Tổng giám đốc cho tôi mượn sinh em bé

Chương 68: Mẫn Huyên Thổ Lộ



Mẫn Huyên đối với việc chăm sóc Lan Sơ và đứa bé, tuyệt đối là cẩn thận. Ăn, mặc, ở, đi, tất cả đều là tự mình tỉ mỉ xử lý. Trừ bỏ ý nghĩ ban đầu của Lan Sơ cũng không phải là muốn ở nhà Mẫn Huyên, trừ bỏ Lan Sơ không thể mang theo cục cưng không thể đi ra khỏi cổng. Không thể không nói, cuộc sống Lan Sơ ở nhà Mẫn Huyên, thật thoải mái tới cực điểm.

Chỉ là bởi vì cũng không phải là chủ ý lúc đầu, cho nên, bất luận Lan Sơ và cục cưng được Mẫn Huyên chăm sóc tốt như thế nào. Trong lòng Lan Sơ đều thủy chung khó bình ổn hậm hực. cô kiên quyết không cùng Mẫn Huyên nói một câu, cũng không cho Mẫn Huyên có bất kỳ cơ hội đến gần cục cưng.

Đối với lần này, Mẫn Huyên bất lực. Hắn có thể uy hiếp Lan Sơ, nhưng hắn không hy vọng Lan Sơ vì thế càng thêm căm hận hắn.

Hai lần chuyển đi chuyển lại như vậy, cục cưng cũng đã hơn sáu tháng tuổi rồi.

Khu vực cách xa thành phố, nhiệt độ, luôn là sẽ thấp một chút. Cho dù là ở rừng núi vắng vẻ, gió nhẹ nhàng khoan khoái, cũng đã mơ hồ để lộ ra hương vị đầu mùa hè.

Lan Sơ thường ôm cục cưng, đứng ở trước cửa sổ sát đất phòng ngủ, nhìn tường cao bốn phía. Rõ ràng trong lòng muốn bay nhảy ra ngoài, nhưng lại bất đắc dĩ không có thêm đôi cánh. Nhưng nếu cô là một người độc thân, có lẽ cô có thể miễn cưỡng thoát ra ngoài. Nhưng cô hiện tại mang theo cục cưng. Dù là cô có bản lãnh, dưới tình huống không người nào trong ứng ngoài hợp, cô cũng chỉ có thể là có lòng mà vô lực.

Không thể trốn, không thể đi. Lan Sơ chỉ có gửi hy vọng vào Mẫn Huyên có thể mau chút nghĩ thông suốt. Nhưng nếu một loạt phản ứng này của hắn, là bởi vì cô quá mức vội vàng cho nên trong đầu hắn nhất thời nổi lên mâu thuẫn. Vậy cô có thể cho nhiều hắn một ít thời gian, để cho hắn từ từ tiêu hóa cùng hiểu. Sau đó, để cô tự do.

Tưởng tượng luôn là tốt đẹp, vậy mà suy nghĩ thực tế trong lòng Mẫn Huyên, Lan Sơ tự nhiên không thể nào biết được.

Thỉnh thoảng, cô cũng sẽ nghĩ tới nghiêm túc trao đồi cùng Mẫn Huyên một lần. Nhưng ngày trước cô quá mức trầm mê trong thí nghiệm, thật không quá am hiểu thuyết phục người khác. Cô không có lòng tin thuyết phục Mẫn Huyên, càng lo lắng mình sẽ làm mọi chuyện hỏng bét hơn.

Đếm mặt trời mọc mặt trời lặn, mỗi ngày không có việc gì làm lần đầu tiên Lan Sơ có cảm giác sống một ngày bằng một năm. Hành động không tự do, Lan Sơ đối với chuyện gì đều không có hứng thú. Thời gian cũng không như dĩ vãng đuổi đi dễ như vậy.

Tâm tình xuống thấp liên tiếp qua bảy tám ngày. Sáng sớm ngày thứ chín, Lan Sơ chợt nghênh đón vị khách đầu tiên ở nhà Mẫn Huyên —— Vưu Hải Lâm.

Sáng sớm, ăn sáng xong không bao lâu, Lan Sơ ôm cục cưng chạy tới vườn hoa đi tản bộ.

Một lát sau, Mẫn Huyên như thường ngày ra cửa. Nhưng là, Mẫn Huyên chân trước vừa mới ra cửa, chân sau đã có một chiếc xe riêng khiến Lan Sơ nhìn cảm thấy có một chút xíu quen mắt.

