Tổng tài ngốc nghếch của nhà ai?

Chương 158


"Gia đình anh tan nát ông không can thiệp, bố anh đưa Đào Nương về ông cũng chẳng nêu ý kiến.." Văn Minh lắc đầu, sâu thẳm trong lòng là một sự tranh đấu mãnh liệt. Sự tranh đấu của hai thái cực: ghét bỏ và thương xót "Thậm chí cả khi Đào Nương nhúng tay kéo sập nhà ngoại - nhà họ Ngô ông cũng nhắm mắt làm ngơ.."

"Văn Minh.."

"Đôi lúc anh bị Văn Hóa và Dung Dung làm phiền, ông cũng chỉ đứng bên ngoài nhìn đến, không cản lại, cũng không mắng mỏ.." Cậu còn nhớ rất rõ những ngày ấy, khi Văn Minh còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình. Cậu ù lì, cậu im lặng.. thế nhưng những đứa em kia vẫn lấn tới. Đứa kéo tai cậu, đánh vào thân thể non nớt của cậu, đứa lôi sạch những kỉ vật mẹ để lại cho cậu ra ngoài, đốt sạch bách..
Rồi còn sau này, sau này nữa.. rất nhiều chuyện, rất nhiều lần, khiến cho Văn Minh vốn chỉ muốn im lặng cho qua chuyện triệt để trốn vào vỏ ốc, từ một kẻ giả ngơ với thế giới muốn thật sự ngu ngốc luôn cho rồi!
Trong cái rủi cũng có cái may, đó là nhờ cậu ngây ngô như vậy nên Đào Nương mới không thèm ra tay với cậu khi cậu còn non nớt. Nếu không có lẽ chỉ cần một liều thuốc, một vụ bắt cóc giả.. Văn Minh cũng đã biến mất rồi!
"Làm anh có cảm giác mình như chẳng phải người nhà họ Trịnh mà chỉ là một nhành Tầm Gửi đáng thương!"

Mặc dù cậu ta không nói tường tận, nhưng hình ảnh đứa nhỏ yếu ớt bị bắt nạt lại không ngừng được vẽ ra trước mặt Hạ Lam cực kì sống động. Cô vươn tay nắm lấy bàn tay đang run lên từng hồi của Văn Minh. Cậu đang xúc động, cô cũng xúc động, nhưng cô không lên tiếng. Vì sao ư? Vì một kẻ mạnh mẽ và kiêu ngạo như cậu ta không cần kẻ khác thương hại! Mặc kệ kẻ khác đó có là ai đi chẳng nữa!
Văn Minh kể chuyện quá khứ của cậu ta vào lúc này không phải vì muốn dùng sự thương hại níu chân cô. Chỉ đơn giản là do cậu ta thấy hai người chưa đủ hiểu nhau nên muốn đem vài chuyện cũ ra, nhằm thông qua đó nói cho cô rõ tính cách thật sự của mình là thế nào.

"Hạ Lam, đi thôi!" Văn Minh đột ngột đứng dậy, cậu xoay xe lăn, đẩy cô đến một ngôi nhà cách đó không xa "Anh cho em xem một địa điểm bí mật!"

"Là cái gì vậy?" Hạ Lam có chút háo hức nhìn cậu ta lạch cạch mở ra cánh cửa gỗ cũ kĩ. Nơi này bị một dàn dây leo lớn cuốn lấy, bao bọc dày đặc khiến người ta không thể nhận ra nó còn có một căn phòng ở ngay đó.
Ít ra là đến lúc này Hạ Lam mới nhận ra, mặc dù đúng thật cô ít ra vườn Trịnh gia, nhưng quả thực nó cũng kín quá mức rồi đó!
"Mới đợt trước tôi có xem qua trailer 50 sắc thú.. Văn Minh! Cậu không có sở thích quái dị gì đấy chứ?"

"Ngoài việc thích em ra tôi nghĩ không còn gì quái hết!" Cậu ta nháy mắt cười, đáng ghét, dám đem cô ra làm điều quái dị, Văn Minh này chán sống đúng không?
Cánh cửa nhỏ nhanh chóng được mở ra, không khí bên trong không hề có mùi ẩm mốc như Hạ Lam nghĩa, mọi thứ thanh sạch và dịu nhẹ vô cùng. Văn Minh gật đầu, hàm ý để cô tự mình xuống xe đi lai. Cậu vươn tay nắm lấy tay cô, giúp cô giữ thăng bằng thật tốt.
Bật mở công tắc phía trong, pháo đài hoa rực rỡ được bày trí đơn giản mà đẹp mắt vô cùng. Nơi này có những bức tượng tinh xảo, lại có vài chiếc bình gốm với hoa văn đẹp đẽ, tranh sơn dầu hoàn mỹ và ảnh chụp của một người phụ nữ..
"Đây là toàn bộ những gì còn lại của mẹ anh!"

"Mẹ cậu.." Hạ Lam nhìn bức ảnh lớn trên tường, nụ cười dịu dàng xinh đẹp của người thiếu phụ đeo bám tầm nhìn của cô, khiến cô không thể rời mắt "..Văn Minh có đôi mắt thật giống mẹ. Đặc biệt vô cùng.."

"Hạ Lam đang khen anh?" Văn Minh cười tự hào, khẽ đưa tay lên vuốt nhẹ đôi má của cô "Em cũng vậy, với anh, em chính là người đặc biệt nhất!"

"Nói bậy gì đó.."

"Không cần biết những cách trở còn tồn tại giữa hai chúng ta lúc này là gì.." Văn Minh niết nhẹ hai gò má phúng phính, ôn hòa quyến rũ. Giọng nói mềm mại êm tai như muốn cuốn lấy Hạ Lam, khiến cô không còn sức chống cự "..Anh sẽ vượt qua hết! Đập nát hết! Phá bỏ hết!"

"..."

"Thế nên, Hạ Lam.." Bàn tay lớn ấm áp nhẹ chuyển, từ một vòng nhỏ đến một vòng lớn, cho đến khi biến thành một cái ôm ấm áp vô cùng "Cho anh một cơ hội mở lòng, từ nay về sau tuyệt đối sẽ không còn chuyện gì là bí mật giữa hai chúng ta nữa.."

"..."

"Em thấy được không?"

* Có tình yêu nào nhớ bà già này không nè??

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít thời gian để thư giãn với những truyện cười, thơ vui, đố vui, hình ảnh vui và cập nhật tin tức từ trang hay nhat chẳng hạn như dong song phong canh huu tinh, tranh to mau co giao rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ.