nhận ra đây là cửa hàng thời trang nữ ngay từ khi mới bước vào, tự hỏi người này định mua đồ cho bạn gái sao?

"Xin chào quý khách!"

Nhân viên bán hàng ngay lập tức ùa về phía hắn, với quá nhiều sự niềm nở, rõ ràng đây là một khách hàng thân thiết. Hàm Vũ Phong không nhìn, cũng không hề đáp lại, đôi mắt giấu sau cặp kính râm đảo quanh cửa hàng một lượt. Hắn quay lại nhìn cô gái đang líu ríu sau lưng mình, còn vài milimet nữa là cô ta bám dính luôn vào áo mình rồi.

"Tôi muốn một bộ váy không quá hở hang và vừa đủ nữ tính cho cô gái này."

Hắn nói và kéo tay Vũ Lục Hàn bước lên trước mặt nhân viên đang cười tươi chờ đợi. Cô nhân viên ngay lập tức cúi đầu cười niềm nở, đưa tay dẫn đường; trong khi đó Vũ Lục Hàn há miệng ngạc nhiên, đứng rúm ró, hoang mang nhìn cô nhân viên rồi lại nhìn hắn. Hàm Vũ Phong không nói không rằng, thả tay và đẩy cô về phía trước.

"Mua... cho... cho tôi?"

Vũ Lục Hàn trợn mắt, lắp bắp hỏi lại, chỉ mong người này giải thích một câu nhưng không được. Nếu người này muốn mua tặng đồ cho bạn gái và cô có form người tương tự, hắn hoàn toàn có thể hỏi ý kiến trước, cô sẽ chẳng làm khó đâu mà. Việc tự ý quyết định này thật khiến cô khó xử.

Hàm Vũ Phong vẫn không trả lời, chỉ khẽ cười, gật đầu rồi xua tay như thể xua đuổi cô đi. Vũ Lục Hàn đi theo họ theo cách không mấy tích cực, thỉnh thoảng nhìn lại để chắc chắn là hắn vẫn bình thường. Hắn thậm chí không cho cô một cơ hội để thắc mắc, chỉ biết hoang mang làm theo với vô vàn câu hỏi bỏ ngỏ trong đầu.

Vũ Lục Hàn lò dò bước ra từ phòng thay đồ sau gần mười lăm phút quay cuồng với cô nàng nhân viên. Trên người cô là một bộ váy dạ ôm, với phần trên hở vai, vạt áo trước ôm sát cổ, phần dưới bám sát cơ thể và dài ngang đùi. Vũ Lục Hàn mặt đỏ ửng vì xấu hổ, không quen với loại váy này. Cô rất hiếm khi mặc váy, nếu có cũng chỉ mặc loại váy hai dây xòe đơn thuần với hoa nhí màu xanh. Phải đứng trước nhiều người với một bộ váy khá ngắn và phô bày hết cơ thể, nhất là có Hàm Vũ Phong đang ngồi đợi ngay trên chiếc ghế đối diện phòng thay đồ, Vũ Lục Hàn co rúm người lại như một phản xạ.

"Nhìn như mẹ tôi." Hàm Vũ Phong nhăn mặt không hài lòng, lắc đầu xua tay. Nhân viên méo miệng cười gượng gạo, đưa Vũ Lục Hàn trở lại phòng thay đồ một lần nữa.

Lần thứ hai bước ra, trên người Vũ Lục Hàn là bộ váy cut-out khá kì lạ với vải da, hai bên eo khoét hở, phần da cúp ngực nhưng toàn bộ phía trên là ren vàng thượng lưu với cổ tròn gấp nếp và tay áo dài. Hàm Vũ Phong vuốt cằm băn khoăn. Cô gái này có thân hình khá phù hợp với bộ váy, nhưng khuôn mặt và biểu cảm thì không hợp tí nào khi cứ tỏ ra hiền lành, ngơ ngác thế kia. Nói chung cũng không được. Những bộ váy chỉ đẹp khi người mặc có thần thái khác biệt, một cô gái thế kia không thể hợp với loại váy gợi cảm này.

"Có váy xòe màu trơn, đơn giản không?"

Hàm Vũ Phong chau mày, quay sang hỏi nhân viên. Người nhân viên ngay lập tức nói có, chạy ngay đi tìm không chần chừ. Vũ Lục Hàn bị xoay như chong chóng, thấy cơ thể nóng rần lên khi cảm nhận được ánh nhìn kín đáo từ người đàn ông ngồi trước mặt, dù hắn đã khéo léo che giấu qua chiếc kính râm. Cô bối rối lấy tay che kín chỗ hở bên hông, người vẫn co rúm lại. Hàm Vũ Phong cúi đầu chăm chú vào chiếc điện thoại trên tay, để mặc cô đứng đó với ngại ngùng bủa vây.

"Này..." Vũ Lục Hàn rụt rè đến gần Hàm Vũ Phong, thì thầm lên tiếng. "Anh định... mua cho bạn gái à?"

Hắn nhướn mày nhìn cô lạ lẫm. "Không."

"Thế... mua... cho ai?" Vũ Lục Hàn hạ giọng thấp hơn nữa, hai tay khư khư che chắn vai khi phải cúi thấp xuống nhìn Hàm Vũ Phong, cho dù chỗ đó đã được che bởi phần vải ren khá dày dặn.

"Tại sao lại hỏi?" Hàm Vũ Phong tỏ ra không hài lòng, kéo thấp chiếc kính râm, để lộ đôi mắt nâu trầm tĩnh. Vũ Lục Hàn bị bối rối vài giây khi nhìn vào ánh mắt ấy, ngay lập tức lùi lại một chút.

"Bởi tôi không kí hợp đồng để làm một đứa đi thử váy!" Cô vẫn giữ nguyên thái độ thù địch, ghìm giọng xuống với một nỗi bức xúc không dám bùng nổ. "Nếu anh muốn chọn cho bạn gái một cái váy phù hợp thì chỉ cần lịch sự hỏi tôi một câu, tôi sẽ rất sẵn sàng giúp mà? Còn việc này... tôi thật sự thấy..."

"Nếu tôi muốn mua tặng cô thì sao?"

Hàm Vũ Phong ngắt lời cô, với một biểu hiện bất ngờ trong ánh mắt. Vũ Lục Hàn khựng lại vài giây, chớp mắt, miệng lưỡi cứng đờ.

"Tôi... không thể nhận được..." Cô lúng búng vài từ, bỗng chốc bị hắn làm cho ngạc nhiên, không còn suy nghĩ được gì đúng đắn. Cô còn chẳng biết mục đích của việc này là gì.

"Tại sao?" Hàm Vũ Phong đã tháo chiếc kính râm, gài lên ngực áo, ngước mắt nhìn Vũ Lục Hàn. "Tôi muốn tặng cô như quà làm quen mà, cô không muốn nhận nó hả?"

Vũ Lục Hàn đứng im như tượng, đầu óc rối loạn không biết phải đáp thế nào. Người đàn ông này thuê cô về dọn dẹp nhà cửa, tại sao phải mất công mua một bộ váy đắt tiền để tặng cô... làm quen?

"Anh... anh đang nghiêm túc hả?" Vũ Lục Hàn lắp bắp hỏi lại. Hàm Vũ Phong nhìn cô một hồi như muốn xuyên thấu tâm can, khẽ nhướn mày.

"Trông tôi giống người thích đùa lắm à?"

Vũ Lục Hàn bối rối lắc đầu, vừa lúc người nhân viên cửa hàng quay lại với vài bộ váy trên tay. Hàm Vũ Phong nghiêng người nhìn một loạt đánh giá, vẻ mặt thể hiện sự không hài lòng.

"Cô có thấy ưng chiếc nào trong số đó không?"