Mặc dù nhìn có chút quen mắt, nhưng Lan Sơ cũng không có quá chú ý. Cũng không phải là nhà cô, bất kể người nào tới khẳng định đều không liên quan đến cô.

Cho đến khi Lan Sơ thấy Vưu Hải Lâm hơn nửa tháng trước kia từng đi tìm chính mình từ trong xe xuống, cũng hướng về phía mình và cục cưng, mỉm cười từng bước từng bước đi tới. Cô mới hoảng hốt nghĩ đến, Vưu Hải Lâm chờ sau khi Mẫn Huyên đi mới tới cửa thăm hỏi, nói vậy người cô ấy chân chính muốn gặp chính là mình.

"Chị Lan." Chậm rãi đi tới trước mặt của Lan Sơ và đứa bé, Vưu Hải Lâm nhẹ giọng lên tiếng chào hỏi với Lan Sơ.

Lan Sơ nhìn thẳng Vưu Hải Lâm, hỏi: "Là tên khốn kiếp nào gọi cô tới gặp tôi vậy?" Đầu óc Mẫn Huyên đoán chừng thật sự là bị hư, nếu không, hắn làm sao dám để Vưu Hải Lâm đến gặp cô? Hắn chẳng lẽ không biết, cô chẳng những sẽ không cảm kích hắn, thậm chí sẽ được càng thêm khinh bỉ hắn sao? Hắn rốt cuộc muốn có bao nhiêu tàn nhẫn, mới để Vưu Hải Lâm người phụ nữ yêu hắn, chạy tới thăm tình địch lớn nhất mình?

"Không phải, là tự tôi muốn đến." Vưu Hải Lâm lắc đầu một cái, đối với việc Lan Sơ dùng từ cảm thấy hơi có chút bất đắc dĩ. Xem ra, Lan Sơ thật sự rất ghét Mẫn Huyên. Cô ấy đối với Mẫn Huyên tất cả đều là căm hận, tất cả đều viết rõ ràng ở trên mặt.

"Cô làm sao có thể một chút cũng không để ý?" Lan Sơ chăm chú nhìn Vưu Hải Lâm, nghĩ muốn tức giận, nhưng lại không làm được. Vưu Hải Lâm không có tranh giành, là chuyện của cô ấy. Cô ấy không vui vẻ, cũng là chuyện của cô ấy. Cô không có tư cách dùng ánh mắt của mình, để đánh giá cuộc đời và nguyện vọng của cô ấy.

"Tôi yêu Huyên ca." Vưu Hải Lâm trả lời hết sức thản nhiên. Đúng, cô yêu Mẫn Huyên. Bất luận Mẫn Huyên đối với cô như thế nào, cô đều thương hắn.

Lan Sơ thở dài một cái, không nhịn được nói: "Cô không phải là yêu, cô đây là mù quáng, ngu ngốc."

"Tôi biết rõ. Tôi chính là mù quáng như vậy, ngu ngốc như vậy." Vưu Hải Lâm gật đầu bất đắc dĩ, khóe miệng nâng lên nhất mạt khổ sở. Chỉ có thể trách người đàn ông cô yêu là Mẫn Huyên, yêu triệt để như vậy, mù quáng như vậy. So với đau đớn phải chịu đựng khi rời đi Mẫn Huyên, những việc xảy ra trước mắt cô, ngược lại tốt đẹp hơn một chút. Cô vẫn luôn hiểu rõ ràng, ở trong lòng của Mẫn Huyên, không có bất luận kẻ nào có thể thay thế sự tồn tại của người đó. Địa vị của cô, cũng chỉ là thấp hơn một bậc so với người này. Đối với cô thuần túy tự nguyện mà nói, đây đã là kết quả tốt nhất rồi. Ít nhất cô cảm thấy mình hạnh phúc.

Lan Sơ không phản bác được, đối mặt Vưu Hải Lâm cố chấp như vậy, cô có thể nói những thứ gì đây? Cô vội vã muốn rời đi, chẳng phải là vì để Vưu Hải Lâm chịu tổn thương ít hơn sao? Kết quả lại làm thành cái bộ dáng này.

