Tổng tài ở trên tôi ở dưới

Chương 614: Phong ba trong hôn lễ

Editor: Yuhina

"A di ngài đang nói cái gì a" Cung Diệu giả vờ thẹn thùng chỉ vào sách, âm thanh non nớt nói ra, "A di này ta cũng rất thích, cô ấy cũng có đôi mắt màu xanh lam."

"A." Mona cười lạnh một tiếng, đưa tay tháo khẩu trang trên mặt xuống, ngồi xổm ở trước mặt Cung Diệu, "Mày cảm thấy a di còn có thể tin tưởng lời của mày à"

Trên mặt của cô ta có mấy vết thương chưa được xử lý kỹ, thái dương cũng có một vết sẹo rất dài, nhìn đặc biệt đáng sợ, không hề đẹp tý nào.

Nghe lời của cô ta, ve mặt của Cung Diệu hơi ngưng trệ, kéo cửa ra muốn chạy, bị Mona dùng sức mà đẩy một cái, cả người ngã nhào trên đất.

"Ầm."

Người lớn cùng đứa trẻ nhỏ, thể lực cách biệt rất xa.

Cung Diệu ngã trên mặt đất, tay nhỏ chống trên đất, đôi mắt màu đen nhìn thẳng vào cô ta, âm thanh non nớt nhưng trấn định, "Nơi này là Cung gia, bà không thể chạy thoát được đâu."

Đây mới là ngữ khí nói chuyện bình thường của bé

"Trước đây cũng có nghe thấy, con trai của Cung Âu thông minh hơn người, xem ra là ta đã coi thường mày rồi." Mona khóa cửa lại, cười lạnh kéo Cung Diệu từ trên mặt đất lên ném về phía ghế salông mềm mại , "Ta có chạy được hay không thì cũng chưa đến lượt mày nói."

Cung Diệu bị ngã vào trên ghế salông, bé cấp tốc ngồi dậy, cầm lấy gối ôm muốn ném cô ta, Mona lấy ra dao găm từ phía sau bên hông, lưỡi dao lạnh lẽo phản chiếu qua đôi mắt to của Cung Diệu, bé ôm chặt lấy gối ôm, không phản kháng nữa.

"Mày thật sự là không giống như một đứa trẻ."

Trên thực tế thì cô ta không khó khăn khi không chế một đứa trẻ, Mona thấp mâu nhìn bé, cô ta bừng tỉnh nhớ tới năm đó lần đầu tiên nhìn thấy Cung Âu ở trên tin tức, cái nhìn kia, cô ta liền biết Cung Âu không giống với bất cứ người đàn ông nào mà cô ta đã tiếp xúc.

"Cô muốn đi ra ngoài ta có thể giúp cô."

Cung Diệu trấn định nói, bọn cướp kia đã nói, thời điểm khi bị bắt cóc phải tận lực thỏa mãn tất cả các yêu cầu của đối phương, không thể chọc giận đối phương.

"Ai nói ta muốn đi ra ngoài" Mona hỏi ngược lại, "Mày cho rằng ta thực sự là bị mày lừa gạt đi vào gặp bác sỹ nào sao "

"…"

Cung Diệu ngồi ở chỗ đó, trong đôi mắt màu đen xẹt qua một vệt bất ngờ.

"Ta chỉ thuận thế đi vào mà thôi, ta phải tặng cho cha mẹ mày một phần quà cưới độc nhất vô nhị chứ."

Mona lạnh lùng thốt, đem dao găm cắm ở trên bàn nhỏ bên cạnh, nhìn lướt qua xung quanh, cầm lấy một món đồ chơi dài như sợ dây trói hai tay, hai chân của Cung Diệu lại.

Cung diệu không hề động đậy mà tùy ý để cô ta muốn làm gì thì làm, đôi mắt vẫn nhìn thẳng vào cô ta, "Cô muốn đưa cái quà cưới gì "

"Tất nhiên là một phần quà độc nhất vô nhị rồi."

Mona cười lạnh một tiếng, đi tới bên cửa sổ liếc mắt nhìn ra bên ngoài một cái, hiện tại người hầu đều đang bận rộn chuẩn bị cho lễ cưới, bên này cơ hồ không có gì người đi qua.

