Tổng tài ở trên tôi ở dưới

Chương 193: Tôi cho em nửa giờ

Chương 193: Tôi cho em nửa giờ

Cô sẽ không nhân cơ hội này trốn đi đấy chứ?

“Phong quản gia, tôi là người không biết thức thời, nhưng tôi không phải đặc biệt không thức thời.” Thời Tiểu Niệm ảm đạm cười, chân thành nói: “Tôi biết mình nên hận ai, cảm ơn ai.”

“Thời tiêu thư, cô hiểu là được rồi.”

Phong Đức nhẹ nhàng thở ra, đưa tay giúp cô đóng cửa xe, nhìn cô rời đi.

Thời Tiểu Niệm lái xe ra khỏi pháo đài Đế quốc, có Phong Đức giúp đỡ nên công cuộc ‘chạy trốn’ của cô đặc biệt thoải mái.

Hơn nửa đêm cô nhìn ngòn đèn đường đằng xa chiếu lên mặt, cảm thấy rời khỏi pháo đài Đế quốc giống như ảo giác vậy.

Nửa đêm, nhiều khách sạn đã đóng cửa.

Cô nên đi chỗ nào trước đây?

Thời Tiểu Niệm vừa lái xe vừa suy nghĩ, rẽ xe lên quốc lộ.

Nửa đêm con đường cực kì vắng vẻ, Thời Tiểu Niệm đứng trước một cửa hàng 24h, đang muốn mở cửa lại cảm thấy do dự.

Gương mặt này của cô đã trở thành điểm công kích của tất cả mọi người.

Nên làm gì bây giờ?

Cho dù nửa đêm ít người nhưng cô không muốn lại bị chỉ chỉ trỏ trỏ.

Làm sao cô có thể quên được điểm này, Thời Tiểu Niệm cắn môi, đưa mắt nhìn kính chiếu hậu, sửng sốt lập tức quay đầu xe, nhìn đằng sau xe.

Có một cái hộp lớn đặt ở đó, bên trong có mũ, mắt kính, khẩu trang và mấy thứ đồ để cải trang.

Phong Quản gia thật sự là người cẩn thận.

Thời Tiểu Niệm hiểu ý liền cười, cầm lấy khẩu trang và mắt kính, che hết cả gương mặt không nhìn ra được gì.

Cô đi vào siêu thị, bản năng vẫn còn cảm thấy sợ hãi, nhưng dọc đường đi vào có mấy nhân viên nhìn cô một cái rồi thôi.

Thời Tiểu Niệm nhẹ nhàng thở ra, đi vào mua một ít đồ vẽ tranh và đồ trang trí.

Cô lái xe suốt đêm lên đỉnh núi đầy tuyết.

Lần đầu tiên ở nơi này là Cung Âu mang cô đến ngắm sao, lần thứ hai là vì hắn muốn tạo niềm vui cho cô.

Mở đèn xe ra, Thời tiểu Niệm một mình đứng dưới gốc cây dưới núi bận rộn chuẩn bị.

Đây là lần đầu tiên cô làm vì Cung Âu, cô không biết làm gì cho Cung Âu.

Hắn không thiếu thứ gì.

Hắn cũng không cần cái gì.

Thứ duy nhất cô có thể nghĩ tới chính là đỉnh núi này, là nơi mà Cung Âu và anh trai bỏ lỡ cơ hội ngắm sao.

Thời Tiểu Niệm quyết đinh vẽ một bức tranh đầy vì sao cho Cung Âu.

Cô tô màu, cũng làm cho cái cây này trở nên lấp lánh hơn.

Gió mùa hè nhưng rất lạnh, mô hôi chảy càng nhiều, mồ hôi trên trán phản chiếu ánh đèn.

Thời gian từ từ trôi qua.

Một mình cô ngồi vẽ, bày ra chỗ để vẽ trang, vẽ lên từng ngôi sao, lại thêm tô điểm thêm một chút, làm cho những vì sao càng trở nên sống động.

Mặt trời đằng đông nhanh chóng hiện lên.

Thời Tiểu Niệm cúi đầu vẽ tranh, mồ hôi từ trên mặt chảy xuống, mệt muốn chết nhưng cô vẫn tiếp tục kiên trì.

Cô chỉ có nửa ngày.

Muốn hoàn thành bức tranh lớn như vậy dựa vào một người là rất khó khăn.

Thời gian trôi qua thật nhanh.

Nhanh đến 9h sáng, thời gian còn lại của cô không nhiều.

Cả người Thời Tiểu Niệm cơ hồ nằm lên đó, trên miệng cắn cây bút, một tay cầm bút khác vẽ tranh, bỗng dưng cô vẫy bút.

Không còn màu nữa rồi.

Lúc này không còn màu! Đã sắp hoàn thành rồi mà.

Thời Tiểu NIệm lo lắng cầm cây bút trong tay, kết qua không tìm được chiếc bút mới, đáng chết, cô mua quá ít.

9h.

Cô bắt đầu đếm thời gian, 9h vẫn còn kịp.

Hy vọng Phong Đức có thể kéo dài thời gian hơi một chút.

Thời Tiểu NIệm vội vàng chạy về chiếc xe, mở cửa lên, lau mồ hôi, trên tay còn dính đủ loại bột màu, nhanh chóng đảo tay lái chạy xuống núi.

Đã sáng rồi.

Trên đường càng có nhiều người đi lại.

Tuy trong lòng đã vượt qua các chướng ngại nhưng Thời Tiểu Niệm nhìn thấy nhiều người như vậy vẫn cảm thấy hoảng hốt, cô dừng xe bên lề đường, đeo khẩu trang và mắt kính nhanh chóng đi vào một siêu thị lớn.

Cô cần mua thêm một ít đồ và bút vẽ, đi đến quay thu ngân tính tiền.

Thời Tiểu Niệm đeo khẩu trang nên không ai nhận ra cô là người bị mọi người công kích.

Phái trước có hai người đang chờ thanh toán lúc này đang nhỏ giọng nói chuyện phiếm.

“Tại sao lại không có tin tức về chị gái của Thời Địch nữa vậy?”

“Cậu không thấy có người áp xuống tin tức trên mạng rồi sao? Là có người ở đằng sau khống chế.”

“Tin tức lớn như vậy còn có người ép xuống được sao, có phải là tập đoàn Mộ thị không?”

“Tớ nghĩ là không giống, nếu Mộ thị có thể ép xuống thì trước kia đã không thể hot như vậy được.”

“Oa oa, tin tức lan rộng như vậy, thái tử gia tập đoàn Mộ thị lại vào bệnh viện, bệnh tình càng nặng hơn.”

“……”

Thời Tiểu Niệm đừng đằng sau bọn họ, cầm lấy thẻ quẹt, vừa nghe xong cả người cứng đờ, khó tin nhìn bọn họ.

Bị thương nặng?

Mộ Thiên Sơ bị thương nặng sao? Làm sao có thể được, không phải hắn chỉ bị giam lỏng thôi sao, làm sao Mộ lão tiên sinh có thể để cho con trai mình bị thương nặng được.

Chỉ thấy hai người phía trước chụm đầu vào nhau, “Oa, cậu xem ảnh chụp này này, trên tay nhiều máu như vậy không phải là tự sát đấy chứ?”

Tự sát?

Thời Tiểu Niệm kinh ngạc đến ngây người, vọt lên: “Ngại quá, có thể cho tôi mượn di động một chút được không?”

Không đợi bọn họ đòng ý, Thời Tiểu Niệm đã giật lấy di động, trên điện thoại hiên lên rất nhiều tin tức, giữa các dòng chữ là một tấm hình.

Bên trong tấm hình, Mộ Thiên Sơ đang nằm trên cáng hấp hối, một cánh tay bị nhuộm đầy máu đỏ tươi.

Thời Tiểu Niệm nhìn bức hình, nhất thời đôi chân mềm nhũn, trả lại điện thoại cho người ta.

Sao có thể như vậy.

Làm sao anh ấy lại bị thương?

Hàng lông mày nhăn lại, mãi đến khi cầm đồ mua được lên xe, cô còn thất thần, đẩy hết đống đồ lên xe.

Cô ngồi vào xe, gương mặt tràn đầy lo lắng.

Bỗng dưng như nhớ tới cái gì, cô đưa tay cầm lấy cái hộp phía sau xe, đây là đồ Phong Đức chuẩn bị cho cô.

Thời Tiểu Niệm lật đi lật lại, quả nhiên, di động của cô ở bên trong.

Từ khi cô được Cung Âu mang đi từ dưới bãi đậu xe, Cung Âu không còn cho cô dùng điện thoại, Phong Đức đã lấy ra giúp cô.

Thời Tiểu Niệm khởi động máy, Phong Đức đúng lúc gọi tới, cô nhấn máy nghe, “Alo, Phong quản gia.”

“Thời tiểu thư, cô đã chuẩn bị xong chưa, bên này của tôi sắp không chống đỡ được rồi.”

Phong Đức đè thấp giọng nói.

