Tổng tài ngốc nghếch của nhà ai?

Chương 120


"Cô Lam, cậu Minh nói muốn gặp cô!" Bác sĩ đưa điện thoại của mình đến trước mặt Hạ Lam, thân thiện gật đầu "Cô cầm đi!"

"Cảm ơn anh! Tôi không dám phiền anh nữa!" Hạ Lam không cầm điện thoại mà chỉ với tay tắt cuộc gọi đang chờ đi. Cô lấy điện thoại của mình từ trong túi bấm số Văn Minh gọi đi "Tôi dùng cái này được rồi!"

"Vậy cô nghỉ ngơi đi, nếu muốn xuất viện thì cứ báo với y tá!" Bác sĩ không khách khí đứng dậy, xoay người dặn dò "Tôi xin phép có việc trước!"

"Vâng, chào anh!" Hạ Lam cầm máy đưa lên tai, vừa tầm bên kia đầu dây cũng xuất hiện giọng nói trầm thấp quen thuộc "Văn Minh, là tôi đây!"

"Em thế nào rồi?" Văn Minh ừ nhẹ, hỏi lại một lần "Cảm thấy đỡ chóng mặt chưa? Bác sĩ đưa hướng điều trị thế nào rồi?"

"Không vấn đề gì!" Hạ Lam vô tâm cười "Tôi truyền nước tí là ok, do thiếu máu, chế độ ăn uống chưa đủ dinh dưỡng.."

"Thật?" Văn Minh nghi hoặc hỏi lại, giọng nói của cậu ta có tiếng vang, mặc dù rất nhỏ nhưng Hạ Lam vẫn có thể nghe rõ. Chắc lúc này cậu ta vẫn còn ở trong phòng họp chưa ra, đúng là phong cách bất-lịch-sự của tổng giám đốc, giữa cuộc họp cũng có thể nghe điện thoại được! "Sao anh vẫn cứ có cảm giác em đang giấu anh cái gì?"

"Giấu cái gì? Cậu nhạy cảm quá rồi đấy!" Cô bĩu môi, nhanh chóng gạt phắt đi "Thôi cậu làm việc của cậu đi, tôi cũng chuẩn bị xuất viện đi làm đây!"

"Em định đến cửa hàng?" Văn Minh lạnh giọng, nghiêm túc "Không cho phép! Vừa mới như vậy đến đó làm gì? Em cứ ở nguyên đó, anh đến đón em về nhà!"

"Thôi thì về nhà!" Hạ Lam cuống lên, cô nhanh chóng đồng ý "Cậu không cần đến, tôi tự về nhà là được!"

"Làm sao tự được? Anh không yên tâm!"

"Ấy ấy, bác sĩ gọi tôi thay nước! Chắc phải hai tiếng nữa mới xong hết mọi thứ.." Cô bặm môi, dù sao cũng không thể phá ngang chuyện của Văn Minh được. Cô không vấn đề gì, cậu ta lại tự dưng bỏ cả cuộc họp chạy tới đây.. Ôi, thôi đi! Hạ Lam cô không phải loại Đắc Kỷ đó! "..Tôi hơi buồn ngủ, đi ngủ một lúc! Hai tiếng nữa cậu đến đón tôi đi ăn trưa nhé!"

"Hai tiếng?"

"Đúng! Là 11h30 đó, nhớ đừng quên!"

"Anh biết rồi.."

"Cúp máy đi!"

"..."

"Này! Cúp máy trước đi!"

"Vợ ~ Em còn chưa có hôn tạm biệt anh ~"

"==!!!"

*

Thỏa mãn nghe ai đó "moahh moahh" liên tục vào tai nghe điện thoại. Văn Minh đợi Hạ Lam tức giận và xấu hổ cụp máy xuống mới ngọt ngào cất điện thoại đi. Mấy vị cổ đông trong phòng họp đều đã được "xử lý" xong xuôi và rời đi hết cả. Lúc này, ở đây chỉ có cậu cùng vài trợ lí thân thiết và vệ sĩ bảo vệ. Dù sao bên kia của Hạ Lam cũng có rất nhiều người, nếu cô ấy thật sự không ngoan ngoãn, dám nói dối cậu rời đến cửa hàng những người đó sẽ thông báo ngay cho cậu. Và nếu như cô ấy nói dối.. Văn Minh nhếch môi cười tà, khỏi phải nghĩ nữa, càng có cơ hội cho cậu tiến tới!

