Tổng giám đốc gặp nạn

Chương 13



Trời đã sáng, vì muốn khử mùi thuốc mà cửa sổ vẫn chưa đóng, ánh mặt trời rải vào trên giường bệnh.

Sau khi mù, vô luận có bao nhiêu ánh mặt trời, trước mắt Vệ Tử Câu luôn là một mảnh hắc ám, mà bây giờ hắn lại nhận được lờ mờ ánh sáng, làm mắt nhói đau.

Hắn xoay người, đưa lưng về phía ánh mặt trời, vì còn chút men say làm hắn không phát hiện hai mắt mình có thể thấy được chút ánh sáng, chỉ vùi mặt vào cổ Lăng Tâm Ảnh, ôm lấy cô.

Nếu nói tối hôm qua không có say là gạt người, nếu không say hắn sẽ không nghe theo rung động của mình muốn Lăng Tâm Ảnh, bỏ qua căng thẳng đối với Sử Đan Kỳ và hiểu lầm đối với cô.

Lăng Tâm Ảnh cũng say, đêm qua, cùng hắn say trong nhu tình.

Cô chậm rãi xoay người, đem đầu Vệ Tử Câu kéo nhẹ nhàng vào trong ngực, cô hoàn toàn tỉnh lại.

Không được, cô phải đi gấp, không thể đợi hắn hoàn toàn tỉnh lại, tình cảnh kia sẽ rất khó sử, hắn nhất định sẽ rất tức giận vì cùng cô phát sinh quan hệ. Dù sao sau này hắn cũng sẽ kết hôn với Sử Đan Kỳ, hơn nữa hắn hiểu lầm cô quá sâu.

Cô đứng dậy mặc quần áo, ngay cả dũng khí hôn tạm biệt cũng không có, đau lòng lặng lẽ rời đi.

Cô đang chuẩn bị tiến vào thang máy thì bác y tá đang từ bên trong đi ra.

"Cô gái, hốc mắt cô sao lại đỏ như thế? Có phải cái cậu nóng nảy kia bắt nạt cô không?" Bà cũng thay cô bất bình.

"Không có. Bác y tá, về sau làm phiền bác giúp hắn sửa sang lại phòng bệnh, tôi sau này sẽ không tới nữa." Nước mắt Lăng Tâm Ảnh rơi xuống.

"Tại sao lại không tới nữa? Có phải hắn đuổi cô đi hay không?" Quả nhiên là người mù, cô gái xinh đẹp biết điều như vậy lại không biết quý trọng.

"Không phải. Hẹn gặp lại." Lăng Tâm Ảnh ấn phím thang máy.

Không phải? Khẳng định phải, bằng không tại sao lại khóc? Cùng là phụ nữ, tuổi thanh xuân bà cũng đã trải qua, làm sao lại không biết tâm tư của cô.

Trong ngực không có thân thể mềm mại, Vệ Tử Câu lảo đảo có chút chóng mặt, chớp chớp thấy mắt hơi đau, ngồi dậy.

Hình ảnh mơ hồ đêm qua tập hợp lại, nhưng cũng không hoàn toàn. Nhớ kỹ lại rõ ràng, tất cả đều là những hình ảnh triền miên, mất hồn.

Trời ạ! Làm sao hắn lại mất khống chế như vậy? Mà cô cho hắn cảm giác quá tốt, tốt đến độ làm hắn hoàn toàn mất khống chế.

"Tâm Ảnh." Hắn kêu.

Không nghe được hồi âm, hắn lại khẩn trương, "Tâm Ảnh."

"Không cần kêu, người đã đi." Bác y tá đi vào phòng bệnh nói.

"Hôm nay là ngày nghỉ." Ngày nghỉ cô luôn bên hắn cả ngày.

"Cho dù ngày nghỉ tôi vẫn phải đi làm."

"Cô ấy đi khi nào?"

"Vừa mới đi." Bác y tá tức giận trả lời.

"Cô ấy đi nơi nào rồi?"

"Tôi làm sao biết cô ấy đi nơi nào, tôi rất bận, không rảnh đi lo chuyện này. Một mình tôi làm phải nhiều việc, nào là ghi tên, bao thuốc, tìm phòng bệnh, làm công tác vệ sinh, cũng may cô ấy giúp tôi sửa sang lại phòng bệnh của cậu, cậu cứ như vậy mà đuổi người ta đi, cậu thật quá đáng." Bà vừa dọn dẹp phòng bệnh vừa nhắc đi nhắc lại.