Hàm Vũ Phong hỏi, Vũ Lục Hàn miễn cưỡng nhìn về phía người nhân viên đang tươi cười bên cạnh mình. Chỉ cần liếc mắt một lần, cô cũng biết hoặc chúng quá hở hang, hoặc là quá ngắn. Cô không quen mặc những bộ váy phô bày cơ thể nhiều như vậy, dứt khoát lắc đầu. Trên hết, việc biết được người đàn ông khó hiểu này đang mua đồ tặng mình khiến Vũ Lục Hàn có đôi chút không thoải mái.

"Phiền cô cất về chỗ cũ." Hàm Vũ Phong nói với người nhân viên, cô ta rất vui vẻ vâng theo. Vũ Lục Hàn nghĩ rằng hắn đã đổi ý, toan đi vào thay đồ thì Hàm Vũ Phong đã vội lên tiếng. "Đi nào, Vũ Lục Hàn, cô hãy đi tìm bộ váy nào mà cô thích nhất."

Vũ Lục Hàn trợn mắt nhìn hắn, định buông ra lời từ chối thì Hàm Vũ Phong đã đứng dậy bước đi. Vũ Lục Hàn vẫn rúm ró với bộ váy trên người, líu ríu đi theo hắn, không biết phải từ chối thế nào cho lịch sự. Hàm Vũ Phong đi kèm bên cạnh cô qua mọi gian treo đồ, liên tục lật những bộ quần áo treo trên quầy và nhìn cô chờ đợi. Vũ Lục Hàn đối với mọi thứ đều lắc đầu. Cho đến khi Hàm Vũ Phong lấy ra một bộ váy màu đen trông vô cùng đơn giản nhưng lại được điểm xuyết bằng những hạt pha lê trắng nhỏ xinh rất tinh tế, Vũ Lục Hàn đã dán mắt vào nó hơi lâu một chút.

Hàm Vũ Phong nhìn cô một hồi, thấy được rõ ràng sự mê mẩn thầm kín trong đôi mắt của Vũ Lục Hàn. Hắn ngay lập tức đưa chiếc váy đó cho cô, khóe môi cong lên thật nhẹ.

"Tôi thấy nó hợp với cô đấy. Vào thử đi."

"Không, tôi..." Vũ Lục Hàn vội vã xua tay, nhưng chưa nói hết câu đã bị Hàm Vũ Phong tóm lấy cổ tay đẩy về phía phòng thay đồ. Hắn đưa cô chiếc váy, đợi cô bước vào phòng rồi mới chịu đi về phía chiếc ghế ngồi đợi.

Vũ Lục Hàn đã ở trong phòng thay đồ khá lâu, có vẻ vô cùng ngại khi e dè đẩy cửa. Cô len lén nhìn qua khe cửa, thấy Hàm Vũ Phong hất cằm ra hiệu mới chịu bước ra. Vũ Lục Hàn đi chân trần, có vẻ đã phải cởi giày để thử váy, vẫn cúi đầu rụt cổ khi đứng trước Hàm Vũ Phong. Chiếc váy này đã kín đáo hơn với thiết kế suông, tuy không làm quá nổi bật đường cong nào trên cơ thể cô nhưng lại khiến Vũ Lục Hàn trông vô cùng dễ thương. Chiếc váy không tay với phần cổ tròn đính pha lê đem lại vẻ tao nhã và không kém phần lịch sự cho Vũ Lục Hàn. Hàm Vũ Phong yên lặng nhìn cô một hồi, không nói gì, khiến Vũ Lục Hàn nóng bừng vì ngại.

"Tôi nghĩ chiếc váy này trông sẽ tuyệt hơn nếu không phải tôi mặc."

Hàm Vũ Phong khẽ nhướn mày, không bình luận gì, đưa tay lên chống cằm.

"Có đôi giày nào hợp với bộ váy kia không?"

Hàm Vũ Phong đột nhiên nói, nhưng là với người nhân viên đứng gần đó. Người nhân viên lập tức dạ vâng, liếc qua Vũ Lục Hàn rồi chạy đi tìm. Rất nhanh chóng, người nhân viên đó mang đến đôi giày gót nhọn đính một viên đá pha lê rất to của Valentino và đặt xuống trước mặt cô. Vũ Lục Hàn, ngay khi thấy đôi giày đó, lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cô nhìn Hàm Vũ Phong, liên tục xua tay, lắc đầu nguầy nguậy.

"Tôi không đi được giày cao gót! Tôi sẽ ngã đấy!"

Hàm Vũ Phong thở dài, vờ như không nghe thấy. Vũ Lục Hàn nhăn nhó, cảm giác như một con búp bê trong lồng kính. Cô nắm chặt những ngón tay của mình, chỉ muốn lột chiếc váy này rồi chạy ra khỏi đây.

"Ngồi xuống đi."

Hàm Vũ Phong đột nhiên trở nên dịu dàng, khiến Vũ Lục Hàn phải tròn mắt nhìn sửng sốt. Cô chưa kịp phản ứng gì, Hàm Vũ Phong đã nhổm người dậy, kéo Vũ Lục Hàn về phía mình. Tim cô đập loạn xạ khi đứng gần một người lạ khác giới, rụt tay về ngay lập tức.

"Bám vào vai tôi." Hàm Vũ Phong ấn cô xuống ghế ngồi, mang đôi giày cao gót lại gần. Vũ Lục Hàn giật mình thon thót, cảm giác giống một đứa trẻ bị bố mẹ bắt đưa đi khám răng.

"Tôi... tôi nói nghiêm túc đó! Tôi không cần... ừm, không cần cái gì đâu..."

Cô lúng búng câu từ chối, nhìn đôi giày cao gót đầy sợ sệt. Hàm Vũ Phong bất chợt cười thật tươi, nụ cười khiến cô trong chốc lát quên cả nỗi sợ hãi. Hắn đặt đôi giày xuống bên cạnh cô, ngồi xuống trước mặt cô, làm trái tim Vũ Lục Hàn nhảy thùm thụp trong lồng ngực. Cảnh tượng này thật giống trong những bộ phim cô đã xem, nam chính quỳ xuống trước nữ chính và nhẹ nhàng đi đôi giày cho cô, giống như cô là một nàng công chúa. Có lẽ nào... cô sẽ là nàng Lọ Lem trong truyện cổ tích ngày xưa?

"Này!" Hàm Vũ Phong gõ nhẹ lên đầu cô, đã không còn khuôn mặt tươi cười vui vẻ. "Tôi không có nhiều thời gian đâu. Đi giày vào đi."

Vỡ mộng. Vũ Lục Hàn méo mó xỏ chân vào đôi giày, ngay cả ngồi cũng không thấy vững. Hàm Vũ Phong thấy cô không dám đứng dậy, thở dài, đứng lên và chìa tay về phía trước.

"Đưa tay đây. Tôi sẽ giúp cô."

Vũ Lục Hàn nín thở, ôi mẹ ơi, không phải hoàng tử đi giày hộ thì cũng là công tước lịch thiệp rồi. Cô rụt rè chạm vào tay hắn, cảm giác tê rần và ngượng ngập xuất hiện ngay lập tức khi cô vừa chạm vào lòng bàn tay. Hàm Vũ Phong nắm chặt lấy hai tay Vũ Lục Hàn và kéo cô đứng dậy. Vũ Lục Hàn run lập cập, loạng choạng đứng trên đôi giày gót nhọn mỏng manh. Cô bám thật chặt vào cánh tay Hàm Vũ Phong, đến mức những ngón tay trắng bệch.

"Thả lỏng đi nào, cô đâu phải đứa trẻ mới tập đi." Hàm Vũ Phong nói nhỏ, đưa tay lên đỡ khuỷu tay Vũ Lục Hàn để cô có một điểm tựa vững chắc. "Thẳng lưng lên, đừng có rũ hai vai xuống như vậy."

