Tổng tài ở trên tôi ở dưới

Chương 139: Tôi tự trói mình lại

Editor: Yuhina

Cô chết lặng nói xong, Cung Âu liền há mồm hôn lên ngón tay nhỏ bé của cô, một bàn tay khác đang được băng gạc bọc lại cũng không nhàn rỗi, một cái tay kéo khóa quần cô xuống…

Cô ở dưới thân hắn run rẩy không ngớt.

Hắn như ma quỷ không ngừng hướng cô kéo tới.

Trong căn phòng ngủ khổng lồ, buổi tối vừa mới bắt đầu.

Thời Tiểu Niệm đã quên mình là ngủ thiếp đi hay là ngất đi.

Cung Âu mặc dù không có dằn vặt cô, nhưng đối với sự tồn tại của Mộ Thiên Sơ có chấp niệm đáng sợ, một buổi tối, sự đố kị của hắn hoàn toàn hiển lộ ra.

Hôn môi cô, hắn sẽ hỏi, " Mộ Thiên Sơ có hay không chạm qua nơi này"

Hôn ngón tay cô, hắn sẽ hỏi, "Người đàn ông kia có hay không hôn qua em như vậy"

Thời điểm điên cuồng giữ lấy cô, hắn lại hỏi, "Người đàn ông kia cũng tiến vào nơi này"

Cô đã quên mình phủ nhận tổng cộng bao nhiêu câu.

Sự đó kị của Cung Âu không ngừng để hắn phát điên, cũng làm cô phát điên.

Đêm khuya, Thời Tiểu Niệm lại mơ thấy ác mộng, mơ tới mình đang bước lên một cái cầu thang rất dài, không có phần cuối cầu thang.

Cô cứ bước từng bước từng bước một.

Đã quên mất là qua bao nhiêu bước, cô rốt cục nhìn về phía ánh rạng đông.

Cô thấy chính mình đang đi về phía ánh sáng, thế nhưng khi đến nơi đó, cả người từ chỗ cao tàn nhẫn mà rớt xuống.

"A"

Thời Tiểu Niệm cả kinh quát to một tiếng, từ trong ác mộng tỉnh lại.

Đầu cô đầy mồ hôi ngồi ở trên giường, hai con mắt hoảng loạn mà nhìn xung quanh, lại thấy là ác mộng, nhất thời lại bị giật mình, "A"

Trong phòng ngủ, dưới ánh đèn mờ nhạt thích hợp cho giấc ngủ, mà Cung Âu đang mặc áo ngủ màu xám bạc, quần pyjamas ngồi xổm ở bên người cô, để trần hai chân, đầu hạ xuống, một đôi con ngươi đen thẳng nhìn chằm chằm cô, trên gương mặt anh tuấn không có chút biểu cảm nào.

"Tôi khủng bố như thế sao"

Cung Âu bất mãn mà véo lông mày.

"Hơn nửa đêm anh không ngủ ngồi xổm ở nơi đó làm gì"

Muốn giả thành quỷ à

ThờiTiểu Niệm bị dọa đến không nhẹ, trên lưng từng trận phát lạnh, cô ngồi xuống cầm lấy điện thoại di động nơi đầu giường.

Ba giờ sáng.

Trời ạ.

Ba giờ sáng, lão nhân gia người không ngủ, ngồi chồm hổm trên giường nhìn chằm chằm cô.

Thời Tiểu Niệm đưa tay lau mồ hôi, sau đó bất đắc dĩ nhìn về phía ngũ quan thâm thúy của hắn, "Cung Âu, ba giờ sáng, anh là không ngủ hay là mới vừa tỉnh"

"Không ngủ."

Cung Âu trầm giọng nói, con ngươi đen sâu kín nhìn chằm chằm cô.

"…"

Thời Tiểu Niệm không nói gì nghẹn họng.

Hắn cứ ngồi xổm ở nơi đó nhìn thẳng vào cô, chẳng trách cô gặp ác mộng.

"Em làm sao không hỏi tôi tại sao không ngủ" tiếng nói Cung Âu u ám cất lên.

"…"

Còn muốn cô tới hỏi.

