Tổng tài mỹ nhân yêu cận vệ

CHƯƠNG 182: KHÔNG GẢ ĐI ĐƯỢC THÌ ANH PHẢI CHỊU TRÁCH NHIỆM (2)



CHƯƠNG 182: KHÔNG GẢ ĐI ĐƯỢC THÌ ANH PHẢI CHỊU TRÁCH NHIỆM (2)

“Thật chứ? Vậy anh định mời tôi ăn gì?” Hứa Hiểu Tinh cười hì hì hỏi, trong lòng vô cùng vui vẻ.

“Cô muốn ăn gì?” Diệp Lăng Thiên quan sát xung quanh một chút.

“Tôi muốn ăn gì đều được hả? Vậy tôi phải chọn món đắt nhất mới được, đến lúc đó anh đừng xot ví nhé.” Hứa Hiểu Tinh bật cười ha ha nói.

“Không xót ví đâu, cô nói đi, ăn cái gì?” Diệp Lăng Thiên cười hỏi.

“Vậy được, phía trước có nhà hàng cay Tứ Xuyên, khá ngon, chúng ta đến chỗ đó ăn đi.” Hứa Hiểu Tinh chỉ một nhà hàng phía trước nói.

“Được.” Diệp Lăng Thiên gật đầu, hai người đi về phía trước, bỗng nhiên nhìn thấy bên đường có một đám đông đang vây lại, rất nhiều người đang cười, có vài người từ bên đó đi tới, vừa đi vừa cười, nói: “Tôi nói anh biết, nếu người này không phải kẻ ngu thì cũng là kẻ lừa đảo.”

“Chuyện gì thế? Sao đông vậy, chúng ta đi xem đi.” Hứa Hiểu Tinh tò mò, liền đi tới.

Hầu như ai cũng có tính thích hóng chuyện nhưng Diệp Lăng Thiên thì không, tuy vậy Hứa Hiểu Tinh đi đến chỗ đó rồi, nên anh cũng chỉ có thể đuổi theo.

Đi đến đám đông, Diệp Lăng Thiên rướn lên nhìn bên trong một chút, chỉ thấy bên đường có một thanh nhiên khoảng hai mươi hai, hai mươi ba tuổi đang đứng, người đó mặc quần jean hơi bạc màu và áo sơ mi cổ đã sờn, trong tay cầm một tờ giấy báo, trên tờ giấy viết mấy chữ to bằng bút lông: “Xin cho tôi hai trăm bốn mươi triệu để chữa bệnh cho ba, tôi hứa sẽ làm trâu làm ngựa cả đời trả nợ, chỉ cần là chuyện không phạm pháp, cả đời tôi sẽ phục vụ cho bạn.”

Nhìn thấy cái này, Diệp Lăng Thiên nhíu mày.

“Người này thật thú vị, đứng bên đường xin hai trăm bốn mươi triệu, đúng là điên, ai sẽ cho chứ? Cậu ta định bán mình sao? Tôi đoán nếu là cô gái có chút nhan sắc có thể sẽ có người tới. Liệu đây có phải tiết mục do đài truyền hình sắp đặt hay không?” Hứa Hiểu Tinh đứng bên cạnh nói với Diệp Lăng Thiên suy nghĩ của mình.

“Chàng trai, đừng đứng đây nữa, mặc kệ cậu là thật hay giả cũng không thể cho cậu hai trăm bốn mươi triệu được, hai trăm bốn mươi triệu không phải con số nhỏ. Tôi đây có ba mươi nghìn, cậu hãy cầm trở về đi.” Một ông cụ không nhìn thêm được nữa bèn đặt ba mươi nghìn xuống dưới đất trước mặt chàng trai rồi rời đi.

Chàng trai nhìn một chút rồi cúi xuống nhặt ba mươi nghìn lên, mọi người tưởng cậu ta sẽ bỏ tiền vào trong túi, nhưng không, cậu ta cầm tiền đuổi theo ông cụ, gọi với lại: “Ông ơi, ông đợi một chút.”

“Cậu muốn làm gì?” Ông cụ thấy chàng trai đuổi tới thì đề phòng lui về phía sau hai bước.

“Đây ba mươi nghìn của ông, cháu trả lại ông và cảm ơn ý tốt của ông, nhưng mà cháu thật không phải đến xin tiền, cháu chỉ muốn dùng thời gian và sức lực cả đời cháu để đổi lấy hai trăm bốn mươi triệu đồng chữa bệnh cho ba cháu thôi, cháu cảm ơn ông.” Dứt lời, chàng trai nhét ba mươi nghìn vào lại tay ông lão, sau đó tiếp tục giơ tờ giấy báo đứng nguyên tại chỗ. Mọi người đều ồ lên, nhiều người còn mắng rất khó nghe.

“Không có gì để xem, chúng ta đi thôi.” Hứa Hiểu Tinh kéo Diệp Lăng Thiên đi nhưng Diệp Lăng Thiên không đi mà còn len qua đám đông vào, đứng trước mặt chàng trai, chỉ vào tờ báo mà cậu ta giơ lên nói: “Cậu giải thích cho tôi nghe xem ý của cậu là gì?”