Vừa nãy, Cung Diệu vì bảo vệ em gái của bé, mà mấy nữ hầu gái đều lại là những người trói gà không chặt, nên bé bắt họ ở bên ngoài, không cho ai đi vào.

Cho dù đi vào thì làm sao, trên tay cô ta có tiểu thiếu gia Cung gia làm bùa hộ mệnh, có thể làm rất nhiều chuyện.

Mona kéo rèm cửa sổ xuống, đi tới bên người Cung Diệu ngồi xuống, kéo ống tay áo liếc mắt nhìn thời gian, "Không vội, trước tiên để a di chơi với mày một hồi."

"…"

Tay nhỏ của Cung diệu bị trói chặt lại, trầm mặc nhìn cô ta.

Mona đang đợi thời gian trước khi lễ cưới bắt đầu một chút, cô thấp mâu, nhìn thấy gói quà mà cô ta cầm lên giúp Cung Diệu lúc nãy, cô ta đưa tay mở ra, ở bên trong là hai cái trâm cài.

Một lớn một nhỏ, mặt trên được khảm nạm kim cương, hoa lệ lại tươi sáng, thiết kế rất đẹp mắt.

"Đây là lễ vật mà bọn mày muốn tặng cho cha mẹ bọn mày" Mona cầm trâm cài hỏi.

"Vâng."

Cung Diệu bình tĩnh gật đầu.

"Nhỏ như vậy mà đã biết hiếu thuận rồi." Mona thấp mâu nhìn về phía khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu cuả bé, "Nói cho a di, tại sao mày phải tra tư liệu của ta, nói thật, đừng hòng nói dối mà qua mặt ta."

Cung diệu cụp mắt, đôi mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm trâm cài trong tay cô ta.

Mona nâng tay lên làm dáng vẻ muốn ném trâm cài đi, Cung Diệu mở miệng, "Ta nghe qua tên của bà ở trong miệng mom, bà không phải là người tốt."

"Vì lẽ đó mày muốn đặt bẫy bắt ta" Mona hỏi, cảm thấy đặc biệt buồn cười, "Ta không phải người tốt, vậy mày có biết cha mẹ mày đã làm cái gì hay không, biết vết thương trên mặt ta từ đâu mà có được hay không"

"…"

Cung Diệu trầm mặc nghe.

Mona thấp mâu nhìn bé, càng nhìn càng cảm thấy bé và Cung Âu cực kỳ giống nhau, giữa hai lông mày càng giống như đúc, thấp giọng nói, "Mày điều tra tư liệu của ta, nên biết rằng ta xuất thân từ gia đình Quý tộc hiển hách, so với cái loại Quý tộc hỗn huyết như Cung gia chúng mày thì còn cao quý hơn gấp nhiều lần."

Cung diệu yên lặng ngồi ở chỗ đó, tay nhỏ bị dây thừng xiết đến nỗi hằn vết đỏ.

"Bằng vào thân phận của ta, coi như gả cho một thái tử vương tử cũng đều xứng đôi. Nhưng còn bây giờ thì sao, ta bị cha của mày hối hôn, danh dự xuống dốc không phanh, chỉ có thể gả cho một chính khách." âm thanh của Mona cay đắng, "Hiện tại chính khách này vừa thấy ta có chuyện, liền hỏi cũng không hỏi một câu, bỏ chạy trở về Mĩ, coi ta như là không khí."

"…"

"Gia tộc của ta bởi vì ta mà bị chỉ trích, ta từ một đại tiểu thư "chúng tinh củng nguyệt" bị biến thành con chuột chui lủi trong rãnh nước, lẽ nào cha mẹ mày không phải là người xấu à" Mona hỏi.

Cả đời huy hoàng của cô ta đều bị Cung Âu và Thời Tiểu Niệm phá huỷ, cô ta vốn nên cao cao tại thượng, nhưng còn bây giờ thì sao, ngay cả nhà cô ta cũng không thể về.

Cô ta còn có thể là người xấu sao

Cung Diệu trầm mặc ngồi ở chỗ đó, nhìn thấy thái độ lạnh lùng của bé, Mona không khỏi lại nghĩ tới Cung Âu, thái cũng lạnh lùng như vậy.

Thật giống như từ trước đến nay chưa từng để cô ở trong mắt.