Vưu Hải Lâm đưa tay vuốt ve đầu nhỏ của cục cưng, sau đó tay chỉ vào lương đình lớn mang phong cách phương Tây ở bên cạnh vườn hoa, nói: "Chúng ta đến kia bên đi ngồi đi."

"Ừ." Lan Sơ liếc mắt nhìn lương đình lớn, ôm cục cưng đi tới.

Lan Sơ và Vưu Hải Lâm ở đình nghỉ mát ngồi xuống không bao lâu, người giúp việc liền bưng trà quả và điểm tâm đưa tới.

Vưu Hải Lâm bưng lên bình trà quả, trước rót cho Lan Sơ một chén. Sau đó, mới rót đầy cái chén trước mặt mình.

Ngửi mùi trái cây thơm ngát từ trong chén không ngừng tản mát ra, Lan Sơ theo bản năng bưng chén lên, uống một hớp lớn. Đại khái là Mẫn Huyên lầm tưởng cô thích uống trà quả, sau khi tới nhà Mẫn Huyên, cô uống nhiều nhất chính là tràv. Chỉ là tay nghề đầu bếp nhà Mẫn Huyên khá vô cùng. So với trà quả tự cô làm uống ngon nhiều.

"Chị Lan." Vưu Hải Lâm nắm cái chén, nhìn Lan Sơ một chút, muốn nói lại thôi. Đứng ở góc độ người thứ ba, muốn thuyết phục một người tiếp nhận một người khác mà mình hoàn toàn không thích người đó, hình như xác thực có chút khó khăn. Huống chi, cô không ghét Lan Sơ, thậm chí rất thích Lan Sơ. Mặc dù lần gặp mặt này, vẫn chỉ là lần thứ hai gặp mặt của họ. Nếu không phải cô quá yêu Mẫn Huyên, cô thật sự không muốn miễn cưỡng tâm nguyện của Lan Sơ.

Lan Sơ vừa trêu chọc cục cưng ở trong ngực, vừa hướng Vưu Hải Lâm nói: "Có lời gì cứ việc nói thẳng đi." Vưu Hải Lâm cố ý chạy tới chào hỏi cô, làm sao có thể sẽ không có lời nào muốn nói với cô. Về phần cô ấy sẽ nói những thứ gì, cô không muốn đoán.

Vưu Hải Lâm mím môi, giống như là do dự một chút, nhưng vẫn là mở miệng. "Trước lúc tôi chưa gặp chị, trong lòng chị xem Huyên ca là gì?"

"Em trai hàng xóm." Lan Sơ nói thật, trả lời cực kỳ dứt khoát. Vưu Hải Lâm quả nhiên là tới giúp Mẫn Huyên nói chuyện, nếu không Mẫn Huyên đại khái cũng sẽ không cho phép Vưu Hải Lâm tới thăm cô.

Nghe vậy, Vưu Hải Lâm không khỏi tò mò. "Chị đối với anh ấy, thật sự một chút cũng không động tâm sao?" Bất kỳ một người phụ nữ nào, cũng không có khả năng có thể chống lại ân cần và yêu thương của một người đàn ông ưu tú như vậy. Huống chi Mẫn Huyên đối với Lan Sơ là cực kỳ ân cần. Mặc dù cô ấy là người mẹ độc thân, chỉ là cô ấy như vậy, chẳng lẽ không phải càng cần một người đàn ông an ủi tâm hồn sao?

"Tôi nhất định phải động lòng với hắn sao?" Lan Sơ cảm thấy kỳ quái, Mẫn Huyên rốt cuộc là có bao nhiêu tài giỏi, cô tại sao nhất định phải động lòng với hắn? Đàn ông cô cũng không phải là chưa từng thấy qua, ba của con cô chính là Đông Lí Lê Hân đấy.

Vưu Hải Lâm không nói gì, bị nghẹn mà nói không thốt nên lời. Xác thực, Lan Sơ không hề thích Mẫn Huyên.

Lan Sơ không nói thêm gì nữa, tiếp tục trêu chọc cục cưng. Chờ Vưu Hải Lâm sắp xếp lại suy nghĩ thật tốt, mở miệng nói chuyện lần nữa thì giải quyết từng việc một cho thật tốt.

