Tổng tài ở trên tôi ở dưới

Chương 611: Món quà cưới đặc biệt

Editor: Yuhina

Hắn nói hắn sẽ làm ra chuyện cực kỳ máu tanh với Mona, không thích hợp để cô theo.

Cô cũng không cưỡng cầu, ngược lại cô còn muốn luyện tập các loại lễ nghi, miễn cho đến ngày diễn ra lễ cưới lại thất thố.

"Không có gì hay cả."

Cung Âu ôm cô nói, ngửi mùi thơm thoang thoảng trên người nàng, khiến cho ngực của hắn thư thái đôi chút, giúp tiêu tan không ít nộ khí trong lòng.

"Ngày hôm nay vẫn chưa tìm được"

Thời Tiểu Niệm hỏi, nếu như tìm được rồi, vẻ mặt của Cung Âu dẽ không phải là như vậy.

"Ừ." Cung Âu trầm giọng nói, trong lời nói lộ ra nồng đậm căm ghét, "Người phụ nữ này chui lủi trốn như con chuột vậy"

Mấy ngày, còn chưa tìm được.

"Cô ta có thể đã về gia tộc Lancaster rồi hay không " Thời Tiểu Niệm nhìn về phía Cung Âu hỏi.

Cung Âu ôm cô, ngón tay vân vê lọn tóc của cô, Phong Đức bên cạnh nghe vậy mở miệng khẽ nói, "Chúng ta đã phái người nhìn chằm chằm vào gia tộc Lancaster bên kia, bằng tình trạng bị trọng thương như cô ta muốn tránh thoát tầm mắt của chúng ta để về đến gia tộc không phải là chuyện dễ dàng."

Nghe vậy, Thời Tiểu Niệm nhăn đầu lông mày, "Nói cách khác Mona không lựa chọn về gia tộc, cô ta đoán được anh sẽ nhìn chằm chằm, vậy cô ta sẽ đi đâu "

"Không rõ."

Cung Âu lạnh lùng nói, giữa hai lông mày có mấy phần lệ khí.

Thời Tiểu Niệm nép mình bên cạnh hắn, suy nghĩ một chút nói, "Nếu như em là Mona, kế hoạch bị bại lộ, lại thấy anh một lòng chỉ muốn giết chết mình, đương nhiên sẽ lựa chọn lẩn đi càng sâu càng tốt, trước tiên tránh thoát khỏi đầu sóng ngọn gió này rồi tính tiếp, nói không chắc"

"Nói không chắc cái gì"

Cung Âu thấp mâu nhìn về phía cô.

Thời Tiểu Niệm cắn cắn môi, nhìn vào đôi mắt của hắn nói, "Với suy đoán của Mona, anh vô cùng có khả năng sẽ không chịu nổi sự đả kích này, sẽ phát điên lên. Nếu quả thật đợi được đến khi anh điên rồi, Cung gia loạn tung lên, đến lúc đó cô ta về gia tộc cũng không trễ."

Cô nghĩ, bây giờ Mona chính là đang ôm chủ ý như vậy.

Ánh mắt của Cung Âu âm trầm, hiện tại Mona không muốn làm gì khác, chỉ muốn trốn

"Nhất định phải bắt được Mona trước khi chúng ta kết hôn " Cung Âu nhìn về phía Thời Tiểu Niệm, nói ra từng chữ từng chữ một, "Anh chắc chắn sẽ không mang theo sự sỉ nhục mà cùng em kết hôn"

Mona tượng trưng cho bốn năm bị sỉ nhục của hắn, hắn nhất định phải giải quyết xong.

"Thế nhưng Anh quốc lớn như vậy, tìm người không phải muốn là xong."

Thời Tiểu Niệm nói, còn nhất định phải tìm được trước khi lễ cưới diễn ra, vậy thì càng khó.

"Vậy thì buộc cô ta phải đi ra" Cung Âu trầm giọng nói, từ trên ghế sa lông đứng lên chuyển tấm mắt nhìn về phía Phong Đức, "Ông lên internet phát một cái tin tức, nói xưa nay đại tiểu thư Lancaster thích nhất là mấy loại party có khẩu vị nặng, nói trên tay có bằng chứng xác thực, tôi muốn tin tức này gây sóng lớn ở trên internet."