Vũ Lục Hàn nuốt khan, tim đập thình thịch khi Hàm Vũ Phong đặt hai tay lên vai cô và ấn nhẹ trong lúc bắt cô đứng thẳng. Với cảm giác chông chênh, Vũ Lục Hàn bặm môi, đứng thẳng người mà vẫn thấy nghiêng ngả.

"Thật ra những cái này đều không cần thiết..." Vũ Lục Hàn nói nhỏ, đưa mắt nhìn xuống bộ váy và đôi giày đắt tiền. Hàm Vũ Phong ra vẻ khó hiểu, khóe môi khẽ nhếch lên.

"Cần thiết đấy, tôi có lí do để làm vậy." Hàm Vũ Phong trả lời một cách nửa vời khiến Vũ Lục Hàn hoang mang tột độ. "Thanh toán cho tôi cả bộ này. Làm ơn cắt dùm mác quần áo, cảm ơn. Cô ấy sẽ mặc nó luôn."

Hắn quay sang nói với nhân viên bên cạnh. Nhân viên rất nhanh nhẹn chạy tới, nhón chân lên cắt luôn mác áo sau gáy cô. Với đôi giày này, Vũ Lục Hàn đã chạm đến chóp mũi hắn. Người này nói cô sẽ mặc nó luôn? Vũ Lục Hàn ngước lên nhìn, trong tích tắc cúi ngay đầu xuống khi thấy mình ở gần người đối diện đến vậy.

"Tôi... tôi muốn biết lí do." Vũ Lục Hàn nói lắp bắp, hai bàn tay đã toát mồ hôi, ướt nhẹp. Chẳng biết tại sao cô lại nghe lời hắn răm rắp như vậy, trong khi người này chỉ toàn yêu cầu cô làm những việc cô chưa bao giờ làm và không bao giờ muốn làm.

"Cô có nhớ thỏa thuận trong hợp đồng không?" Hàm Vũ Phong nhếch miệng nở một nụ cười vô cùng tự tin. Vũ Lục Hàn đứng ngây người.

"Không có điều khoản nào yêu cầu tôi phải mặc đồ theo ý của anh." Cô nhăn mặt rà soát lại trí nhớ của mình, lo lắng rằng có vẻ bản thân đã bỏ qua một điều khoản nào đó. Hàm Vũ Phong phì cười trước biểu hiện của cô, nhưng là một nụ cười khinh khỉnh.

"Đúng, mừng là cô nắm rất vững hợp đồng." Hắn tỏ ra châm biếm. "Cô đã đồng ý sẽ tham gia vào các hoạt động cộng đồng cùng bên A, là tôi. Còn nhớ chứ?"

Hoạt động cộng đồng nào? Vũ Lục Hàn thấy lưng mình ướt đẫm. Hắn không hề nói trước với cô, thậm chí ăn mặc cũng như đang đi chơi vậy, sao có thể bỗng dưng diễn ra một hoạt động cộng đồng vào lúc này? Và nó thì liên quan gì đến việc cô phải đi giày cao gót?

"Anh... anh định đưa tôi đi đâu?" Vũ Lục Hàn hoang mang hỏi lại, cùng lúc đó người nhân viên mang đến túi đựng đồ của cô, bộ quần áo đi học cùng đôi giày thể thao. Hàm Vũ Phong gật đầu, ra hiệu người nhân viên đó để túi lên trên ghế. Vũ Lục Hàn bị xoay như chong chóng, mồ hôi chảy ròng ròng.

"Một bữa tiệc nho nhỏ." Hàm Vũ Phong thản nhiên trả lời, thích thú nhìn nỗi sợ hãi của cô. "Thú thật tôi không định đưa cô đi theo, nhưng việc xảy ra chiều nay đã khiến tôi lỡ việc, buộc lòng phải mang theo cô thôi. Nó không được hợp với kiểu người như cô."

Ai bảo anh theo tôi vào trường? Vũ Lục Hàn hậm hực nghĩ. Bỗng dưng hắn lại tỏ ra mình là sinh viên, theo cô vào rồi ngồi hết tiết sinh hoạt, cô còn chẳng biết hắn có học hết đại học không hay vì thiếu thốn khoảng thời gian là sinh viên nên làm liều? Bây giờ lại đổ tại cô nên hắn lỡ việc, không biết ai mới là người cư xử trẻ con nữa.

Nghĩ đến đây, Vũ Lục Hàn chợt nhận ra ngay cả tuổi và công việc hiện giờ của hắn, cô cũng không biết. Tất cả những gì cô biết về hắn chỉ là một cái tên. Đối với Vũ Lục Hàn, Hàm Vũ Phong giống như chiếc hộp bí mật của ảo thuật gia: nhìn qua không có gì nhưng ẩn sâu bên trong lại là vô vàn bí mật.

"Tôi có thể về nhà bố mẹ đợi trong khi anh đi công chuyện mà?" Vũ Lục Hàn nói nhỏ phản đối, bắt đầu thấy mỏi chân khi nãy giờ phải đứng thẳng trên đôi giày cao gót. Hàm Vũ Phong rõ ràng không thích ý tưởng đó, ngay lập tức gạt đi.

"Cô muốn bố mẹ, hàng xóm bắt gặp bản thân bước lên xe của một người đàn ông xa lạ à?" Hàm Vũ Phong nói đùa, đột nhiên lùi lại hai bước trong khi vẫn để Vũ Lục Hàn bám vào mình. Cô bị hắn làm cho bất ngờ, bối rối và mất thăng bằng trở lại. "Đứng thẳng, Vũ Lục Hàn, giữ khoảng cách với tôi đi."

"Tôi... tất nhiên là không muốn!" Cô cắn môi, thấy rằng điều hắn nói cũng là điều cô nên lo lắng. Chẳng may có bất kì người quen nào bắt gặp cô đang bước lên xe của Hàm Vũ Phong và nói với bố mẹ cô, Vũ Lục Hàn sẽ tiêu đời. Không khéo họ đồn thổi cô bỏ học đi cặp đại gia mất.

Với hai bàn tay lạnh ngắt vì đổ mồ hôi và cánh tay run lẩy bẩy, Vũ Lục Hàn cố giữ cho bản thân được thăng bằng trong khi người đối diện đang ngày càng lùi ra xa. Cô cho rằng mọi cô gái ở tầm tuổi cô đã có thể tung tăng chạy trên đôi giày cao gót - hoặc ít nhất lần đầu tiên sẽ không phải có người cầm tay dắt đi. Việc này thật xấu hổ và lạ lùng cùng một lúc, cô chưa bao giờ nghĩ sẽ có một chàng trai xa lạ dạy mình đi giày cao gót. Hàm Vũ Phong tiếp tục bước giật lùi ra xa, cho đến khi cô không thể bám được vào hắn nữa. Chân cô run bắn, nhưng chỉ sau vài giây, Vũ Lục Hàn đã ổn định được mà không cần bấu víu. Cô nắm chặt hai tay vào vạt váy, hít thở thật nhiều để ngăn trái tim mình đập mạnh.

"Lại đây nào."

Hàm Vũ Phong gọi, chìa hai tay trước mặt cô, trông giống như đang giang tay đợi cô lao vào lòng. Vũ Lục Hàn đã thất bại trong việc giữ tim mình đập bình thường, vì cảnh tượng lúc này đủ khiến má cô đỏ ửng. Cô muốn đưa tay tát bản thân vài phát để tin vào việc đang có một anh chàng đẹp trai đứng trước mặt, giang rộng cánh tay mình và gọi cô tới gần. Thật quá phi phàm!

"Tôi sẽ ngã mất." Vũ Lục Hàn lo lắng đáp lại, đôi giày khiến chân cô bắt đầu nhức nhối. Hàm Vũ Phong cười nhẹ, lắc đầu.

"Cô sẽ không ngã, nhưng nếu tiếp tục sợ hãi thì sẽ phải đứng đây đến tối. Tôi sắp muộn rồi đấy."

