Tổng tài phúc hắc: Không nên yêu anh

Chương 5



Mưa vẫn không ngớt , càng ngày càng to hơn , Đường Lãnh Phong đã lấy chút củi khô trong hang để nhóm lửa .

Ánh mắt vô tình liếc nhìn Dư Vũ Lam . Chỉ thấy cô liiên tục run lẩy bẩy.

"Cô sao vậy ?"

"Lạnh....lạnh quá."- Dư Vũ Lam thều thào trả lời , cánh tay mảnh khảnh tự ôm lấy mình để sưởi ấm.

Anh đưa tay lên sờ trán cô , cô sốt rồi ! Đường Lãnh Phong cởi lớp áo bên ngoài của cô , Dư Vũ Lam vội ngăn lại "Anh làm gì vậy ?"

"Cô đang sốt , nếu mặc đồ ướt chỉ tăng thêm nhiệt độ thôi." Anh tiếp tục cởi áo cô ra , Dư Vũ Lam mệt mỏi không còn sức đẩy anh ra , không chút sức lực mà ngã vào người anh , cô ngất đi. Đường Lãnh Phong nhìn cô , khuôn mặt nhợt nhạt , cả hơi thở cũng nóng bừng . Cởi bỏ hết quần áo trên người Dư Vũ Lam ra , Đường Lãnh Phong cũng cởi áo sơmi để gọn bên đống lửa . Đưa tay kéo cô , ôm vào lòng . Vòng tay chặt chẽ siết lấy cô. Dư Vũ Lam nằm trong lòng anh , khóe mắt chợt ngấn nước , cô cảm nhận được có một người đang bao bọc lấy cô nhưng cảm giác ấy càng làm cô buồn bã hơn . Chỉ sợ cảm giác ấy mau chóng biến mất...

"Mẹ ơi...." - Cô mê sản không ngừng gọi mẹ , Đường Lãnh Phong cúi đầu nhìn cô , chỉ thấy khuôn mặt thấm đầy nước .

"Mẹ ơi...mẹ đâu rồi.....mẹ đâu rồi....đừng bỏ con...đừng mà....làm ơn...."

"Cứu con với....mẹ ơi....dẫn con đi theo với...đừng bỏ con ở lại....Mẹ ơi..." - Bàn tay mảnh khảnh siết lấy tấm áo đang đắp trên người anh , cả cơ thể cô không ngừng run lên . Đường Lãnh Phong để mặc cho cô gọi , để cô khóc , anh có thể hiểu cô đã mơ thấy gì. Lúc trước khi phái người điều tra cô , anh đã biết được , mười năm trước mẹ của Dư Vũ Lam đã tự tử vì bà không thể chịu đựng cha cô được nữa , bà luôn bị đánh đập , gả cho ông nhưng lại bị ông hắt hủi , đã có lần bà thấy ông đang cùng người phụ nữ khác ngủ cùng nhau...

Đối với cô lúc này , anh cảm thấy cô thật đáng thương . Khi bàn tay to lớn vừa chạm nhẹ vào tóc cô , thì bị bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt.

"Mau cứu mẹ tôi....cứu bà ấy...cứu bà ấy đi mà....huhuhu...." - Dư Vũ Lam hoảng sợ hét lên , đôi mắt to tròn ngấn đầy nước , cô níu lấy người anh nài nỉ , van xin.

"Được rồi...bình tĩnh lại..." - Anh cố trấn an cô , nhưng cô vẫn không ngừng run rẩy mà khóc . Tiếng khóc nghẹn lại không thành lời. Vòng tay to khỏe ôm lấy cô mà dụ dỗ "Nghe lời tôi...đừng lo . Ngoan ngoãn ngủ đi. Tôi sẽ cứu mẹ em..."

Nghe những lời của anh , tâm Dư Vũ Lam chợt nhẹ hẳn , chôn đầu vào lồng ngực anh rồi thiếp đi. Anh vừa vỗ về vừa nhìn những dòng nước mắt cứ lăn dài trên khuôn mặt cô. Những giọt nước mắt ấy như những mũi kim đâm vào tim anh. Lúc này trong tâm can anh chợt hiện lên một cỗ cảm xúc khó hiểu , chỉ biết rằng thứ cảm xúc ấy khiến anh rất khó chịu , tim đau thắt. Đường Lãnh Phong nghĩ có lẽ anh bị lây bệnh rồi. Chợt thở dài , vòng tay vẫn chung thủy ôm lấy cô mà chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau , khi tiếng chim hót ríu rít vọng lại từ trong khu rừng. Dư Vũ Lam từ từ mở mắt ra , mơ màng nhìn xung quanh , chợt một bàn tay chạm vào ngực cô , vừa nắn vừa bóp , một phút định thần cô giật bắn người lên , tiếng hét thất thanh vang vọng làm Đường Lãnh Phong thức giấc , anh nhíu mày cất tiếng "Em hét cái gì ?" Lúc nãy anh mơ thấy cái gì đó nên mới đưa tay bắt lấy thứ đó ai ngờ , vô tình chạm vào ngực cô.