“Phong quản gia, ông giúp tôi kéo dài thời gian thêm một chút nữa được không, tôi phải đi nhìn Thiên Sơ một chút, một chút thôi, sẽ nhanh thôi mà.” Thời tiểu Niệm nói, hiện tại cô rất lo lắng cho vết thương của Mộ Thiên Sơ.

Không biết hiện tại hắn như thế nào rồi?

“Cái gì?” Phong Đức chấn kinh, “Cô còn muốn tới chỗ của Mộ Thiên Sơ sao?”

“Ai muốn tới chỗ Mộ Thiên Sơ vậy?”

Một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên trong điện thoại, cách di động, Thời Tiểu Niệm có thể nghe được giọng nói trầm thấp, dấu hiệu giống như sắp có going bão.

“Thiếu, thiếu gia.”

Giọng nói đầy kinh ngạc của Phong Đức vang lên bên tai cô.

Thời Tiểu NIệm ngồi trên xe, sợ hãi che miệng, lại bị Cung Âu nghe thấy rồi.

Âm thanh lạnh lùng của Cung Âu vang lên bên tai: “Ông già này, tôi biết là ông mà, trừ ông ra không ai có thể dưới mí mắt của tôi để cho Thời Tiểu Niệm rời đi.”

Một giây sau, Cung Âu giật điện thoại, quát vào: “Thời Tiểu Niệm! Có phải em muốn chết hay không hả? Tôi đã cho em cơ hội, em còn đi tìm người đàn ông kia, hiện tại đã đi rồi sao?”

“…”

Thời Tiểu Niệm há miệng thở dốc muốn giải thích.

Căn bản Cung Âu không cho cô cơ hội đó, tiếp tục quát cô: “Em xem mình là ai hả? Đang đùa giỡn tôi sao? Em còn liên hợp với Phong Đức đùa giỡn tôi? Thời Tiểu Niệm, có phải em đùa giỡn tôi rất vui không, xem tôi vội vàng xoay quanh em, có phải rất vui hay không?”

Nói xong, giọng điệu của Cung Âu rất kém, có một chút tự giễu, “Có phải bởi vì tôi chỉnh Mộ Thiên Sơ cho nên em muốn chỉnh lại tôi? Tôi vì em làm chưa đủ nhiều hay sao? Thời Tiểu Niệm, trong mắt em chỉ có người đàn ông kia thôi sao?”

“…”

“Thời Tiểu Niệm, tôi nói cho em biết! Cung Âu tôi không phải là người có thể tùy tiện để người khác chà đạp! Em trở lại cho tôi, tôi cho em nửa giờ, nếu em không xuất hiện trước mặt tôi, tôi không bảo đảm sẽ nương tay với em, tôi sẽ chỉnh chết em và người đàn ông kia.”

Cung Âu nghiến răng nghiến lợi hét lên, nói xong cũng không thèm cho cô cơ hội giải thích, trực tiếp tắt máy.

“…”

Hắn nói ra những lời mắng mỏ xong liền tắt máy.

Hắn cho răng cô đang cảm thấy bất công cho Mộ Thiên Sơ nên đang chỉnh hắn sao?

Năng lực tưởng tượng của hắn còn cần tốt như vậy không?

Thời Tiểu Niệm gọi lại nhưng đều bị tắt, căn bản người đàn ông này không muốn nghe cô giải thích, cũng chỉ còn cách trở về.

Thời Tiểu Niệm ngồi trên xe có một chút do dự, di động lại hiện lên tin tức.

Thời Tiểu Niệm cắn môi, không do dự quyết định, cô gọi điện cho Mộ Thiên Sơ.

Biết phân nặng nhẹ, cô không thể nhìn thấy Mộ Thiên Sơ có việc lại không để ý tới, lại nói, hiện tại cô đã quay trở lại bên người Cung Âu, lấy cá tính chuyên chế của hắn, tuyệt đối cô không thể nào rời đi.

Cô gọi điện, lo lắng chờ đợi.

Ellen nhanh chóng nhấc máy.

“Alo, Tiểu Niệm sao?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 1 lượt.

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang IT sửa máy tính chẳng hạn như cach sua loiam thanh thiet bi dang duoc su dung trong windows 10, loi usb chắc chắn bạn sẽ hài lòng với dịch vụ của ITSuamaytinh. Những thủ thuật, tuyệt chiêu công nghệ do chúng tôi chia sẻ từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế sẽ giúp bạn rất nhiều trong công việc, học tập và đời sống.

loading...
DMCA.com Protection Status