"Huyên ca thật sự rất thích cô, nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ anh ấy cũng không có quên cô. Anh ấy vẫn luôn rất muốn đi tìm cô, nhưng vì bảo vệ cô, cho nên anh ấy mới luôn chịu đựng." Trầm mặc chốc lát, Vưu Hải Lâm đem những thứ mình thấy được trên người Mẫn Huyên, nhưng thứ mình cảm nhận được, một năm một mười tiết lộ ra ngoài. Cô hi vọng Lan Sơ có thể cảm động đối với điều này, có lúc nguồn gốc động lòng, rất có thể chính là cảm động. Rốt cuộc phải khuyên Lan Sơ như thế nào, thật ra thì cô không có đầu mối chút nào.

"Vậy bây giờ? Vì cái gì hắn không chịu nổi rồi hả?" Lan Sơ hỏi trắng ra, nếu Mẫn Hyên thật bảo vệ cô như vậy, sau khi bọn họ ở khách sạn vô tình gặp nhau, thì hắn không nên tìm đến cô. Chứ đừng nói hiện tại cô bị hắn giam lỏng.

Vưu Hải Lâm không nhịn được vì Mẫn Huyên giải thích. "Cô nếu như không chủ động xuất hiện, anh ấy có thể nhịn được. Anh ấy đã hoàn toàn không ôm hi vọng hai người sẽ gặp lại nữa, nhưng bây giờ gặp lại rồi, anh ấy như thế nào có thể buông tay?" Cô không có nói láo, càng không có nói ngoa. Tất cả lời của cô, tất cả đều cảm nhận chân thực của Mẫn Huyên.

Nhìn Vưu Hải Lâm cố gắng vì Mẫn Huyên giải thích, Lan Sơ không nhịn được trầm mặc lại. Cô lẳng lặng nhìn Vưu Hải Lâm, hồi lâu đều không nói một lời.

Vưu Hải Lâm bị Lan Sơ nhìn có chút chột dạ, không tiếng động buông thõng mí mắt xuống.

Thấy thế, Lan Sơ cúi đầu nhìn trong ngực, cục cưng tự mình chơi rất vui vẻ, tự đáy lòng phát ra một vấn đề cô nhất định phải hỏi. "Hải Lâm, thời điểm cô nói với tôi chuyện này, cô có nghĩ qua tình cảnh tương lai của mình sao?"

Vưu Hải Lâm ngẩn ra, không có đáp lời. Cái vấn đề này, cô một mực cố ý tránh. Bởi vì, cô không dám nghĩ.

"Nếu tôi đón nhận Mẫn Huyên, cô cảm thấy Mẫn Huyên còn có thể để cho cô tiếp tục theo hắn sao? Nhưng nếu hắn thật sự yêu tôi giống như như lời cô nói, sau khi hắn có tôi, hắn không thể nào còn tiếp nhận được người phụ nữ khác. Coi như hắn tiếp nhận được, tôi cũng không đồng ý. Nếu như tôi tiếp nhận được, vậy chỉ có một khả năng. Tôi đối với Mẫn Huyên không có một chút tình cảm nào, tôi thuần túy là bị hắn ép buộc." Vưu Hải Lâm trầm mặc, khiến Lan Sơ đối với cô lại sinh ra mấy phần đồng tình cùng đau lòng. Cô ấy tại sao có thể ngu như vậy? Cô ấy rõ ràng còn trẻ như vậy, xinh đẹp như vậy. Lại cứ muốn làm thiêu thân lao vào lửa. Biết rõ sẽ ở trong lửa sẽ hóa thành tro bụi, nhưng vẫn như cũ còn muốn nhào vào trong lửa. Mà Mẫn Huyên, hắn tại sao có thể tàn nhẫn như vậy? Coi như hắn không thương Vưu Hải Lâm, mười năm gần nhau, hắn cũng không thể đối với cô ấy lãnh khốc như vậy.

Vưu Hải Lâm mấp máy môi, cố gắng nặn ra vẻ mỉm cười, trả lời: "Tôi hiểu rõ, tôi không để ý." Mẫn Huyên vui vẻ, cô liền vui vẻ. Mẫn Huyên hạnh phúc, cô liền hạnh phúc. Đồng dạng, Mẫn Huyên không vui, cô sẽ gấp mười lần, gấp trăm lần không vui vẻ. Cô có thể thống khổ, cô có thể khổ sở. Nhưng là, cô không muốn Mẫn Huyên thống khổ, không muốn Mẫn Huyên không vui.