Thời Tiểu Niệm không thể làm gì khác hơn là theo lời nói của hắn hỏi, "Tại sao anh không ngủ"

"Ngủ không được" cCung Âu nhìn chằm chằm cô, bên trong tiếng nói thêm ra một vệt ác liệt, "Tôi vừa nghĩ tới em cùng Mộ Thiên Sơ cùng nhau, tôi đã muốn bóp chết em"

Nghe vậy, hàn khí trên lưng Thời Tiểu Niệm càng thêm bốc lên.

Từ khi ở công viên trò chơi trở về, cô cơ hồ đều là chuẩn bị tinh thần bị Cung Âu xé nát, nhưng hành động của hắn trong đêm nay, hắn tuy rằng phẫn nộ nhưng không hành hạ cô.

Cô còn thở phào nhẹ nhõm.

Có thể thấy tình hình hắn như bây giờ, hắn đây là càng nghĩ càng phẫn nộ, cho rằng không thể cứ như vậy buông tha cô sao

Hắn sẽ không thật muốn nửa đêm giết chết cô đi.

Thời Tiểu Niệm sợ sệt mà nhìn hắn, một đôi mắt vừa mới còn lim dim giờ khắc này che kín sợ hãi, cô hơi di chuyển về phía sau.

"Em sợ cái gì, tôi đem mình trói lại thành thế này để không đánh chết em"

Cung Âu ngồi xổm ở nơi đó, chậm rãi dựng thẳng lên hai tay của chính mình.

Thời Tiểu Niệm lúc này mới phát hiện trên cổ hai tay của hắn cột một cái dây bằng da, dây da màu đen trói hai tay của hắn quá chặt chẽ.

"…"

Thời Tiểu Niệm lập tức xạm mặt lại.

Hắn vì khống chế chính mình không đem cô bóp chết lúc nửa đêm, còn đem chính mình trói lại

Cách này người bình thường nào có thể làm được chuyện như vậy.

"Còn không giúp tôi cởi ra" Cung Âu rống cô, bên trong con ngươi đen xẹt qua một vệt khó chịu.

Nếu không phải hắn sợ mình suy nghĩ đến phát điên, thì sẽ đem mình trói lại sao

"Cởi ra anh còn muốn bóp chết tôi thì làm sao bây giờ"

Thời Tiểu Niệm bật thốt lên.

"Đã không muốn bóp chết em, tôi đói rồi." Cung Âu buồn bực nói, "Mau mau cởi ra cho tôi"

Cả đêm nay, hắn ngồi xổm ở bên người cô, trừng mắt nhìn gương mặt mềm mại trắng nõn của cô, trừng mắt trừng mắt, hắn liền đói bụng.

"Nha, được rồi."

Từ muốn bóp chết cô đến đói bụng, cái suy nghĩ thần lỳ nào thế này.

Thời Tiểu Niệm từ trên giường ngồi dậy quỳ đến trước mặt hắn, đưa tay lôi kéo trên dây da trên cổ tay hắn, làm sao xé đều xé không ra, dây da càng cố kéo lại càng chặt.

"Loại dây này càng kéo càng chặt, lấy đao"

Cung Âu trừng cô một chút.

Nữ nhân này thật ngốc, nhưng ngốc đều ngốc cho hắn nhìn hợp mắt.

"Nha. Thời Tiểu Niệm xuống giường, giữa hai chân truyền đến một tia trúc trắc ý đau, cô không khỏi nhíu nhíu mày, lật ngăn kéo, "Không tìm được đao."

Cô vừa quay đầu lại, chỉ thấy Cung Âu dùng tay bị trói chặt cầm lên điện thoại di động của cô đang đặt lên giường.

Hắn đem hệ thống định vị trên điện thoại di động của cô mở ra.

"Nhớ kỹ, sau này cái này 24/24 giờ phải mở ra cho tôi, nếu không tôi liền lắp một cái hệ thống cưỡng chế đi vào, cho dù em có tắt điện thoại thì vẫn tìm được" Cung Âu tìm cô đã tìm chán rồi.

Động một chút là cho hắn chơi trò mất tích.

Hắn mỗi lần đều cho rằng cô xảy ra chuyện bất ngờ.

