Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi

Chương 107: Hoá ra là diễn kịch


Một tháng sau khi li hôn, Tiêu Tiểu Diệp vẫn bình thường, không có dấu hiệu của thất tình, hơn nữa sắc mặt còn tốt hơn. Tuy nhiên Tĩnh gia lại không ổn, Lâm Hiểu Khê xảy ra chuyện, cả nhà đều lo lắng. Do mức độ nghiêm trọng của vết thương phóng xạ nên vẫn bị cách li, chưa ai tiếp xúc được.

Tiêu Tiểu Diệp vốn không muốn đi du lịch đâu cả nhưng bà nội và cậu lại khuyên nhủ cô đi giải khuây, dù rằng bây giờ người đang khổ sở nhất là Lâm Hiểu Khê. Cô rất muốn ở lại bên cạnh em ấy nhưng những người khác lại sợ cô chưa nguôi ngoai vết thương lòng, nay lại vì em mà thêm tổn thương nên cô đành đồng ý mà tới Mỹ.

Khi máy bay đáp xuống thì bầu trời đã ngả sang màu tím. Vừa xuống sân bay, đã thấy dáng hình Quan Nhĩ đứng chờ ở cửa.

" Chậc chậc, bà cô hình như ngoài sức tưởng tượng." Quan Nhĩ nhìn chằm chằm trên mặt cô xem có có dấu hiệu đau thương không nhưng lại chỉ thấy vẻ mặt hồng hào sáng sủa của Tiêu Tiểu Diệp.

Tiêu Tiểu Diệp chỉ mỉm cười nhẹ, " Đi thôi, cô định để cho tôi làm mẫu cho cô quan sát sao?"

Quan Nhĩ cười theo, dẫn cô tới xe của mình.

" Hiếm lắm mới gặp một lần, chúng ta vẫn là nên đi đâu đó chơi đi." Tiêu Tiểu Diệp nói.

Quan Nhĩ tuy đang lái xe nhưng vẫn hào hứng huýt sáo tán thành.

Chỗ mà bọn họ tới là một quán nhậu ở phố Hoa Kiều tên Mộng Đêm. Nó chỉ mới khai trương được một năm nhưng đã rất nổi tiếng. Cách bài trí của nơi này đều theo phong cách hoàng cung, mọi thứ đều bằng gỗ khắc tinh xảo, hương trầm thoảng nhẹ trong không khí. Ngay cả người phục vụ cũng mặc đồ cung nữ nhà Thanh. Còn có nghệ nhân đánh đàn nguyệt.

" Diệp cẩu à, lần trước chúng ta đi bar, không cẩn thận uống phải tình dược, cho nên bây giờ hãy hết sức cẩn thận." Quan Nhĩ đưa li rượu cho cô, còn không quên nhắc nhở.

Tiêu Tiểu Diệp gật đầu cười nhẹ.

" Sao nào, nói đi, nguyên nhân vì sao li hôn?" Uống cạn xong chén rượu đầu, Quan Nhĩ mới bắt đầu hỏi chuyện.

Tiêu Tiểu Diệp lạnh nhạt chọn bừa một lí do, " Không hợp, li hôn."

Quan Nhĩ đang uống dở chén rượu, nghe xong suýt thì sặc, ánh mắt nghi hoặc nhìn cô. " Không hợp ư? Bà cô, chị có phải quá kén cá chọn canh không? Tôi kể cho chị nghe nhé, đêm mà bà chị bị đánh thuốc đó, hai tên kia đã bị người của anh ta đưa đi, đến bây giờ cũng chẳng biết nơi đâu. Không khéo là bị thả xuống biển cho cá ăn rồi."

Tiêu Tiểu Diệp hồi tưởng lại, vẫn còn mang máng nhớ được sáng hôm ấy lúc cô rời đi có thấy người khiêng ra hai túi đen, liệu có phải là.... Chỉ nghĩ tới thôi mà cô đã rởn da gà rồi.

" Hầy, một người cực phẩm như vậy, cớ sao lại không hợp." Quan Nhĩ thở dài, rồi dùng ánh mắt thâm lường nhìn cô, khoé môi cười lên, " Đừng nói dối, khai mau, nguyên nhân."

Tiêu Tiểu Diệp biết là không thể giấu nổi Quan Nhĩ nên chỉ tặc lưỡi, " Bởi vì cả hai bọn tôi đều là điểm yếu của nhau mà người như anh ấy, tuyệt không thể có."