Lại là chiêu thức "tôi sắp hết thời gian rồi", Vũ Lục Hàn căng thẳng hít thở thật nhiều. Rồi, bằng tất cả can đảm của mình, cô bắt đầu bước đi.

"Đúng rồi, hãy nghĩ là cô đang đi đôi giày thể thao của cô ấy." Hàm Vũ Phong động viên, không quên nhắc nhở Vũ Lục Hàn phải "thẳng lưng, ưỡn ngực, kiêu hãnh như một quý cô". Vũ Lục Hàn đã đi được vài bước về phía hắn, dù vẫn phải khuỵu gối xuống, nhưng cũng không mấy khó khăn.

"Không khó lắm nhỉ..." Vũ Lục Hàn tự nói với chính mình, tiến dần đến gần Hàm Vũ Phong. Cô đã có thể chạm vào tay hắn chỉ với việc chìa tay ra; và khi điều đó xảy ra, tim cô gần như ngừng đập. Cô đã thấy mình thật giống nàng công chúa trong truyện, đang đi từng bước về phía chàng hoàng tử của đời mình.

"Tôi sẽ phải xem xét lại một cách nghiêm túc về cô." Hàm Vũ Phong nắm lấy tay Vũ Lục Hàn khi cô mò đến được chỗ hắn, chậm rãi kéo cô lại gần cho đến khi hắn đảm bảo khoảng cách an toàn giữa họ. "Coi như cô đã biết đi giày cao gót, bây giờ thì tôi thật sự muộn rồi. Quay lại lấy đồ của cô và ra quầy thanh toán nhé."

Rất nhanh sau câu nói, Hàm Vũ Phong lại thả tay, để cô một lần nữa đứng chới với một mình. Cô nhăn mặt nhìn theo bóng lưng hắn, buông vài câu càu nhàu. Tại sao mỗi lần cô có ảo tưởng tốt đẹp với người này thì hắn lại phũ phàng phá bỏ nó thế nhỉ? Muốn cô nghĩ hắn là người tốt cũng thật khó, Vũ Lục Hàn chưa thấy người nào phút trước còn lịch sự, phút sau đã vô cùng thô lỗ như Hàm Vũ Phong.

Và, với nỗ lực được nâng lên cao ngang bằng lúc ôn thi đại học, Vũ Lục Hàn lò dò quay lại chỗ ghế ngồi, xách theo chiếc túi đựng đồ của mình, lóc cóc đi thật chậm về phía quầy thanh toán. Cô chỉ không ngờ một chuyện, ở khu thay đồ được trải thảm nhưng ra tới quầy thanh toán phải đi trên sàn nhà bóng loáng. Vũ Lục Hàn dù đã đi thật chậm vẫn cứ loạng choạng trước sự trơn láng tạo ra từ sàn nhà và gót giày. Thật may, một nhân viên ở gần đó đã chạy ra xách hộ cô túi đồ và đi cùng cô đến chỗ Hàm Vũ Phong. Kẻ kia còn đang cúi đầu kí hóa đơn, không thèm quan tâm cô đang chật vật "trượt" dần về phía hắn.

Vũ Lục Hàn méo mặt bước về phía hắn một cách chật vật, ngại ngùng không biết những người đang đứng ở đây nghĩ gì về mình. Hàm Vũ Phong đã hoàn thành việc thanh toán cho những thứ đồ đắt tiền trên người cô, xoay người lại vừa lúc cô tới gần.

"Đi thôi."

Hàm Vũ Phong nhận túi đồ của Vũ Lục Hàn từ cô nhân viên, chìa khuỷu tay chờ đợi Vũ Lục Hàn bám vào. Cô miễn cưỡng làm theo, cúi chào những người nhân viên quanh đó dù họ chỉ chào cô theo phép lịch sự. Hàm Vũ Phong phăm phăm bước ra xe, không hề nhớ rằng Vũ Lục Hàn mới chỉ biết thăng bằng trên giày cao gót chưa đầy năm phút trước. Chân cô run lập cập khi chui vào trong xe, cô nghĩ lát nữa mình sẽ không thể đứng vững được nữa mất.

Hàm Vũ Phong dừng xe trước lối vào cổng chính của một khách sạn lớn, một người giữ cửa đã nhanh chóng chạy về phía họ. Vũ Lục Hàn cảm thấy hơi rùng mình nhưng cô không dám lên tiếng, chỉ dám nuốt khan và ngồi dính vào ghế. Thật tệ là cô thấy nhớ cái đệm của cô ở nhà hắn. "Người đàn ông xa lạ" và "khách sạn" chưa bao giờ là một ý tưởng hay ho.

"Đưa tay đây."

Hàm Vũ Phong chìa tay ra và nói khi đứng trước mặt cô, chờ đợi cô bước ra khỏi xe. Vũ Lục Hàn phải bám vào hắn mới kéo được bản thân đứng dậy, cô vẫn chưa quen với việc đứng dậy trên đôi giày cao gót, có vẻ khả năng giữ thăng bằng của cô chẳng khá một chút nào. Tim cô nhói lên một nhịp khi Hàm Vũ Phong kéo cô ra khỏi xe, đóng cửa, để mặc cho người giữ cửa đỗ xe hộ. Mùi hương của hắn lan tỏa khắp bầu không khí xung quanh cô, khiến cô không khỏi bị phân tán. Hàm Vũ Phong đưa cô bước từng bước về phía lễ tân, nhưng thay vì lại gần và làm một số thủ tục cần thiết, hắn và cô lướt ngang qua không một chút khó khăn, tiến thẳng tới thang máy.

Khỉ gió thật, Vũ Lục Hàn nghĩ, làm sao mình biết người này sẽ đưa mình đi đâu chứ? Cô bắt đầu vẽ ra một vài viễn tưởng trong mấy bộ phim hành động, nơi cô sẽ bị người này lừa vào căn phòng tối om và... giở trò đồi bại. Thang máy mở ra trước mắt cô, trống không, càng khiến suy nghĩ của cô được củng cố. Cô không dám mở miệng ra hỏi mình đang đi đâu, cô chỉ ngoan ngoãn làm theo vì "hợp đồng bảo vậy". Tim cô đập thình thịch khi cánh cửa khép dần lại, hi vọng mong manh rằng sẽ có người chạy tới, giữ cửa, và chen vào giữa họ hoàn toàn biến mất khi ngay cả một người lượn qua trước mặt họ cũng chẳng có. Vũ Lục Hàn dán mắt vào ngón tay của Hàm Vũ Phong khi hắn lướt trên bảng điều khiển. Tầng cao nhất, Vũ Lục Hàn thầm ghi nhớ. Quãng đường chạy trốn sẽ hơi dài đấy, cô nghĩ, chạy thang bộ hai chục tầng trên đôi giày cao gót này đã đủ khiến cô chết khiếp rồi; còn đợi thang máy thì quá lâu...

Vũ Lục Hàn giật mình, hít thở thật sâu khi nhận ra mình đang suy nghĩ thật vớ vẩn. Đưa cô vào khách sạn không có nghĩa Hàm Vũ Phong sẽ lừa cô và giở trò đồi bại, hắn có thừa cơ hội làm điều đó ở nhà. Hơn nữa, chắc hẳn hắn chưa ngu ngốc đến mức vung tiền mua tặng cô nguyên bộ đồ đắt tiền chỉ để cởi nó ra sau này. Không cần thiết, cô nghĩ, mình đang bị ám ảnh quá rồi. Ấn tượng đầu khi họ gặp nhau quá đỗi khó quên, có lẽ cô sẽ phải gặm nhấm nó suốt quãng đời còn lại mất.

