Tổng tài bá đạo giành vợ yêu

Chương 292


Bạch Lộ nhịn xuống thở dài, cô chưa từng thấy Lương Phi Phàm bị bệnh, mà giờ khắc này người đàn ông đứng trước mặt mình trước sau vẫn luôn có thần thái trầm ổn lạnh lùng đã lộ ra mấy phần tiều tụy, khóe mắt chân mày cũng mang theo sự mệt mỏi. Cô đau lòng. Anh không mở miệng nói chuyện nhưng cô đã đứng trước mặt anh, đã không có gì cần phải kiểu cách, xốc lại ba lô trên vai, cô tiến lên một bước.

“Quan Triều nói sức khỏe của anh… A…” Lời còn chưa dứt thì cổ tay cô bỗng nhiên bị người nắm lấy, sau đó thân hình cao lớn của Lương Phi phàm tiến đến kéo cô vào trong ngực mình, không cho cô cơ hội nói hết lời đã đưa tay giữ lấy gáy cô.

Bạch Lộ: “Lương Phi Phàm!”

“Nói cho anh, sao em lại tới đây?”

“...”

“Là quan tâm anh, lo lắng cho anh, vẫn muốn anh, là em lựa chọn lần nữa trở lại bên cạnh anh, tha thứ cho anh, đúng không?” Lương Phi Phàm đưa môi vào gần sát cô, mùi cơ thể của cô anh không ngửi thấy vì đang bị cảm, mũi anh bị nghẹt, nhưng cảm xúc mềm mại này ở trong tay mình, trong lồng ngực mình lại rất chân thật. Anh hít sâu một hơi, giọng hơi khàn vì bệnh nhưng lại hấp dẫn kiểu khác: “Bảo bối, nói cho anh, anh đang không phải nằm mơ, em thật sự ở trước mặt anh, em thật sự tự mình tới thành phố A tìm anh sao?”

“Lương Phi Phàm…” Bạch Lộ nhỏ giọng gọi tên anh, hai tay đang rủ xuống bên người từ từ chủ động đưa lên ôm lấy hông anh, chỉ cảm thấy thân thể cường tráng của Lương Phi Phàm đột nhiên cứng đờ. Chốc lát sau anh ôm cô càng chặt hơn, giọng anh trầm thấp cùng hơi thở phả vào tai cô: “Trả lời vấn đề vừa rồi, tại sao tới đây, muốn anh sao?”

Bọn họ từng có vô số lần thân mật nhưng lúc này vẫn khiến Bạch Lộ tim đập mạnh hơn, có chút xấu hổ vì với chuyện làm tình cô sẽ không tỏ ra chủ động. “Em muốn anh”, ba chữ đơn giản như vậy nhưng lại giống như có sức nặng ngàn cân, cũng không phải là cô keo kiểu biểu đạt ra ngoài mà với cô mà nói nó quá mức trân quý.

Môi cô mấp máy, hồi lâu sau rốt cuộc vẫn kiễng chân lên hôn vào đôi môi khô ráp của anh.

Cô chỉ muốn chạm nhẹ rồi đẩy ra nhưng Lương Phi Phàm nhanh chóng đưa tay giữ lấy gáy cô, từ bị động biến thành chủ động hôn cô thật sâu. Môi anh vuốt ve môi cô, hô hấp của anh có chút rối loạn, nặng nề gặm nhấm bờ môi của cô. Bạch Lộ phát ra âm thanh mơ hồ nhưng lại càng kích thích anh, anh nhấc cả người cô lên ôm thật chặt, giọng nói chứa bao nhiêu nhớ nhung: “Anh không biết em hôn anh như vậy có nghĩa là gì, mặc dù em cái gì cũng không chịu nói nhưng em đã tới đây anh sẽ không tay em ra nữa, em chạy không thoát đâu.”

Lương Phi Phàm ôm lấy Bạch Lộ, từng bước lui lại ngã lên ghế sô pha, anh đem thân thể cô đặt lên ghế sô pha rồi đè lên, tay anh vuốt ve thân thể cô qua lớp vải.

Chỉ một thời gian không chạm vào cô, bây giờ cô lại đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, sao anh có thể đè nén được ham muốn có cô, chỉ cảm giác chân thật nhất này mới khiến anh cảm nhận được cô ở bên cạnh mình.

Anh vừa tiến đến liền cứ như vậy xông vào khiến Bạch Lộ có chút không chịu nổi. Thân thể theo bản năng co rúc một cái, cô cắn răng khẽ kêu rên nhưng âm thanh này vào tai Lương Phi Phàm lại càng quyến rũ, giống như đang thúc giục anh.

“Ư… Lương Phi Phàm, anh…”

“Gọi anh là Phi Phàm, ngoan, đừng lộn xộn kẻo quá kích thích, anh không muốn nghỉ sớm… bảo bối, ngoan một chút…”

Lương Phi Phàm lúc này chạm vào người cô tất nhiên là vui vẻ. Bạch Lộ tính tình tương đối bảo thủ nhưng nghe những lời này lại càng nhạy cảm, chỉ cảm thấy trong cơ thể có từng cơn sóng tình xông tới.

Lương Phi Phàm cảm thấy phần thân của mình ở trong cơ thể cô, cảm giác ấm áp đó bao quanh khiến anh càng muốn vào sâu. Bạch Lộ khẽ giãy dụa, không giống như mấy lần trước cô tâm không cam tình không nguyện, lần này cô chủ động đến gần anh giống như lời anh vừa mới nói, cô định lần này tiếp nhận anh, tha thứ cho anh, không chỉ là cho anh một cơ hội mà cô cũng cho mình cơ hội có được một tương lai hạnh phúc.

Lương Phi Phàm qua lúc ban đầu kích động, bây giờ dĩ nhiên đã bình tĩnh lại. Anh có thời gian từ từ chơi đùa với cô. Lương Phi Phàm giống như một bậc thầy hướng dẫn từng bước, cô ý loạn tình mê như ngay cả quên mất mình là ai, chỉ muốn dựa theo hướng dẫn của anh để có được thỏa mãn lớn nhất.

Trên dưới đồng thời bị kích thích khiến Bạch Lộ quên mất dè dặt, cô chỉ cảm thấy trong cơ thổ trào lên một cảm xúc như bao phủ khắp toàn thân, tóc được cột đuôi ngựa ở đằng sau bị Lương Phi Phàm tháo tung, mái tóc dài đen nhánh như thác nước rũ xuống sống lưng cô, vài sợi tóc dính vào mồ hôi trên mặt cô.

Dáng vẻ như vậy lại càng quyến rũ khiến Lương Phi Phàm nổi điên… làm tình kịch liệt khiến Bạch Lộ ngủ mê man.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.5 /10 từ 3 lượt.
loading...