Tổng tài ngốc nghếch của nhà ai?

Chương 124


"Cậu.. Cậu nói cái gì vậy?" Từ khi nào? Từ khi nào Văn Hóa này lại biết chuyện Hồng Ngọc có thả thính diện rộng với nhiều người như thế? Không phải trước đây cậu ta vẫn luôn mù mờ, cô nói gì, dẫn dắt ra sao liền nghe như vậy à? "Văn Hóa! Đừng làm ra chuyện khiến bản thân hối hận, dừng lại đi, chúng ta nói chuyện được không?"

"Tôi không muốn!" Văn Hóa đem hai bàn tay của Hồng Ngọc đè lên cao, cười khẩy "Hồng Ngọc chắc cũng không muốn đâu nhỉ, có phải vì em sợ tôi không đủ sức làm em thỏa mãn hay không?"

"Đứng dậy! Nếu không tôi la lớn bây giờ đó!" Hồng Ngọc cắn môi, nước mắt từ hai hốc mắt xinh đẹp chảy tràn. Bình thường chỉ cần cô dùng đến chiêu này Văn Hóa lập tức sẽ đầu hàng vô điều kiện. Hi vọng lần này cũng thế, nếu không mối quan hệ mập mờ này của hai người sẽ không thể duy trì được nữa.
Hồng Ngọc còn chưa muốn mất đi lốp dự phòng này đâu! Nhị thiếu Trịnh gia, không có tiếng cũng có miếng, hơn nữa công việc lúc này của cô cũng phải nhờ vào cậu ta trả lương đó!
"Văn Hóa.. Xin cậu.."

"La lên đi!" Hắn ta giang tay, mạnh mẽ xé rách lớp áo ngoài của Hồng Ngọc. Nhất thời nửa người trên của cô hiển lộ ngoài không khí, làn da trắng hồng hơi ửng đỏ đủ khiến bất kì người đàn ông nào mất lí trí "Để đám vệ sĩ ngoài kia chạy vào đây, nhìn thấy cảnh em bị làm đến thần hồn hỗn loạn ra sao!"

"Cậu.. Cậu.."

"Không khéo họ còn giúp chúng ta quay video hoặc nhập cuộc chung vui.. Lúc đó nữ thần của tôi làm sao chịu được?"

"..."

Không để Hồng Ngọc nói ra bất kì một lời khuyên can nào nữa, Văn Hóa cúi người, đem mảnh áo lớn vừa xé trên người cô ra, nhét thẳng vào miệng Hồng Ngọc. Nhất thời, nữ thần dưới thân hắn chỉ có thể phát ra những tiếng "ưm.. a" vô nghĩa kích thích thần kinh người khác. Đôi mắt Văn Hóa càng lúc càng đỏ, môi miệng đều khô đắng khó tả. Trong đầu hắn cũng nảy ra hàng loạt suy nghĩ đấu tranh, nếu lúc này dừng lại, mọi chuyện sẽ được cứu vớt. Còn nếu hắn làm tới, thế nào sau này cũng không thể giữ được tâm Hồng Ngọc nữa.
Nhưng khi món ngon dâng tận miệng, mỹ nhân nằm dưới thân còn có thể ngừng? Không! Hắn làm không được! Nếu như sau này cô không muốn cùng hắn dây dưa nữa, Văn Hóa sẽ tiếp tục thế này, giam cô lại bên cạnh hắn, làm đến khi cô không chạy được nữa thì thôi!

Làm đến khi cô không thể chạy được nữa thì thôi!
Không thể chạy!

Lí tính lập tức bị sóng xô thật xa, Văn Hóa cúi người gặm cắn từng mảng da thịt sống động bên dưới. Sự đụng chạm xác thịt ngọt ngào này khiến hắn cảm thấy thế giới đáng sống hơn bao giờ hết. Những giọt nước mắt của Hồng Ngọc rơi rớt đầy trên ga giường trắng tinh càng khiến hắn mê loạn. Vươn bàn tay đến đôi bạch thỏ trắng hồng, lại đưa xuống vùng nhụy hoa chặt chẽ phía dưới. Văn Hóa rất nhanh đã khơi dậy được sự thích thú trong thân thể Hồng Ngọc, khiến cô khép chặt hai chân, đôi mắt đẹp sợ hãi mở to đầy tan vỡ. Văn Hóa chỉ mới 18, nhưng hắn chính là tay tình trường dày dạn, nhìn biểu hiện này của cô đã lập tức đoán được Hồng Ngọc cũng đã cảm thấy vui thích lắm rồi.