Vừa mới tiếp nhận tập đoàn nhưng công việc Văn Minh phải xử lý lại không quá nhiều. Thứ nhất là do tay cậu dài, vươn rất xa, nhân viên chủ chốt ở nơi này hầu như đã nằm dưới trướng Văn Minh cả. Thứ hai là vì đội ngũ trợ lý vô cùng chuyên nghiệp và tài năng của cậu. Ai nấy đều là tinh anh, trừ khi là chuyện đặc biệt quan trọng, nếu không, chẳng ai phiền đến sự nghỉ ngơi của "ông chủ nhỏ" làm gì.
Các vị cười Văn Minh chủ quan như vậy có ngày mất cả tập đoàn còn không hay biết? Đừng mơ! Chuyện đó có thể xảy ra với bất kì ai - trừ nam chính! Ai bảo cậu ta là con cưng của trời, có trong mình khả năng "hóa nguy thành an", lại giắt lưng cả đống bàn tay vàng sáng lấp lánh làm gì chứ? Chuyện Văn Minh chỉ lướt qua lập tức nắm rõ tình hình công ti, nghĩ ngay ra hướng giải quyết kịp thời, lại sở hữu đội ngũ trợ lý giỏi giang trung thành.. Là chuyện quá bình thường!

Yên tâm cất lại điện thoại vào túi áo vest, Văn Minh lắng nghe vài tin tức "thú vị" các trợ lý mới thu thập được. Chẳng hiểu vô tình, hữu ý thế nào, chuyện Trần Duy ăn cơm tù cũng đến được chỗ này! Nghe đến thông tin ấy Văn Minh thật sự không biết nên cười hay nên khóc đây. Đã cho anh ta cơ hội Đông Sơn tái khởi, ấy vậy mà người trợ lý cũ này lại không biết điều, đắc tội người ta để bị người ta trừng trị đến mức này.
Giao cấu với trẻ vị thành niên, chưa cần biết là tự nguyện hay không tự nguyện mức phát chắc chắn đã là ăn cơm tù vài năm. Đã vậy anh ta còn có một thân phận nổi khác chính là giảng viên. Một giảng viên vi phạm kỉ cương đạo đức không biết còn bị lên án mạnh mẽ đến đâu nữa.
Haizzz, xem ra khả năng quay trở lại của bạn Duy là rất thấp, thấp đến đáng thương. Cậu có nên nhân cơ hội này, đến xem anh ta một chút không nhỉ?

"Tổng giám đốc.." Một anh chàng trợ lý ưa náo nhiệt hỏi dò "Người này chẳng phải trợ lý cao cấp tiền nhiệm của cậu sao?"

"Đúng!" Văn Minh gật đầu, nhướn mày "Thế nào? Anh tò mò muốn biết anh ta có phải do tôi nhét vào đó không à?"

"Đâu có.." Trợ lý cười cười, mặc dù tất cả mọi người ở đây đều là người thông minh, nói một câu, hàm ý cả mười.. Nhưng anh thật sự chỉ đơn thuần muốn xem vui thôi mà! Ai chẳng biết cậu Minh xưa nay chỉ đánh vào kinh tế, không bao giờ dùng thủ đoạn bẩn thỉu chứ? "Tôi.."

"Tôi không đủ khả năng đâu!" Văn Minh đứng dậy, dứt khoát quyết định "Nhưng tôi cũng tò mò muốn biết vì sao anh ta vào được đó đấy! Này, dù sao chúng ta cũng rảnh, đến thăm anh ta chút đi!"

Ông mãnh!
Có ông là rảnh thôi! Chúng tôi còn đang bù đầu lên đây này!
Vậy là.. Với mức lương trả trước cao đến mức khiến người ta hoa mắt, đám người này dù muốn kháng nghị cũng không dám đưa ra miệng. Ai nấy vừa tất bật sắp xếp công việc, vừa chạy theo đảm bảo an toàn cho cậu chủ.

Phòng giam đâu phải nơi thích là đến chứ? Cậu Minh, rốt cuộc cậu học được tính cách tùy hứng này từ bao giờ?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như ngu nhu vo chong, tin tuong vao hoc tro rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.