"Đường...Đường Lãnh Phong...sao anh có thể thừa nước đục thả câu với tôi chứ ?" - Cô lấy tấm áo che người lại.

"Tôi đã làm gì em ?"

"Vừa nãy anh đã chạm vào ngự...." - Dư Vũ Lam vội dừng lại không nói tiếp , khuôn mặt bỗng chốc đỏ bừng lên vì xấu hổ. Nhìn thấy biểu hiện của cô , anh chợt nhếch miệng cười "Dù sao đây cũng không phải lần đầu tôi với em gần gũi."

"Cái gì !?"

"Trời đã sáng rồi . Đi về thôi." - Anh đứng dậy , lấy áo mặc vào rồi nhìn cô "Em muốn sống ở đây luôn sao ?"

"Tôi....đồ của tôi ở bên chỗ anh." - Cô chỉ tay về xấp đồ bên đống lửa đã tàn . Anh đứng bên cạnh dửng dưng trả lời "Tự qua lấy."

"Ưm..." - Dư Vũ Lam bặm môi , cái áo khoác của anh chỉ che được phía trước lại chỉ dài gần bắp đùi cô. Nếu đứng lên đi đến chẳng phải sẽ bị anh thấy hết sao ?? Hai tay đút vào túi quần , anh đứng chắn trước mặt cô , ý tứ như không muốn cho cô lấy đồ. Dư Vũ Lam tức giận nói "Anh tránh ra !"

"Tôi thích đứng đâu là việc của tôi . Em có quyền cấm sao ?"

"Anh...!?" - Dư Vũ Lam nhíu mày , lời anh nói cũng có lí , thực là chọc tức cô mà. Cô đành phải cố gắng đi vòng qua anh. Nhưng khi chuẩn bị đến gần thì bên ngoài cửa hang có tiếng người...

"Ông chủ , ngài có sao không ?" - Tiếng của hàng chục người vang lên rồi sau đó chạy ùa vào. Dư Vũ Lam giật mình, cô không mặc đồ...phải làm sao đây , làm sao , làm saooo ??? Đang lúc cuống cuồng thì một cánh tay vươn ra kéo cô lại , bao bọc lấy thân hình nhỏ nhắn vào lồng ngực rắn chắc của anh. Dư Vũ Lam tròn mắt , anh đang ôm cô ? Che chắn cho cô !?

"Cút hết ra ngoài !" - Anh quay lưng về phía đám người áo đen kia , quay đầu lại , Thanh âm trầm thấp vang lên mang chút giận dữ . Ngay lập tức toàn bộ đám người kia đều đi khỏi.

"Mau mặc đồ vào." - Đường Lãnh Phong buông cô ra , lạnh nhạt cất tiếng. Cô gật đầu rồi cầm lấy quần áo mặc vào.

"Xong rồi." - Ít phút sau cô bước đến kéo áo anh .

"Đi thôi." - Anh chậm rãi bước ra , đám người áo đen thấy anh liền cung kính cúi chào. Dư Vũ Lam đi theo sau. Hoàng Phủ Lâm thấy Đường Lãnh Phong và cô đi về tươi cười nói "Chậc , tôi bảo cậu đi tìm cô ấy , nào ngờ cậu lại ở bên cô ấy cả đêm."

Nghe lời trêu chọc của anh Dư Vũ Lam khuôn mặt bỗng chốc đỏ bừng , còn Đường Lãnh Phong thì vẫn bình thản đi vào nhà nghỉ. Nhân viên trong công ty thì xôn xao , bàn tán lời ra tiếng vào rất nhộn nhịp.

*Chát...

Đột nhiên , Phương Khả Nhu xông ra , hung hăng tát thật mạnh vào mặt Dư Vũ Lam khiến cô không kịp phản ứng mà ngã xuống đất cũng chính lúc đó Đường Lãnh Phong đã bước gần tới cửa , mọi người đột nhiên im bặt.