Cánh cửa thang máy mở ra, trước mắt cô chỉ là một hành lang dài với sàn nhà dát vàng sáng bóng một cách không cần thiết. Cô thở phào nhẹ nhõm khi thấy một người nhân viên đứng bên ngoài chào họ, ngay khoảng thời gian ngắn ngủi đứng trong thang máy lên hai mươi tầng lầu bên cạnh Hàm Vũ Phong đã khiến cô đủ căng thẳng rồi. Cô gần như nín thở suốt lúc ấy, bởi người đồng hành này chẳng thèm nói câu nào. Hàm Vũ Phong đưa cô ra khỏi thang máy, đi dọc hành lang, về hướng người nhân viên đó hướng dẫn. Càng về phía cuối hành lang, Vũ Lục Hàn càng nghe rõ tiếng nhạc xập xình. Ở cuối một chỗ ngoặt là cánh cửa bọc nhung đỏ, có vẻ là cửa cách âm dày. Tiếng nhạc phát ra từ sau cánh cửa đó, Vũ Lục Hàn nuốt khan khi nhận ra cô sắp bước chân vào "hoạt động cộng đồng" của Hàm Vũ Phong.

Đằng sau cánh cửa là cả một thế giới đối với Vũ Lục Hàn. Tiếng nhạc dội thẳng vào tai cô nhức nhối, mùi khói thuốc, mùi bia rượu hòa lẫn trong không khí với những tiếng cười chói tai khiến dạ dày cô quặn lại. Chẳng khác gì quán bar lần trước, chỉ khác địa điểm với những con người. Căn phòng này có hai bên tường kính trong suốt, nhìn ra khoảng sân thượng rộng lớn. Vũ Lục Hàn bấu víu lấy Hàm Vũ Phong, thứ ánh sáng lờ mờ ở đây khiến cô cảm thấy bất an.

"Hãy nhìn xem ai đến kìa!" Một người hú lên khi nhìn thấy Hàm Vũ Phong. Vũ Lục Hàn hoang mang nhìn lên hắn, thật lạ, hắn đang mỉm cười vô cùng thoải mái. "Ngài Adam đã đến!"

Mọi người trong căn phòng ồ lên khi nhìn thấy Hàm Vũ Phong, thậm chí còn dạt sang hai bên để chừa lối cho hắn bước vào. Hàm Vũ Phong nhếch môi cười, đáp lại những câu chào hỏi và trêu đùa bằng cái gật đầu nhẹ. Hắn đi rất chậm, thỉnh thoảng liếc sang Vũ Lục Hàn đang run lập cập bên cạnh, không chỉ vì đôi giày gót nhọn cao bảy phân mà còn vì những ánh mắt tò mò và những lời trêu chọc của bạn bè hắn.

Lần này là một lời tuyên bố quá rõ, Hàm Vũ Phong tới đây với một cô gái hoàn-toàn-xa-lạ. Hắn chưa bao giờ đem theo bất cứ cô gái nào khác tới những bữa tiệc, hiếm hoi lắm mới đi cùng Chu Bạch Thảo. Vũ Lục Hàn cảm nhận rõ ánh mắt xăm xoi bủa vây lấy mình, cô còn căng thẳng hơn cả hồi đi mổ ruột thừa.

"James!" Một chàng trai bước vào từ ngoài sân, tiến về phía họ với nụ cười nở rộ trên môi. Đó là Trần Hải Minh, người có mái tóc đỏ lòa xòa trước trán. Trần Hải Minh dừng lại trước mặt họ, nhìn cô với một chút sửng sốt và thích thú. "Oh-la-la, ngài chủ tịch của chúng ta mang đến món quà trịnh trọng quá!"

Vũ Lục Hàn thấy tim mình như sắp vọt khỏi lồng ngực, tròn mắt nhìn chàng trai trước mặt. Trong đầu cô xuất hiện lờ mờ một hình ảnh không rõ ràng, thông báo rằng cô rõ ràng đã gặp người này ở đâu đó. Có thể cách ăn mặc không thoải mái như thế kia, mái tóc cũng được chăm chút cẩn thận hơn, nhưng khuôn mặt và giọng nói cùng nụ cười không thể lẫn đi đâu được. Cô chỉ lo rằng mình có thể đã gặp họ trong lúc say bí tỉ mà không nhận ra.

"Cẩn thận cái mồm." Hàm Vũ Phong đột nhiên lạnh lùng ra mặt, khiến Vũ Lục Hàn cực kì bất ngờ. Tuy vậy, khi nhìn biểu hiện của hắn, cô nhận ra hắn cũng không hề nghiêm túc.

"Xin lỗi." Trần Hải Minh cười ngặt nghẽo, hắng giọng, chìa tay trước mặt cô. "Chào cô, tôi là Hải Minh, bạn của James."

Vũ Lục Hàn rụt rè bắt tay, chào đáp lại với một cử chỉ gượng gạo thiếu tự nhiên. "Chào anh, tôi là Vũ Lục Hàn."

"Bạn gái James?"

Trần Hải Minh nheo mắt, giả bộ ngây ngô đặt câu hỏi. Vũ Lục Hàn vội vàng xua tay, chưa kịp mở miệng từ chối thì bất chợt từ xa, một người khác lao nhanh về phía Hàm Vũ Phong.

"Hàm Vũ Phong oai nghiêm, đáng kính cuối cùng cũng chịu đến!" Người với mái tóc đen được vuốt gọn gàng tên Hoàng Lâm khoác vai Hàm Vũ Phong, cười thành tiếng. "Ai cũng nghĩ cậu sẽ lại trốn biệt tăm như mọi năm, thật là biết cách gây bất ngờ mà!"

Hàm Vũ Phong đẩy nhẹ cậu bạn đang tỏ ra nhiệt tình thái quá, nhưng đã nở một nụ cười rất tươi. Vũ Lục Hàn tròn mắt nhìn người đàn ông bên cạnh mình, từ lúc quen hắn chưa bao giờ Vũ Lục Hàn thấy hắn cười thoải mái như vậy. Và cô phải thừa nhận, nụ cười ấy có thể khiến cô "chết" ngay lần đầu gặp mặt.

"Hmm, cô bé này ở đâu ra đây?" Hoàng Lâm bấy giờ mới chú ý đến cô, nghiêng đầu nhìn Vũ Lục Hàn đầy tò mò. "Tôi gặp cô rồi phải không? Sao quen thế?"

Trần Hải Minh ở phía đối diện khẽ hắng giọng. "The Bass."

Vũ Lục Hàn biết họ đang ám chỉ điều gì, The Bass là tên quán bar nơi cô dại dột lần đầu gặp hắn. Giờ cô đã hiểu, chắc hẳn cô đã gặp cả hai người bạn này của Hàm Vũ Phong buổi tối hôm ấy. Chỉ khác một điều cô không nhớ được đã gặp mặt thế nào, và cô ấn tượng với Trần Hải Minh nhiều hơn hẳn Hoàng Lâm. Cô chẳng hề nhận ra Hoàng Lâm, nhưng lại có cảm giác quen biết với Trần Hải Minh từ rất sớm.

"Phải rồi, cô chính là người ấy!" Hoàng Lâm thốt lên, ngay lập tức nhận được một cái lườm cháy khét của Hàm Vũ Phong. "Thứ lỗi cho tôi vì sự bất lịch sự, tôi là Hoàng Lâm, bạn thân của Vũ Phong. Rất hãnh diện khi được gặp lại cô ở đây."

Vũ Lục Hàn mím môi, méo mó cười, đáp lại cái bắt tay của Hoàng Lâm một cách vụng về. Cô rất muốn hỏi tại sao cô lại là "người ấy", nhưng rõ ràng người nhát gan như Vũ Lục Hàn không đời nào dám mở miệng thắc mắc.

"Chào anh, tôi là Vũ Lục Hàn." Cô đáp cụt lủn, không biết thân phận của mình ở đây là gì. Thực chất, đáng lẽ cô không nên có mặt ở đây.