"Ta bảo mày nói chuyện"

Mona tức giận đẩy Cung Diệu một cái, Cung Diệu bị đẩy ngã lại bị kéo một lên, Mona phẫn hận trừng mắt bé, "Ta bào mày nói a, đến cùng thì ai là người xấu"

"dad thì ta không biết, nhưng mom không phải là người xấu."

Cung Diệu nói.

"Đùng"

Mona vung một cái tát lên trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Cung Diệu, trâm cài trên tay sượt qua mặt bé gây ra một vết sước, vết sước rỉ máu ra, bé cắn chặt hàm răng nhịn xuống.

"Mày cùng cha của mày đều đáng ghét như thế, Tịch Tiểu Niệm có cái gì tốt, muốn bối cảnh không bối cảnh, muốn khuôn mặt đẹp không có khuôn mặt đẹp, ngoại trừ biết é vớ vẩn ra thì còn có thể có cái gì, không phải là các người đều điên rồi chứ"

Mona có chút kích động nắm chặt lấy Cung Diệu nói.

Từng người từng ngườ đều nói Thời Tiểu Niệm tốt, đây là ma chướng à, ngay cả tư cách đánh đồng với cô ta Thời Tiểu Niệm cũng đều không có, vậy mà cô ta lại thua

"Cô cũng yêu cha của ta."

Cung Diệu bị: cô ta nắm lấy quần áo, khuôn mặt nhỏ không thể không ngẩng lên, bé nhìn cô ta hỏi.

"Ta yêu hắn, ta yêu hắn còn sớm hơn so với Tịch Tiểu Niệm." Mona trừng mắt nhìn bé, trong đôi mắt xanh lam lộ ra sự căm ghét nồng nặc, "Mày có biết hay không, vì Cung Âu mà ta đã làm bao nhiêu, ta vì hắn mà nghiên cứu chứng rối loạn nhân cách hoang tưởng, hắn nói một câu muốn kết hôn ta lập tức dồng ý, hắn muốn ta chữa bệnh ta dùng bốn năm chữa bệnh cho hắn, những chuyện ta làm cho hắn so với Tịch Tiểu Niệm còn nhiều hơn gấp bao nhiêu lần, nhưng bọn họ lại đối xử với ta thế nào, bọn họ muốn ta chết a"

Cung Diệu bị cô ta nắm thật chặt, máu trên khuôn mặt nhỏ nhắn chảy xuống nhỏ vào trên tay Mona.

Nhìn giọt máu trên đầu ngón tay kia, trên mặt Mona lộ ra một vệt khoái ý tàn nhẫn, "Tiểu bảo bối, a di nói cho mày biết, những người như cha mẹ mày không nên có được hạnh phúc, bọn họ không có tư cách chà đạp cuộc đời của ta, thi thể của ta để được hạnh phúc"

"Cô muốn làm gì"

Cung Diệu hỏi.

"Ta muốn cái gì" Mona bật cười, đưa tay ôn nhu kéo bé vào trong lồng ngực ôm, ngón tay vỗ về khuôn mặt nhỏ bị thương của bé, "Lúc trước đại lễ đính hôn của ta là một hồi trò khôi hài, hiện tại ta muốn lễ cưới của cha mẹ mày cũng trở thành một hồi trò khôi hài, không, biến thành một tang lễ."

Ngữ khí của cô ta mềm mại như nước, đồng thời cũng tàn nhẫn đến tận xương.

Cô ta dùng ngón tay miết mạnh lên vết thương trên mặt của Cung Diệu, từng lần từng lần một, Cung Diệu bị cô ta ôm vào trong ngực dùng sức mà cắn răng nhẫn nhịn, đôi mắt màu đen tràn ngập kiên nghị.

--------------------------

Một bên khác, Thời Tiểu Niệm đã mất hai giờ liền để trang điểm, trang điểm đến nỗi cô sắp không nhận ra mình rồi.

Dưới sự giúp đỡ của nữ hầu gái, Thời Tiểu Niệm thay một cái váy cưới màu trắng, váy cưới được thiết kế riêng, làm nổi bật lên vóc người tinh tế của cô, làn váy hơi dài, khảm nạm không ít kim cương làm cho cô đứng cũng cảm thấy hơi nặng.

" Ngày hôm nay thiếu phu nhân thật đẹp."