"Cô thật sự không để ý sao? Cô kiên trì mười năm, Mẫn Huyên nói không cần cô thì chính là không cần cô rồi, cô thật sự có thể không để ý sao? Cô thật sự có thể cười chúc phúc hắn và người phụ nữ khác đầu bạc răng long sao?" Khóe miệng Lan Sơ không kiềm chế được nâng lên một chút giễu cợt. Vưu Hải Lâm cũng không phải yêu vĩ đại, cô ấy căn bản là người ngu ngốc. Chắp tay đem người đàn ông mình yêu đưa cho người khác, không phải ngu ngốc là cái gì? Huống chi khi cô ấy thỉnh cầu việc này, một chút thích thú cũng không có. Cùng ép bán có cái gì khác nhau?

Lan Sơ lên tiếng chất vấn, khiến Vưu Hải Lâm không khỏi có chút chần chờ. Nhưng cuối cùng, vẫn là gật đầu. "Tôi có thể."

"Sau đó thì sao? Cô tính toán tự sát, hay là có ý định quên quá khứ, bắt đầu cuộc sống mới?" Lan Sơ hỏi càng thêm không khách khí. Nếu bạo lực có thể giải quyết vấn đề, cô thật sự muốn cho Vưu Hải Lâm mấy bạt tai, đem cô ấy hoàn toàn đánh tỉnh.

Vưu Hải Lâm hít một hơi thật sâu, vô cùng nghiêm túc trả lời: "Tôi sẽ rời đi thật xa, vĩnh viễn đều không quấy rầy Huyên ca nữa."

Lan Sơ thẳng thắn. "Tại sao tôi lại cảm thấy cô sẽ tự sát?" Nếu như Vưu Hải Lâm thật sự yêu Mẫn Huyên yêu đến ngay cả bị hắn ném bỏ cũng có thể không quan tâm, vậy cô ấy một người còn tiếp tục sống sao? Thái độ cô ấy yêu Mẫn huyên, chính là một loại thái độ tự hủy hủy, tự làm khổ mình.

Vưu Hải Lâm chấn động, miệng mở rộng, muốn phản bác lại nhưng một câu cũng không nói ra được. Bởi vì, nếu thật sự có một ngày như vậy, có lẽ cô thật sự sẽ sống không nổi nữa. Mặc dù cô nhất định sẽ tác hợp cho Mẫn Huyên.

Lan Sơ thật dài một cái, chân thành thực lòng khuyên ngược trở lại: "Mẫn Huyên thật sự rất tốt, nhưng tôi thật sự không thương hắn. Không thương chính là không thương, tôi không có cách nào làm trái với ý nguyện của chính tôi. Tựa như cô không có cách nào không thương Mẫn Huyên vậy. Nếu cô thật sự rất thích Mẫn Huyên, vậy thì thương hắn thật tốt mà không cần phải đưa hắn cho người khác." Dễ dàng có thể chắp tay nhường cho người khác, cũng sẽ không là tình yêu rồi. Thay vì nói Vưu Hải Lâm vĩ đại, chẳng bằng nói cô ấy đã rơi tuyệt vọng sâu thẳm.

Nói đến mức này, Vưu Hải Lâm một câu cũng không thể nói được nữa rồi. Cô đau lòng Mẫn Huyên, không muốn làm cho anh khổ sở, mới có thể chủ động yêu cầu tới gặp Lan Sơ, muốn giúp anh khuyên Lan Sơ. Nhưng kết quả như thế này, muốn cô như thế nào đi thông báo cho Mẫn Huyên?

"Hải Lâm, thật xin lỗi." Lan Sơ đột nhiên không giải thích được hướng Vưu Hải Lâm nói một câu xin lỗi. Tiếp đó, cô cầm lên bình trà, đem tất cả trà quả trong ấm trà còn dư lại, tất cả đều đổ xuống đầu Vưu Hải Lâm. Nước trà trong nháy mắt liền ướt đẫm tóc dài Vưu Hải Lâm, theo gương mặt của cô không ngừng trượt xuống. Hạt quả càng rải đầy một đầu.

Vưu Hải Lâm nhếch nhác ngẩng đầu nhìn Lan Sơ, trong đôi mắt không có chút nào tức giận. Cô lập tức hiểu dụng ý của Lan Sơ.