"Không được." Thời Tiểu Niệm ngồi ở trên ghế salông lập tức nói rằng, "Cung Âu, anh đừng quên ở trên tay cô ta cũng có hình ảnh tư liệu trong bốn năm qua."

Hắn và Mona hiện tại xem như là cưỡng ép lẫn nhau, một khi những hình ảnh kia bị tung ra, Cung Âu sẽ phải chịu áp lực dư luận lớn hơn nhiều so với bốn năm trước.

"Vậy thì Nhất phách lưỡng tán(*)" Cung Âu lạnh lùng thốt, "Cô muốn tồn tại? tuyệt đối không thể"

(*)Nhất phách lưỡng tán: nghĩa đen là một đập vỡ đôi, câu thành ngữ với nghĩa rằng để đạt được mục đích, hai bên cùng thiệt hại cũng không sao.

Hắn chắc chắn sẽ không để cho Mona sống thêm ở trên thế giới này

Cô ta sống thêm một ngày, hắn đều khó chịu

Thời Tiểu Niệm nhìn ánh mắt âm lãnh của Cung Âu, hắn căm hận Mona, thế nhưng cô lo lắng hắn có thể chịu đựng được hậu quả mà cả hai đều Nhất phách lưỡng tánmang đến hay không.

"Nhị thiếu gia, Tịch tiểu thư."

Một nữ hầu gái đi tới, hướng bọn họ thấp cúi đầu.

"Chuyện gì"

Phong Đức đứng ra hỏi.

Nữ hầu gái ngẩng đầu nhìn hướng về Thời Tiểu Niệm, "Tịch tiểu thư, bên ngoài nhận được một gói hàng gửi cho cô, theo quy củ, chúng tôi đã mở ra kiểm tra, là quà cưới tân hôn của một người bạn gửi cho ngài, ngài muốn xem luôn không"

"Bạn của tôi?"

Thời Tiểu Niệm có chút ngạc nhiên mà hỏi, cô có bạn nào lại gửi quà cưới đến Cung gia bên này sao

"Đúng, trên kí tên Y tiên sinh."

Nữ hầu gái nói rõ.

"Là hắn" Thời Tiểu Niệm từ trên ghế sa lông đứng lên, chuyển mâu nhìn về phía Cung Âu, sắc mặt của Cung Âu nhất thời trở nên khó coi, con ngươi đen nhánh sâu kín nhìn chằm chằm vào cô, ánh lửa đố kị chỉ trực lao ra ngoài.

Thời Tiểu Niệm cười gượng, "Cái kia, nếu anh chú ý, em đem lễ vật chuyển giao cho Hạ Vũ là được rồi, chắc cũng chỉ là nước hoa, khăn lụa thôi mà."

"Hắn còn tặng em nước hoa, khăn lụa" Cung Âu kéo cô đến trước mặt, thấp mâu trừng mắt nhìn cô, "Có vẻ quan hệ của em và hắn phát triển rất tốt, còn thân mật như vậy, ừ"

Thời Tiểu Niệm cực kỳ vô tội, đang muốn muốn giải thích, nữ hầu gái bên cạnh nói rằng, "Không phải những cái đó, là một ổ đĩa đã bị mã hóa, có thể bên trong chứa video, hiện đang được mở khóa bằng mật mã."

"Video"

Thời Tiểu Niệm ngạc nhiên mà nhìn sang.

Cung Âu đứng ở nơi đó, nghe nói như thế, con ngươi đen lạnh lẽo, tiếng nói lạnh lùng thốt, "Không cần giải mật mã, mang vào."

"Vâng, Nhị thiếu gia."

Chỉ chốc lát, một đám bảo tiêu mang theo vài cái rương lớn đi vào, một cái rương chứa đựng ổ đĩa, mấy cái khác tất cả đều là các loại máy vi tính, có máy tính bảng, cũng có laptop, thậm chí còn có hai cái TV cơ.

Còn có bảo tiêu đang tiếp tục đi đến.

Nữ hầu gái lấy ra một phong thư đã được mở sẵn đưa cho Thời Tiểu Niệm.

Thời Tiểu Niệm đưa tay tiếp nhận, mở bức thư ra, từ bên trong rút ra một tấm thiếp vàng, phía trên là một loạt chữ Khải nhỏ được viết tay vô cùng đẹp.

