Tổng tài ngốc nghếch của nhà ai?

Chương 132


"Tất nhiên là khó chịu!" Hạ Lam thấy biểu cảm này xuất hiện trên mặt người đẹp, tự dưng lòng lại mềm xuống không ít.
Không được! Cô không thể bị lừa!
"Trước đây cậu tính kế tôi những gì tôi không quan tâm, nhưng từ bây giờ, nếu như Văn Minh thật sự coi tôi là vợ, muốn cùng tôi chung sống.. Thì những chuyện liên quan đến cậu ít nhất phải báo cho tôi biết!"

"Vậy còn em thì sao?" Văn Minh đưa đôi mắt sâu thẳm lên nhìn xoáy vào mắt cô. Hạ Lam nuốt nước bọt, không tự chủ bị nam sắc mê hoặc. Căn nhà lớn lúc này đang dần bị bóng tối bao phủ, hai người vẫn đang dùng dằng chưa biết nên đi hay ở nên còn chưa bật đèn. Thứ ánh sáng duy nhất đến từ đèn nhỏ trên linh đường ông nội Trịnh. Nó tỏa ra sắc vàng cô liêu, từ từ ám lên khuôn mặt đẹp đến không thực của Văn Minh. Kết hợp với thứ biểu cảm đấu tranh đang xuất hiện trên mặt cậu ta tạo thành bức tranh hoàn mỹ nhất "Hạ Lam, những chuyện liên quan đến em, khi nào em mới cùng tôi nói?"

"Tôi.." Hạ Lam nghẹn một họng giải thích, cậu ta hỏi câu này là ý gì? Giống như đã biết trước chuyện cô có bầu rồi ấy.. Chẳng lẽ đám bác sĩ ở bệnh viện kia làm láo, trước mặt cô thì đồng ý không nói gì với Văn Minh nhưng sau lưng liền báo tin mua chuộc quan hệ?
Không đâu nhỉ.. Nếu như cậu ta đã biết, hẳn thái độ cậu ta không bình thản được tới mức kia đâu đúng không? Ừ, phải đó, nếu Văn Minh yêu cô và biết được chuyện ấy, nhất định cậu sẽ chịu không nổi..
"Văn Minh, nếu cậu muốn, tối nay chúng ta tâm sự đi!"

"Được!" Văn Minh nắm được đằng chuôi, sung sướng vỗ vai Hạ Lam "Bây giờ thì cùng anh ra ngoài một chút, cổ phần của Trịnh gia một khi còn nằm trong tay ba người kia anh còn chưa thể yên tâm được!"

*

Hồng Ngọc bị ép rời khỏi phòng của ông nội Trịnh, cô có chút miễn cưỡng, lại có chút tức giận không rõ lí do. Dù sao Hồng Ngọc cũng là người có vai có vế trong nhà họ Trịnh. Mặc dù cô còn chưa chính thức bước chân vào gia phả nhà ấy nhưng có người nào trong gia đình là không yêu quý, kiêng nể cô mấy phần chứ?
Ấy thế mà con khốn Hạ Lam kia dám lợi dụng lúc Văn Minh bối rối tiếm quyền của cậu, đuổi thẳng cô ra khỏi phòng ông Trịnh!

Vênh váo gớm nhỉ?
Mày cứ ngồi đó mà cười thầm đi!
Loại con gái không nội hàm, không giáo dưỡng như mày không sớm thì muộn Văn Minh cũng chán ngấy. Đến lúc đó chẳng phải mày thân cô thế cô sẽ lại phải quay lại quỳ liếm tao như ngày xưa sao? Nguyễn Hạ Lam, đợi xem lúc đó tao cười nhạo lại mày thế nào!

Cô bặm môi, có chút mệt mỏi ngồi phía ngoài phòng. Mặc kệ đám y tá thuộc thực nghiệm khuyên nhủ, Hồng Ngọc dứt khoát đứng bên ngoài hàng lang muốn chờ người. Nhưng cô chờ còn chưa ra kết quả gì thì xe của bệnh viện đã tới, nhanh gọn đưa di thể ông Trịnh trở về Trịnh gia!
Này.. Cô nên làm thế nào? Đi theo họ? Phải rồi.. Mọi thứ của Hồng Ngọc vẫn còn ở Trịnh gia mà, cả căn phòng miễn phí của cô trên lầu ba nữa chứ. Nhưng mà nhỡ như về đó con Hạ Lam thù dai kia vẫn không nể mặt đuổi cô đi thì sao? Trước mặt bao nhiêu người bị nó "vả thẳng" như vậy mặc dù có thể khiến sự đáng thương của cô tăng cấp nhưng sự nhục nhã cũng không hề nhẹ nhàng đâu..

"Văn Hóa.." Hắn gần như là người ra khỏi phòng cuối cùng, khuôn mặt Văn Hóa sững sờ, những suy nghĩ ngổn ngang vẽ ra đường nét hoang mang cùng cực trên mặt hắn.
Cũng đúng.. Nếu như đùng một cái biết Văn Minh không chỉ không ngốc mà còn nắm giữ cả một gia tài kếch xù trong tay không ngạc nhiên mới là lạ đấy. Quan trọng hơn, với tính cách ăn hơn thua của Văn Hóa thì chuyện bị "thằng ngốc" qua mặt hẳn còn là cú sốc lớn nữa kìa..
"Em về chung với anh được không?"

