Tổng giám đốc cưng chiều vợ cũ

Chương 12



TỔNG GIÁM ĐỐC CƯNG CHÌU VỢ CŨ

TÁC GIẢ:MỸ TIÊN TRẦN

CHƯƠNG 12

_Anh...Anh...Cảnh Nguyên...

Bảo Linh lắp bắp, vầng mắt đã phím hồng, tại sao anh lại ở đây, cô không phải đang nằm mơ chứ, nhưng nếu là mơ thì cô cũng mong suốt đời sẽ không tỉnh dậy nữa.

_Anh đây, Bảo Linh anh nhớ em!

Anh lại hôn cô, nụ hôn của những năm xa cách dài, dài lắm dài đến nỗi cô dường như không còn thở nổi anh mới buông cô ra. Lấy lại hơi thở đều đặn cô hỏi anh:

_Sao anh lại biết em ở đây?

_Là Trọng Khôi nói cho anh biết.

_Là anh ta. Bảo Linh nghiến răng gằng Vũ Trọng Khôi, khốn kiếp anh dám thất hứa với tôi, thất hứa chuyện này tôi sẽ bỏ qua nhưng còn chuyện kia nếu như anh cũng không giữ được lời hứa thì chắc chắn tôi sẽ làm cho anh hối hận.

_Bảo Linh, tại sao lúc đó em lại ra đi? Giọng anh dạt dào cảm xúc, gặp lại người trong lòng, anh vui mừng khôn xiết.

_Em...Thì anh cũng biết rồi đó, em và anh sẽ không có kết quả đâu. Giọng cô nghẹn lại, cô yêu anh, yêu nhiều lắm.

_Mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi, anh nhất định sẽ tìm cách nói chuyện với ba em mà, em yên tâm đi nhé. Anh an ủi cô, nhìn thấy cô gầy mà lòng anh đau xót không thôi.

_Thật là mọi chuyện sẽ không sao, đúng không? Em rất lo ...em sợ ba không đồng ý. Giọng cô buồn tủi

_Ngoan, hãy tin anh. Anh siết chặt ôm cô vào lòng, chỉ có như thế anh mới yên tâm là cô vẫn còn ở bên cạnh mình.

_Vâng. Cô mỉm cười và họ lại trao cho nhau 1 nụ hôn tràn đầy mật ngọt.

(*_*)

Kim Ngân từ lúc bị Trọng Khôi cấm không cho vào công ty nữa, thì cô ta rất tức giận, cô ta điện thoại, nhắn tin cho anh nhưng tất cả anh đều không trả lời, cô ta điên tiết lên như người điên đập phá mọi thứ trong nhà mình. Nhưng hôm nay cô ta lại rất vui vẻ, vì trong đầu cô ta đã nghĩ ra 1 cách, vội sửa soạn thay đồ, trang điểm tỷ mỷ bước lên xe cô ta nhếch mép cười :" Trọng Khôi, đừng nghĩ anh sẽ trốn tránh được em mãi mãi. Nếu anh không tìm em, thì em sẽ tìm anh." Rồi cô ta nhấn ga chạy đi và đích đến là căn biệt thự nhà họ Vũ.

"ting...tong..."

Ông quản gia ra mở cửa, nhưng chưa kịp nhìn xem là ai thì cả người đã bị đẩy sang 1 bên, đến lúc ông hoàn hồn thì người kia đã bước vào trong rồi. Ông vội đuổi theo, định cản lại nhưng không kịp, người kia đã gặp thiếu phu nhân của ông rồi, giọng Như Lam nhẹ nhàng:" Xin hỏi, cô tìm ai?"

Kim Ngân nhìn kỹ người trước mặt và rồi cô ta bất ngờ:" Là cô? Không phải cô đã đi rồi sao? Sao bây giờ lại ở đây?"