Hai cậu bạn của Hàm Vũ Phong dẫn đường cho hắn đi ra phía sân thượng, và Vũ Lục Hàn vẫn phải ôm cứng lấy cánh tay của Hàm Vũ Phong. Hắn nhấc một ly rượu trên bàn, rất tự tin và đĩnh đạc bước đi trong khi Vũ Lục Hàn chỉ biết co rúm lại bám rịt lấy hắn. Cô thở ra nhẹ nhõm khi thoát khỏi không gian ồn ào đầy mùi hương buồn nôn, bước ra ngoài trời thoáng đãng. Đây có vẻ là một căn hộ trên tầng áp mái, phần sân rất to và thoáng đãng, được thắp sáng bằng những dây đèn neon lớn nối với nhau trên đỉnh những chiếc cột gỗ. Có khoảng ba bộ salon lớn đặt phía ngoài, xen kẽ giữa những chậu cây cảnh, thoáng đãng như một quán cà phê mini. Vũ Lục Hàn thả lỏng người khi bước đi, đã thấy hai cậu bạn của Hàm Vũ Phong thả người xuống chiếc ghế salon nhìn thẳng vào căn phòng ồn ào như quán bar kia.

"Đây là bữa tiệc họp mặt lớp đại học của tôi." Hàm Vũ Phong nói nhỏ với cô trong khi thong thả đưa cô đi về phía bạn. "Tôi và Hoàng Lâm là bạn cùng lớp, toàn bộ những người ở đây là bạn cùng lớp đại học của hai chúng tôi. Riêng người tóc đỏ kia thực chất không học cùng lớp, chỉ quen lớp tôi thông qua hai chúng tôi nhưng năm nào cũng chăm chỉ tham dự tiệc họp mặt."

Vũ Lục Hàn gật đầu theo phép lịch sự, dù vậy vẫn không đủ để cô thấy mình "thuộc về nơi này". Đây vẫn là nơi nào đó vô cùng xa lạ đối với cô, khác xa hoàn toàn với cuộc sống êm đềm vốn có. Lớp đại học cô còn chẳng quen hết phần lớn, và họ cũng chỉ coi cô như một nhân vật tàng hình "cho đủ quân số". Tiệc họp mặt sau khi ra trường ư? Vũ Lục Hàn biết chắc nó là điều cực kì viển vông rồi.

"Tiểu Bạch Thảo đang trên đường tới rồi, em ấy nhắn cho tôi cách đây mười phút." Hoàng Lâm thong thả nhấp một ngụm rượu trong ly, tựa lưng vào ghế, nói với Hàm Vũ Phong khi hắn và cô ngồi xuống ghế. "Chuẩn bị tinh thần đi, ngài chủ tịch. Hôm nay ngài đã steal the show, trở thành tâm điểm của nơi đây rồi."

Hàm Vũ Phong cười khinh khỉnh, đặt ly rượu của mình lên bàn.

"Nếu muốn uống, hay ăn gì, cứ tự nhiên nhé!" Trần Hải Minh nghiêng đầu, tỏ ra quan tâm Vũ Lục Hàn. Cô gật đầu, trông có chút ngớ ngẩn, rốt cuộc vẫn ngồi im thít. Cô thực ra không thấy đói, nhìn đồ uống và đồ ngọt bày la liệt trên những chiếc bàn buffet đằng xa cũng không đủ khiến cô thấy thèm thuồng.

"Thế... hai người thật sự đã hủy hôn à?"

Câu hỏi tiếp theo vẫn đến từ Trần Hải Minh, và nó dành cho Vũ Lục Hàn. Cô mở to mắt, không hiểu cậu nói gì, nhưng trong lòng đã nhộn nhạo. "Anh nói gì cơ?"

"Tò mò quá rồi đấy!" Hoàng Lâm cười khúc khích. Cậu đá nhẹ vào chân Trần Hải Minh, ra hiệu cho cậu bạn nhìn Hàm Vũ Phong. Hắn, đương nhiên mặt mũi lạnh tanh, nhưng chẳng hề nói nửa lời.

"Sao chứ? Cả hai đều là bạn của tôi, tôi đang khó xử muốn chết đây!" Trần Hải Minh gạt đi, lại quay ra nhìn Vũ Lục Hàn. "Ý tôi là chuyện kết hôn giữa cô và Từ Thiên, mọi thứ thật sự chấm dứt rồi hả?"

Vũ Lục Hàn ngây người, thấy lạnh sống lưng, miệng cứng như đá. Tại sao người này lại biết chuyện của cô với Từ Thiên? Không lẽ vụ hủy hôn đó mang tiếng đến mức bây giờ tất cả mọi người đều bàn tán rồi ư?

"À, xin lỗi, tôi cứ nghĩ cô nhận ra tôi rồi chứ." Trần Hải Minh tiếp tục nói, không để cho bất cứ ai có cơ hội chen vào. "Từ Thiên là bạn tôi, tôi đã đến dự lễ đính hôn của hai người mấy tuần trước."

Lúc này Vũ Lục Hàn như bị ai giáng một cú vào đầu, mọi sự kiện được nhắc đến dần hiện ra rõ mồn một. Phải rồi, đây chính là chàng trai trẻ với mái tóc đỏ rực, đến vào phút chót, chỉ loanh quanh một lúc rồi rời đi ngay. Ngày hôm đó Trần Hải Minh trông chững chạc hơn với bộ suit đen tuyền, mái tóc vuốt vào nếp đàng hoàng, râu ria cạo sạch sẽ - khác hẳn với hình ảnh của cậu vào lúc này. Ánh sáng không đủ cộng với mái tóc lòa xòa, hàng râu lún phún dưới cằm và bộ đồ casual mặc như đi chơi này làm cô không thể nhận ra Trần Hải Minh. Cô cứ nghĩ rằng cảm giác quen thuộc khi nhìn thấy cậu là vì đã gặp nhau ở The Bass, không nghĩ rằng hóa ra cô đã từng bắt tay cậu, cảm ơn lời chúc phúc của cậu, và thậm chí còn chào từ biệt cậu ở lễ đính hôn của chính mình.

"Sự nghiêm túc của cậu sắp dọa người ta bỏ chạy rồi kìa." Hoàng Lâm buông một câu trêu chọc, nhấp một ngụm rượu, nhưng ngay lập tức đã có thể nháy mắt lả lơi với một cô gái vừa lướt qua. Mọi việc cậu làm chẳng hề liên quan đến nhau, như thể Hoàng Lâm không thật sự tập trung vào chuyện gì hết.

"Gì chứ?" Trần Hải Minh liếc mắt nhìn Hàm Vũ Phong, người đang lạnh lùng như đá. Hắn rõ ràng chẳng thích chủ đề này chút nào, nhưng cũng không hề lên tiếng bác bỏ nó. Với một nụ cười, Trần Hải Minh bướng bỉnh tiếp tục câu chuyện. "Vậy, Tiểu Hàn, tôi gọi cô thế được chứ? Nghe nói cô đã hủy hôn và bỏ chạy khỏi ông bạn tôi? Nỗ lực nào khiến cô có lòng can đảm từ chối con trai của Bộ trưởng Bộ Y tế trước bàn dân thiên hạ như vậy?"

Việc Trần Hải Minh liên tục nhắc đến Từ Thiên khiến Vũ Lục Hàn hoảng loạn. Cô chưa sẵn sàng đối mặt với Từ Thiên, tất nhiên càng không mong đợi việc phải đối diện với bạn của anh ấy. Vũ Lục Hàn toát mồ hôi lạnh, cảm thấy giống như cô bị gọi lên bảng trả bài mà không có chữ nào trong đầu. Cô không nghĩ được gì để trả lời chàng trai tóc đỏ, đến miệng cũng không mở ra nổi, chỉ biết cười méo mó và cắn môi.

"Tôi... cũng..."

