Tổng tài baba: Mami giận thật rồi!

Chương 3: Em trai cùng cha khác mẹ

Mộ Tư Phàm đánh một giấc tới sáng, không biết phải lời nói của Mục Lạc Anh như một liều thuốc hay không mà khiến Mô Tư Phàm ngủ nhiều như thế. Nhưng cũng tốt đi, đỡ làm cho cô phải tức khi nói chuyện với anh.

Tuy nói là chung phòng, nhưng Mộ Tư Phàm ngủ giường, còn cô thỳ ngủ sofa. Một cái sofa ở đây đủ để thân hình nhỏ bé của cô nằm đủ. Nói là phòng nhưng nó còn rộng hơn cái nhà của cô thuê trước đây. Mà thường ngày cô ở bệnh viện còn nhiều hơn ở nhà.

"Ưm"_đôi mắt to tròn của Mục Lạc Anh khẽ động, cái môi cũng mấp mấp. Vươn vai một cái, nhìn xung quanh căn phòng chẳng thấy tên ngốc kia đâu. Lòng dâng lên cảm giác bồn chồn, bước chân xuống nền nhà lạnh lẽo tìm anh.

Vừa mở của đã thấy cái bản mặt vô cùng đáng yêu rồi.

"Chồng làm cho vợ đấy, bổ dưỡng nữa "_anh đưa ra ly sữa còn nóng như vừa mới làm.

"Không ngờ anh cũng biết làm "_cô nhận lấy ly sữa, uống một hốp, không tệ nha.

"Vợ đang chê chồng đó sao?"_anh không vui mà tiến lại giường ngồi.

Cô biết rằng anh lại dở chứng giận dỗi, không muốn đôi co với anh ta làm gì, nhưng nhìn cái bản mặt yêu nghiệt này, đành phải duốt giận vậy:" Tôi không chê anh, sữa cũng rất ngon ".

"Vậy vợ thưởng cho chồng đi "_anh vui mừng khi nghe khen, dở trò cún con mà dụ hoặc cô.

"Thưởng gì?"_cô vừa uống sữa vừa nói.

"Cũng là sữa, nhưng phải tinh khiết cơ?".

"Hửm? Ở đâu ra mà có cho anh uống"_cô khó hiểu nhìn anh.

"Cái đó đó"_anh chỉ tay về phía đôi gò bồng của cô.

Làm cho ai kia mặt đỏ bừng bừng, đang uống mà ho sặc sụa.

Mục Lạc Anh:"............."_biến thái, biến thái quá đi.

"Sao mặt vợ đỏ vậy?"

"Do sữa nóng thôi ".

"Vậy để chồng thổi cho ".

"Không cần ".

- Cốc cốc.

"Ai vậy?"_cô đặt ly sữa xuống, hỏi.

"Thưa thiếu gia và tiểu thư, ông bà chủ cho gọi hai người xuống ăn bữa sáng "_quản gia Mộc nói.

"Được rồi, tụi con xuống ngay".

Nói rồi, cô cùng anh xuống lầu. Từ xa nhìn thấy thức ăn bụng cô lại làm rộn lên. Ngồi ngay ngắn xuống ghế.

"Đông đủ rồi,mọi người ăn cơm đi"_ông Mộ vui vẻ nhìn tất cả mọi người.

"Vợ, vợ đút chồng ăn đi"_anh quay qua cô hào hứng chỉ chỉ vào miệng.

"Lớn rồi, tự ăn đi còn kêu đút nữa"_cô chưa kịp lên tiếng liền bị Lâm Đàn cắt ngang, lời nói vô cùng khinh miệt.

Nhìn bà ta rất ghét Mộ Tư Phàm thì phải? Hay bà ta không phải mẹ anh ấy?.

"Huhuhuhuhu, bà là người xấu bà im đi "_anh bật khóc như trẻ con. Cô cũng thấy đau lòng. Vươn tay lau nước mắt cho anh. Xoa xoa đầu anh, đây là hành động mà anh rất thích, cứ mỗi lần khóc được xoa đầu liền nín ngay.

"Anh hai à! Anh cũng trẻ con quá đi, lớn như vậy mà còn khóc nữa, thật là mất mặt mà"_Mộ Tư Lĩnh khó chịu mắng anh.

Lời nói liền gây sự chú ý của cô, hắn ta có phần giống Mộ Tư Phàm nhưng tính cách vô cùng hóng hách. Nếu cô đoán không lầm thỳ đây là Mộ Tư Lĩnh.

Ông Mộ thấy không khí vô cùng trùng xuống, liền nói:"Thôi được rồi, ăn cơm đi".

Lâm Đàn đặt đũa xuống, đậo bàn:"Ông không thấy con trai ông bảo tôi im sao, ông còn binh nó, bữa com này nuốt không vô nữa rồi"

"Nó không phải con bà sao?".

"Con tôi? Nó là con của vợ trước chẳng có quan hệ máu mũ gì với Lâm Đàn này cả"_Lâm Đàn nhìn anh, nhưng lời nói lại vô cùng thâm sâu.

"Bà...."_ông Mộ ôm lấy tim mình mà ngã xuống.

Theo như cô thấy thỳ ông Mộ bệnh tim, nhanh chóng đỡ ông ấy lên phòng.

Lâm Đàn và Mộ Tư Lĩnh hờ hửng đi phía sau, chẳng tỏ ra quan tâm.

"Mau gọi bác sĩ"_quản gia Mộc lo lắng nói.

"Không cần đâu bác, để con khám cho "_cô nhìn quản gia.

"Cô biết gì mà khám chứ"_Lâm Đàn nhịn không được mà nói.

"Vợ cứ khám đi, chồng bảo vệ vợ"_anh chứng kiến cảnh vợ mình bị ức hiếp, nhanh chóng đứng ra.

Những lời ngọt ngào này của anh đã thành công làm trái tim cô rung động. Đúng! Có lẽ cô đã yêu tên ngốc này rồi.

"Ừm"_cô cười, ánh mắt dịu dàng nhìn anh, tiến lại giường khám cho ông Mộ.

"Không có vấn đề gì, do tức giận nên bệnh tái phát, nghỉ ngơi sẽ không sao".

"Cô thỳ biết gì mà nói chứ?"_Lâm Đàn khinh bỉ nhìn cô.

Cô lạnh lùng nhìn bà ta, môi nhếch lên:"Tin hay không tùy bà".

Ánh mắt như xuyên thấu bà ta, hai tay Lâm Đàn bấu chặt vào nhau. Run bần bậc.

Cô không nói gì nữa kéo tay anh rời khỏi.

"Mẹ, chị ta thật đáng ghét"_Mộ Tư Lĩnh nhìn theo bóng lưng hai người.

"Con yên tâm, mẹ sẽ khiến cô ta và tên ngốc kia cùng nhau xuống địa ngục"_Lâm Đàn cười tà ác.

- ---------

Cô và anh trở về phòng, vô tình gặp quản gia, thật ra trong lòng cô đang phân vân về lời nói của Lâm Đàn khi ở bàn ăn. Cô đoán quản gia chắc chắn biết, nên nhanh chóng kêu ông.

"Lạc Anh có chuyện gì sao?".

"Vào phòng con rồi hãy nói".

Cô cùng Mộ Tư Phàm và quản gia Mộc vào phòng.

"Bác có thể nói con nghe về bà Lâm và Tư Phàm được không?".

"Thật ra thiếu gia và Lâm Đàn không có quan hệ máu mũ gì cả, bà ấy là mẹ kế của thiếu gia, còn nhị thiếu gia mới là con ruột của bà ấy "_quản gia Mộc vừa nói, đôi mắt có chút đượm buồn.

"Bác kể con nghe về Tư Phàm và bà Lâm rõ hơn đi ạ"_theo như hành động cùng lời nói của Lâm Đàn lúc nãy đối với Tư Phàm, cô có thể đoán được một phần là họ không phải mẹ con.

Cô nhớ lúc ở bệnh viện, tuy bà ta khóc rất nhiều nhưng lại vô cùng giả tạo.

Quản gia Mộc chăm chú kể lại:"Vào 20 năm trước, thiếu gia được sinh ra, nhưng không may mẹ thiếu gia liền qua đời, một mình ông chủ nuôi thiếu gia. Đến năm thiếu gia 11 tuổi, ông chủ dẫn phu nhân về nhà và tổ chức lễ cưới cậu chủ khóc rất nhiều bà mình cưới vợ.Cũng ngày hôm đó, cậu chủ như biến thành người khác, ít nói trầm lặng hơn. Có khi một tháng không nói chuyện, dù có nói cũng không quá ba từ.

Đến năm thiếu gia 13 tuổi, phu nhân hạ sinh được nhị thiếu gia là Mộ Tư Lĩnh. Cả nhà ai cũng bận rộn, nhưng thiếu gia cũng chẳng quan tâm đến, lúc thiếu gia 28 tuổi, Phàm thị được gia lại cho thiếu gia, nhưng không ngờ do tai nạn nên Phàm thị bây giờ là do nhị thiếu gia tiếp quản".

Tai nạn! Lúc đó mình đã cứu anh ấy!

"Nếu nói vậy, Mộ Tư Lĩnh mới 17 tuổi "_cô vuốt cằm nói.

"Đúng vậy".

"Nếu Phàm thị giao cho một người quá nhỏ tuổi...."_đang nơi cô bỗng dừng lại. Hỏi câu khác.

"Mẹ Tư Phàm tên gì vậy bác ".

"Địch Mẫn Nhu, bà ấy rất xinh đẹp".

"Tên bác ấy đẹp thật, ước gì con có thể nhìn thấy dung mạo của bác ấy "_cô vô thức nói.

"Ngày mai là ngày giỗ của phu nhân, nhưng tiếc là không ai nhớ đến cả"_quản gia Mộc nói đến đây, ủ rũ.

"Ngay cả ông Mộ luôn sao?".

"Ông chủ có nhớ, nhưng thường năm chỉ có thiếu gia đến mộ của phu nhân. Cũng cái ngày đó, thiếu gia sẽ không về nhà, nhưng hôm nay thiếu gia lại thành như vậy không biết ai sẽ đến đó thăm viếng bà ấy...hazzz".

"Bác chỉ con đường đến đó đi, con sẽ dẫn anh ấy đi thăm mẹ ".

"Đồi hoa oải hương ở ngoại ô thành phố, nơi đó được thiếu gia xây dựng như một cung điện toàn loài hoa oải hương mà phu nhất thích ".

"Thật ngưỡng mộ, ngày mai con sẽ dẫn anh ấy đến ".

"Được rồi, ta còn công việc phải làm không nói chuyện với con nữa "_nói rồi quản gia rời khỏi.

Câu chuyện đau lòng, nhất định mình sẽ bảo vệ Tư Phàm.

Nhắc mới nhớ, nãy giờ không nghe tiếng nhỉ?.

Không ngờ ai kia lại ngủ một cách rất ngon, giống như mới được nghe kể chuyện vậy. Đắp chăn cho anh. Cúi người hôn nhẹ vào trán anh:"Em sẽ maĩ ở bên cạnh anh".

Trời đã là 12h trưa, cô cũng phải đến bệnh viện. Với lấy cái áo khoát rồi rời khỏi

- -------------

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.7 /10 từ 13 lượt.
loading...