Quan Nhĩ nhìn cô, với tay ôm cô vào lòng, " Tội nghiệp cho bà cô của tôi, yêu ai không yêu lại yêu trúng người hắc đạo."

" Thôi đi, làm như cậu là người từng trải không bằng ấy." Tiêu Tiểu Diệp đẩy ra, hờ hững nói.

Nét mặt của Quan Nhĩ hơi cứng lại, sau đó chỉ là một nụ cười gượng gạo, " Đừng nói đến chuyện không vui nữa."

Tiêu Tiểu Diệp gật đầu. Chỉ trong một tiếng mà cả hai người đã chén hết hai bình rượu hơn nữa còn không ai say.

Trên trần nhà bỗng nhiên vang lên tiếng đổ vỡ khiến khách hàng ở phía dưới ngạc nhiên, nhân viên nhanh chóng đi lên tầng. Sau đó thì đi xuống, giải thích rằng phía trên có vị khách say rượu không cẩn thận mà gây náo loạn.

Người Mỹ rất phóng khoáng, nhận được lời giải thích thì đều quay lại với câu chuyện của mình, xem như những gì xảy ra vừa rồi đều là gió thoảng.

Uống nhiều quá cho nên có chút bất tiện, Quan Nhĩ chạy đi vào nhà vệ sinh, Tiêu Tiểu Diệp thì ngồi bóc đậu phộng ăn. Đột nhiên cô có một cảm giác lạ, có ai đó rất quen thuộc đang ở đây. Ánh mắt cô lơ đãng nhìn xung quanh rồi dừng lại một nơi. Từ cầu thang đi xuống, bóng dáng người đàn ông cao to dựa vào một cô gái mặc đồ bó sát đi xuống. Tiêu Tiểu Diệp cả người câm lặng, bởi vì người đàn ông đó chính là Bạch Niên Vũ, dưới ánh nến kì ảo lộ ra nửa sườn mặt góc cạnh và khoé môi hơi nhếch của anh. Bộ dạng của anh bây giờ trông rất phong lưu, tựa như bọn thiếu gia trăng hoa tay ôm gái vậy.

Trái tim cô chợt nhói lên, bi thương tới lạ, cô ngẩng mặt lên nhìn trần nhà, ngăn giọt nước mắt rơi xuống, nụ cười kéo lên nơi bờ môi.

Đã li hôn rồi thì lấy cái cớ gì để mà ghen, cho dù anh hứa hẹn thì cũng không có nghĩa là anh không có quyền ở bên người khác.

Khi cô bình tĩnh lại thì bóng dáng anh đã chẳng còn nữa.

Quan Nhi đi ra, nhìn đôi mắt đỏ hoe của cô, giật mình. " Này, sao lại khóc vậy?"

" Sặc rượu." Tiêu Tiểu Diệp cười nhạt, biện minh cho mình.

Quan Nhĩ không hỏi gì thêm.

Bọn họ lại bắt đầu tán gẫu nhưng Tiêu Tiểu Diệp tâm trạng lại không như trước.

Bọn họ cùng nhau đi chơi tới tận mười hai giờ đêm.

Tiêu Tiểu Diệp kéo vali vào căn hộ của mình, mấy năm không quay lại, mọi thứ vẫn như cũ. Cô không buồn xếp đồ, lẳng lặng ngồi xuống chiếc ghế dài nơi ban công, hình ảnh Bạch Niên Vũ lúc nãy lại xuất hiện.

Cô vò tóc của mình rồi đi vào nhà tắm, mặc nguyên đồ mà xả nước. Nước lạnh thấu chảy dài trên da cô, thấm sâu vào từng xúc cảm. Lúc này, cô mới nghẹn khóc.

Thực ra những gì mà Tiêu Tiểu Diệp nhìn thấy chỉ là một vở kịch tàn nhẫn mà Bạch Niên Vũ dựng lên. Nếu cô biết được rằng anh sớm đã thấy cô, biết được anh vì cô mà cánh tay phải toàn máu thì cô sẽ không đau khổ như vậy.

"Mộng Đêm" chính là nơi mà đêm nay Bạch Niên Vũ gặp phe bên kia, khi nhìn thấy cô, anh đã sớm biết đây là một kế hoạch hoàn mĩ được định từ trước mà càng trùng hợp hơn lại Tiêu Tiểu Diệp lại xuất hiện ở nơi này.