[Tịch tiểu thư:

Xin lỗi khi tôi không thể tới dự đám cưới của cô, đây là quà cưới của tôi, hi vọng cô sẽ thích, chúc cô mỹ mãn hạnh phúc.

Y tiên sinh.]

Thời Tiểu Niệm nghi hoặc mà nhìn về phía mấy chiếc máy vi tính kia cùng ổ đĩa lưu trữ, tại sao lại đưa cho cô những thứ này làm quà cưới tân hôn, Y tiên sinh này cũng không khỏi quá kì quái đi.

Cung Âu ngồi xổm xuống ở bên cạnh cô, cầm lấy một ổ đĩa lên, trong đôi con ngươi đen thâm thúy, không nhìn ra hắn đang suy nghĩ gì.

Thời Tiểu Niệm hạ thấp tầm mắt nhìn về phía Cung Âu.

Chỉ thấy Cung Âu ngồi xổm ở nơi đó lật qua lật lại những ổ đĩa lưu trữ, ánh mắt càng ngày càng sâu, môi mỏng mím chặt.

"Nhị thiếu gia, không cần giải mã à"

Nữ hầu gái đứng ở bên cạnh hỏi.

"Không cần." Cung Âu lạnh lùng thốt, trả ổ đĩa lưu trữ về.

"Cung Âu anh biết những thứ này là vật gì không" Thời Tiểu Niệm không hiểu nhìn về phía Cung Âu, có vẻ như hắn không có chút bất ngờ nào, "Không bằng để em gọi điện thoại cho Y tiên sinh hỏi một chút cho rõ ràng."

"Không cần"

Cung Âu rất nhanh phủ quyết.

"…"

Thời Tiểu Niệm kinh ngạc mà nhìn về phía hắn, tiếng nói lạnh lẽo của Cung Âu vang lên, "Lò đốt lá, cái bếp đó có còn đốt hay không "

"Gần đây lá khô rất nhiều, nên vẫn đốt."

Nữ hầu gái đáp.

" Chuyển toàn bộ tới đây."

Cung Âu vỗ vỗ tay từ dưới đất đứng lên, Thời Tiểu Niệm không hiểu gì mà nhìn hắn, tại sao lại muốn chuyển lò đốt lá đến đây, cái lò kia…

Hắn đang suy nghĩ gì

Vẫn còn đang ngờ vực thì Phong Đức ở bên cạnh nhận được điện thoại tới, hướng Cung Âu nói, "Thiếu gia, vừa nhận được tin tức, quỹ bảo hiểm riêng thuộc về Mona ở gia tộc Lancaster bị trộm, bao gồm tất cả sản phẩm điện tử thường ngày mà cô ta dùng."

Quỹ bảo hiểm của Mona bị trộm

Thời Tiểu Niệm sửng sốt một chút, bỗng nhiên hiểu được, đôi mắt nhìn về phía Cung Âu, "Vì thế nên những vật này là…"

Là tư liệu mà Mona lưu giữ trong bốn năm.

Y tiên sinh tìm trở về toàn bộ những thứ này, đây chính là một đại gia tộc, làm thế nào mà Y tiên sinh có thể lấy được đồ ra

"Làm thế nào hắn làm được điều đó "

Cung Âu hỏi ra những nghi ngờ trong lòng Thời Tiểu Niệm, tiếng nói lạnh lẽo dị thường, lộ ra một vệt không giống bình thường.

"Nghe nói là người mình đã hạ thủ, cho nên mới dễ dàng thành công như vậy." Phong Đức cũng hiểu được đại khái, không khỏi nói, "Y tiên sinh có thể dễ dàng đắc thủ như vậy, hoặc là hắn đã sớm sắp xếp người vào gia tộc Lancaster, hoặc là hắn và Lancaster có mối quan hệ phức tạp."

Phải biết rằng thiếu gia đã nghĩ rất nhiều biện pháp để tiến vào gia tộc Lancaster lấy lại những hình ảnh tư liệu này, nhưng Mona vừa mất tích, cơ hồ là gia tộc Lancaster không cho người ngoài có thể đi vào.

Y tiên sinh này thực sự là có năng lực Thần Thông Quảng Đại.

"Hắn và Lancaster không liên quan."