"Tôi đuổi cô ấy đi?" Vệ Tử Câu không hiểu.

"Nếu không cô ấy tại sao lại khóc đi ra ngoài!"

"Cô ấy khóc đi ra ngoài?"

Bác y tá dọn đến giường bệnh, thấy vỏ chai rượu, còn có một vết máu trên giường, bà lớn tiếng nói: "Cái người thanh niên này thật là không muốn sống, cậu muốn nói 『 uống rượu nhiều thất thân là tự nhiên 』, phải không? Cậu đem người ta ăn còn đuổi người ta đi, tôi không giúp cậu dọn dẹp nữa."

"Bà nói cái gì? Tối hôm qua, bà nhìn lén chúng tôi?" Vệ Tử Câu hận lúc này không có mắt để nhìn, mà mắt của bà lại có thể nhìn lén bọn họ.

"Ai nhìn lén mấy người, thần kinh!"

"Phòng bệnh này có máy chụp hình?" Vệ Tử Câu không dám tin.

"Bệnh viện chúng tôi không gắn nổi mấy đồ vật này! Không để ý tới cậu nữa." Bác y tá đi đến cửa, sau đó lại dừng bước, "Tôi giúp cậu đem ra giường đi giặt, có vết máu dính trên đó, thật sự rất khó coi."

Bà đi lại bên giường.

"Vết máu gì?"

"Cậu đã ngốc mà còn giả bộ, còn vết máu nào nữa ngoài bằng chứng bị thất thân! Đứng lên đi! Chẳng lẽ cậu muốn giữ lại làm kỷ niệm à!"

Lần đầu tiên của cô là cùng hắn? Đêm qua hắn uống say, không chú ý tới điểm này, hắn có thô bạo với cô không? Làm sao hắn lại lo lắng đến vấn đề này?

"Người ta trong sạch lại ngoan ngoãn, một cô gái xinh đẹp cứ như vậy bị cậu chà đạp. Người ta chăm sóc cậu như thế, tôi thấy cậu một chút cảm ơn cũng không có, thật tổn thọ! Nếu mà là tôi, nửa đêm liền chạy." Bà một bên kéo ra giường, không ngừng nhắc đi nhắc lại.

Vệ Tử Câu đột nhiên bị choáng váng, hoa mắt, mắt lại đau gay gắt."Y tá, mắt tôi thật đau, làm phiền bà giúp tôi tìm bác sĩ."

Bác y tá nhìn hắn có vẻ thống khổ, cũng không hiểu được, "Tôi lập tức đi gọi."

Một tuần sau, thư ký La đem đồ Lăng Tâm ảnh giao cho cô đến bệnh viện.

Đây là cái địa phương quái quỷ gì? Thang máy chậm làm cô tưởng bị hư, cả bệnh viện giống như . . . . . . Quỷ cốc. Cô nhịn không được run người.

Đến phòng bệnh của Vệ Tử Câu, cửa không khóa, cô nhìn quanh bên trong phòng.

"Thư ký La, vào đi." Vệ Tử Câu đi ra từ phòng tắm nói.

Oa! Không hổ là tổng giám đốc thực thi sáng suốt, mắt không nhìn thấy, cũng biết là cô! Vì vậy cô đi vào phòng bệnh.

Nhưng cô càng nghĩ càng thấy không đúng, cô vừa rồi không phát ra bất kỳ tiếng vang nào, coi như đoán cũng không thể đoán chuẩn như vậy! Cô đi tới trước mặt Vệ Tử Câu đưa tay quơ quơ.

"Mắt của tôi rất tốt." Nhờ có Sử Đan Ny, đánh bậy đánh bạ ném cho hắn một ít ánh sáng.

"Thật sự rất tốt?" Thư ký La không thể tin nhìn hắn, "Vậy tôi mặc quần áo màu gì?"

"Màu lam."

"Nhất định là anh đoán, anh biết tôi thích màu lam. Tôi mang loại giày gì?"

Vệ Tử Câu cúi đầu nhìn giầy cô, "Cô có thể lật váy của cô lên, cho tôi xem cô mặc quần màu gì."