"Con khốn , mày đã làm gì với anh ấy ? Mày dám dụ dỗ nggười yêu của tao ?" - Phương Khả Nhu tức giận hét lên , phun ra từng lời cay nghiệt "Mày vốn dĩ chỉ là một người ở , ăn bám anh ấy . Có tư cách mà quyến rũ anh ấy sao. Dư Vũ Lam mày quả thật là mặt dày . Dám cướp Phong của tao sao con khốn !" - Nói xong liền bay lại định nắm lấy tóc của cô. Nhưng Dư Vũ Lam kịp thời né sang một bên , cô đứng dậy , quệt vết máu bên khóe miệng, lạnh nhạt cất tiếng "Cô thấy tôi quyến rũ anh ta sao ?"

"Rõ ràng là vậy ? Nếu không tại sao anh ấy lại ở lại cùng cô qua đêm. Đồ phụ nữ rẻ tiền."

"Vậy tại sao lúc anh ta chạy theo tôi. Cô không giữ lại , không níu kéo anh ấy. Đó chẳng phải đối với Đường Lãnh Phong cô cũng giống với hạng phụ nữ rẻ tiền. Hay nói đúng hơn , tôi....có giá trị hơn cô." - Dư Vũ Lam nhếch miệng cười hời hợt. Tất cả cũng tại anh mà cô mới ra nông nỗi này.

"Cô....khốn khiếp . Thật không có liêm sỉ. Chỉ là một kẻ hầu mà dám lớn tiếng với tôi. Đúng là hạng kỷ nữ" Phương Khả Nhu như bốc hỏa nắm lấy áo cô mà đẩy về đằng sau . Dư Vũ Lam nhíu mày , cổ chân cô chợt nhói lên , không thể đứng vững mà sắp ngã xuống đất. Thừa lúc đó cô ả cũng định giơ tay đánh Dư Vũ Lam . Hoàng Phủ Lâm thấy vậy vội chạy lại đỡ cô nhưng lại bị một bóng dáng cao lớn nhanh chân chạy lên đỡ cô trước đồng thời cũng chụp lấy cánh tay đang định đánh Dư Vũ Lam.

"Ph...Phong !" - Phương Khả Nhu ngớ người .

"Cô làm loạn đủ chưa ?" - Âm thanh lạnh lẽo vang lên, Dư Vũ Lam không khỏi ngỡ ngàng khi thấy anh đột nhiên muốn bảo vệ cô.

"Tại sao ? Tại sao anh lại...."- Phương Khả Nhu tức giận định hét lên nhưng cổ tay lại bị anh siết chặt khiến cho cô ả đau đớn không thể nói tiếp.

Đường Lãnh Phong hất tay cô ả ra , hời hợt nói "Đó là việc của tôi !" Sau đó bế cô đi vào trong.

"Oái...anh làm gì vậy ? Mau thả tôi xuống." - Dư Vũ Lam bất ngờ bị anh bế lên hoảng sợ nói. Đường Lãnh Phong để mặc cô la hét thong thả bế cô đi.

"Được rồi , mọi người vào nhà đi !" - Hoàng Phủ Lâm nhoẻn miệng cười , ra lệnh cho tất cả mọi người đi vào , chỉ có Phương Khả Nhu là đang thất thần đứng sững người . Anh lắc đầu , vui vẻ đi vào trong. Lí do anh vui như thế thì không ai biết được....

--- ------ ---

"Anh muốn làm gì hả ?" - Dư Vũ Lam ngồi trên giừơng , bặm môi nhìn anh.

"Em tự cho mình là có giá trị hơn Phương Khả Nhu sao ? Thật có bản lĩnh." - Anh kéo chiếc ghế ngồi đối diện cô , nhếch miệng cười nhạt.

"Tôi tự biết đối với anh tôi không là gì." - Chợt ngưng lại...tự mình nói ra câu nói kia khiến tim cô nghẹn lại , hít một hơi thật mạnh , cô lại nói tiếp "Nhưng lúc đó...tôi phải nói vậy để bảo vệ chính mình. Dù sao , anh cũng đâu cần phải quan tâm làm gì."

"Bảo vệ chính mình ? Vậy còn chân của em ?"

"Tôi...." - Cô ngập ngừng , mím môi nhìn xuống chân của chính mình .

"Thật không biết lượng sức mình !"

"Mặc kệ tôi !"

Đường Lãnh Phong nhìn cô , thật sự anh cũng không biết mình đang làm gì . Đột nhiên lại quan tâm cô như vậy . Chắc là anh chỉ đang tội nghiệp cô thôi.

"Ưm..." - Dư Vũ Lam ngáp nhẹ một cái , cô thực sự cảm thấy mệt mỏi.

Anh đứng dậy bước lên giừơng , kéo cô nằm xuống. Dư Vũ Lam giật mình , vội đẩy anh ra "Anh...anh..."

"Nếu mệt em cứ ngủ." - Đường Lãnh Phong nhắm mắt lại , vòng tay chắc chắn ôm trọn cô vào lòng. Hai người lúc này chỉ cách nhau mỗi lớp áo. Dư Vũ Lam dùng sức đẩy anh ra nhưng toàn bất lực , thân hình anh to lớn vốn không cách nào để lay chuyển , cô đành phải lặng im , mặc cho anh ôm. Nghĩ kỹ lại , anh đã cứu cô rất nhiều lần , dù là vô tình hay cố ý , những hành động ấy cũng đã khiến cô càng thêm yêu anh hơn.

"Cảm ơn anh !" - Dư Vũ Lam khẽ nói , cô vẫn chưa nói câu cảm ơn với anh. Thấy anh đã ngủ say cô mới mở miệng nói. Đôi mắt từ từ nhắm lại . Ngay lúc này cô có thể cảm nhận được hương thơm nhẹ dịu mùi hổ phách từ anh . Hơi thở như trung hòa với nhau trong không trung .

________________________

Nếu đây là một giấc mơ thì em cầu mong giấc mơ này sẽ không biến thành ác mộng...

--- ------

"Dư Vũ Lam....tao nhất định sẽ không tha cho mày. Tao sẽ bắt mày phải trả giá....nhất định...!" - Phương Khả Nhu rít lên từng tiếng . Bàn tay siết chặt thành quả đấm...

Gần trưa khi mọi người đã ra ngoài đi chơi , Dư Vũ Lam mới mơ màng tỉnh giấc , cô nhìn xung quanh , có lẽ anh đã đi ra ngoài rồi. . Bước vào trong phòng tắm , cô rửa mặt sạch sẽ rồi thay bộ đồ mới.

Một ngày giữa trưa mùa thu , tán lá phong ngoài vườn khu nhà nghỉ đều đã đổi màu , theo cơn gió từng chiếc lá khẽ rơi xuống đất. Dư Vũ Lam nhặt một chiếc lá lên , cô giơ cao lên bầu trời , nhoẻn miệng cười. Cô thích nhất là mùa thu và cũng rất yêu thích lá phong. Cô tự hỏi đến bao giờ Đường Lãnh Phong mới yêu cô !?

"Cô là khách du lịch ở đây sao ?" - Chợt , một tiếng nói lạ lẫm phát ra , Dư Vũ Lam theo phản xạ quay đầu lại nhìn. Người đàn ông kia lại nói tiếp "Xin chào , tôi là Vương Trấn !"

"Xin chào !" - Dư Vũ Lam chỉ trả lời ngắn gọn , rồi định quaay đi nhưng người kia lại có ý níu lại "Tôi có thể biết tên cô được không ?"

"Tôi nghĩ , không nên !" - Cô nhàn nhã trả lời một cách rất e dè , và không muốn nói chuyện . Vương Trấn nhíu mày , cô là người đầu tiên dám cự tuyệt anh. Anh nhếch miệng cười "Tôi cũng là khách du lịch ở gần đây . Chẳng phải chúng ta nên làm quen sao ?"

Mày đẹp nhíu mày , anh thật là dai quá đi. Chẳng phải cô đã cố tình không muốn nói chuyện với anh rồi sao. Cô thở dài "Tôi là....Dư Vũ Lam!"

"Ồ...tên nghe rất hay lại đẹp giống như cô vậy !"

"Anh đang tán tỉnh tôi sao ?"

Nghe câu nói của cô , Vương Trấn bật cười , cô rốt cuộc là loại người gì đây ? Sao có thể thẳng thắn như thế. Anh đưa tay nâng cằm cô lên , híp mắt cất tiếng "Em là người của Đường Lãnh Phong phải không ? Nếu vậy thì tôi nghĩ chúng ta sẽ có dịp gặp lại nhau thôi."

Dư Vũ Lam đẩy tay anh ra , lườm Vương Trấn một cái "Tôi thực không muốn gặp lại anh !" Sau đó bỏ đi , Vương Trấn nhìn theo bóng lưng của cô . Dư Vũ Lam là người con gái cá tính mạnh mẽ và lạnh lùng nhất mà anh từng gặp . Tuy không xinh đẹp tuyệt trần nhưng cô lại có sức hấp dẫn riêng biệt. Chúng ta nhất định sẽ gặp nhau sớm thôi ! - Trong lòng Vương Trấn thầm nghĩ....

Từ trên cao , Đường Lãnh Phong nhìn xuyên qua cánh cửa sổ . Anh nhìn thấy rõ những hành động của Vương Trấn và cô. Chỉ thấy trên môi anh nở nụ cười nhạt. Anh...lại sắp có kịch hay để xem rồi...

--- -------

Hai ngày sau , chuyến nghỉ mát của mọi người cũng đã kết thúc , Phương Khả Nhu cũng không thấy xuất hiện nữa . Buổi chiều , tất cả mọi người đều lên xe về nhà chỉ còn Dư Vũ Lam , Hoàng Phủ Lâm và anh ở lại về sau. Cô loay hoay chuẩn bị đồ đạc để xếp vào balô. Rồi đi ra ngoài , cô lại phải đi nhờ xe với Hoàng Phủ Lâm...

Dư Vũ Lam thong thả bước xuống dưới , đứng chờ hai người đàn ông kia bước ra , hồi lâu sau mới thấy bọn họ đang nhàn nhã bước ra. Cô liền đi lại bên Hoàng Phủ Lâm.

"Em làm gì vậy ?" - Đường Lãnh Phong nhíu mày nhìn cô.

"Tôi đi chung xe với Hoàng thiếu. Chẳng phải lúc đầu cũng vậy sao ?" - Dư Vũ Lam khó hiểu trả lời. Anh thật kì lạ !

"Tôi đưa em về !" - Đường Lãnh Phong lạnh nhạt cất tiếng , sau đó bước đi . Như thể ép buộc cô phải nghe theo lời anh , không được cãi lại. Dư Vũ Lam đứng ngây người, thấy vậy Hoàng Phủ Lâm mới cười tươi cất tiếng "Em nên nghe theo lời cậu ấy !"

Dư Vũ Lam đành bước nhanh theo sau , cùng đống vali của anh . Cô như một tinh linh nhỏ , tay xách nách mang rất nhiều đồ hầu như toàn là hành lý của Đường Lãnh Phong. Cô cố gắng đi thật nhanh để có thể bắt kịp anh . Đến nơi để xe , Đường Lãnh Phong bước vào xe , rồi mở máy . Dư Vũ Lam vội hét lên.

"Tôi vẫn chưa lên xe mà."

"Tôi không thích chờ người khác." - Anh lạnh nhạt cất tiếng . Dư Vũ Lam bặm môi , hì hục chạy đến , mở cửa xe bước vào . Miệng không ngừng lẩm bẩm "Đồ đại ma vương !"

"Em đang chửi thầm tôi sao ?"

"Không....không có !" - Dư Vũ Lam bịt miệng , xua tay phủ nhận. Cô cúi đầu ai oán , thực là đáng ghét. Đường Lãnh Phong ngồi bên cạnh nhếch miệng cười thích thú....

--- ------ -----

"Chào ông chủ." - Quản gia cùng toàn người hầu trong nhà đều cúi đầu chào anh. Đường Lãnh Phong mặt không chút biểu tình đi thẳng vào trong . Dư Vũ Lam thì đi theo phía sau. Đến phòng của anh , anh để vali vào trong rồi đi ra ngoài

"Đứng lại."- Chính là lúc cô định bước ra ngoài thì anh chợt cất tiếng . Dư Vũ Lam quay lại nhìn anh . Anh lại tiếp "Sắp đồ vào trong tủ. " Rồi bước lên giừơng , ngồi dựa vào đầu giừơng đọc sách. Cô tròn mắt nhìn anh . Sao anh lại thích hành hạ cô như thế. Cô hậm hực kéo vali vào trong sắp từng bộ đồ vào trong tủ thật gọn gàng . Trong tủ của anh có rất nhiều đồ , áo sơmi , cà vạt , áo ay dài.... Nhìn cô loay hoay với đống đồ, Đường Lãnh Phong nhếc môi cười. Có lẽ bây giờ trong anh có chút chuyển biến nhưng chỉ là do anh không nhận ra....
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại, internet và game đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là giới trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thiên long truyền kỳ chẳng hạn như cach nhan tin tan gai moi quen, share acc fb chắc chắn những kỹ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.