"Thật xin lỗi, như vậy có lẽ cô có thể trả lời Mẫn Huyên rồi." Lan Sơ áy náy thở dài một cái, nói xong, liền đem bình trà hung hăng quăng xuống đất. Chỉ nghe ‘xoảng’ một tiếng giòn tan, bình trà thủy tinh xinh đẹp, thoáng chốc vỡ vụn thành những mảnh nhỏ (cv là tan xương nát thịt nhưng mình thấy k hợp lắm nên chém lại).

"Cám ơn." Vưu Hải Lâm cười cười, đứng dậy rời đi.

Đại khái là nghe được tiếng bình trà vỡ vụn, người giúp việc nhanh chóng chạy tới. Tay chân lanh lẹ quét sạch sẽ, sau đó liền đi.

Lan Sa nhìn phương hướng Vưu Hải Lâm biến mất xa xa, tâm tình càng thêm trở nên nặng nề. Cô cũng là chợt nghĩ đến Mẫn Huyên có thể phân công người giám thị cô và Vưu Hải Lâm, nên cô mới có thể đột nhiên đối với Vưu Hải Lâm làm ra hành động quá đáng như vậy. Nếu như Vưu Hải Lâm không chịu một chút uất ức, Mẫn Huyên đại khái sẽ cho rằng là Vưu Hải Lâm làm việc không dụng tâm thôi.

Một hồi trò cười, Lan Sơ cũng không tâm tình tản bộ nữa.

Cô ôm cục cưng đi vào chủ trạch, trực tiếp trở về phòng ngủ. Vừa thích thú xem tivi, vừa chơi đùa cùng với cục cưng. Chịu đựng qua thời gian cơm trưa, sau khi cho cục cưng ngủ, cô cũng định bò lên giường.

Vừa bắt đầu, trong lòng cảm thấy áp lực ngột ngạt, Lan Sơ lăn qua lộn lại như thế nào cũng không ngủ được. Nằm nửa ngày mới mơ mơ màng màng giống như ngủ thiếp đi.

Lúc này, Mẫn Huyên bình thường đều sắp gần tối về mới có thể trở về, lại nhanh chóng chạy về.

Trở lại, hắn liền chạy thẳng tới phòng ngủ Lan Sơ.

Nhưng nếu Lan Sơ biết Mẫn Huyên sẽ sớm trở lại như vậy, hơn nữa còn có thể lập tức tới tìm cô, cô tuyệt đối sẽ không ngủ trưa. Vấn đề là, cô cũng không biết, cho nên cô ngủ. Hơn nữa còn ngủ thiếp đi.

Khe khẽ đẩy cửa phòng ngủ Lan Sơ, Mẫn Huyên liếc mắt liền thấy được Lan Sơ ở trên giường. Hắn vốn định xoay người rời đi, không đi quấy rầy Lan Sơ ngủ. Vậy mà hai chân của hắn, cũng không chịu khống chế, từ từ hướng về phía Lan Sơ. Hắn thậm chí còn trở tay đóng lại cửa phòng ngủ.

Nhìn đứa bé đang ngủ say ở trên giường nhỏ một chút, Mẫn Huyên đứng lại ở trước giường Lan Sơ. Lẳng lặng nhìn cô. Rất khó tưởng tượng, nhìn qua Lan Sơ biết điều như vậy, thế nhưng lại cầm bình trà quả dội lên đầu Vưu Hải Lâm, còn ném vỡ bình trà. Cô thật sự ghét hắn như vậy sao? Ngay cả người ngoài nói với cô chuyện của hắn, cô đều không thể chịu được. (tự dưng thấy thương Vưu Hải Lâm và Mẫn Huyên, yêu phải người không nên yêu)

Không tiếng động than thở một hơi, Mẫn Huyên yên lặng ngồi xuống bên mép giường. Giơ tay lên, nhẹ nhàng, thận trọng xoa gương mặt của Lan Sơ. Hắn cho là khi còn bé ở cùng nhau, có thể làm cho hắn ít nhất cũng chiếm được một vị trí nhỏ ở trong lòng của Lan Sơ. Sự thật lại hoàn toàn ngược lại. Xác thực cô không có cự tuyệt quen biết với hắn, nhưng cô như thế nào lại không chịu để cho hắn đến gần hơn nữa. Hắn không hiểu, là hắn đối với cô còn chưa đủ tốt? Hay là bởi vì trong lòng cô vẫn nhớ kỹ ba của đứa bé? Cho nên hắn không thể tiến vào trong tim cô. Hoặc là, cô bị ba của đứa bé tổn thương quá sâu, hoàn toàn không còn tin tưởng vào bất kỳ một người đàn ông nào nữa?

