Tổng tài ngốc nghếch của nhà ai?

Chương 170


"Thôi, đến nơi rồi kìa, xuống xe đi không boss đợi!"

"Ok.."

Công việc kí kết hợp đồng diễn ra không phải ngày một ngày hai liền có thể xong. Càng là những hợp đồng quan trọng, thời gian để hai bên nghiên cứu kĩ lưỡng, làm luật rõ ràng, đề ra những điều khoản và quy định càng được kéo dài. Dĩ nhiên là không dài quá lâu nhưng tuyệt đối không giống trên phim chỉ cần một người gật đầu liền có thể quyết định kí kết sau đó tiến hành ngay tắp lự.
Hợp đồng lần này của SM cũng vậy, trải qua cả quá trình dài dằng dặc đàm phán và thương thuyết mới có thể đến được bàn kí kết. Sau khi kí xong bản hợp đồng này SM nhất định sẽ một bước lên mây, trở thành tập đoàn giải trí lớn nhất nhì khu vực, vươn một cánh tay ra tầm thế giới. Với ý nghĩa to lớn đó và đồng thời để ăn mừng hợp tác thành công, ngay sau khi hợp đồng xong xuôi ngay tại đại sảnh nơi này sẽ tổ chức một bữa tiệc "nho nhỏ" thiết đãi nhân viên cao tầng của hai tập đoàn lớn. Cơ hội làm quen và mở rộng mối quan hệ khiến ai cũng hứng thú. Đã thế nơi này còn toàn trai xinh gái đẹp, còn được nghỉ luôn làm việc buổi chiều, ai không ở lại chính là kẻ ngốc!

À.. Dĩ nhiên kẻ ngốc kia phải loại trừ ông chủ SM. Ai chẳng biết cậu ta là người "thần bí" cực kì, lần đầu tiên ra mặt tự tay nhận kí hợp đồng đã là quá đáng lắm rồi nói gì đến chuyện tham gia tiệc đứng!
Vậy là ngay khi xong xuôi mọi việc, dưới con mắt đầy ngạc nhiên và sững sờ của tổng giám đốc tập đoàn bên kia Văn Minh lịch sự xin phép rời đi. Ngạc nhiên? Không ngờ nổi đại thiếu gia ngốc của Trịnh gia lại có thể leo lên đến chức danh này, nắm được trong tay những mấy tập đoàn à? Hmm~ Nếu như họ biết được cả ML cũng trong tay cậu sẽ có phản ứng kiểu gì nhỉ? Có khi nào rớt hàm luôn hay không đây?

"Tổng.. Tổng giám đốc.." Giọng nói mềm nhẹ đột ngột vang lên khiến Văn Minh sững lại.
Mai Anh?
Cô ta không ở phía trong dự tiệc mà chạy tới đây đuổi theo cậu làm gì? Hừ, muốn tiếp cận? Đừng tưởng có chút giống mẹ cậu là thích làm càn thế nào thì làm!
"Xin cậu chờ một chút!"

"Có chuyện gì?" Vệ sĩ bên cạnh Văn Minh thấy người quen, hơn nữa vẻ mặt Văn Minh khi cô nàng tiếp cận cũng không quá khó chịu nên không ngăn cản. Họ đứng dạt sang hai bên, chừa đủ chỗ cho một người tiến tới "Tôi còn có việc!"

"Tôi.. Anh tính về lại công ti sao?" Khó khăn lắm mới có dịp tiếp cận, Mai Anh sẽ tìm cách bỏ qua? Còn lâu! Cô chờ khoảng thời gian này lâu lắm rồi, nhất định phải lấn tới tìm cách cọ xát với Văn Minh! "Có thể cho tôi đi nhờ một quãng hay không?"

"Nếu không có xe thì tự bắt taxi đi!" Văn Minh nhíu mày, hiển nhiên là không đồng ý. Kiểu tiếp cận lộ liễu như vậy cũng có thể làm ra được, phí công cậu còn tưởng cô ta nhiều não! "Tiền lương công ti trả cho cô cũng không ít đến mức đó chứ?"

"Thật ra.. " Mai Anh hơi ngập ngừng, cuối cùng vẫn nói ra "Trợ lý cao cấp dặn tôi sau khi kí xong hợp đồng phải hỏi lại cậu một vài vấn đề nên.."

"Trợ lý cao cấp?" Nhắc đến người này vẻ mặt cậu hòa hoãn hơn hẳn. Bình thường đều là như vậy, khi kí xong hợp đồng lớn nào đó cả hai sẽ ngồi lại với nhau, bàn thảo hết một lượt mọi chuyện. Hôm nay anh ta bận chụp ảnh cưới nên đưa cô nàng này đi thay, có thể.. "..."