"Cô có uống gì không, Vũ Lục Hàn? Tôi lấy cho cô thứ gì đó nhé?" Hoàng Lâm chen ngang, có vẻ muốn thay đổi không khí khi thấy cô không được tự nhiên. Vũ Lục Hàn nuốt khan, chỉ thốt ra được một chữ "vâng" rồi lại im bặt.

Trong khi đó, Hàm Vũ Phong vừa mới rút ra một điếu thuốc lá. Vũ Lục Hàn ngây ngô nhìn theo từng cử động của hắn, chưa từng nghĩ rằng người đàn ông này lại hút thuốc.

"Cậu cũng biết cách chọc ngoáy người khác đấy, Mike." Hàm Vũ Phong chau mày nhìn Trần Hải Minh với điếu thuốc ngậm trên môi, tỏ ra khó chịu. Chàng trai tóc đỏ cười như chẳng có gì to tát, thong thả gác một chân lên đầu gối.

"Mới chỉ vài tuần trước tôi đã bắt tay cô gái này và gửi lời chúc mừng đến bạn tôi, nói rằng tôi rất vui vì anh ta cuối cùng cũng sẽ lấy vợ, lại còn chúc hai người trăm năm hạnh phúc." Trần Hải Minh cũng rút bao thuốc của mình từ trong túi quần, đưa lên môi một điếu thuốc và châm lửa. "Cũng trong tối hôm đó, tôi tận mắt thấy vợ chưa cưới của bạn tôi cùng người bạn thân của mình qua đêm trong khách sạn. Sốc đấy. Và giờ, nhìn xem, cô ấy đã hủy hôn với bạn tôi và xuất hiện như là người yêu của cậu. Không lẽ tôi không được quyền thắc mắc ư?"

Vũ Lục Hàn bắt đầu thấy bối rối, lúc này cô trở thành đứa học sinh bị bắt phao trong kì thi quan trọng rồi. Trần Hải Minh trông cợt nhả như vậy nhưng đặt vấn đề rất nghiêm túc, cũng không cả nể, e ngại mà nói thẳng trước mặt cô. Nếu là cô, trong trường hợp ấy, chắc chắn cũng vô cùng tò mò. Chỉ là cô sẽ chọn cách trò chuyện riêng với bạn chứ không phải ngồi đối mặt nhau thế này. Can đảm của cô trôi tuột theo những giọt mồ hôn lấm tấm sau lưng rồi.

"Tôi... tôi có lí do riêng..." Vũ Lục Hàn lắp bắp đáp lời, nhưng lại thấy tim mình vọt đi ngay lập tức khi Trần Hải Minh nhìn cô. Cậu nhoẻn miệng cười, không hề khiến cô bớt căng thẳng mà làm cô sợ hãi gấp đôi.

"Lí do lớn đến mức cô sẵn sàng từ bỏ chồng chưa cưới để gặp gỡ người khác sao?"

Vũ Lục Hàn căng thẳng tột độ, thấy cổ họng khô rát và bàn tay lại nhớp nháp mồ hôi. May mắn cho cô, Hoàng Lâm đã trở lại với một ly cocktail nhẹ dành cho Vũ Lục Hàn. Cô uống một hơi cạn nửa, đến ngay cả Hoàng Lâm cũng phải tròn mắt nhìn.

"Cậu ngừng trò thám tử lại đi, đừng biến người khác thành thú tiêu khiển." Hàm Vũ Phong lạnh nhạt lên tiếng, mùi khói thuốc đã át đi hương thơm nhẹ dịu của hắn xung quanh cô. Vũ Lục Hàn cảm nhận được sự khó chịu của hắn, cảm thấy ngột ngạt vô cùng.

"Anh Vũ Phong!"

Một giọng nữ thánh thót truyền đến sau vai cô, Vũ Lục Hàn theo bản năng liền quay lại nhìn. Cô ngay lập tức đụng phải ánh mắt của một cô gái, sắc đến mức cô gần như đã đưa mắt đi ngay chỉ sau một giây chạm vào. Người mới đến là Chu Bạch Thảo, thiếu nữ đôi mươi với sắc đẹp hoàn hảo. Chu Bạch Thảo đã để ý tới cô gái ngồi cạnh Hàm Vũ Phong ngay từ xa, không ngờ đến khi nhìn mặt, đã ngay lập tức nhớ ra người lạ mặt vô danh này.

"Em tới rồi hả?" Trần Hải Minh làm điệu chào của một chàng cao bồi, vỗ nhẹ tay xuống ghế. "Ngồi xuống đi, bọn anh đợi em lâu lắm rồi đấy."

"Em xin lỗi vì đến muộn, em phải thay đổi lịch tập vì chờ ai đó tới đón cả tiếng đồng hồ."

Chu Bạch Thảo ngồi xuống cạnh Hoàng Lâm, ngay đối diện Vũ Lục Hàn. Nàng nói câu đó với một chút hờn dỗi, không ngần ngại trách móc Hàm Vũ Phong.

Không hề tỏ ra có lỗi, Hàm Vũ Phong tận hưởng điếu thuốc lá của mình, chỉ đáp lại khi đã nhả hết khói.

"Anh nhắn tin cho em từ rất sớm là không thể qua đón em rồi mà." Hàm Vũ Phong nhàn nhạt đáp, tựa lưng vào ghế, hất cằm về phía Vũ Lục Hàn. "Cô ấy tan học muộn, không thể về sớm hơn được."

Hắn đã vô tình khiến Vũ Lục Hàn trở thành mục tiêu của cái nhìn không chút thiện cảm từ Chu Bạch Thảo, nàng nhìn cô lâu tới nỗi cô buộc phải cúi đầu để lẩn tránh.

"Cô gái này là ai? Tại sao lại ngồi đây?" Chu Bạch Thảo không thể lạnh lùng hơn, đã cố gắng giữ phép lịch sự tối thiểu. Hoàng Lâm ngồi bên cạnh hồn nhiên bật cười, như thế nụ cười luôn thường trực trên môi cậu vậy.

"Đây là Vũ Lục Hàn, bạn... của Vũ Phong. Chúng ta đã từng gặp ở The Bass, em còn nhớ chứ?"

Tất nhiên là có, Chu Bạch Thảo chưa lúc nào ngừng suy nghĩ về chuyện đó. Người này khiến Hàm Vũ Phong bỏ rơi nàng, hẳn cũng đã quyến rũ hắn đêm hôm đó. Càng nghĩ, nàng càng thêm bực bội. Nàng không ưa gì cô gái này, hôm nay lại thấy cô ta xuất hiện bên cạnh Hàm Vũ Phong. Rốt cuộc cô ta dùng loại bùa chú gì chứ?

"Em quên mất." Chu Bạch Thảo nói dối. Để tránh gây phiền hà, nàng quyết định đè nén sự ác cảm của mình và tỏ ra lịch sự một cách chuyên nghiệp. Nàng muốn chứng tỏ rằng nàng được dạy dỗ, mãi mãi không cùng đẳng cấp cùng cô gái kia. "Tôi là Chu Bạch Thảo, bạn của anh Vũ Phong. Hân hạnh được gặp cô."

Vũ Lục Hàn có phần lúng túng, ngước lên nhìn Chu Bạch Thảo chào một cách lễ phép như đang hành lễ với Nữ hoàng Anh. Chu Bạch Thảo rốt cuộc cũng có chút hả hê trong lòng khi thấy mình lấn át được cô, nhưng vẫn không hề vui vẻ vì rõ ràng cô gái này vẫn là người có được sự chú ý của hắn.

"Mọi người đang nói chuyện gì vậy?" Nàng quyết định sẽ thể hiện sự thân thiết của mình bằng cách trò chuyện, nàng sẽ cô lập cô gái kia nhanh thôi. Trần Hải Minh nở nụ cười sau làn khói mờ mịt của thuốc lá, đưa mắt về phía Vũ Lục Hàn.