Lan Sơ ngủ cũng không sâu, lúc Mẫn Huyên ngồi xuống mép giường mang đến động tĩnh hơi nhỏ, liền truyền đến thần kinh cảm giác của Lan Sơ. Khi bàn tay thô ráp của hắn nhẹ nhàng vuốt ve đến gương mặt của cô thì Lan Sơ liền mơ mơ màng màng thanh tỉnh lại.

Mở hai mắt ra, đột nhiên thấy gương mặt Mẫn Huyên gần trong gang tấc, Lan Sơ nhất thời kinh hãi. Cô tuyệt đối là theo bản năng, liền lăn một vòng từ bên kia giường nhảy xuống giường. Cách giường, vẻ mặt phòng bị nhìn Mẫn Huyên. Cô lại buông lỏng đề phòng. Cô sớm nên đoán được hôm nay sau khi Vưu Hải Lâm tới, Mẫn Huyên có thể sẽ trở lại sớm. Cô chỉ là không có nghĩ đến, hắn sẽ đã sớm trở lại như vậy.

Phản ứng của Lan Sơ, không khỏi khiến Mẫn Huyên có cảm giác có chút bị thương. Hắn cố gắng khắc chế xung động đáy lòng mình, trên mặt tràn đầy nghiêm túc hỏi: "Cô thật chán ghét tôi như vậy sao?"

"Anh đem tôi nhốt ở nơi này, anh cảm thấy tôi sẽ không ghét anh sao?" Lan Sơ cảm thấy buồn cười, Mẫn Huyên đây không phải là đang nói nói nhảm sao? Đổi thành cô nhốt hắn, hắn sẽ cảm thấy cao hứng sao? Bởi vì hắn thích cô, cho nên cô nên giả bộ chính mình vô cùng vui vẻ khi bị hắn giam lỏng sao?

"Tôi chỉ là hy vọng cô có thể cho tôi một chút thời gian cùng cơ hội, thử tiếp nhận tình cảm của tôi đối với cô." Mẫn Huyên tự biết đuối lý, nếu không phải là Lan Sơ bất chợt nói đi muốn đi, hắn tuyệt đối sẽ không ra hạ sách này. Dù là Lan Sơ trong lúc nhất thời không thể tiếp nhận hắn, chỉ cần cô không đi, hắn cũng sẽ không nhất thời xúc động đem cô nhốt ở nhà mình. Nếu khong gắp, hắn có thể cắn răng không gặp. Một khi đã gặp, muốn hắn như thế nào còn nhịn được?

"Tôi cũng vậy đã nói qua, anh vĩnh viễn đều chỉ là em trai hàng xóm." Lan Sơ quả thật không chịu cho Mẫn Huyên chút cơ hội nào. Đừng nói có sự tồn tại của Vưu Hải Lâm, nếu không có sự tồn tại Vưu Hải Lâm, cô cũng không nhất định sẽ tiếp nhận.

Mẫn Huyên không nhịn được đứng lên, vừa nói vừa đến gần Lan Sơ. "Chuyện quá khứ, cũng đã qua, tôi hiểu cô chịu rất nhiều tổn thương, nhưng là cô không thể vì vậy liền cự tuyệt mọi người."

Lan Sơ lui về phía sau mấy bước, trả lời: "Cái này cùng quá khứ không có quan hệ."

Thấy thế, Mẫn Huyên dừng bước. Yên lặng nhìn Lan Sơ hồi lâu, đột nhiên, hắn không kiềm chế được đem câu nói chôn dấu ở chỗ sâu nhất trong đáy lòng, thổ lộ ra. "Lan Sơ, anh thật sự vô cùng yêu em."

"Thật xin lỗi, tôi không thương anh." Mẫn Huyên lời còn chưa dứt, Lan Sơ đã bật thốt lên lời nói cự tuyệt. Cô ghét Mẫn Huyên cưỡng bách cô, cô ghét Mẫn Huyên cứng rắn làm trái với nguyện vọng của cô như thế. Đông Lí Lê Hân muốn cùng cô tranh giành đứa bé, cuối cùng cũng không có giành thắng cô. Huống chi là Mẫn Huyên hiện tại rõ ràng muốn cưỡng bách cô tiếp nhận tình cảm của hắn? Trong miệng nói là hi vọng cô cho hắn cơ hội cùng thời gian, trên thực tế hắn căn bản cũng không có cho cô quyền cự tuyệt. Nếu không, cô hiện tại cũng sớm đã bay đến vùng khác đi.