Văn Minh không đáp lời nữa mà xoay người đi thẳng. Sự im lặng này giống như ngầm đồng ý với đề nghị của Mai Anh. Vệ sĩ bên cạnh thấy vậy cũng không đề phòng cô gái đang đi theo sau bọn họ nữa.
Con đường đi tới đại sảnh phải băng qua ba bốn cầu thang hoa mỹ nhỏ hẹp chỉ vừa với ba bốn người. Vì phép lịch sự nên không ai chen lấn với Văn Minh. Vô tình thế nào cô gái nhỏ này lại bật lên, một đường đứng cạnh Văn Minh. Hai người kim đồng ngọc nữ song song bước cùng nhau nhất thời thu hút không ít ánh nhìn của người qua lại.

Mai Anh rất khéo gợi chuyện, cô mỉm cười hỏi lại Văn Minh một vài vấn đề liên quan đến hợp đồng lần này, cũng thông minh nói ra suy nghĩ của mình. Cậu ban đầu im lặng bước đi nhưng sau đó không hiểu vì nể mặt người bên cạnh nói quá nhiều hay có suy tính gì khác mà đệm thêm một vài câu. Câu nào cũng đánh trúng trọng tâm khiến Mai Anh bên cạnh càng nhìn cậu bằng ánh mắt ngưỡng mộ hơn nữa.
Văn Minh dễ nói chuyện như vậy vì sao đến giờ cô mới phát hiện ra nhỉ?
Nếu cứ êm đềm thế này sợ gì cô không dùng sắc đẹp và trí tuệ của mình chinh phục được cậu ấy cơ chứ!
Đến lúc đó xem Hạ Lam kia còn dùng ánh mắt đắc ý mà nhìn cô được nữa hay không? Chỉ sợ cô ta điên lên lộ hết tính xấu, gào khóc như mụ đàn bà chanh chua thì buồn cười lắm đây này!

Bước chân chậm rãi, từng cung bậc cảm xúc khéo léo được gợi ra sau từng câu nói của cả hai người. Mai Anh dịu dàng che miệng cười, đôi mắt đầy phong tình thi thoảng lại quay sang nhìn đến hai viên kim cương đen lấp lánh của chàng trai trẻ.

Ngay khi những nhịp cuối cùng của cầu thang kết thúc, không hiểu vì lí do gì mà giày cao gót của Mai Anh lại trẹo một cái, trọng tâm cả người cô đều dồn về phía trước, nếu không ai kéo lại nhất định sẽ ngã dập mặt như chơi!
Trong khi cô còn đang hốt hoảng, eo nhỏ đột ngột được người ta ôm lại, xiết chặt tựa như sợ rằng cô thật sự sẽ phải chạm đất bằng một lực vô cùng lớn. Bàn tay của người đó thật lớn, ấm nóng ôn hòa đặt trên thân thể cô khiến làn da chỗ hai người tiếp xúc trở nên nóng rực. Cái nóng đáng sợ đó dần dần lan tỏa khắp cơ thể Mai Anh, làm trái tim bên ngực cô đập thình thịch thật mạnh mẽ..

Văn Minh..
Cậu ấy..

"Cảm.. Cảm ơn!" Mai Anh ngượng ngùng quay lại, chỉ thấy phía sau là một gương mặt lạnh lùng xa lạ. Cô hơi ngẩn ra, sau đó cố gắng tỏ ra tự nhiên nhất có thể "Tôi vụng về quá!"

"Đặt Mai Anh tiểu thư xuống đi!" Người vừa đỡ cô khỏi ngã không phải Văn Minh! Khốn kiếp! Cậu ấy vì sao tự dưng tách xa khỏi cô thế kia? Còn tên vệ sĩ này nữa, làm cách nào mà anh xông lên nhanh đến vậy hả? Ai mượn nhà anh xông lên như thế? Đừng thấy đây ngon gái mà đòi nhào lên anh hùng cứu mỹ nhân! "Bước chân còn không vững.. Tôi nghĩ cô đói quá rồi đấy!"

"Cậu Minh.." Giọng nói của cậu ấy có mấy phần lãnh đạm xa lạ, đôi mắt đen không còn ôn hòa mà híp lại như thể có điều gì nghiền ngẫm. Mai Anh sợ nhất cái nhìn này, tựa như cậu ấy đã hiểu rõ mọi chuyện rồi vậy. Và một khi đã hiểu rõ, chỉ sợ số phận của cô và Ngọc Thái không thể đoán định.. "Tôi.. Tôi xin lỗi!"

"Đói thì trở lại dự tiệc đi!" Văn Minh lạnh giọng ra lệnh "Chuyện hợp đồng tự tôi sẽ bàn thảo với Trợ lý cao cấp, không phiền cô!"

"Ơ.. Tôi..." Này, cậu tính xoay người đi đâu? Đã đồng ý sẽ cho tôi đi nhờ rồi cơ mà!

"..."

"Tổng giám đốc!.."
Cậu không thể nuốt lời như vậy!
Trịnh Văn Minh!
Trịnh Văn Minh!
Rồi cậu sẽ hối hận cho xem!!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang haynhat.com chẳng hạn như nhung cau chuyen ve vua can long 1, nhung moi nguy xung quanh tre nho đặc biệt có những mẫu chuyện và tiểu phẩm hài hước độc quyền chỉ có tại haynhat.com mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt với