Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi

Chương 115: Bướm đêm, Anh túc


" Bạch Niên Vũ, anh mà không nhận điện thoại là tôi tự tử ngay đấy." Bạch Niên Vũ thấy điện thoại rung lên, tin nhắn được gửi tới từ Tiêu Tiểu Diệp.

Nhíu mày, cô bây giờ cũng lắm trò vậy sao?

" Trong vòng 30 phút nữa, nếu anh không đến thì em sẽ mất máu mà chết. Nếu còn quan tâm tới em thì hãy tới nhà ngay lập tức." Tin nhắn vẫn được gửi đến, lần này còn kèm theo một bức ảnh cổ tay bị rạch, sẽ chẳng là thật nếu như không để lộ ra chiếc nhẫn ở ngón áp út với đường viền thiết kế riêng mà anh đã tặng cho cô.

Bạch Niên Vũ hoảng sợ, anh chạy ngay đi lấy xe, lao thẳng ra ngoại thành, anh sợ, sợ muộn một phút thì cô sẽ gặp chuyện.

Anh dừng xe trước nhà cô, đi thẳng tới cửa, do nhà còn mới, cửa theo kiểu tây nên chỉ cần đạp một phát là văng ra. Anh vội vội vàng vàng đi vào thì cảnh tượng trước mắt khiến anh ngạc nhiên.

Cái người tưởng cắt cổ tay kia thế nhưng ung dung đứng trên bậc thềm nhìn anh, nụ cười bên môi hiện lên rực rỡ, chiếc váy mà đỏ rượu ôm lấy thân thể kiều diễm, li rượu trên tay lắc qua lắc lại, " Không tồi, mười bốn phút." Thanh âm có chút gợi hồn cất lên, Bạch Niên Vũ biết được một điều, con mẹ nó, anh mắc bẫy của cô.

" Tôn Vũ, à không, Bạch Niên Vũ, mặt nạ da người ấy dùng chắc thích nhỉ?" Cô đi tới gần anh, ngón tay trắng nõn mềm mại đặt lên má anh, vuốt nhẹ.

Bạch Niên Vũ không nói gì, biết ngay mà, lộ rồi.

" Vết cắt ấy rất tinh vi phải không? Kĩ thuật hoá trang không tồi nhỉ?" Cô nhếch môi, giọng điệu có chút trào phúng.

" Tiểu Diệp, anh đã nói với em rằng rời xa khỏi anh đi." Bạch Niên Vũ cuối cùng cũng mở miệng.

Lời nói của anh như dao găm đâm vào tim cô, Tiêu Tiểu Diệp cầm li rượu đặt lên môi, uống cạn rồi ném mạnh xuống sàn nhà, mảnh thuỷ tinh văng tung toé, có vài mảng xoẹt cắt qua bắp chân trắng nõn của cô, tia máu đỏ chảy xuống.

Bạch Niên Vũ nhíu mày, kéo cô ra khỏi đống thuỷ tinh.

" Bạch Niên Vũ, tôi từng nói chúng ta không quan hệ gì với nhau nữa nên mắc mớ gì anh lo cho tôi hả?" Tiêu Tiểu Diệp vùng khỏi tay anh, lạnh lùng nói.

" Im miệng." Bạch Niên Vũ quát lớn, rồi lại ôm lấy cô, bế cô lên, đặt xuống ghế sofa. Anh đi tìm hộp sơ cứu rồi cẩn thận rửa vết thương giúp cô.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn anh, nước mắt chảy xuống, " Bạch Niên Vũ, có ai từng nói với anh chưa? Cách tốt nhất để khiến một người hết yêu anh chính là phải tàn nhẫn đến cùng. Anh càng quan tâm em, em càng bỏ không được."

Bạch Niên Vũ hơi ngưng lại nhưng vẫn tiếp tục giữ thái độ im lặng.

" Hôm nay là lần đánh cuộc cuối cùng của em, nếu anh ở lại, em sẽ mãi mãi ở bên cạnh anh, không rời đi. Nếu anh vẫn một mực rời khỏi thì em nhận thua, tự mình tránh xa anh."

" Tiêu Tiểu Diệp, dừng lại đi, anh không muốn kéo em vào cuộc chiến này một chút nào." Bạch Niên Vũ nhìn cô, thở dài rồi nói.

" Vậy là anh vẫn rời đi đúng không?" Tiêu Tiểu Diệp hỏi.

" Xin lỗi." Không do dự anh trả lời ngay, anh đứng dậy, đi ra phía cửa.

Bỗng nhiên eo anh có một vòng tay ôm chặt, " Vũ, xin anh đừng đẩy em ra xa khỏi anh nữa, em không muốn trở thành người yếu đuối, lúc nào cũng phải để anh bảo vệ."

Bạch Niên Vũ gỡ tay cô ra, đẩy mạnh, Tiêu Tiểu Diệp không đứng vững, ngã xuống, một mảnh thuỷ tinh cắt ngang lòng tay cô.

"A!" Tiêu Tiểu Diệp khẽ rên lên.

Bước chân của Bạch Niên Vũ dừng lại nhưng anh không quay đầu, sau đó lại tiếp tục bước đi, lạnh lùng vô cảm.

" Tiêu Tiểu Diệp, cho dù em có tự tử ngay trước mặt tôi cũng không mạo hiểm giữ em bên cạnh mình."

" Bạch Niên Vũ, anh nhẫn tâm vậy sao?" Giọng nói yếu ớt của cô cất lên phía sau không khiến bước chân anh dừng lại.

Tiêu Tiểu Diệp nén nỗi đau, cười khẩy, dù cô cố gắng tới bao nhiêu thì đối với anh, cô vẫn chẳng thể đứng bên cạnh. Anh luôn nghĩ cô yếu đuối, cần được bảo vệ, anh nghĩ anh giữ được mạng cho cô sống nhưng một cuộc đời không có anh, sẽ ổn sao?

Cô đứng dậy, cầm hộp sơ cứu, tự băng bó giúp mình rồi nhìn xuống nơi bắp chân dán đầy băng cá nhân, thở dài. Cách này, không hữu nghiệm rồi.

Mưu kế của mấy chị nữ phụ chẳng đả động tới anh nam chính. Lại phải nghĩ cách khác thôi.

[ Hoa lệ đái vũ, nước mắt gợi tình, loại. ]

Chuyển sang kế hoạch B, [ Ghen tuông lồng lộn. ]

Tuệ Anh:.... vâng, rất lâm li bi đát, chị thực khiến tôi hài lòng.

———-

Bạch Niên Vũ lái xe ra khỏi khu dân cư kia thì dừng lại, bàn tay anh nắm chặt vô lăng.

" Bạch Niên Vũ, anh nhẫn tâm vậy sao?"

Nhẫn tâm ư...

Người nhẫn tâm là cô.

Lúc mà anh cố gắng để quên cô, tránh cô thì cô lại tiến đến bên anh, khiến anh cứ luôn lo sợ, sợ cô bên anh mà nguy hiểm.

Reng...reng...reng...

Điện thoại vang lên, anh đeo tai nghe vào rồi mới nghe.

" Ván bài của chúng ta đã nên ngả xuống chưa nhỉ?" Bên kia là thanh âm đầy hứng khởi.

" Chưa tới lúc." Bạch Niên Vũ nói.

" Thật tiếc." Người gọi tới tặc lưỡi thở dài, " Cô ấy có ổn không?"

" Ổn." Bạch Niên Vũ trả lời, giọng điệu có chút lạnh hơn.

" Thế thì tốt." Nói xong liền tắt máy.

Bạch Niên Vũ tắt máy, thở dài. Hoa bên cạnh vợ quả nhiên được chăm sóc nhiều.

Anh nhớ ra gì đó, gọi điện bảo Thần Tự cho người tới sửa cửa nhà Tiêu Tiểu Diệp, thuận tiện xem tình hình cô thế nào.

Nửa tiếng sau Thần Tự báo lại cho cô, " Thiếu gia, phu nhân tới sân bay chuẩn bị đi Las Vegas."

" Cô ấy đi tới đó làm gì?"

" Cô ấy bảo đi giải quyết vấn đề thất tình."

Bạch Niên Vũ cứng đờ, " Chuẩn bị trực thăng tới Las Vegas mau."

" Vâng."

—————

Tiêu Tiểu Diệp kéo vali màu đỏ chót ánh kim đứng chờ xe ở sân bay Las Vegas. Chiếc váy đỏ rượu body quả nhiên rất có công hiệu, bao ánh mắt đổ dồn về phía cô. Môi son đỏ gợi tình nhếch lên, hướng về chiếc Phantom màu đen cách cô mấy mét kia, khoé mắt lên tia đắc ý.

Một con Bugatti màu đen tuyền nổi bật bỗng nhiên lao tới, một người đàn ông phương Đông đi ra, Tiêu Tiểu Diệp mỉm cười với anh ta, anh ta cầm tay cô, đặt lên đó một nụ hôn đúng kiểu, rồi hai người vào xe. Tốc độ kinh khủng chạy ra khỏi sân bay.

Người trong xe Phantom kia thì mặt mày không cảm xúc.

" Thần Tự này, Phantom và Bugatti thì cái nào đắt hơn?" Anh nhếch mép hỏi.

Thần Tự trả lời: " Bugatti, tuy nhiên nếu là xe của thiếu gia thì đắt hơn. Phantom bản này được đặt riêng, thiết kế độc nhất, trang bị kính chống đạn cao cấp, sơn phủ bột kim cương, ghế da....."

Bạch Niên Vũ nghe xong thì gật đầu, " Cậu cuối cùng cũng được chút việc."

Thần Tự:.....

—————

Tiêu Tiểu Diệp ngồi trong xe không hề hay biết đoạn nói chuyện kia, tâm tình cô rất thú vị, hắn thế nhưng lại đến đây.

" Kelly à, nghe em tới đây mà anh mừng không tưởng." Người đàn ông bên cạnh nói.

Cô nhìn anh ta, không nhịn được cười tươi, " Tiêu Chính, mấy khi chúng ta gặp nhau mà được việc thế này."

Tiêu Chính cười lớn, " Tiêu gia bao năm nay thế nào rồi?"

" Vẫn ổn." Cô nói.

" Thôi nào, chúng ta đã tới thủ phủ của ăn chơi trác loạn rồi, có muốn đi trải nghiệm không?" Tiêu Chính hỏi.

" Được." Cô gật đầu, nhưng nhớ tới gì đó, cô hỏi anh, " Las Vegas có chỗ xăm hình nào tên " Bướm đêm" không?"

Tiêu Chính ngạc nhiên rồi gật đầu.

" Cho em tới đó trước đi." Cô nói.

" Làm gì?" Anh hỏi lại.

" Đương nhiên để xăm hình rồi."

****

Bướm Đêm không giống một tiệm xăm hình chút nào, nó được trang bài như một đạo quán uống trà thời xưa. Gian phòng xăm cũng cách nhau một bức tường trúc.

Tiêu Tiểu Diệp đi tới chỗ lễ tân, cô gái kia đưa cô một bảng hình.

Cô không vừa ý cái nào cả, bỗng nhiên bên cạnh cô xuất hiện một người, là người châu Á, cánh tay khắc lên đó nhiều hình xăm, anh ta không mặc áo, nơi bờ ngực hiện lên khuôn mặt đẹp xinh của người con gái.

" Cô là Kelly Vicber đúng không?" Anh ta hỏi cô.

Tiêu Tiểu Diệp gật đầu.

" Nghệ nhân của chúng tôi đang đợi cô."

Cô đi theo người kia lên một gian phòng riêng biệt, cửa gỗ mở ra, một cô gái thanh thuần ngồi ở đấy mỉm cười, khí chất của cô ấy khác xa hoàn toàn với nơi này. Trên người cô ấy, ngoại trừ một hình xăm ngôi sao nhỏ nơi cổ tay ra thì không hề có bất kì một hình xăm nào khác.

" Kelly cởi áo ra đi."Giọng điệu nhẹ nhàng hỏi.

Tiêu Tiểu Diệp cởi áo xuống, để lộ tấm lưng trần trắng nõn đẹp đẽ, cô nằm trên ghế xăm, đưa lưng về phía ánh đèn vàng nhạt.

" Người tôi yêu, sau lưng anh ấy là anh túc đỏ như máu. Cô nói xem tôi nên xăm gì?" Cô chậm rãi nói.

Chất dịch sát trùng lành lạnh chảy xuống lưng cô, cô gái kia cẩn thận vệ sinh.

" Anh túc ư? Một tháng trước tôi cũng xăm hình cho một người đàn ông có anh túc đỏ như máu sau lưng, anh ta xăm tên một người con gái nơi xương sườn của mình cùng với một chiếc nhẫn." Nghệ nhân lấy khăn lau khô lưng cô, như nhớ ra chuyện gì, cười nhẹ.

" À. Vậy cô nghĩ tôi nên xăm hình gì đây?" Tiêu Tiểu Diệp nhàn nhạt hỏi.

" Bướm đêm nhé! Anh túc là loài hoa độc vậy nhưng vẫn có kẻ vì nó mà lao đầu vào." Nghệ nhân nói với cô.

" Được." Tiêu Tiểu Diệp đồng ý.

Cô nghệ nhân bắt đầu công việc của mình, trên tấm lưng trần tuyệt mĩ ấy, một con bướm đêm dần xuất hiện nơi, từng mũi kim đâm vào da, hoạ lên đó đính ước tình yêu. Con bướm hoàn thành, lại tiếp tục một bông hoa anh túc đỏ. Cám dỗ, đau đớn, hi vọng chính là ý nghĩa của hình xăm.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn hình xăm của mình trên gương, khoé môi nhếch lên. Con bướm đêm ma mị như đang vờn cánh bên bông hoa anh túc, sự quyến rũ mị hoặc thật gợi tình.

" Kelly, tên cô rốt cuộc là gì?" Nghệ nhân nhìn chiếc nhẫn nơi tay của cô, ngạc nhiên hỏi.

" Tiêu Tiểu Diệp." Cô mặc áo vào, phong lưu vạn chủng nói ra tên của mình.

Vẻ ngạc nhiên của cô nghệ nhân dần được thay bằng nụ cười hiểu ý.

Nhìn Tiêu Tiểu Diệp rời đi, cô ta cuối cùng cũng bật lên tiếng. " Tiêu Tiểu Diệp" chính là cái tên mà người kia lên xương sườn của mình cùng một chiếc nhẫn tử đằng mà cô gái vừa rồi đeo. Tuy nhiên, cô không nói hết, người đàn ông đó còn xăm một dòng chữ nhỏ nơi xương sườn thứ hai của mình. Môt dòng chữ khiến người ta cảm động.

" Em ở bên ai cũng là khoảng trống trong anh."

Lúc đó, cô đã hỏi anh ta tại sao lại xăm dòng chữ ấy, đáp trả lại cô là một lời giải thích bâng quơ, " Bởi vì thứ giết chết tôi từng ngày là nỗi nhớ, thứ cứu tôi sống là nụ cười của cô ấy. Thời gian của tôi không nhiều, ván bài cũng sắp hạ. Xem như là di chúc tôi để lại cho cô ấy, phòng khi thân thể tôi vẫn còn hoàn thiện, cô ấy sẽ hiểu tôi yêu cô ấy nhường nào, cô ấy muốn yêu một người đàn ông nói với cô câu nói đó."

—————
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.2 /10 từ 5 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những mẹo giúp cho phụ nữ tự tin hơn trong công việc, làm đẹp và chăm sóc sức khỏe gia đình. Các bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình thời nay được chia sẻ từ trang web phụ nữ chẳng hạn như 3 cach trang diem mat quyen ru, cuoc song học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công