"Thuê khách sạn ở tạm đi!" Văn Hóa lúc này mới thanh tỉnh đôi phần, hắn nhỏ giọng khuyên bảo, còn không quên rút ví đưa tiền cho cô. Về Trịnh gia làm gì? Đám tang hỗn tạp đủ loại người, lại bận bịu khó nghỉ ngơi tốt.. Hồng Ngọc vừa bị hắn.. thôi, tốt hơn hết là để cô tìm một nơi có điều kiện tốt, ngủ một đêm cho lại sức! "Đối diện TL có một căn đấy! Em qua đó nghỉ, mai xong việc anh sẽ qua tìm em!"

"Nhưng.."

"Không nhưng nhị gì hết!" Văn Hóa điểm nhẹ mũi người đẹp, cười tình "Ngoan! Anh biết em áy náy với ông nội.. Mai anh đón em về Trịnh gia, khi đó em muốn ở bên cạnh linh cữu đến lúc nào thì đến!"

"Vâng.."

Vậy là đành thế, cô không quan tâm gì đến đám ma bên kia nữa mà chạy thẳng đến hưởng thụ đãi ngộ của khách sạn năm sao. Phòng ốc rộng rãi sạch sẽ, chăn ga gối đệm sạch sẽ thơm tho, bồn tắm lớn đổ đầy nước ấm, ti vi treo tường full list phim hay, tủ lạnh ăm ắp thức ăn tươi ngon.. Cần gì quan tâm những thứ khác, cũng chẳng phải lo lắng đến chuyện phải diễn cho sâu trước mặt người khác. Thứ mà cô cần làm bây giờ chỉ là bảo dưỡng thân thể cho tốt, chuẩn bị cho một cuộc kháng chiến trường kì sắp bùng nổ!
Hồng Ngọc nhất định phải giành được toàn bộ những thứ tốt nhất! Cô là nữ thần, việc cô làm là được đãi ngộ cao, được phục vụ chu đáo.. Và muốn có toàn bộ những thứ ấy thì một là Văn Minh, hai là Văn Hóa.. Cô phải giữ cho chặt!

Một giấc ngủ thẳng đến tận trưa hôm sau, Hồng Ngọc nhíu mày tỉnh giấc khi tiếng chuông cửa không hề báo trước réo rắt vang lên. Bỏ chăn ra, phía dưới là thân thể thiếu nữ xinh đẹp được quấn hờ hững trong bộ đồ ngủ bằng lụa mỏng. Hồng Ngọc đến đây không đem theo quần áo, thế nên dĩ nhiên khi tắm xong cô phải dùng đồ của khách sạn rồi. Vì có quan niệm đi ngủ cứ mặc thoải mái, thế nên cô chẳng hề nề hà chuyện không mặc chíp!
Chậm rãi cào lại mái tóc mềm mại, Hồng Ngọc nhón chân bước xuống tấm thảm dày, đi đến bên mắt mèo nhìn ra cửa chính. Tưởng ai.. Ra là Văn Hóa!
Đến tìm cô sớm như vậy làm gì?
Đón cô về Trịnh gia à? Hay.. Nhớ cô quá không chịu nổi nên vội vã chạy sang đây?

Tự dưng Hồng Ngọc nghĩ đến cảm giác sung sướng tiêu hồn tối qua, cô không kiềm chế được kéo lệch vạt áo sang một bên, chạy tới bên bàn uống qua một ngụm nước súc miệng sau đó lao đến cửa, cố gắng tỏ ra ngái ngủ hết sức: "Ai vậy?"

"Là anh!" Văn Hóa nghe thấy giọng nói mềm nhẹ, trong lòng tự dưng rớt đi một cục đá lớn "Mở cửa cho anh được không?"

"Văn Hóa?" Hồng Ngọc nửa cười, nhanh chân mở cửa. Cảnh xuân đến đột ngột khiến Văn Hóa trở tay không kịp, hắn nuốt nước bọt, đưa tay đóng mạnh cửa sau đó lao đến ngấu nghiến Hồng Ngọc. Toàn bộ mọi suy nghĩ, mọi tâm tình, mọi buồn bã dường như đều đã biến mất hoàn toàn "A.. Anh làm gì vậy?"

"Làm em!" Hắn cười tình, không hề nể nang xé tung tấm lụa mỏng lót bên ngoài của Hồng Ngọc. Làn da bên trong của cô nõn nà còn điểm vài vết hôn đỏ rực đêm qua của hắn, diễm lệ vô cùng "Nhớ em chịu không nổi!"

"Anh thật hư.."

"Ai bảo em là hồ ly, chuyên quyến rũ người khác làm gì?"

"A.."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài nhạc Phật giáo hay của các nhạc sĩ, ca sĩ nổi tiếng từ trang nhạc Phật giáo chẳng hạn như gdpt phat giao viet nam hanh khuc nhac vo ta han tho tue kien, thanh tam sam hoi truoc khi ngu nhac phat giao chon loc 2020 những giai điệu âm nhạc Phật giáo giúp bạn giải tỏa căng thẳng, tịnh tâm hơn, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.