Tin anh li hôn chắc chắn bọn họ đã biết, nếu anh tỏ ý gì thì nhất định sẽ không thoát khỏi sự quan sát của những người kia. Tuy nhiên anh tính không được, bọn họ cư nhiên lại chơi bắn tỉa, mà mục tiêu lại chính là cô. Không nhịn được mà xung đột một phen, cuối cùng thì bên chột bên què mà dừng lại. Nhưng đã diễn thì phải diễn cho tốt, anh trả tiền cho một cô phục vụ để cô ta đỡ anh xuống dưới lầu. Dùng nụ cười ngạo mạn để tổn thương cô.

Bạch Niên Vũ bây giờ đang phải ngồi chịu đau gặp từng mảnh thuỷ tinh ra khỏi tay. Cánh tay bị chai rượu đập trúng mà thuỷ tinh găm vào thịt, huyết nhục mơ hồ.

" Nếu như anh mà còn gắng chịu nữa thì chỉ sợ cánh tay này xem như phế." Bác sĩ tư gắp thuỷ tinh ra, lắc đầu nói.

" Mấy cái thứ cỏn con này nhằm nhò gì." Bạch Niên Vũ cười nhạt.

" Tất cả các vết thương lớn đều bắt đầu từ vết xước nhỏ." Bác sĩ dừng tay lại, ngẩng đầu, nói bằng cái giọng rất chắc nịch.

" Được rồi, được rồi. Làm nhanh đi." Bạch Niên Vũ gật đầu, cười bất đắc dĩ.

Sau khi gắp hết thuỷ tinh, sơ cứu qua vết thương, Bạch Niên Vũ lại định theo một thói quen mà gọi điện cho ai đó nhưng lại chợt nhớ ra là mình vừa tổn thương người kia nên thôi. Chỉ lắc đầu cười khổ mà im lặng nhìn xuyên qua lớp kính hướng về căn hộ đối diện. Bí mật nho nhỏ, chúng ta thế nhưng lại ở cùng một khu này, và đặc biệt hơn, căn hộ của anh đối diện cô.

Cho nên bây giờ, anh đem hết toàn bộ nỗi nhớ của mình hướng về phía căn hộ kia, dù không nhìn thấy nhưng ít ra vẫn có thể yên lòng rằng cô rất gần anh.

Cửa phòng vang lên tiếng gõ cửa.

" Vào đi." Anh nói.

Thần Tự đi vào, đưa cho anh tập hồ sơ, " Chuyện ở Mộng Đêm đều đã giải quyết xong rồi ạ. Lúc nãy bảo vệ không tốt, là lỗi của tôi."

Bạch Niên Vũ phất tay, " Không phải lỗi của cậu, sơ suất của tôi."

Thần Tự không nói gì thêm.

" Chuyện của Hứa Luật Khôi như thế nào rồi?" Bạch Niên Vũ lấy mấy tấm ảnh hiện trường ghê rợn trong tập hồ sơ, ngạc nhiên hỏi.

" Hứa thiếu gia đã thâu tóm hết toàn bộ địa bàn ở Brasil rồi. Nhưng mà bây giờ, tình hình của Lâm tiểu thư lại không ổn, Hứa thiếu gia mất khống chế."

Bạch Niên Vũ nhíu mày, nhìn mấy tấm ảnh được chụp gửi tới, " Đều là Hứa Luật Khôi xử sao?"

" Vâng. Thủ đoạn rất tàn nhẫn." Thần Tự gật đầu.

" Cứ mặc kệ đi. Không ai cản được cậu ta bây giờ đâu." Bạch Niên Vũ thở dài.

Thần Tự lui ra.

Chuyện xảy ra đối với Lâm Hiểu Khê chính là điều anh sợ sẽ xảy ra với Tiêu Tiểu Diệp. Cho nên anh đã cố bảo trụ khoảng cách giữ hai người, chỉ hi vọng không tổn thương tới cô. Anh sợ ngày nào đó, anh sẽ giống như Hứa Luật Khôi, thanh trừng nhuộm máu đỏ của Brasil.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.2 /10 từ 5 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang hay nhat ví dụ như truyện cười, bay ba qua rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.