"Đang tò mò tại sao cô bạn kia lại từ bỏ chồng chưa cưới của mình thôi, nhưng xem ra chúng ta chưa đủ thân để ngồi cùng nhau tâm sự rồi."

"Nhảm nhí!" Hoàng Lâm phì cười, nhăn trán nhìn cậu bạn tóc đỏ cạnh mình. "Cậu bớt tò mò về cuộc sống của người mới quen đi, cứ như vậy sẽ chẳng cua được em nào trước Giáng sinh đâu."

"Ồ, cô sắp kết hôn ư?" Chu Bạch Thảo đã có một câu chuyện thú vị, quyết không buông tha. Nàng nhìn xoáy vào Vũ Lục Hàn, cảm nhận rõ ràng người đối diện mình đã bị uy hiếp.

"Tôi... không phải, tôi sẽ không lấy ai cả..." Vũ Lục Hàn khổ sở giải thích, nhưng không nghĩ được gì. Cô đã chết dí y hệt đứa học sinh bị bắt phao tại chỗ, lúc này không có lí lẽ biện hộ nữa rồi.

Huống chi cô lại là một con người chậm chạp, loại người mà trí não sẽ đông cứng lại trong trường hợp cần thiết và chỉ chịu hoạt động khi mọi thứ đã qua lâu lắm rồi. Có thể đêm nay, hoặc ngày mai, trong lúc đang bận tắm, cô sẽ nghĩ được câu trả lời thích hợp cho những chuyện này đấy. Chỉ biết là sẽ không phải ngay lúc này.

"Đúng vậy, cô ấy sẽ không lấy ai cả." Hàm Vũ Phong bất ngờ lên tiếng, vươn người với lấy gạt tàn và dập tắt điếu thuốc. Trần Hải Minh nhướn mày không mấy ngạc nhiên, còn Chu Bạch Thảo đứng hình tại chỗ.

"Tại sao? Cô ta có chồng chưa cưới rồi cơ mà?" Nàng hơi lớn tiếng, nhìn chòng chọc vào Hàm Vũ Phong tìm kiếm câu trả lời. Hắn đáp lại bằng ánh mắt lãnh đạm bình thản, giọng đều đều.

"Ngay lúc này thì không." Hắn đáp lời nàng, rồi đưa mắt sang nhìn cậu bạn tóc đỏ. "Và cô ấy sẽ độc thân trong khoảng thời gian dài nữa đấy."

Trần Hải Minh nở nụ cười nửa miệng thản nhiên, vươn người dụi tắt điếu thuốc.

"Tôi rất mong chờ xem chuyện này đi tới đâu."

Không khí đột nhiên rơi vào yên lặng, Vũ Lục Hàn cảm thấy rõ ràng những cái nhìn dồn ép từ khắp nơi dù Hàm Vũ Phong vừa mới đỡ lời.

"Tôi... xin phép... đi vệ sinh."

Vũ Lục Hàn lí nhí, chẳng thèm đợi ai phản ứng, ngay lập tức đứng lên. Hàm Vũ Phong thấy vậy liền vươn tay làm điểm tựa cho cô, nhìn theo cô chuếnh choáng đi vào nhà. Những hành động của hắn đương nhiên không thể lọt qua mắt ba người còn lại, mỗi người lại mang theo một cảm xúc khác nhau.

"Tôi không thể hiểu nổi tại sao cậu làm vậy." Trần Hải Minh bật cười nói với Hàm Vũ Phong khi Vũ Lục Hàn đi khuất. Hắn liếc nhìn cậu, biểu hiện lãnh đạm không thay đổi.

"Tôi có lí do riêng." Hàm Vũ Phong khoanh tay trước ngực nhìn lần lượt từng người một. "Tôi không muốn nghe bất cứ ai nhắc lại chuyện kết hôn ấy nữa, nếu không tôi thề sẽ đi ngay khỏi chỗ này đấy."

Hoàng Lâm phì cười và lắc đầu, như thể cậu chẳng liên quan đến bất cứ điều gì. Ngược lại, Chu Bạch Thảo tỏ ra hậm hực.

"Làm sao có thể không thắc mắc được? Anh không thấy rõ ràng là..."

"Được rồi, không nói nữa." Trần Hải Minh ngắt lời nàng, nhìn hắn cười đầy ẩn ý. "Tôi biết tại sao cậu làm vậy, tôi chỉ không hiểu mà thôi."

Hàm Vũ Phong khẽ nhún vai. Chu Bạch Thảo cắn môi không cam tâm, ước nàng thân thiết được với hắn như Trần Hải Minh để có thể hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hoàng Lâm thong thả đặt ly rượu rỗng của mình xuống bàn, từ đầu đến cuối chẳng hề bàn luận.

"Vũ Lục Hàn không muốn tới đây, là tôi yêu cầu cô ấy đi cùng. Vậy nên nếu có tò mò hoặc không thích cô ấy, hãy giữ lại trong lòng như một người trưởng thành đi." Hắn không ngại ngần nói thẳng với khuôn mặt lạnh tanh. Trần Hải Minh chỉ khẽ cười. "Cho đến lúc này, Hoàng Lâm ạ, cậu là người ưa thích nhất của tôi đấy."

Hoàng Lâm phá lên cười, làm một cử chỉ "tốt thôi". Hàm Vũ Phong không chờ đợi sự phản hồi, đứng dậy và hòa mình vào đám đông.

"Anh ấy thật cứng đầu!" Chu Bạch Thảo lớn tiếng với sự ghen tức không hề che giấu. "Các anh cũng thấy rất rõ ràng là anh ấy đang bị cô gái kia lợi dụng, đúng không? Làm gì có ai ngay lập tức đá đít chồng sắp cưới rồi lại bám lấy một người khác chứ? Vậy mà chẳng ai làm gì cả!"

Hoàng Lâm cười phá lên sau câu nói của Chu Bạch Thảo, khiến nàng vừa hoang mang, vừa giận dữ.

"Bé à, em chỉ toàn lo những chuyện đâu đâu." Cậu đưa tay xoa đầu nàng, nhưng nàng đã giận dỗi quay đi. "Vũ Phong đâu phải dạng mê gái đến mức không biết ai đang lợi dụng mình, cậu ta chắc hẳn đang toan tính điều gì đó với cô gái ấy, chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết."

Trần Hải Minh đưa tay vẫy một cô gái ở đằng xa, vươn người cầm lên ly rượu của mình và cười một cái nhẹ nhõm.

"Đúng vậy, hãy kệ xác tên khốn đó đi." Cậu vừa nói vừa cười, đứng dậy vươn vai. "Đây là bữa tiệc mà, tôi không muốn làm thám tử đâu."

Cậu bước về phía cô gái đằng xa sau khi làm cử chỉ chào tạm biệt hai người bạn. Hoàng Lâm vỗ nhẹ hai cái vào vai Chu Bạch Thảo rồi cũng đứng dậy lách người ra ngoài, xen vào giữa một đám bạn gái xinh đẹp đứng ngay gần đó.

Chỉ còn một mình Chu Bạch Thảo ngồi lại trên ghế, nàng đưa mắt nhìn quanh nhưng không thấy bóng dáng Hàm Vũ Phong. Với một sự chán nản đi kèm nỗi tức giận, nàng nốc cạn ly rượu của mình trong một hơi. Mọi người có thể coi nhẹ chuyện này nhưng nàng nhất định không. Nàng sẽ không để người khác chiếm chỗ của nàng trong cuộc đời Hàm Vũ Phong, nhất là khi người kia còn không đủ tư cách để so sánh với nàng.

Cô ta chỉ là một tạo hình lỗi của Tim Burton, không bao giờ có thể đứng cạnh nàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Starting to plan a holiday to Vietnam? We know there is a lot of information out there about where to go and when, what is the best foods... If you're not sure where to begin, read our website vietnam visits such as Things you must do when you come to Dalat, best places to visit in sapa for sure you will have the best trip with above information.