Cung Âu lạnh lùng thốt, nhấc chân lên đi về phía trước.

"…"

Thời Tiểu Niệm đứng ở nơi đó kinh ngạc mà nhìn bóng lưng của Cung Âu, không biết tại sao, từ trong giọng nói của Cung Âu cô cảm thấy hắn có chút không hài lòng.

Đã cầm về được những hình ảnh tư liệu này, thì thứ mà Mona dùng để áp chế được bọn họ cũng bị mất, không nên hài lòng sao

Tại sao Cung Âu lại có phản ứng như thế.

Dưới bóng đêm bao phủ, lò đốt vẫn đang làm nhiệm vụ của mình, ngọn lửa màu đỏ đang cắn nuốt lá cô, vừa bùng cháy vừa ơhast ra tiếng “xèo xèo”.

Hai hàng bảo tiêu đứng ở hai bên lò lửa, trước mặt mỗi người đều đặt một cái rương lớn, bên trong đều là ổ đĩa lưu trữ, là máy vi tính.

Thời Tiểu Niệm và Cung Âu đứng ở phía trước cái lò, ánh lửa đỏ hồng thổi bừng khuôn mặt bọn họ, cô nhìn về phía Cung Âu, "Không cần kiểm tra lại sao"

Thật sự không cần xem lại những video này sao

"Nếu hắn nói vậy, thì được rồi."

Cung Âu lạnh lùng thốt, trong đôi mắt phản chiếu ánh lửa đang nhảy nhót, vẻ mặt không cảm xúc gì.

Thời Tiểu Niệm nghi ngờ nhìn về phía Cung Âu, lời này của hắn có chút kỳ quái, thế nhưng lại không biết kỳ quái ở chỗ nào.

"Đốt"

Cung Âu ra lệnh một tiếng, bảo tiêu lập tức ôm lấy valy trong tay, ném toàn bộ ổ đĩa lưu trữ vào, từng chiếc đĩa VCD như tuyết rơi vào trong lò lửa.

Phương thức thô bạo mà lại trực tiếp.

Cung Âu và Thời Tiểu Niệm lùi lại.

Bọn cận vệ cũng lùi tới một khoảng cách an toàn.

Trong lò, ánh lửa càng ngày càng rực rỡ, thời Tiểu Niệm cúi đầu, Cung Âu nắm chặt tay cô.

"Đem tin tức lan rộng ra ngoài."

Tiếng nói lạnh lẽo của Cung Âu vang lên.

"Vâng." Phong Đức ở bên cạnh gật đầu nhận lệnh, "Đưa tin tức chúng ta có chững cớ xác thực? "

"Không." ánh mắt của Cung Âu âm trầm nhìn vè phía trước, "Trực tiếp phát tán video cho tôi, tôi muốn toàn bộ thế giới đều biết "

Theo một tiếng này, chỉ nghe phía sau truyền đến tiếng nổ mạnh "Ầm", tiếng vang kịch liệt, khiến cho cả đất đều rung rung.

Thời Tiểu Niệm còn chưa kịp kinh hãi đã bị Cung Âu ôm vào trong lòng.

Hắn bảo hộ thật chặt cô ở trong lòng, một tay đặt trên đầu cô.

Một lát sau, Thời Tiểu Niệm quay đầu nhìn lại, chỉ thấy phía lò lửa đang bốc lên ánh lửa ngút trời, cơ hồ bùng lên trong đêm tối, mùi khét mơ hồ bay tới.

Thời Tiểu Niệm lẳng lặng mà nhìn, đã đốt hết rồi.

Ánh lửa đang điên cuồng múa, những thứ thấp kém liên quan đến Cung Âu trong bốn năm này cũng hoàn toàn được mai táng ở trong ánh lửa.

Thuộc về Cung Âu bốn năm này, cuối cùng cũng đã kết thúc.

Rốt cục hắn cũng đã có thể thả xuống.

"Tất cả đều kết thúc." Thời Tiểu Niệm nhìn về phía Cung Âu nói, Cung Âu tì cằm lên vai của cô, đôi con ngươi đen nhìn về phía ánh lửa đầy trời nơi xa xa kia, sắc mặt u lạnh, âm thanh trầm thấp từ nơi sâu xa trong cuống họng phát ra, "Là kết thúc, chúng ta trở lại."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 1 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status