Tổng giám đốc bạc tỷ không dễ chọc

CHƯƠNG 318: CÁI KHÓ LÀ TÂM ĐẦU Ý HỢP



CHƯƠNG 318: CÁI KHÓ LÀ TÂM ĐẦU Ý HỢP

“Nhưng ..” Thẩm Cửu muốn nói gì đó, nhưng Dạ Y Viễn đột nhiên đưa tay xoa xoa đầu cô: “Được rồi, chuyện này chúng ta nói sau, Diệp Tử, em đi làm thủ tục xuất viện giúp anh, sau đó chúng ta dọn dẹp một chút rồi rời khỏi đây. “

Thẩm Cửu biết anh làm chuyện này là vì mình, nếu anh không xuất viện thì cô cũng sẽ không rời đi, anh bảo anh cô đi thì cô cũng sẽ không đi, cho nên anh chỉ có thể dùng cách này để ép cô rời đi.

Dạ Y Viễn … Tại sao anh lại phải cố gắng đến mức này?

Không hiểu sao Thẩm Cửu bắt đầu cảm thấy có lỗi với anh, cô luôn cảm thấy mình là một kẻ xấu xa, cô không cần Dạ Y Viễn vì cô mà trả giá như thế này, hơn nữa cả hai mới quen nhau chưa được bao lâu, cho dù là thích…cũng không đến mức như thế này.

Cuối cùng Diệp Tử cũng làm xong thủ tục xuất viện cho hai người, trong quá trình làm việc bác sĩ không ngừng dặn dò: “Mặc dù hiện tại xem ra không có gì nghiêm trọng, nhưng tôi vẫn khuyên hai người nên ở lại thêm hai ngày nữa, quan sát tình trạng xem thế nào. Dù sao thì cũng chỉ còn vài ngày nữa thôi, hai người không thể đợi thêm được nữa sao? “

Nhưng cuối cùng bác sĩ cũng không thuyết phục được, chỉ có thể dặn dò vài câu rồi ký tên cho họ ra về.

Thẩm Cửu cùng bọn họ rời khỏi bệnh viện, có xe đến đón Dạ Y Viễn, khi Diệp Tử định giúp cô lên xe, Dạ Y Viễn đột nhiên nói: “Cô ấy đi chỗ khác, Diệp Tử”

Nghe vậy, Diệp Tử sửng sốt một chút: “Nhưng…

chúng ta không đưa cô Thẩm đi cùng sao?”

Vẻ mặt Dạ Y Viên lãnh đạm, Thẩm Cửu lúng túng chớp mắt, cắn môi dưới nói: “Không sao, tôi cần đến nới khác. Hai người cứ đi trước đi, tôi sẽ đi sau”

“Phó Tổng Dạ ..” Diệp Tử không hiểu, Dạ Y Viễn rõ ràng là thích Thẩm Cửu không phải sao? Nhưng tại sao bây giờ anh không nhân cơ hội này đưa cô ấy lên xe đi cùng? Tự dưng muốn bỏ cô ấy trước cửa viện, đây không phải là hạ thấp cô ấy hay sao?

“Đi thôi” Dạ Y Viễn kêu cô lên xe, sự kiên định trong mắt anh đã thể hiện rõ lập trường và thái độ của anh lúc này, không còn cách nào nữa, Diệp Tử đành phải lên xe.

Sau khi Thẩm Cửu nhìn cánh cửa xe đóng lại, cô vẫy tay với họ.

Cô không buồn, bởi vì cô biết suy nghĩ thực sự của Dạ Y Viễn là gì, cô đã rất biết ơn anh.

Sau khi xe lái đi, Thẩm Cửu nhìn cảnh phía xa xa, vừa định bước đi, cô nghe thấy một tiếng gọi nhẹ nhàng.

“Cửu Cửu”

Giọng nói ngọt ngào quen thuộc khiến Thẩm Cửu sửng sốt, cô quay đầu lại, thấy Tiểu Nhan đang đứng bên đường đối diện, cô ấy đang đứng đó với một chiếc cặp đeo trên lưng, khi cô nhìn sang, cô ấy mỉm cười với cô, dùng hết sức vẫy tay với cô.

“Ở đây này”

Thẩm Cửu sững sờ, ngơ ngác nhìn Tiểu Nhan đứng bên kia đường.

Thảo nào…

Thảo nào Dạ Y Viễn có thể yên tâm rời đi như vậy. Hóa ra … anh ấy đã chuẩn bị mọi thứ cho cô từ trước rồi. Điện thoại di động của cô đã mất hai ngày rồi, hai ngày này cô không liên lạc với ai cả, Tiểu Nhan chắc chắn cũng không thể biết chuyện gì đã xảy ra với cô, bây giờ cô ấy xuất hiện ở đây, điều đó có nghĩa là Dạ Y Viễn đã chuẩn bị mọi thứ cho cô.

Không ngờ… anh đã suy tính tốt hết mọi thứ.

Thẩm Cửu hai mắt đỏ hoe, cô muốn đi tới, nhưng Tiểu Nhan đột nhiên hét lên với cô: “Cậu đứng yên đó, tớ sang đó với cậu!”

Sau đó Tiểu Nhan một vòng quanh xe, cô ấy chạy nhanh đến chỗ Thẩm Cửu, nhét vào tay cô ấy một cái túi.

“Đây, nó là của cậu”

Thẩm Cửu cầm nó lên xem, phát hiện ra chiếc túi đúng là của cô.

“Cái này … sao lại ở chỗ cậu?”