Như Lam nhìn người phụ nữ trước mặt và rồi cô cũng tròn mắt, chính là cô ta "bạn giường của chồng cô". Cả khuôn mặt cô trắng bệch, nhìn thấy cô ta thì những hình ảnh ngày đó lại hiện ra trong đầu cô 1 cách rõ ràng. Giọng cô run run hỏi:" Cô...Cô đến đây làm gì?

_Nhà của người yêu tôi, tôi có đến cũng là việc bình thường mà. Cô ta nhếch môi cười khinh miệt cô, nhưng trong lòng lại đang chửi (con nhỏ khốn kiếp này, đã đi rồi sao lại trở về làm gì không biết?"

_Người yêu? Tôi nhớ anh Khôi nói cô là bạn giường mà? Cô cũng cố gắng giữ bình tĩnh, đáp trả lại bằng giọng bình thản, nhưng nội tâm lại đang rỉ máu, tại sao anh vẫn còn qua lại với cô ta chứ?

_Ừ thì là bạn giường, nhưng tôi còn đỡ hơn cô, ít ra tôi cũng được anh ấy yêu thương, còn được ngủ chung với anh ấy nữa, còn cô hơn cô chỉ là 1 người vợ trên giấy tờ, bị anh ấy chán ghét. Cô ta vô sĩ nói

_Cô...Cô... Cô tức giận, giơ tay tát cô ta 1 cái, đúng lúc đó thì anh bước vào nhà, nhìn thấy cô tát cô ta anh nhíu mày hỏi:" Chuyện gì?"

Nghe giọng anh, cô ta bắt đầu nước mắt ngắn, nước mắt dài kể lể ;" Khôi huhuhu...anh xem em chỉ muốn đến thăm anh, vậy mà cô ấy lại nói em đến để cướp anh đi, rồi lại tát em nữa....huhuhu...Khôi em đau lắm...huhuhu..."

Anh nhìn cô hỏi :" Chuyện cô ấy nói là thật, em đánh cô ấy?

Cô thấy anh nghiêm giọng hỏi mình, nghĩ rằng anh vì cô ta mà tra hỏi mình, cô tức giận nói:" Ừ tôi đánh cô ta đấy thì sao? Anh đau lòng à? "Tim cô đau xót khôn nguôi.

_Thái độ em như thế là sao? Anh là đang quan tâm em? Anh nhíu mày nhìn cô

_Quan tâm? Chứ không phải cô ta bị đánh anh đau lòng à? Cô cũng bực mình nói lại.

_Mệt quá em làm gì thì làm, tôi lên phòng.

Anh nói rồi đi thẳng bỏ cô và cô ta đứng đó.

Cô ta nhếch mép cười khinh nhìn cô:" Thấy không? Anh ấy vẫn vì tôi mà mắng cô đấy thôi, người vợ hợp pháp trên giấy tờ à?

Cô bực mình chạy ra ngoài, trong đầu rất nhiều câu hỏi, tại sao anh lại làm vậy, tại sao anh lại không đuổi cô ta đi, tại sao anh lại bỏ 1 mình cô mà đi lên phòng?

Vì mãi lo suy nghĩ cô không nhìn thấy người trước mặt mình và rồi

"bụp"

Đầu cô va vào lòng ngực của ai đó, ngước lên cô tròn mắt, người này cao thật, chắc cũng cỡ Trọng Khôi, khuôn mặt thì lại đẹp trai phong độ, nếu như nói khuôn mặt của Trọng Khôi ví như 1 vị Thần Hy Lạp đẹp trai lạnh lùng thì người đàn ông đang đứng trước mặt cô đây như 1 vị hoàng tử trong truyện cổ tích nào đó đẹp trai lại dịu dàng ấm áp. (Nam phụ lên sàn, hihi...)

Cô vội vàng hối lỗi:" Thật xin lỗi, tôi vô ý quá."

_Không sao, mà tráng cô có sao không? Hình như đã đỏ lên rồi. Người đàn ông mỉm cười nhã nhặn, nhưng không nhìn thấy tráng cô hơi đỏ vì va vào người anh, thì lòng anh cảm thấy tội tội. Tay anh giơ lên định chạm vào tráng cô thì...