"Lại chọc ghẹo tôi." Cô cầm ví da đánh xuống cánh tay hắn.

Thật ra, chồng của thư ký La là bạn học của Vệ Tử câu, cho nên tuy là quan hệ cấp trên cùng cấp dưới nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ có chút đùa giỡn vô hại.

"Tâm Ảnh muốn cô mang đồ tới cho tôi?" Hắn nhớ cô đã nói vào đêm hôm đó.

Cả tuần nay hắn không ngừng nhớ đến cô, trong đầu phác hoạ diện mạo cô, đồng thời cũng muốn giải thích chuyện cổ phần giả, hắn đã không đúng khi hiểu lầm cô?

"Cô ấy muốn tôi đem những sổ sách này giao cho anh, những thứ này có thể giúp anh xoay người." Thư ký La đem một túi giấy giao cho hắn.

"Sổ sách?" Vệ Tử Câu không hiểu.

"Anh không biết cô ấy làm kế toán sao? Cô ấy làm trong trụ sở kế toán cùng chúng ta hợp tác, sổ sách công ty đều do cô ấy làm, những thứ này đều là bằng chứng anh trai anh làm chuyện bậy bạ, kế toán lăng muốn anh đem những thứ này đi xử lý anh trai anh."

Hắn đâu chỉ không biết cô là kế toán, có lẽ nên nói, trừ tên cô ra cùng một chút chuyện khi bé, những thứ khác hắn đều không biết.

"Chỉ là, kế toán Lăng làm vậy là vi phạm đạo đức nghề nghiệp, nếu anh trai anh truy cứu tới, cô ấy làm ở sở kế toán không tuân theo hiệp ước, sẽ khó thoát tội." Thư ký La bất an nói.

"Tôi sẽ không để cho cô ấy gánh trách nhiệm này, chuyện này tôi sẽ xử lý thỏa đáng."

"Cô ấy còn muốn tôi thay mặt nói xin lỗi anh."

"Xin lỗi? Cô ấy tại sao lại muốn xin lỗi tôi?"

"Cô ấy nói cô ấy sửa lại sổ sách tốn cả tuần lễ, không kịp ngăn cản anh trai anh kết hôn với Sử Đan Kỳ, cô ấy xin lỗi." Thư ký La chú ý thái độ của hắn, nói xong mà trong lòng sợ run, sợ hắn lỡ may không cách nào tiếp nhận được đả kích này, cô thành vật hy sinh đứng mũi chịu sào.

Không nghĩ tới Vệ Tử Câu chỉ nhẹ nhàng cười một tiếng, "Tái ông thất mã, hoạ phúc khôn lường!"

Nghĩ thoáng vậy là được rồi. "Vậy anh tính khi nào về công ty?"

"Thị lực của tôi chỉ khôi phục được một nửa, có thể phải chờ thêm ít ngày."

"Anh phải tiếp tục ở lại bệnh viện cũ nát này?" Thư ký La hỏi.

"Nát thì nát, lần này mắt tôi có thể khôi phục thị lực, một nữa công lao là nhờ ông bác sĩ nơi này. Không nghĩ tới ông bác sĩ này chuyên ngành nhãn khoa ở Nhật Bản năm xưa, ông từng có bệnh nhân bị như vậy, ông cũng coi là bác sĩ tài năng." Coi như trời không phụ hắn, để cho hắn gặp được bác sĩ tốt.

"Vậy anh cứ tiếp tục ở lại. Đúng rồi, anh cùng kế toán Lăng xảy ra chuyện gì? Tại sao cô ấy không trực tiếp đưa đồ cho anh, trực tiếp nói xin lỗi với anh?"

"Có một ít hiểu lầm. Chờ tôi về công ty sẽ tìm cô ấy."

"Vậy tôi đi trước."

Vệ Tử Câu đưa cô tới cửa, "Tôi sẽ sớm trở về, không cần quá nhớ tôi."

"Tôi mới lười nhớ anh, ngược lại mấy nhân viên nữ khác thì phải mong chờ mỏi mắt rồi." Cô vẫy tay chào tạm biệt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít thời gian để thư giãn với những truyện cười, thơ vui, đố vui, hình ảnh vui và cập nhật tin tức từ trang hay nhat chẳng hạn như tay du ky hai, mr bean lam banh sandwich rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.

loading...
DMCA.com Protection Status