"Em thật nhạy cảm!" Văn Hóa cúi mặt, nói thầm vào tai Hồng Ngọc. Sự kích thích trí mạng này khiến cô nhắm chặt mắt, tiếng rên rỉ vỡ vụn trong cổ họng. Văn Hóa cười nhẹ, hắn kéo khóa quần, để lộ con thú đang cứng đến mức muốn nổ tung, nhẹ nhàng đem nó chà xát cửa động sâu đến hút hồn "Mới chỉ một ngón tay của tôi đã chịu không nổi, vậy nếu cái này có phải sẽ khiến em thích đến chết hay không?"

"Ưm.." Hồng Ngọc hốt hoảng cảm nhận được thứ gì đó khác thường đặt ngay trước nơi yếu hại của cô. Ra sức khép chặt chân lại, nhưng nơi đó đã bị Văn Hóa chặn cứng không thể phản kháng.
Đừng đùa!
Đừng có đùa!
Cô đã giữ gìn bao năm nay đó, đừng bảo chỉ vì chút giận
dỗi con con đó mà cậu ta dám đang tâm phá hoại trinh tiết của cô!
Không muốn!
Trịnh Văn Hóa cậu mau cút xuống cho tôi!

"Chặt thật.." Văn Hóa vẫn rất nhẹ nhàng, từng chút, từng chút một nhét vào phía trong chật hẹp của Hồng Ngọc. Hắn ngạc nhiên vô cùng khi phát hiện ra bên trong động ẩm ướt của cô xuất hiện một thứ ngáng đường "Em vẫn còn? Em chưa từng quan hệ với ai?"

"..." Hồng Ngọc đau đến độ nhức nhối, nhưng trong cái đau đớn ấy lại tồn tại một tia khoái cảm xa lạ khiến cô quằn quại. Nhắm mắt lại, gật đầu khó nhọc, Hồng Ngọc âm thầm chửi bới trong lòng. Mày nghĩ bà đây dễ dãi lắm à? Đúng là thằng khốn! Làm xong thử coi bà có giết mày hay không!

"Hồng Ngọc! Tôi yêu em nhất!" Văn Hóa vui sướng không hề cố kỵ nữa, cứ như vậy đâm thẳng, làm rách đi màng chắn cuối cùng của cô. Sự đau đớn đột ngột khiến nước mắt sinh lý chảy tràn trên mặt Hồng Ngọc. Văn Hóa thỏa mãn dùng kĩ xảo điêu luyện của mình khiến cô phân tán, cơn đau chạy đi nhanh chóng, thay vào đó, chỉ còn sự sung sướng ập tới như sóng triều.. "Em là của tôi! Vĩnh viễn của tôi!"

*

Hai người cùng nhau ở trong phòng làm đến trời đất rung chuyển. Văn Hóa ôm lấy Hồng Ngọc, gần như đá ông Trịnh xuống khỏi giường bệnh mà chiếm lấy chiếc giường nhỏ tha hồ làm ra đủ loại tư thế. Bọn họ chẳng hề hay biết, phía trong nhà vệ sinh khép hờ lúc này vẫn còn một người chưa kịp rời đi đang cười nham hiểm sau đó đưa điện thoại lên quay một cách cặn kẽ quá trình làm tình đầy kinh diễm của họ. Và càng không hề nhận ra, người bệnh vốn hôn mê nằm đó cuối cùng cũng tỉnh lại, thều thào những tiếng nho nhỏ, âm thanh yếu ớt đến mức đáng thương.

Cuối đời còn được xem xuân cung đồ sống động đến vậy.. Ông nội Trịnh, rốt cuộc trong lòng ông lúc này đang vui vẻ hay tức giận đây?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với gần 20 năm làm việc trong lĩnh vực tài chính, kế toán, mình tổng hợp rất nhiều kiến thức và kinh nghiệm làm việc thực tế tại các công ty và chia sẻ lên trên trang dân tài chính chẳng hạn như htkk phiên bản mới nhất, chiết khấu thanh toán những kiến thức trong các bài viết đó hoàn toàn không mang tính lý thuyết suông và là những trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.