_A...tôi không sao. Cô vội né tránh tay của anh, cô không thích người khác giới chạm vào mình, ngoại trừ 1 người( cái người mà ai cũng biết là người nào đó.)

_Ừ... Anh rụt tay lại, ánh mắt có 1 chút tiếc nuối, không hiểu sao khi nhìn thấy gương mặt của cô anh lại muốn chạm vào, đến anh mà còn không hiểu nổi bản thân mình.

_Vậy ...tôi đi trước, xin phép.

Cô cúi người chào anh rồi bước đi, nhìn theo bóng dáng cô gái mình vừa mới gặp lần đầu, Nhật Trường nhíu mày tay anh giơ lên chạm vào ngực trái của mình, quái, sao tim anh đập mạnh thế không biết? Nhất định sau khi đi 1 vòng cho biết mọi nơi ngày mai anh phải đi khám mới được. Anh là người Việt Nam nhưng sang Anh Quốc định cư đã lâu nên phố xá anh đều không biết hết, nếu không phải vì hợp đồng lần này quá quan trọng thì có lẽ còn lâu lắm anh mới có dịp trở về quê hương của mình. Anh cười cười lắc đầu bước đi hướng ngược lại của cô.

(@_@)

Kim Ngân muốn lên phòng Trọng Khôi nhưng ngặt 1 nổi cô ta không lên được, nói chính xác hơn là cô ta bị giữ lại ở dưới lầu nên không thể lên. Cô ta nhìn ông quản gia quát :" Cái lão già này, mau tránh ra cho tôi lên gặp Khôi."

_Thưa, cô không được phép lên khi chưa có lệnh của thiếu gia. Ông quản gia bình thản nói.

_Mẹ kiếp, ông có biết tôi là ai không?

_Ngoài tất cả mọi người trong nhà này ra, còn ai tôi cũng không biết và cũng không muốn biết. Mời cô về cho thiếu gia của chúng tôi đang nghỉ ngơi, please do not disturb. (chớ làm phiền, trời ơi ông nói Tiếng Anh luôn, cháu nể ông quá đi), chị Năm tiễn khách. Ông quản gia không thèm nhìn mặt cô ta, trực tiếp đuổi người.

_Các người...Các người dám đuổi tôi? Cô ta hét lên đầy căm tức.

_Cô dám lên mặt với thiếu phu nhân của chúng tôi, chúng tôi việc gì phải kiên nể cô làm gì? Mời cô về cho. Chị giúp việc có tên là Năm nói, dám làm cho thiếu phu nhân của họ tức giận đến mức bỏ đi ra ngoài, tới giờ cũng chưa về hừ, chị nói vậy là còn nhẹ, chứ ở ngoài đường là chị đã đánh cho ba má nhìn không ra rồi.

_Các người chờ đó? Đợi khi nào tôi lên làm thiếu phu nhân của các người, tôi sẽ cho các người biết tay. Cô ta lên mặt

_Vậy thì để xem có ngày đó không rồi hãy nói, bây giờ thì OUT. Ông quản gia bình thản nói

_ Aaaaa. Cô ta tức giận hét lên rồi đùng đùng ra khỏi nhà.

Ông quản gia lên gõ cửa phòng anh nhưng không có ai trả lời, ông thở dài bước xuống, chắc thiếu gia cần suy nghĩ 1 chút.

Chiều tối cô về, cả 2 người vẫn ngồi vào bàn dùng cơm bình thường nhưng khác ở chỗ không ai nói với ai câu nào, ăn xong mỗi người 1 hướng cô thì lên phòng bảo bối, anh thì lái xe ra ngoài. Ông quản gia và mọi người giúp việc trong nhà chỉ biết lắc đầu thở dài, họ mong cuộc chiến tranh lạnh nhanh chóng kết thúc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.1 /10 từ 26 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán hay văn phòng thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm việc trên trang dantaichinh.com ví dụ như 16 khoản thu nhập miễn thuế thu nhập cá nhân, tài chính chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.