Lan Sơ cự tuyệt dứt khoát tới cực điểm, khiến cả người Mẫn Huyên thoáng chốc liền lạnh xuống mấy phần. Hắn nhíu chặt mày, lạnh lùng nhìn Lan Sơ. Bất chợt, nhấc chân sải bước tiến tới gần Lan Sơ.

Lan Sơ cả kinh, vội vàng muốn tránh, cũng không có nơi để trốn.

Mẫn Huyên bước ba bước lớn, liền chắn trước mặt của Lan Sơ. Tiếp đó, hắn duỗi cánh tay dài một cái, gắt gao đem Lan Sơ ôm vào trong ngực.

Lan Sơ kiên quyết không chịu thỏa hiệp, cố gắng giãy giụa. Lại bất đắc dĩ người nhỏ bé có bao nhiêu sức lực. Dáng người cách xa, làm cho cô hoàn toàn không lay chuyển được Mẫn Huyên một chút nào.

"Anh sẽ không buông tay, vĩnh viễn." Mẫn Huyên dán lỗ tai Lan Sơ, giống như lập lời thề nói ra quyết tâm của mình, sau đó liền lập tức buông lỏng cánh tay, cũng không quay đầu lại rời khỏi phòng ngủ Lan Sơ.

Ngơ ngác nhìn Mẫn Huyên hung hăng đóng sầm cửa phòng ngủ, Lan Sơ không nhịn được sững sờ kinh hãi ngay tại chỗ.

Mẫn Huyên thật sự vĩnh viễn cũng sẽ không buông tay sao? Vậy cô sẽ không thể trông cậy vào hắn có một ngày nào đó sẽ tự mình nghĩ thông, sau đó đưa cô và cục cưng an toàn rời đi? Chính là cô nghĩ cũng đừng nghĩ có thể quang minh chính đại từ của lớn nhà Mẫn Huyên đi ra ngoài.

Nếu như Mẫn Huyên không thả cô đi, vậy cô phải làm như thế nào mới có thể rời đi?

Lan Sơ sững sờ đi tới trước giường nhỏ của cục cưng, cúi đầu nhìn cục cưng ở bên trong giường nhỏ vẫn ngủ vô cùng ngọt ngào như cũ, tâm tình trở nên nặng nề dị thường. Bất luận như thế nào, cô nhất định phải rời đi. Cô tuyệt không thể vì vậy liền thỏa hiệp chấp nhận.

Cúi người xuống, dịu dàng vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của cục cưng, Lan Sơ chợt phát hiện, bộ dáng cục cưng, tựa hồ cùng Đông Lí Lê Hân bắt đầu có mấy phần tương tự. Trước kia, cho tới bây giờ cô cũng không có chú ý tới bộ dáng của cục cưng. Hôm nay nhìn kỹ, mới phát hiện, trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cục cưng, ít nhiều vẫn có chút bóng dáng của Đông Lí Lê Hân.

Bỗng nhiên, Lan Sơ nghĩ tới một khả năng. Đông Lí Lê Hân thật sự buông tha tiếp tục điều tra tung tích của cô và cục cưng rồi sao?

Nếu như cô có thể nghĩ được một biện pháp, để lộ ra đầu mối của mình. Hắn có kịp thời bị bắt được manh mối này hay không? Cũng tiếp tục điều tra đầu mối cô cho, một đường truy xét được hành tung cùng hoàn cảnh của cô và cục cưng?

Lấy suy đoán cô mà nói trước mắt với thân phận cùng địa vị của Mẫn Huyên, đại khái chỉ có Đông Lí Lê Hân mới có thể kìm hãm được. Hồng Quyên, Bạch Nhã và Hoàng Oanh tuyệt đối bất lực.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Cuộc sống ngày nay quá nhiều áp lục, sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn với những hình ảnh đẹp và những câu nói hay, stt hay, châm ngôn hay từ trang tạp chí ảnh đẹp chẳng hạn như top 50 hinh anh giang sinh noel de thuong nhat, hinh anh hoa dep 2011 rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status