Từ lúc Thời Tiểu Niệm thay xong váy cưới đi ra cô đã nhận được rất nhiều lời khen ngợi, Charles cũng đứng ở đó nhìn cô lộ ra nụ cười ca ngợi.

Thời Tiểu Niệm từ từ đi tới trước gương, nhìn mình đang mắc chiếc váy lụa tráng tinh khôi trong gương, trên mặt không khỏi hiện ra nụ cười.

Rốt cục cũng sắpkết hôn.

Rốt cục cũng có gia đình riêng của mình.

"Còn một giờ nữa là đại lễ bắt đầu, trước tiên thiếu phu nhân cứ ngồi xuống nghỉ ngơi một lát đi." Charles nói, lại dặn dò người bên cạnh chuẩn bị sẵn sàng công tác.

Thời Tiểu Niệm gật gù ở ngồi xuống trên sô pha, nữ hầu gái ngồi xổm xuống ở trước mặt cô, cẩn thận nâng tay cô lên để kiểm tra móng tay, Thời Tiểu Niệm nhìn về phía Charles, "Sinh đôi đâu, bọn trẻ thay xong lễ phục rồi à"

"Bọn họ" Charles sửng sốt một chút, nhìn chung quanh một chút, "Từ sáng đến giờ tôi vẫn chưa nhìn thấy tiểu thiếu gia và tiểu thư, có lẽ là phu nhân dẫn bọn họ đi thay quần áo rồi."

"Có thật không"

Thời Tiểu Niệm có chút nghi ngờ, đang nghĩ ngợi, liền nghe thấy tiếng bước chân vội vả chạy tới, cô ngẩng đầu nhìn tới, chỉ thấy Cung Quỳ ôm mặt chạy đến bên này, như là phải chịu oan ức lớn.

"Tiểu Quỳ con sao thế"

Thời Tiểu Niệm kinh ngạc nhìn về phía bé.

"Ô ô." Cung Quỳ khóc òa lên muốn nhào vào trong lồng ngực của Thời Tiểu Niệm, bị Charles kéo lại, "Tiểu Quỳ tiểu thư không thể, thiếu phu nhân đã thay lễ phục không thể làm bẩn."

Chiếc váy cưới này chỉ có một chiếc, được thiết kế đặc biệt, không có vật thay thế.

"mom." Cung Quỳ khóc lóc đứng ở nơi đó, vừa khóc vừa tức giận nói, "Sau này con không muốn chơi cùng Holy nữa, ngài mau mau sinh tiểu bảo bảo, con muốn em trai mới."

Nghe thấy có vẻ là hai đứa bé tranh chấp, Thời Tiểu Niệm yên tâm, cười nói, "Làm sao rồi, Holy chọc giận con cái gì."

Cung Diệu thương em gái như vậy, sao có thể chọc tới bé.

"Hắn liền chọc con, hắn còn đem con đẩy lên trên đất đây, hắn là Tiểu Sắc Quỷ, không tin ngài hỏi Ali Sha đi" Cung Quỳ chỉ nữ hầu gái của mình nói.

Thời Tiểu Niệm nhìn về phía Ali Sha, Ali Sha lúng túng gật gật đầu, Thời Tiểu Niệm kinh ngạc, "Sao lại có thể như thế nhỉ"

Làm thế nào cô cũng không tin Cung Diệu sẽ đẩy Cung Quỳ.

"Là thật, mom không tin con sao" Cung Quỳ khóc lóc kể lể, oan ức nói, "Con thật là khổ sở."

"Được rồi được rồi, đừng khóc." Thời Tiểu Niệm dụ dỗ nói, "Vậy thế này đi, ta với con đi tìm Holy, hỏi một chút cho rõ ràng, có được hay không"

"Thật"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 1 lượt.

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi…Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới hơn. Blog cá nhân của Trâm cập nhật và chia sẻ nhiều kiến thức hay tại địa chỉ Trâm's Blog chẳng hạn như vo bai tap toan lop 1 bai so sanh cac so bang lon hon be hon trang 26 chan troi sang tao, phat trien chieu cao 8 bai tap tang chieu cao khoa hoc trong vong 1 thang level 2 bac si tap gi rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại trâm.vn.

loading...
DMCA.com Protection Status