“Ba tôi đang nằm viện tại bệnh viện nhân dân số 3 bên kia, cần hai trăm bốn mươi triệu để làm phẫu thuật. Chỉ cần anh cho tôi hai trăm bốn mươi triệu, tôi nguyện cả đời làm trâu làm ngựa cho anh, chỉ cần không phạm pháp, anh muốn tôi làm gì cũng được, tôi không cần tiền lương, chỉ cần cho tôi cơm ăn, không đói chết là được rồi.” Chàng trai ngẩng đầu nhìn Diệp Lăng Thiên nói, không kiêu ngạo không tự ti.

“Cái gì cũng được, nguy hiểm tính mạng cũng được sao?” Diệp Lăng Thiên tiếp tục hỏi.

“Trừ việc phạm pháp thì cái gì cũng được.” Chàng trai nói với vẻ vô cùng kiên quyết.

“Được, cậu đi theo tôi đi.” Diệp Lăng Thiên lạnh nhạt nói, sau đó quay người rời đi. Hứa Hiểu Tinh trợn tròn mắt nhìn Diệp Lăng Thiên, hoàn toàn không hiểu Diệp Lăng Thiên đang làm gì.

Cô đuổi kịp Diệp Lăng Thiên hỏi: “Anh làm gì thế?”

Chàng trai thấy Diệp Lăng Thiên rời đi, đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng Diệp Lăng Thiên một lúc, rồi gấp tờ báo lại, đi theo Diệp Lăng Thiên.

“Cậu chưa ăn cơm nhỉ, ăn cơm trước đã.” Diệp Lăng Thiên quay người nói với chàng trai, sau đó hỏi Hứa Hiểu Tinh: “Nhà hàng cay Tứ Xuyên mà cô nói đó ở đâu?”

“Ngay ở phía trước, không phải, Diệp Lăng Thiên à, anh định làm gì thế? Làm từ thiện à? Nhưng mà cậu ta có thể là kẻ lừa đảo đấy, dù không phải lừa đảo, người ta cần hai trăm bốn mươi triệu, đây cũng không phải con số nhỏ.” Hứa Hiểu Tinh lo lắng khẽ hỏi.

“Cô hãy tin tôi, cậu ta không phải kẻ lừa gạt, ăn cơm trước đã?” Diệp Lăng Thiên khẽ cười với Hứa Hiểu Tinh, sau đó đi thẳng đến nhà hàng cay Tứ Xuyên. Mà chàng trai vẫn im lặng đi theo sau hai người.

Diệp Lăng Thiên đi thẳng vào nhà hàng cay Tứ Xuyên, tìm cái bàn gần bên trong ngồi xuống. Hứa Hiểu Tinh bực Diệp Lăng Thiên, thở phì phì ngồi xuống cạnh anh, chàng trai thì đứng bên cạnh bàn, không biết nên làm thế nào.

“Ngồi đi, cậu định đứng ăn cơm à?” Diệp Lăng Thiên nhìn chàng trai, hờ hững hỏi. Chàng trai lại đứng ngẩn ra, sau đó ngồi xuống đối diện Diệp Lăng Thiên.

“Xin hỏi mọi người muốn dùng gì?” Lúc này, nhân viên phục vụ cầm thực đơn tới.

“Cô chọn đi, muốn ăn gì thì ăn đó.” Diệp Lăng Thiên nhìn Hứa Hiểu Tinh một chút nói.

“Tôi đang không hiểu rốt cuộc anh muốn làm gì, đưa menu cho tôi.” Hứa Hiểu Tinh trợn mắt nhìn Diệp Lăng Thiên, sau đó nói với nhân viên phục vụ.

Cô cầm thực đơn gọi liền tám, chín món, nghe có vẻ là định dồn toàn bộ sự tức giận với Diệp Lăng Thiên vào việc gọi món ăn vậy.

“Tạm thế đã, nếu không đủ lát nữa tôi sẽ gọi thêm.” Hứa Hiểu Tinh đưa menu cho nhân viên phục vụ.

Diệp Lăng Thiên chỉ mỉm cười, rồi quay qua nhìn chàng trai vẫn đang ngồi đối diện mình hỏi: “Cậu là quân nhân à.”

Nghe câu Diệp Lăng Thiên nói mà Hứa Hiểu Tinh và chàng trai đều sững sờ, không biết anh là hỏi hay là khẳng định. Chàng trai gật đầu đáp: “Đúng vậy, tôi từng là quân nhân, mới xuất ngũ năm ngoái.”

“Sao anh biết cậu ta là lính? Trước đây anh quen cậu ta à?” Hứa Hiểu Tinh kinh ngạc hỏi.

“Nhìn tư thế đứng trước đó và tư thế ngồi hiện tại của cậu ta là có thể nhìn ra được.” Diệp Lăng Thiên thản nhiên nói.

Hứa Hiểu Tinh tò mò nhìn chàng trai ngồi đối diện, quả nhiên, cậu ta vẫn luôn ngồi thẳng tắp ở đó.

Hứa Hiểu Tinh quay mặt nhìn Diệp Lăng Thiên một chút, mới phát hiện, Diệp Lăng Thiên cũng vẫn luôn ngồi thẳng tắp, giống như trong trí nhớ Hứa Hiểu Tinh, dù là lúc nào, Diệp Lăng Thiên cũng đều ngồi, đứng thẳng như thế, chỉ là trước kia cô chưa từng chú ý tới mà thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 6 lượt.

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như tu cuu lay minh, thich hue duyen Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.

loading...
DMCA.com Protection Status