"Biết rồi." Đến bây giờ thời điểm như thế này, Thời Tiểu Niệm đã không hi vọng còn có thể thoát ly khỏi ma trảo của hắn, cô lại lặp lại một lần, "Tôi không tìm được đao."

"Đi nhà bếp."

Cung Âu thẳng thắn dứt khoát nói.

Liền, ba giờ sáng, hai người từ trên giường hướng đi nhà bếp, chính là để tìm dao găm đem dây da trên cổ tay Cung Âu cắt ra.

Trong lòng Thời Tiểu Niệm cảm thấy từ lúc ở cùng Cung Âu, mỗi một ngày cô đều sống được rất thần kỳ, cộng thêm run sợ trong lòng.

Trong phòng bếp rất yên tĩnh, Thời Tiểu Niệm mở đèn, từ trong ngăn kéo tìm ra một cái kéo mới tinh.

"Tôi cắt."

Thời Tiểu Niệm cắt xong.

Cung Âu xoay cổ tay, trên cổ tay đã hiện ra một đạo dấu đỏ, quả thực là tự ngược mà.

Thời Tiểu Niệm đem dây da ném vào thùng rác, hơi nghi hoặc một chút hỏi, "Tại sao anh có dây da này"

Người bình thường ai sẽ ở trong phòng ngủ mình cất loại dây da này, dùng để bất cứ lúc nào trói chặt tay chân của chính mình sao

Nghe vậy, con ngươi Cung Âu đen sâu hơn, sắc mặt lạnh lùng, "Không có gì, em không cần biết."

"…"

Thời Tiểu Niệm không hỏi lại, lập tức muốn đi ra ngoài, liền nghe đến một tiếng vang quái dị.

Là tiếng vang đói bụng.

Đến từ chính Cung Âu Cung tổng giám đốc.

Thời Tiểu Niệm quay đầu lại, cung Âu đứng ở nơi đó, lạnh lùng trừng cô một chút, giơ chân lên đi ra ngoài.

Lại không muốn cô làm cơm

"Anh đói bụng, để tôi làm cơm cho anh ăn đi." cô hiếm khi chủ động mở miệng.

"Đều tàn phế còn muốn lăn vào nhà bếp, lăn ra đây cho tôi."

Cung Âu quay đầu lại trừng mắt về phía cô.

Đối với đồ ăn cô làm, hắn đều tích cực ăn nhiều, thời điểm cô không thể làm cơm, hắn liền tình nguyện bị đói cũng không ăn đồ khác, trừ phi là đói bụng đến mức không chịu được mới ăn một chút.

Hắn thật không sợ bị đau dạ dày

"Tôi làm mấy món đơn giản vẫn được, chỉ cần dùng một cái tay là có thể." Thời Tiểu Niệm nói, "Anh thái rau."

"Tôi thái rau"

Cung Âu véo lông mày, bỗng nhiên nghĩ đến đêm hôm trước, hắn vốn là chuẩn bị vì cô mà học nấu ăn.

Nhưng một đêm này phát sinh nhiều chuyện, cho nên hắn đã đem việc này để qua sau đầu.

"Như thế nào"

Thời Tiểu Niệm hỏi.

Cung Âu nhìn cô, cô là quan tâm hắn sao, quan tâm hắn có đói bụng hay không đói bụng

"Xem như nể tình em mở miệng cầu xin tôi, tôi cho phép em làm mấy món đơn giản." Cung Âu ngửa cằm, giống như đang thi ân.

"…"

Ai cầu xin hắn.

Thời Tiểu Niệm ở trong lòng oán thầm, bắt đầu dùng một cái tay rửa cà tím, sau đó giao cho Cung Âu đi cắt.

Tay hắn tuy rằng bị thương, nhưng so với tay cô linh hoạt hơn, tay bị băng bó nhưng còn có thể nắm chặt dao thái rau.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 1 lượt.

Với những hình ảnh đẹp và những câu nói hay, stt hay, châm ngôn hay sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang tạp chí ảnh đẹp chẳng hạn như nhung cau noi hay ve cuoc song, bo suu tap hinh hoa tulip dep kieu sa rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status