Tổng tài ngốc nghếch của nhà ai?

Chương 68


"Bà dì đến thăm hay sao?" Văn Minh ngồi ghế bên cạnh, ngứa miệng lầm bầm "Thoắt vui thoắt buồn.. Không thể hiểu nổi!"

"Chuyện cảm xúc của tôi cậu quản được à?" Hạ Lam vênh mặt, vừa lúc lái xe đi tới khu phố ẩm thực, hương thơm ngọt ngào nhanh chóng theo khe hở cửa xe chui vào trong "Oa, thơm quá! Này, cậu muốn đi ăn ở đây hay về nhà với gái?"

"Gái nào?" Văn Minh cũng bị hương thơm này dẫn dắt, sự mỉa mai giảm bớt không ít "Vào đây đi! Chỗ này rất được!"

"Bác tài, cho chúng tôi xuống!"

Văn Minh hạ lệnh đuổi người, cho bác tài lui nên chiếc xe rất nhanh đã khuất sau cung đường đông đúc. Hai người một trước một sau nối tiếp nhau vào trong, mùi thơm vốn chỉ nhẹ nhàng lập tức trở nên quấn quýt, cuốn hút cả hai. Hạ Lam nhìn một lượt chỗ này, cô nhận ra ngay đây là một quán ăn cao cấp chuyên đồ phương Đông. Nơi này có bày trí thiên về sự đơn giản, tông màu đen trắng hòa hợp cùng với thần thú cách điệu tạo cảm giác vừa bí ẩn lại vừa lôi cuốn. Nhãn đã thấy hợp thế này hẳn rằng đồ ăn cũng không tệ đâu! Nhất là khi nơi này còn nhận được sự khen tặng của ông chủ quán ăn - kiêm nam chính tiểu thuyết nữa chứ!
Tự dưng Hạ Lam có chút mong chờ..

Lễ tân mặc áo dài trắng thuần thục dẫn hai người lên tầng hai, trên này chia ra thành từng phòng riêng rẽ, mỗi một phòng lại có một bàn riêng và phục vụ riêng. Cách bày trí vẫn theo tông đen trắng chủ đạo nhưng lại có chủ đề khác biệt, ví như căn phòng lúc này Hạ Lam và Văn Minh đang đứng chẳng hạn, chủ đề chính của nó là "muôn hoa đua nở". Trên tường, trần nhà, mặt bàn, kính cửa.. Đủ loại hoa đang cùng nhau bung tỏa, mặc dù không có sắc nhưng cũng đủ khiến ai nấy điên đảo.

"Xin hỏi quý khách muốn dùng gì?" Lễ tân lịch sự đặt thực đơn ở giữa bàn, chuyên nghiệp hỏi "Sau 5 phút sẽ có đồ ăn nóng lên ngay!"

"Vậy chọn món này đi.." Văn Minh không đợi Hạ Lam cầm lấy, cũng không nhường nhịn gì cô, cứ tự nhiên đem thực đơn mở ra trước mặt, lưu loát gọi một loạt đồ ăn.
Lễ tân có vẻ ngạc nhiên trước hành động này của cậu, đôi mắt không nhịn được nheo lại một chút.
Ây, nhìn rõ quý ông mà lại không theo phong cách lây đì phớt là thế nào? Bất lịch sự!
"Vợ tôi dặn dò rồi, đến quán ăn cô ấy không quen, nhiệm vụ gọi món là của tôi!"

"Dạ.." Lễ tân không ngờ suy nghĩ của mình lại bị người này nhìn thấu, ngại ngùng cười rồi chạy mất hút "Tôi xin phép.."

"Đúng không?" Văn Minh không quan tâm đến cô gái đó, cậu ta quay về phía Hạ Lam, lần đầu tiên sau khi từ cuộc phẫu thuật đó trở lại có thái độ ôn hòa với cô.
Không!
Không những ôn hòa.. Trịnh Văn Minh cậu ta còn cười nữa!
Một nụ cười câu tâm mê hoặc, khiến người ta chìm đắm còn gấp trăm lần mỹ cảnh nơi đây! Hạ Lam vốn đang bị cuốn theo đột nhiên nhận ra tính chất nguy hiểm của chuyện này. Cô nhanh chóng trấn định lại, nghiêm mặt nhìn thẳng.

Trước đây Hạ Lam có nói câu đó với Văn Minh hay không nhỉ? Cô cũng không nhớ rõ lắm, có thể chỉ là do cậu ta ngại ngùng trước mặt người ngoài nên mới lôi cô ra để chống chế..
"Kiểu này lại không nhớ rồi! Có cần tôi nhắc cô không?"

"Chuyện nhỏ thôi!" Hạ Lam phất tay "Tôi cũng không thuộc loại hình hay để ý tiểu tiết!"

"Không nhỏ!" Văn Minh chuyển nụ cười từ mê hoặc sang mờ ám, một tia tức giận từ đôi mắt của cậu ta thoát ra, đâm thẳng vào cô "Sau khi nói xong cái đó, cô còn dám trêu đùa tôi nữa!"

"Tôi trêu đùa cậu?" Thôi, ai mà dám! Nam chính cậu quá coi trọng khả năng của tôi và coi thường trí tuệ của cậu rồi! "Nói linh tinh gì vậy? Tôi không phải loại người thích cợt nhả!"

"Thế tôi hỏi lại cho cô nhớ.." Văn Minh chống tay dưới cằm, nheo mắt "..Hạ Lam thật sự bây giờ đang ở đâu? Không phải vẫn phía sau lưng tôi đấy chứ?"

"Á hả?" Ha ha, nhớ ra rồi!
Là hôm cùng nhau đi xe xuống nhà cậu ta!
Khiếp hãi. Người gì đâu mà nhớ lâu thù dai, chuyện xa như kiếp trước vậy mà vẫn còn để trong lòng!
"Thôi, ai biết được! Thức ăn lên rồi kìa, mau ăn đi!"

"Đừng hòng lảng!" Văn Minh ngả người ra sau mặc cho phục vụ bày biện thức ăn lên bàn. Sau khi người này làm xong liền lui ra ngoài, để chỗ trống cho Văn Minh đưa điện thoại tới trước mặt Hạ Lam "Xem thử!"

"Xem gì?" Hạ Lam bỏ qua sự cám dỗ của đồ ăn ngon, chán ghét nhìn đến màn hình điện thoại của cậu ta một cái. Văn Minh đang dùng goo**e tìm kiếm, phía trên hiển thị mấy chữ xuyên qua, xuyên thư, nữ chính.. gì vậy? Cậu ta nghĩ ra cái gì thế này?

"Cô nói xem!" Văn Minh đứng dậy, đi tới bên cạnh Hạ Lam, tự nhiên cầm lấy tay cô, xiết chặt "Rốt cuộc thế giới mà tôi và cô đang sống là nơi nào?

"..."

"Liệu có phải.. Một bộ phim hoặc một cuốn sách?"

"Cậu..." Sao cậu suy luận được hay quá vậy? Nam chính! Nghề tay trái của cậu là viết tiểu thuyết đúng không?

"Suỵt.." Văn Minh đưa tay lên ngang miệng cô, nhanh chóng kéo Hạ Lam đứng dậy, rời xa khu mỹ thực. Vừa lúc này bên ngoài cũng vang lên hàng loạt những tiếng loảng xoảng, âm thanh la hét hỗn loạn.. "Để sau nói! Chúng ta phải rời khỏi nơi nguy hiểm này trước!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như nhac chu dai bi tieng viet, than chu rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của bạn.