“Cậu nói xem?” Tiểu Nhan liếc cô: “Cậu đúng là heo, cậu không ngạc nhiên khi tớ ở đây sao, cậu còn không biết tại sao chiếc túi lại ở đây với tớ hay sao?”

Có lý.

Cô chỉ không ngờ rằng Thẩm Cửu cầm lấy chiếc túi mà một lúc lâu không nói gì.

“Đi thôi, sau hai ngày ở bệnh viện, cậu nhìn gây đi nhiều quá, khóe miệng vẫn còn bị thương… Về thôi, tớ mua thịt nấu canh cho cậu.”

Thẩm Cửu cảm động đi theo sau lưng cô.

Sau khi trở về nhà, Tiểu Nhan thật sự nấu canh cho cô, thật ra hai ngày gần đây cô mặc dù sống trong bệnh viện nhưng đồ ăn cô ăn cũng là thức ăn do mẹ của Diệp Tử làm nên cũng không bị đối xử tệ bạc, ngược lại có cảm giác gia đình, nhưng uống canh do Tiểu Nhan nấu lại là một cảm giác khác.

“Việc của cậu … Phó chủ tịch Dạ đã nói với tớ rồi.

Tiểu Nhan đột nhiên nói, động tác uống canh của Thẩm Cửu cũng chậm lại một chút.

“Bây giờ cậu nghĩ thế nào? Phó chủ tịch Dạ đối với cậu tốt như vậy, cậu thật sự không cho anh ấy một cơ hội được sao? Hay là muốn tiếp tục trở về bên anh Dạ?”

Thẩm Cửu không nói gì, mà là đột nhiên để bát xuống: “Nếu là cậu thì sao? Chẳng lẽ cậu từ bỏ người mình thích?”

“Tất nhiên là không” Tiểu Nhan đáp lại rất nhanh, nói xong cô sững sờ một lúc rồi bật cười: “Ừm, tớ hiểu rồi, thích một người trên đời này không khó, nhưng cái khó là phải hợp nhau. Hiếm khi cô và anh Dạ tâm đầu ý hợp, nhưng cũng không nên vì hiểu lâm mà xa cách nhau mới phải, vậy thì tớ sế cùng cậu đi tìm anh ấy, nói chuyện rõ ràng. “

“Ừm” Thẩm Cửu gật đầu: “Tớ chỉ không biết bây giờ anh ấy có muốn gặp tớ hay không…đã hai ngày rồi”

“Ừm, đã hai ngày, cho dù tức giận, bây giờ cũng nên nguôi giận rồi, cậu không cần lo lắng nhiều như vậy, hôm nay chúng ta nhất định sẽ gặp được anh ấy”

“Tớ cũng mong là như vậy.”

Sau khi hai người ăn xong, họ nhanh chóng dọn dẹp, Tiểu Nhan đưa Thẩm Cửu đến biệt thự Hải Giang.

Kết quả là sau khi đi đến biệt thự Hải Giang, những người ở cửa đều nhìn cô một cách kỳ lạ, Lang An không có ở đó, nhưng họ vẫn không cho cô vào.

“Cậu Dạ vẫn không muốn gặp tôi sao? Anh ấy bảo các người không cho tôi vào ư?”

Một người nói nhỏ: “Nó là chỉ thị mới”

“Chỉ thị mới? Chỉ thị gì?”

“Vâng … cậu Dạ nói … cô không còn là cô chủ của chúng tôi nữa. Nếu cô lại đến, chúng tôi phải …

đuổi cô đi”

Nghe thấy vậy, sắc mặt Thẩm Cửu nhất thời tái nhợt, môi hơi run lên: “Anh, anh ấy nói vậy thật sao?”

“Đương nhiên chúng tôi sẽ không đuổi cô đi, nhưng cô cũng không nên làm cho chúng tôi khó xử, cậu Dạ … không muốn nhìn thấy cô, cô hãy đi đi”

“Các anh đang nói cái gì vậy? Đây là những gì anh ấy nói trong lúc tức giận, các anh có hiểu không?

Nếu anh ấy thực sự không quan tâm mợ chủ của của các anh, làm sao có thể hết lần này đến lần khác ra chỉ thị mới? Nhưng anh ấy có thể nói như vậy cho thấy anh ấy vẫn còn tức giận, thậm chí … vẫn còn vô cùng tức giận, muốn gặp anh ấy bây giờ hơi khó … “Tiểu Nhan chống cằm, nghĩ như thế, đột nhiên hỏi:” Có phải cậu Dạ đã vào trong rồi không? Hay là anh ấy ra ngoài? “

Mấy người đó cảm thấy những gì Tiểu Nhan nói có lý nên không dám làm mất lòng Thẩm Cửu, vì vậy họ gật đầu: “Cậu Dạ từ sáng sớm đã rời đi”

“Vậy thì sẽ dễ thôi. Anh ta chỉ ra lệnh cho cô không được vào cổng biệt thự Hải Giang, còn không có nói không cho cô đến công ty. Chúng ta đến công ty †ìm anh ấy!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 57 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí với những bộ phim hài, hài kịch và clip vui từ trang hài hay nhất do các danh hài nổi tiếng như hoài linh, chí tài, trấn thành, trường giang, nhật cường, xuân hinh...chẳng hạn như hai thang long khong he biet gian full hd xuan bac tu long cong ly ban dep/hai thang long khong he biet gian full hd xuan bac tu long cong ly ban dep 2, phim hai 2016 bao ve gai lang full hd phim hai hay moi nhat rất nhiều video hài hước giúp bạn xả stress và sống vui vẻ mỗi ngày.

loading...
DMCA.com Protection Status